Nhạc nềnPrairie

Huyền Châm Trị Độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng đập cửa gỗ rầm rầm rít lên gầm rú giữa màn mưa phùn lạnh buốt của Thành Thành Đô. Lực đập mạnh đến nỗi những hạt bụi gỗ li ti từ ván cửa hiệu thuốc Tiêu Ký rơi lả tả, hòa vào làn không khí ẩm ướt nồng nặc mùi thuốc bắc. Giọng nói hách dịch, lạnh lùng của gã đệ tử Chấp Pháp Đường Nga Mi phái từ ngoài sảnh trước dội vào như búa bổ, khiến da đầu người nghe tê dại: "Mở cửa! Chấp Pháp Đường Nga Mi phái đang truy bắt phản đồ! Tất cả các dược quán trong thành đều phải mở cửa kiểm tra trực tiếp ngay lập tức! Kẻ nào chậm trễ sẽ bị khép tội đồng lõa với phản nghịch!"


Trong mật thất chật hẹp phía sau, Tiêu Diệc Nhiên run rẩy đến mức suýt đánh đổ chậu nước nóng đang bưng trên tay. Gương mặt béo tròn của gã dược sư trắng bệch không còn một giọt máu, mồ hôi hột hòa cùng nước mưa lạnh buốt chảy ròng ròng xuống cổ áo cẩm y màu nâu đất. Gã nhìn chằm chằm vào cánh cửa mật thất bằng gỗ bách dày, rồi lại nhìn xuống thân thể lạnh ngắt, bất động của Tạ Hoài Phong đang nằm trên giường tre.


"Tiền bối, đưa chậu nước cho ta. Huynh ra sảnh trước câu giờ, tuyệt đối không được để chúng xông vào hậu viện lúc này." Giọng nói của Tô Thanh Hoài vang lên, trầm tĩnh và lạnh lùng đến đáng sợ. Nữ y sĩ mặc y phục màu lam nhạt vẫn giữ nguyên phong thái chuyên nghiệp. Nàng nhanh tay đón lấy chậu nước nóng từ tay Tiêu Diệc Nhiên, đôi mắt phượng sắc sảo khẽ liếc qua Lâm Du đang đứng gác cạnh cửa mật thất.


Lâm Du siết chặt thanh kiếm gỗ đào đã nứt nẻ một đường dài dọc theo thân kiếm. Vết thương rách da trên trán cậu do dập đầu khẩn cầu lúc nãy vẫn đang rỉ ra những vệt máu tươi, chảy dài xuống gò má nhem nhuốc bùn đất. Đôi bàn tay thiếu niên mười bảy tuổi rách da rỉ máu xối xả, run rẩy kịch liệt vì sợ hãi, nhưng ánh mắt cậu lại bùng lên một ý chí bất khuất lạ thường. Cậu khẽ gật đầu với Tiêu Diệc Nhiên, giọng nói run run nhưng kiên định: "Tiêu tiền bối... xin ngài giúp sư phụ con lần này. Con... con thề sẽ dùng mạng bảo vệ cửa mật thất này."


Tiêu Diệc Nhiên cắn chặt răng, nuốt một ngụm nước bọt khan. Gã tự nhủ về món nợ ân nghĩa năm xưa khi Tạ Hoài Phong cứu mạng tiệm thuốc của gã khỏi băng đảng thổ phỉ Thục Đạo. Gã giậm mạnh chân xuống đất, lầm bầm: "Mẹ kiếp, liều thì liều! Hai người ở trong này nhớ khóa chặt chốt trong. Để ta ra ngoài đối phó với đám hắc y nhân kia!"


Nói đoạn, Tiêu Diệc Nhiên quay người bước vội ra sảnh ngoài, tấm rèm vải thô màu lam nhạt khẽ lay động rồi khép chặt lại. Tô Thanh Hoài lập tức ra dấu cho Lâm Du gài then sắt của cửa mật thất. Khi tiếng xích sắt lách cách khóa chặt vang lên, không gian trong mật thất đột ngột trở nên yên ắng đến nghẹt thở, chỉ còn tiếng mưa phùn rả rích ngoài hiên và tiếng thở dốc đứt quãng của Lâm Du.


