Nhạc nềnPrairie

Tiêu Cục Hiệp Nghĩa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa phùn ở Thành Thành Đô giăng mắc như một tấm lưới bạc khổng lồ, lạnh buốt và dai dẳng găm thẳng vào da thịt. Khói đen từ Tiêu Ký Dược Quán cuồn cuộn bốc lên, bị làn mưa dập xuống tạo thành một thứ mùi khét lẹt, tanh nồng của thảo dược cháy dở và tà độc Phích Lịch Châm chưa tan hết.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc tại mật thất sau nhà, bàn tay trái của Tạ Hoài Phong – bàn tay duy nhất còn có thể cử động – đang bọc một luồng chân khí màu trắng ngà, ôn hòa nhưng vững chãi như đại sơn, nắm chặt lấy lưỡi kiếm hắc thiết trọng kiếm của Triệu Vô Cực xuyên qua vách gỗ bách.


"Sư... sư phụ!" Lâm Du khàn giọng gọi, đôi bàn tay thiếu niên rách da rỉ máu xối xả run rẩy kịch liệt, nhưng ánh mắt đã bừng lên một niềm hy vọng tột cùng.


Tô Thanh Hoài không hề chậm trễ một nhịp thở. Nàng cắn chặt môi đến bật máu, vị mặn chát của máu tươi nơi đầu lưỡi kéo nàng ra khỏi cơn bàng hoàng. Bàn tay nàng run rẩy nhưng chính xác vô cùng, kẹp chặt cây ngân châm thứ chín – cây châm cuối cùng của Hồi Dương Cửu Châm – đâm mạnh xuống huyệt Hoàn Khiêu bên hông Tạ Hoài Phong.


*Xèo...*


Một luồng tà độc màu xanh lam đậm, đặc quánh như chướng khí từ vết thương bả vai trái của Tạ Hoài Phong theo chân kim châm bạc phun mạnh ra ngoài, hóa thành làn khói độc hôi thối rồi tan biến trong không khí. Luồng chân khí ôn hòa của Vô Vi Tâm Pháp kết hợp với dược lực Thất Diệp Linh Chi lập tức bộc phát dữ dội trong đan điền của vị cựu trưởng lão, tạm thời đè ép vết thương kinh mạch rạn nứt đang gào thét bên trong.


"Khụ!"


Tạ Hoài Phong ho khan một tiếng trầm đục, khóe miệng rỉ ra một vệt máu đen sậm. Nhưng đôi mắt ông dưới mái tóc chớm bạc rủ rượi đã rực sáng lên luồng kiếm ý Vô Ngã tinh khiết nhất. Ông nhìn thẳng vào vách gỗ bách bị đâm thủng, bàn tay trái khẽ vận kình lực ôn hòa, nhẹ nhàng đẩy ngược lưỡi trọng kiếm trở lại phía bên kia.


*Bùng!*


Một luồng kiếm khí nhu hòa nhưng thâm sâu vô cùng bộc phát từ lòng bàn tay trái của ông, truyền dọc theo thân kiếm hắc thiết hất văng Triệu Vô Cực lùi lại năm bước ngoài sảnh trước. Thanh trọng kiếm trong tay gã thủ tịch phản diện rung lên bần bật, phát ra những tiếng rít tai u uốt.


"Tạ Hoài Phong! Ngươi quả nhiên chưa chết!" Triệu Vô Cực gầm lên một tiếng điên cuồng, gương mặt âm trầm dưới ánh lửa chập chờn trở nên vặn vẹo tàn nhẫn. Gã nhận ra luồng kiếm ý vừa đẩy lui mình hoàn toàn thanh khiết, không hề có lấy một mảy may sát niệm hay tà khí quỷ dị của Huyết Hải Thần Công, nhưng gã không quan tâm. Sự hiếu thắng và lòng tham vạn lượng vàng thưởng từ Diệp Cô Vân đã lấp đầy tâm trí gã. Gã vung tay ra lệnh cho đám đệ tử Chấp Pháp Đường đang bao vây bên ngoài: "Phóng hỏa! Đốt rụi tiệm thuốc này cho ta! Ta muốn xem bọn chúng làm sao thoát khỏi biển lửa!"


Hàng chục cây đuốc tẩm dầu hỏa đặc chế không tắt dưới mưa lập tức được ném vào các cửa sổ gỗ của dược quán. Ngọn lửa bùng cháy dữ dội rực đỏ cả bầu trời mưa phùn, khói độc đen kịt bao phủ toàn bộ lối thoát hiểm phía trước.


"Sư phụ! Lửa đã cháy lan đến hậu viện rồi!" Lâm Du hoảng loạn hét lên, khói độc tràn vào mật thất khiến cậu ho sặc sụa, lồng ngực bỏng nhẹ do hỏa độc cũ nhói lên đau đớn.


Tạ Hoài Phong đứng bật dậy khỏi giường tre dẫu tấm lưng bỏng nặng rách miệng chảy máu đen xối xả nhuộm đỏ vạt áo vải thô xám ngụy trang. Cánh tay phải của ông hoàn toàn bại liệt vĩnh viễn, buông thõng vô lực bên hông, nhưng khí chất uy nghiêm của một vị cựu trưởng lão tối cao vẫn sừng sững như đại sơn. Ông vươn tay trái nắm lấy bả vai Lâm Du và Tô Thanh Hoài, trầm giọng nói: "Đi đường sau!"


Ông vận chuyển bộ pháp khinh công *Yên Vũ Trùng Phùng*, thân hình hóa thành một làn sương khói mờ ảo lướt nhanh qua đống đổ nát rực lửa của hậu viện. Với năm phần công lực vừa khôi phục tạm thời nhờ châm cứu, Tạ Hoài Phong vung tay trái tạo ra một luồng kiếm khí ôn hòa chém sập bức tường gạch phía sau mật thất, mở ra một lối thoát nhỏ dẫn thẳng ra con ngõ hẹp tối tăm sau nhà.


Trước khi tẩu thoát, Tạ Hoài Phong nhìn thấy Tiêu Diệc Nhiên đang khó nhọc bò dậy sát cột gỗ ngoài sảnh trước, vai trái gã dính vết thương rỉ máu do cú đá của Triệu Vô Cực.


"Tiêu huynh! Đi mau!" Tạ Hoài Phong khàn giọng gọi.


Tiêu Diệc Nhiên ôm chặt lấy vai, gương mặt béo tròn lấm lem khói bếp khẽ lắc đầu quyết đoán: "Tạ huynh! Ngài đi mau! Tiểu nhân chỉ là một gã dược sư nhỏ bé, quan phủ địa phương không dám giết tiểu nhân không lý do. Nhưng ngài và Lâm Du thì khác! Triệu Vô Cực đã phong tỏa toàn bộ Thành Thành Đô rồi! Hãy tìm đến Tiêu cục Thuận Phong của Liễu Nhất Đao ở phố Tây... Hắn... hắn là người duy nhất có thể đưa ngài ra khỏi đây!"


Nói đoạn, Tiêu Diệc Nhiên dùng hết sức bình sinh ném một hộp gỗ nhỏ chứa Đoạn Tục Cao cực phẩm về phía Tô Thanh Hoài, rồi quay người lao ra phía cửa chính đang hỗn loạn để thu hút sự chú ý của quân lính Chấp Pháp Đường.


Tô Thanh Hoài đón lấy hộp gỗ, đôi mắt phượng đong đầy sự cảm kích tột cùng trước nghĩa khí của gã dược sư nhát gan. Nàng cùng Lâm Du nhanh chóng đi theo Tạ Hoài Phong lách qua bức tường đổ, biến mất vào màn mưa phùn mịt mù của ngõ hẻm tối tăm.


***


Nửa canh giờ sau, dưới cơn mưa phùn lạnh buốt của Thành Thành Đô, ba bóng người cải trang thành lưu dân rách rưới đang khó nhọc di chuyển sát những bức tường gạch rêu phong của phố Tây. Tạ Hoài Phong quỵ sụp một gối xuống vũng nước lầy lội, khóe miệng không ngừng rỉ ra những vệt máu đen sậm do cưỡng ép vận chuyển chân khí kìm nén sát niệm.


"Tạ huynh, ngài phải ráng chịu đựng. Đoạn Tục Cao này chỉ có thể cầm máu vết bỏng ngoài da, chứ không thể phục hồi kinh mạch vai phải đã nứt vỡ vĩnh viễn của ngài." Tô Thanh Hoài thầm thì, bàn tay nàng khéo léo bôi thứ thuốc mỡ mát lạnh lên tấm lưng rộng đẫm máu của ông, ánh mắt lộ rõ vẻ lo âu tột độ cho thọ nguyên đang cạn kiệt dần của tri kỷ.