Tô Thanh Hoài nhanh nhẹn vén vạt áo bào trắng rách nát của Tạ Hoài Phong. Tấm lưng rộng của vị cựu trưởng lão Nga Mi lộ ra, khiến Lâm Du phải nhắm mắt lại vì xót xa. Vết thương bỏng nặng từ trận hỏa hoạn ngục tối bị nước mưa ngâm suốt chặng đường dài giờ đây đã hoại tử nhẹ, miệng vết thương rách rộng, rỉ ra thứ máu đen tanh nồng quỷ dị. Nghiêm trọng hơn, bả vai trái của ông đã chuyển sang màu xanh lam đậm, những mạch máu nhỏ li ti nổi lên như mạng nhện độc, cứng đờ và lạnh ngắt. Đó là dấu hiệu của kịch độc Phích Lịch Châm từ độc kiếm của Mộc Sát đang điên cuồng ăn mòn dọc theo kinh mạch, hướng thẳng về phía phế phủ.


"Kinh mạch rạn nứt cực kỳ nguy hiểm, độc tính Phích Lịch Châm lại đang phong tỏa toàn bộ tay trái. Ta phải dùng Dược lý châm cứu Tô gia kết hợp với Thất Diệp Linh Chi để cưỡng ép trục xuất độc tố." Tô Thanh Hoài lạnh lùng nói, tay nàng trải cuộn vải thô chứa bộ Kim châm của Tô Thanh Hoài ra mặt bàn gỗ. Mười hai cây ngân châm bạc ròng rực sáng dưới ánh nến leo lét. Nàng cầm một cây châm dài nhất, hơ nhanh qua ngọn lửa nến, rồi quay sang nhìn Lâm Du: "Lâm Du, giữ chặt lấy bả vai phải của sư phụ con. Châm cứu này sẽ kích thích kinh mạch rạn nứt bộc phát đau đớn cực hạn. Huynh ấy đang hôn mê sâu, nhưng nếu cơ thể co giật làm lệch hướng châm, chân khí sẽ đi ngược chiều phá hủy đan điền ngay lập tức."


Lâm Du vội vã lao đến, dùng hai tay ghì chặt lấy bả vai phải bại liệt của sư phụ. Cậu cảm nhận được làn da của Tạ Hoài Phong lạnh buốt như băng hàn ngàn năm, nhưng bên trong huyết quản lại có những luồng nhiệt lượng hỗn loạn đang cuộn xoáy dữ dội.


"Châm thứ nhất: Đại Chùy!"


Tô Thanh Hoài quát khẽ, ngón tay thanh mảnh của nàng kẹp chặt cây ngân châm bạc, đâm thẳng xuống huyệt vị hiểm yếu trên cổ Tạ Hoài Phong.


*Xèo...*


Một luồng khói đen nhạt mang theo mùi hôi thối của tà độc lập tức bốc lên từ chân kim châm. Thân thể Tạ Hoài Phong khẽ chấn động, một tiếng rên rỉ trầm đục nghẹn lại nơi cổ họng ông dẫu mắt vẫn nhắm nghiền. Lâm Du cắn chặt môi, dùng hết sức bình sinh để ghì giữ bờ vai của sư phụ không cho dịch chuyển.


Cùng lúc đó, ở sảnh trước của Tiêu Ký Dược Quán, tiếng then cửa gỗ bị rút ra vang lên khô khốc. Tiêu Diệc Nhiên cố nở một nụ cười nịnh bợ, giả vờ luống cuống cúi đầu chào gã nam tử trung niên âm trầm vừa bước qua ngưỡng cửa.


Đó chính là Triệu Vô Cực, đệ tử thủ tịch phản diện của Diệp Cô Vân. Gã mặc võ phục Chấp Pháp Đường màu đen thêu họa tiết hổ vồ oai nghiêm, tay cầm thanh hắc thiết trọng kiếm nặng trịch đang nhỏ nước mưa tí tách xuống sàn nhà. Theo sau gã là sáu tên đệ tử tinh anh Nga Mi, ánh mắt kẻ nào cũng lạnh lùng, tay lăm lăm chuôi kiếm.