Lâm Du ôm chặt lấy thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét bên hông dưới lớp áo tơi lá rách nát, đôi mắt đỏ hoe canh gác xung quanh. Cậu thiếu niên mười bảy tuổi chưa bao giờ cảm thấy Thành Thành Đô lại rộng lớn và đáng sợ đến thế. Bức họa chân dung tầm nã của sư phụ dán đầy trên các bức tường gạch, bên cạnh là những toán tuần tra của Chấp Pháp Đường Nga Mi phái tay lăm lăm kiếm bén lùng sục từng ngõ ngách.


"Đến rồi..." Tạ Hoài Phong khàn giọng nói, ánh mắt u uất khẽ dịu lại khi nhìn thấy tấm biển hiệu bằng gỗ bách cũ kỹ treo trước một khuôn viên rộng lớn phía trước: *Tiêu cục Thuận Phong*.


Khi họ vừa tiếp cận cửa hông của tiêu cục, cánh cửa gỗ bách đột ngột mở ra. Một đại hán râu quai nón, mắt hổ oai phong, mặc áo giáp da báo phong trần bước ra. Vai hắn vác thanh phác đao nặng trịch rèn bằng sắt nguội, tỏa ra một luồng kình lực cương mãnh của Hắc Sa Thần Công.


Đó chính là Liễu Nhất Đao, chủ tiêu cục Thuận Phong, bằng hữu sinh tử thời trẻ của Tạ Hoài Phong.


Nhìn thấy bóng dáng bạch y rách nát thấm đẫm máu tươi, cánh tay phải bại liệt hoàn toàn buông thõng vô lực bên hông của Tạ Hoài Phong, Liễu Nhất Đao giật nảy mình. Thanh phác đao trên vai hắn khẽ hạ xuống, đôi mắt hổ rực lên một sự kinh ngạc lẫn đau xót tột cùng.


"Hoài Phong huynh! Người... người làm sao lại nông nỗi này?" Liễu Nhất Đao lao tới, dùng cánh tay vạm vỡ đỡ lấy thân thể gầy gò của bạn cũ dẫu biết rõ người đàn ông này đang mang danh "Đệ nhất phản đồ" bị cả võ lâm truy sát gắt gao.


"Nhất Đao... ta không sao..." Tạ Hoài Phong nở một nụ cười ôn hòa nhợt nhạt, giọng nói khàn đục vì nội thương. "Đứa trẻ này là Lâm Du... đệ tử duy nhất của ta... Còn đây là Tô cô nương... y sĩ đồng hành. Ta cần đưa bọn họ ra khỏi Thành Thành Đô... trước khi Chấp Pháp Đường tìm đến."


Liễu Nhất Đao lướt mắt nhìn qua Lâm Du đang ôm chặt lấy ngực áo – nơi cuộn Huyết Thư tối mật được giấu kỹ dưới lớp võ phục rách rưới, rồi nhìn sang Tô Thanh Hoài đang mệt mỏi rệu rã. Hắn không hề hỏi một câu về tội danh phản đồ hay cuộn Huyết Thư kia. Đối với một kiếm khách bộc trực, hào sảng như hắn, lời thề máu giang hồ thời trẻ và nhân cách chính trực của Tạ Hoài Phong đáng giá hơn cả gia sản tiêu cục Thuận Phong.


"Vào trong rồi nói!" Liễu Nhất Đao trầm giọng ra lệnh, nhanh chóng đóng chặt cửa hông tiêu cục lại.


Trong gian phòng mật của tiêu cục, Liễu Nhất Đao vỗ mạnh tay xuống bàn bách thảo, vung phác đao cắm phập xuống đất cát lầy lội, giọng nói hào sảng đầy quyết đoán: "Mẹ kiếp Diệp Cô Vân! Hắn vu oan huynh tàn sát đồng môn để phát lệnh truy sát, thực chất chỉ là muốn bịt đầu mối cuộn Huyết Thư kia! Liễu Nhất Đao ta dẫu có phải tiêu tán gia sản, cũng phải đưa huynh đệ ra khỏi cái đầm lầy Thành Đô này!"


"Nhất Đao, việc này vô cùng hiểm nguy. Diệp Cô Vân đã cấu kết với liên minh Ngũ Nhạc và quan phủ địa phương. Nếu tiêu cục của đệ bị khép tội che giấu phản đồ, hàng trăm tiêu sư dưới quyền đệ sẽ bị liên lụy." Tạ Hoài Phong khuyên ngăn, ông thà tự mình dấn thân vào sinh tử chứ tuyệt đối không muốn bằng hữu phải chịu cảnh tan nhà nát cửa.


"Hàng còn người còn, thủ tín hàng đầu! Đó là gia quy của tiêu cục Thuận Phong ta!" Liễu Nhất Đao lớn tiếng ngắt lời, đôi mắt hổ rực sáng lên nghĩa khí giang hồ cổ điển. "Huynh đệ lâm nguy không cứu, thì cái danh đao khách của ta còn có ý nghĩa gì? Đêm nay, tiêu cục của ta có một chuyến vận chuyển mười xe *Thục Cẩm quý giá* sang biên giới Thục Tây cho thương hội lớn. Ta sẽ dùng chuyến hàng này để ngụy trang đưa mọi người lén xuất thành!"


Liễu Nhất Đao lập tức dẫn mọi người ra hậu viện tiêu cục, nơi mười cỗ xe đẩy bằng gỗ bách thô đang chất đầy những cuộn Thục Cẩm lộng lẫy, thêu chỉ bạc quý giá. Hắn chỉ vào cỗ xe kéo lớn nhất nằm ở giữa đoàn xe, gõ mạnh vào vách gỗ đáy xe:


"Gầm cỗ xe này được ta thiết kế hai lớp ngầm rất rộng, vốn dùng để vận chuyển ngân lượng quý giá tránh tai mắt của thổ phỉ Thục Đạo. Ba người các vị hãy nấp dưới gầm xe này, bên trên ta sẽ phủ đầy các cuộn Thục Cẩm nặng trịch. Dẫu lính canh cổng thành có dùng gậy dò xét, cũng không thể phát hiện ra lớp ngầm dưới đáy."


Tô Thanh Hoài kiểm tra lớp ngầm, gật đầu đồng ý: "Không gian tuy chật hẹp nhưng đủ để ẩn nấp. Chỉ có điều... Tạ huynh đang bị nội thương rạn nứt kinh mạch, nếu phải nín thở thu liễm chân khí quá lâu dưới áp lực nặng nề của Thục Cẩm phía trên, kinh mạch của ngài sẽ bị chấn động mạnh."


"Ta chịu đựng được." Tạ Hoài Phong ôn hòa nói, ánh mắt ông nhìn Lâm Du đầy kiên định. "Du nhi, lát nữa ở dưới gầm xe, con hãy vận chuyển Tĩnh Tâm Kinh để giữ cho nhịp thở thật nhẹ nhàng. Tuyệt đối không được phát ra tiếng động dẫu có chuyện gì xảy ra ngoài kia."


"Con hiểu thưa sư phụ! Con thề sẽ bảo vệ cuộn Huyết Thư này bằng cả mạng sống!" Lâm Du dập đầu hứa, đôi bàn tay rách da siết chặt lấy chuôi kiếm gỗ đào nứt nẻ.


Đoàn xe tiêu nhanh chóng được chuẩn bị hoàn tất. Tạ Hoài Phong, Lâm Du và Tô Thanh Hoài nằm ép sát dưới đáy cỗ xe ngầm chật hẹp, lạnh buốt. Phía trên đầu họ, tiếng gỗ bách kẽo kẹt vang lên khi hàng chục cuộn Thục Cẩm quý giá, nặng trịch được xếp chồng lên nhau, che khuất hoàn toàn mọi ánh sáng, đưa họ vào bóng tối tĩnh lặng đến nghẹt thở.


***


Tiếng bánh xe gỗ nghiến rầm rầm trên mặt đường đá hộc lầy lội của Thành Thành Đô vang lên đều đặn, hòa vào tiếng mưa phùn rơi rả rích ngoài hiên. Dưới gầm xe ngầm chật hẹp, không khí trở nên ngột ngạt, nóng bức vô cùng dẫu bên ngoài trời đang lạnh giá. Mùi thơm ngào ngạt của tơ lụa Thục Cẩm mới dệt không thể che giấu hoàn toàn mùi máu tanh rỉ ra từ vết bỏng sau lưng của Tạ Hoài Phong.