"Ái chà! Triệu đại nhân! Ngọn gió nào đưa ngài và các vị tiên sư Nga Mi đến tiệm thuốc nhỏ của tiểu nhân giữa đêm mưa gió thế này?" Tiêu Diệc Nhiên khúm núm nói, hai tay chắp lại xoa xoa vào nhau, người run lên bần bật như một gã gian thương nhát gan sợ phiền phức.


Triệu Vô Cực không thèm nhìn Tiêu Diệc Nhiên. Ánh mắt âm trầm của gã lướt qua quầy thuốc gỗ bách, dừng lại trên những vết nước mưa còn ướt đẫm trên sàn nhà dẫn từ cửa sau vào sảnh trong. Gã khẽ nhíu mày, giọng nói khàn khàn đầy nghi ngờ: "Tiêu chưởng quầy, đêm hôm mưa gió, cửa tiệm đã đóng từ lâu, tại sao trên sàn nhà lại có nhiều vết nước mưa lầy lội thế này? Hơn nữa, mùi máu tanh nồng này từ đâu ra?"


Tiêu Diệc Nhiên giật bắn mình, nhưng gã nhanh trí chỉ tay vào góc quầy thuốc, nơi có mấy con gà rừng bị cắt tiết nằm lăn lóc: "Dạ... dạ bẩm Triệu đại nhân! Số là chiều nay có toán thợ săn mang mấy con thú rừng đến đổi thuốc. Tiểu nhân vừa mới làm thịt chúng để chuẩn bị nấu bữa tối, nên sàn nhà mới lấm lem bùn đất và mùi máu thế này. Xin đại nhân đại xá cho sự bừa bộn của tiệm thuốc nhỏ!"


Triệu Vô Cực hừ lạnh một tiếng. Gã bước chậm rãi về phía quầy thuốc, thanh hắc thiết trọng kiếm khẽ kéo lê trên nền đá hộc, tạo ra những tiếng rít tai buốt óc. Gã đột ngột vung tay, lưỡi trọng kiếm nặng trịch chém sạt một góc quầy gỗ bách, khiến những hộp thuốc đựng nhân sâm, linh chi vỡ nát, rơi vương vãi dưới đất.


*Rầm!*


"Nói láo!" Triệu Vô Cực quát lớn, luồng chân khí Huyết Hải Thần Công bạo ngược từ người gã tỏa ra áp chế toàn bộ căn phòng, khiến Tiêu Diệc Nhiên ngã nhào xuống đất. "Mùi máu của thú rừng làm sao qua mắt được Chấp Pháp Đường ta? Đây rõ ràng là mùi máu của kẻ bị hoại tử kinh mạch! Tạ Hoài Phong và thằng ranh con Lâm Du chắc chắn đang trốn ở đây! Mau khai ra, nếu không ta sẽ san bằng hiệu thuốc này!"


Trong mật thất sau nhà, Tô Thanh Hoài vừa đâm đến cây ngân châm thứ tư vào huyệt Khúc Trì trên cánh tay trái của Tạ Hoài Phong. Nghe thấy tiếng đổ vỡ và tiếng quát tháo sấm sét ngoài sảnh trước, tim nàng khẽ nảy lên một nhịp. Một giọt mồ hôi lạnh rỉ ra từ trán nàng, lăn dài xuống hàng mi thanh tú rồi rơi xuống tấm lưng đẫm máu của bệnh nhân. Nhưng đôi bàn tay nàng vẫn giữ được sự chính xác tuyệt đối của y đạo truyền thừa.


"Lâm Du, giữ chặt! Ta chuẩn bị châm cây thứ sáu: Ngoại Quan!" Tô Thanh Hoài khẽ ra lệnh.