"Khụ..." Tạ Hoài Phong khẽ rên rỉ một tiếng cực nhỏ nơi cổ họng, lồng ngực ông nhói đau như bị hàng vạn chiếc kim nung đỏ đâm xuyên qua. Việc kìm nén chân khí ôn hòa dưới áp lực nặng nề của hàng tấn Thục Cẩm phía trên đang tàn phá dữ dội đan điền suy kiệt của ông.


Tô Thanh Hoài nằm sát bên cạnh, bàn tay mềm mại của nàng khẽ nắm lấy tay trái của ông, truyền vào một luồng chân khí Vô Vi ấm áp để giúp ông điều hòa kinh mạch rạn nứt tạm thời. Lâm Du nằm ở phía đối diện, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực – nơi cuộn Huyết Thư tối mật được quấn kỹ dưới lớp võ phục ngoại môn rách rưới. Cậu nhắm nghiền mắt, tụng thầm kinh văn Tĩnh Tâm Kinh để giữ cho nhịp tim thật nhẹ nhàng không phát ra tiếng động.


*Kít... kít... rầm!*


Cỗ xe tiêu đột ngột khựng lại dữ dội, khiến ba người dưới gầm xe suýt nữa va đầu vào thành gỗ bách. Tiếng móng ngựa dồn dập, tiếng xích sắt kéo lê trên đất đá dốc đứng vang lên chói tai từ phía bên ngoài.


Đoàn xe tiêu cục Thuận Phong đã tiếp cận cổng thành phía Tây – cửa ngõ duy nhất để thoát khỏi Thành Thành Đô đang bị phong tỏa toàn diện.


"Đứng lại! Tất cả đứng lại cho ta!" Giọng nói hách dịch, lạnh lùng của một đệ tử Chấp Pháp Đường Nga Mi vang dội cả cổng thành Tây.


Lâm Du giật nảy mình dưới gầm xe, tim cậu đập mạnh liên hồi dẫu đã vận dụng Tĩnh Tâm Kinh. Cậu nghe thấy tiếng bước chân dồn dập của hàng trăm đệ tử Chấp Pháp Đường đang bao vây xung quanh đoàn xe tiêu, ánh đuốc hỏa hoạn đỏ rực hắt qua những kẽ hở nhỏ của ván gỗ đáy xe đẩy.


"Ái chà! Vị tiên sư Nga Mi này! Tiểu nhân là Liễu Nhất Đao, chủ tiêu cục Thuận Phong!" Giọng nói hào sảng, lớn tiếng của Liễu Nhất Đao vang lên đầy tự tin từ phía đầu xe ngựa. "Đêm nay tiêu cục của ta vận chuyển chuyến hàng Thục Cẩm quý giá sang biên giới Thục Tây cho thương hội lớn. Đây là thông hành lệnh bài của quan phủ tổng binh địa phương ban hành! Xin các vị tiên sư mở đường cho tiêu cục Thuận Phong ta thông quan!"


Triệu Vô Cực đứng sừng sững giữa cổng thành Tây dưới màn mưa phùn, gương mặt âm trầm lộ rõ vẻ tàn nhẫn hiểm độc. Gã vung thanh hắc thiết trọng kiếm gãy một nửa lên, giọng nói khàn khàn lạnh lùng cắt ngang lời Liễu Nhất Đao:


"Lệnh bài quan phủ triều đình vô tác dụng tại Thục địa lúc này! Chưởng môn Diệp Cô Vân đã ban bố lệnh bài Chấp Pháp tối cao của Nga Mi phái, có quyền kiểm soát toàn bộ cổng thành để truy bắt phản đồ Tạ Hoài Phong! Bất kỳ chuyến hàng nào xuất thành đêm nay... đều phải dỡ bỏ hoàn toàn để lục soát trực tiếp!"


"Triệu Vô Cực! Ngươi đừng có cậy thế hiếp người!" Liễu Nhất Đao vác thanh phác đao rèn bằng sắt nguội lên vai, lớn tiếng nạt nộ quyết liệt. Hắn bước lên nửa bước, đôi mắt hổ rực sáng đầy uy thế của một đao khách nhị lưu đỉnh phong, cố tình tạo ra tiếng động lớn để thu hút sự chú ý của hàng trăm thương nhân và dân chúng đang ùn tắc quanh cổng thành: "Chuyến hàng Thục Cẩm này trị giá vạn lượng bạc thô, thêu chỉ bạc quý giá cho các quan lại triều đình! Mưa phùn lạnh buốt thế này, nếu dỡ hàng xuống đất cát lầy lội làm hoen ố, rách hỏng lụa quý, cái tiêu cục nhỏ của ta đền không nổi! Mà cái phái Nga Mi của ngươi dẫu có lớn... liệu có chịu gánh trách nhiệm trước thương hội lớn đứng sau chuyến hàng này không?"


Đám đông thương nhân xung quanh bắt đầu xôn xao bàn tán, nhiều người lên tiếng phản đối sự kiểm tra thô bạo vô lý của Chấp Pháp Đường Nga Mi phái. Áp lực dư luận xã hội cực lớn bắt đầu đè nặng lên vai Triệu Vô Cực.


Triệu Vô Cực híp mắt nhìn Liễu Nhất Đao, lưỡi trọng kiếm khẽ rung lên đầy sát khí tà ác. Gã biết rõ tiêu cục Thuận Phong có uy tín rất lớn vùng Thục Trung và được thương hội Thục Cẩm lớn đứng sau bảo hộ chính trị. Nếu gã cưỡng ép dỡ hàng làm hỏng lụa quý không lý do, sẽ làm phật lòng các quan lại triều đình địa phương.


"Liễu tiêu đầu khẩu khí lớn thật!" Triệu Vô Cực cười lạnh một tiếng nham hiểm. "Ta có thể không dỡ hàng của ngươi xuống đất cát lầy lội. Nhưng để đảm bảo phản đồ Tạ Hoài Phong không nấp bên trong... đệ tử Chấp Pháp Đường nghe lệnh! Dùng kiếm dài đâm sâu vào từng cuộn Thục Cẩm để kiểm tra trực tiếp!"


"Ngươi dám!" Liễu Nhất Đao gầm lên một tiếng như sấm sét, vung thanh phác đao chắn trước cỗ xe lớn nhất. "Danh dự tiêu cục Thuận Phong ta không cho phép bất kỳ ai xúc phạm hàng hóa của khách hàng! Kẻ nào dám vung kiếm làm rách lụa quý, bước qua xác Liễu Nhất Đao ta trước!"


"Hành pháp vô tình! Thà giết lầm hơn bỏ sót!" Triệu Vô Cực quát lớn, vung kiếm ra lệnh: "Đâm cho ta!"


Hàng chục đệ tử Chấp Pháp Đường đồng loạt rút kiếm dài bọc thép, sát khí đằng đằng xông lên. Nhiều đường kiếm dài, sắc bén đâm thẳng xuyên qua những cuộn Thục Cẩm lộng lẫy trên các cỗ xe đẩy, phát ra những tiếng *phựt phựt* xé lụa đau lòng.


*Phập! Phập! Phập!*


Dưới gầm cỗ xe ngầm chật hẹp, bóng tối lạnh buốt bị phá vỡ bởi ba lưỡi kiếm dài đâm thủng vách gỗ sàn xe, cắm thẳng xuống ngay sát bên hông Tạ Hoài Phong. Một lưỡi kiếm sắc lạnh đâm sạt qua bả vai phải bại liệt của ông, chỉ cách làn da rách miệng rỉ máu đen đúng một phân.


Tạ Hoài Phong nằm bất động lạnh ngắt. Đôi mắt ông nhìn chằm chằm vào mũi kiếm dài đang rung lên nhè nhẹ trên đầu mình dẫu tấm lưng bỏng nặng đang co thắt đau đớn tột cùng gặm nhấm lục phủ ngũ tạng. Không thể vận dụng quá năm phần công lực mà không bộc phát ho ra máu, ông nhắm mắt vận chuyển dòng chân khí ôn hòa của Vô Vi Tâm Pháp truyền dọc theo cánh tay trái gân guốc.