Cây ngân châm bạc thứ sáu vừa đâm xuống, một dòng máu đen sậm, đặc quánh như hắc ín bắt đầu rỉ ra từ các đầu kim châm. Độc tính Phích Lịch Châm gặp phải kình lực ôn hòa của Vô Vi Tâm Pháp bắt đầu bị dồn ép, rút dần khỏi các mạch máu màu xanh lam trên tay trái của Tạ Hoài Phong. Thân thể vị cựu trưởng lão co rút dữ dội dưới cơn đau đớn tột cùng của việc đả thông kinh mạch bị tàn phá. Lâm Du phải dùng cả lồng ngực đè chặt lấy vai sư phụ, trán cậu đập mạnh vào thành giường tre, máu từ vết thương cũ lại rỉ ra ướt đẫm cả dải vải ngụy trang.


"Sư phụ... người cố lên... con cầu xin người..." Lâm Du khóc không thành tiếng, đôi bàn tay rách nát của cậu siết chặt đến mức gân xanh nổi cuồn cuộn. Bên hông cậu, thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét giắt lặng lẽ dưới lớp áo tơi lá, khẽ rung lên nhè nhẹ như thể cảm nhận được mối nguy hiểm đang cận kề.


Ngoài sảnh trước, Tiêu Diệc Nhiên run rẩy quỳ lạy dưới đất, đầu dập liên tục xuống nền đá hộc rách nát: "Triệu đại nhân bớt giận! Tiểu nhân thực sự không biết Tạ trưởng lão là ai! Nếu ngài không tin, tiểu nhân xin khai báo... Chiều nay có một cỗ xe ngựa chở cỏ khô chạy rất nhanh về hướng cổng thành phía Tây. Tiểu nhân thấy có vệt máu rỉ ra từ cỗ xe đó! Chắc chắn phản đồ đã trốn ra khỏi thành theo hướng đó rồi!"


Triệu Vô Cực híp mắt nhìn Tiêu Diệc Nhiên đang khóc lóc thảm thiết. Gã là kẻ nham hiểm tàn nhẫn, làm sao dễ dàng tin lời một gã chưởng quầy nhát gan. Gã lướt mắt nhìn quanh hiệu thuốc, rồi dừng lại trước bức rèm vải thô màu lam nhạt dẫn vào hậu viện.


"Lục soát cho ta! Kiểm tra từng ngóc ngách của hậu viện!" Triệu Vô Cực ra lệnh lạnh lùng.


"Dạ bẩm đại nhân! Trong đó chỉ là kho củi và phòng chứa dược liệu phế thải..." Tiêu Diệc Nhiên vội vã bò tới ôm lấy chân Triệu Vô Cực hòng cản bước.


*Bốp!*


Triệu Vô Cực lạnh lùng đá văng Tiêu Diệc Nhiên ra xa. Gã dược sư va mạnh vào cột gỗ hiệu thuốc, phun ra một ngụm máu tươi, vai trái bị chấn thương nhẹ rên rỉ đau đớn. Hai tên đệ tử Nga Mi lập tức vung kiếm chém nát bức rèm lam, dẫn đầu xông vào khu hậu viện.


Từng tiếng đổ vỡ của các thùng củi, tiếng lục lọi hòm xiểng vang lên dồn dập, ngày càng tiến gần đến cánh cửa mật thất bằng gỗ bách.


Trong mật thất, Tô Thanh Hoài đã cầm đến cây ngân châm thứ tám. Gương mặt nàng giờ đây đẫm mồ hôi, hơi thở dốc dập dồn dập. Châm cứu Hồi Dương Cửu Châm đòi hỏi tiêu hao lượng lớn tinh thần lực và chân khí ôn hòa để dẫn dắt dược lực Thất Diệp Linh Chi. Nàng biết, chỉ còn một châm cuối cùng—châm thứ chín vào huyệt Hoàn Khiêu—là có thể phong tỏa hoàn toàn độc tính và đánh thức thần trí của Tạ Hoài Phong. Nhưng thời gian của họ đã thực sự cạn kiệt.


*Rầm! Rầm!*


Tiếng đập cửa dồn dập vang lên ngay sát bên tai Lâm Du. Cánh cửa gỗ bách dày rung lên bần bật dưới những cú đá của đệ tử Chấp Pháp Đường.