Ông xòe bàn tay trái bọc một màng bảo vệ chân khí nhu hòa mỏng manh, nhẹ nhàng vuốt ve lưỡi kiếm dài đang chĩa xuống. Bằng một kỹ thuật cảm ứng chân khí cực kỳ tinh tế, Tạ Hoài Phong dùng kình lực nhu hòa bọc lấy mũi kiếm sắc bén, âm thầm triệt tiêu hoàn toàn lực sát thương dũng mãnh của đường đâm mà không phát ra bất kỳ tiếng động nào hay để lưỡi kiếm draw máu của Lâm Du nằm bên cạnh.


*Phựt!*


Tên đệ tử Nga Mi phía trên rút kiếm ra, vẻ mặt đầy nghi hoặc nhìn lưỡi kiếm hoàn toàn sạch sẽ không dính máu hay vệt bùn đất nào.


"Báo cáo Triệu sư huynh! Năm cỗ xe đầu tiên hoàn toàn bình thường! Không phát hiện vết máu hay kẻ ẩn nấp!" Một tên đệ tử hét lớn.


Triệu Vô Cực đứng ngoài cổng thành Tây, ánh mắt âm trầm lướt qua những vệt Thục Cẩm quý giá bị chém rách hỏng rơi lả tả dưới đất lầy lội, khiến Liễu Nhất Đao vác phác đao gầm gừ giận dữ. Gã biết nếu tiếp tục đâm nát toàn bộ chuyến hàng, danh tiếng tiêu cục Thuận Phong sẽ bị hủy hoại vĩnh viễn và gã sẽ phải đối mặt với sự trừng phạt nặng nề của quan phủ địa phương vì tội phá hoại tài sản tiến cống triều đình.


Nhưng linh tính nham hiểm của gã đệ tử ruột Chưởng môn Nga Mi vẫn mách bảo có uẩn khúc cực lớn xung quanh cỗ xe kéo lớn nhất ở giữa đoàn xe.


"Chậm đã!" Triệu Vô Cực lạnh lùng quát khẽ, cắt ngang tiếng hò hét dọn đường của các tiêu sư.


Gã chậm rãi bước lên, đế giày da thêu họa tiết hổ vồ nện rầm rầm trên mặt ván gỗ chao đảo của cỗ xe tiêu lớn nhất. Triệu Vô Cực đứng sừng sững ngay phía trên đầu Tạ Hoài Phong, cách vị cựu trưởng lão chỉ qua một lớp vách gỗ bách mỏng manh dưới đáy xe ngầm chật hẹp.


Trong bóng tối lạnh buốt dưới gầm xe, Lâm Du nín thở hoàn toàn, hai bàn tay rách da rỉ máu của cậu siết chặt lấy chuôi kiếm gỗ đào đã nứt nẻ một đường dài dọc theo thân kiếm. Cậu cảm nhận được áp lực khổng lồ từ tà công Huyết Hải Thần Công của Triệu Vô Cực đang đè nặng xuống đỉnh đầu mình qua vách gỗ bách. Tô Thanh Hoài đứng chết lặng bên cạnh, bàn tay nàng nắm chặt lấy bộ kim châm bạc ròng chuẩn bị chiến đấu quyết tử bảo vệ tri kỷ.


Tạ Hoài Phong nằm xếp bằng sát mép gỗ, gương mặt gầy gò nhợt nhạt không còn giọt máu dẫu tấm lưng bỏng nặng đang co thắt dữ dội. Tay trái ông khẽ nâng thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét trần trụi lên, chuẩn bị sẵn tâm lý thi triển thế kiếm cực đoan *Đồng Quy Vu Tận* dồn toàn bộ nội lực còn lại để bảo vệ Lâm Du thoát hiểm nếu vị trí mật thất ngầm bị phát hiện.


Bên ngoài xe tiêu, Triệu Vô Cực cúi người xuống, đôi mắt hổ sắc lẹm khóa chặt vào tấm vải lụa Thục Cẩm thêu chỉ bạc lộng lẫy đang phủ kín cuộn lụa cuối cùng ở giữa cỗ xe.


Gã vươn bàn tay thô ráp, tàn nhẫn ra, từ từ kéo mở tấm vải lụa che giấu lớp ngầm dưới đáy xe ngụy trang.


Bàn tay của Triệu Vô Cực đang chạm vào tấm vải lụa che giấu Tạ Hoài Phong.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!