"Triệu sư huynh! Cửa mật thất này bị khóa chặt từ bên trong! Có tiếng động lạ ở trong này!" Một tên đệ tử ngoài cửa hét lớn.


"Tránh ra!" Giọng nói âm trầm của Triệu Vô Cực vang lên ngay ngoài vách gỗ.


Lâm Du đứng bật dậy, cậu buông vai sư phụ, bước giật lùi về phía cửa mật thất. Thanh kiếm gỗ đào nứt nẻ được cậu giơ lên bằng hai bàn tay rách da rỉ máu. Cậu biết thanh kiếm gỗ này đã nứt vỡ lớn từ trận chiến trước và sắp bị gãy nát hoàn toàn nếu phải chịu thêm một lực va chạm mạnh, nhưng cậu không còn lựa chọn nào khác. Cậu nhìn sang Tô Thanh Hoài, thấy nàng đang run rẩy nâng cây ngân châm thứ chín lên trước đùi Tạ Hoài Phong.


"Nhanh lên... Tô cô nương... con xin ngài..." Lâm Du thì thầm trong lòng, nước mắt và máu hòa lẫn chảy vào khóe miệng đắng chát.


Ngoài cửa, Triệu Vô Cực vung hắc thiết trọng kiếm. Gã vận chuyển Huyết Hải Thần Công bạo ngược vào lưỡi kiếm nặng trịch, tạo ra một luồng kiếm khí màu đỏ máu quỷ dị vây quanh thân kiếm.


"Tạ Hoài Phong! Hôm nay ta sẽ tiễn huynh đệ nhà ngươi xuống hoàng tuyền!"


Triệu Vô Cực gầm lên, vung trọng kiếm đâm thẳng một cú cực mạnh xuyên qua vách gỗ mật thất bằng gỗ bách dày.


*Rắc! Rắc! Phựt!*


Vách gỗ bách dày bị lưỡi kiếm nặng nề đâm thủng xé toạc, những mảnh gỗ vụn bay tung tóe trong không gian chật hẹp của mật thất. Lưỡi kiếm hắc thiết lạnh lùng, sắc bén mang theo luồng sát khí bạo ngược đỏ máu đâm xuyên thẳng qua vách partition, lao nhanh như chớp giật nhắm thẳng về phía lồng ngực của Tô Thanh Hoài đang quỳ bên giường tre.


Mũi kiếm hắc thiết chỉ còn cách đầu ngân châm thứ chín trên tay Tô Thanh Hoài đúng một gang tay. Hàn khí từ lưỡi kiếm thổi bay dải tóc mai rủ rượi của nữ y sĩ, khiến nàng đứng chết lặng, cây ngân châm bạc trên tay khẽ khựng lại giữa khoảng không.


Đúng vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, đôi mắt nhắm nghiền của Tạ Hoài Phong đột ngột mở phăng ra.


Đôi mắt vị cựu trưởng lão Nga Mi không hề có vẻ mệt mỏi hay hỗn loạn của kẻ vừa thoát khỏi tử thần, mà rực sáng lên một luồng kiếm ý Vô Ngã tinh khiết, thâm sâu như thái dương rạng sáng. Dù bả vai phải vẫn bại liệt hoàn toàn vô lực, nhưng độc tính Phích Lịch Châm trên cánh tay trái của ông vừa được châm cứu khống chế giải trừ trong gang tấc.


Không cần suy nghĩ, Tạ Hoài Phong vươn bàn tay trái gân guốc ra nhanh như một tia chớp rạch ngang trời đêm. Một luồng chân khí hóa hình màu trắng ngà, ôn hòa nhưng vững chãi như bàn thạch lập tức bao bọc lấy lòng bàn tay ông.


*Keng!*


Một tiếng va chạm kim loại thanh khiết, vang dội vang lên trong căn mật thất chật hẹp. Bàn tay trái trần trụi của Tạ Hoài Phong đã nắm chặt lấy lưỡi kiếm hắc thiết sắc bén của Triệu Vô Cực ngay tại điểm mù lực đạo của đối phương, chặn đứng hoàn toàn đòn đâm chí mạng chỉ cách ngực Tô Thanh Hoài đúng một phân.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!