Dược Quán Thử Thách
Giữa ngã tư sầm uất của Thành Thành Đô, sương mù lẫn lộn với khói bụi đô thành tạo nên một màn xám xịt, che mờ những bảng hiệu sơn son thiếp vàng. Ánh mắt sắc lẹm của gã đệ tử Nga Mi đi đầu Chấp Pháp Đường lướt qua đám đông, dừng lại ngay trên cỗ xe đẩy chở cỏ khô của Lâm Du.
Tim Lâm Du đập thình thịch như nổi trống trận. Khoảng cách giữa cậu và toán hắc y nhân chỉ còn chưa đầy mười trượng. Bức họa tầm nã Tạ Hoài Phong dán trên vách tường đá xám ngay bên cạnh như một lời nhắc nhở lạnh lùng về cái chết đang cận kề. Hai bàn tay rách da của Lâm Du rỉ máu xối xả, thấm qua lớp băng vải thô, chuôi thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét giắt bên hông bên dưới lớp áo tơi lá như nặng thêm ngàn cân. Cậu biết, nếu để chúng chạm vào cỗ xe này, tính mạng của sư phụ và cuộn Huyết Thư quấn quanh ngực cậu sẽ tan thành mây khói.
"Tránh ra! Tránh ra!"
Lâm Du cố tình ú ớ hét lên bằng chất giọng khàn đặc của chú bé câm điếc dịch dung, rồi giả vờ luống cuống để bánh xe cỏ khô vấp phải một gờ đá nổi. Cỗ xe nghiêng mạnh, đâm sầm vào một sạp hàng gốm sứ bên đường. Tiếng gốm sứ vỡ loảng xoảng vang lên chói tai, kéo theo tiếng chửi rủa om sòm của gã chủ sạp và sự hiếu kỳ của hàng trăm người đi đường. Đám đông nhanh chóng ùn ùn kéo đến xem, tạo thành một bức tường người hỗn loạn ngăn cách hoàn toàn Lâm Du và toán đệ tử Nga Mi.
Lợi dụng khe hở ngàn năm có một ấy, Lâm Du cắn răng nén đau, dùng hết sức bình sinh đẩy cỗ xe cỏ rẽ ngoặt vào một con ngõ hẹp tối tăm bên hông ngã tư. Tiểu Mai nhanh nhẹn đi phía sau, khéo léo dùng cây gậy tre gạt những cọng rơm rụng xuống đất để xóa sạch dấu vết. Họ chạy thục mạng qua những con hẻm ngoằn ngoèo như mê cung của đô thành, tiếng rao bán sầm uất lùi dần phía sau, nhường chỗ cho tiếng mưa phùn bắt đầu rơi rơi buốt giá trên những mái ngói rêu phong.
Sau gần hai canh giờ quanh co tránh né các toán tuần tra của Tổng binh phủ và mật thám Nga Mi, Lâm Du rốt cuộc cũng tìm thấy một tấm biển gỗ sơn đen đã bạc màu nằm khuất sâu trong một con ngõ cụt hẻo lánh phía Tây thành. Trên bảng hiệu khắc ba chữ mờ nhạt: "Tiêu Ký Dược Quán". Đây chính là hiệu thuốc của dược sư Tiêu Diệc Nhiên, bằng hữu lâu năm của Tạ Hoài Phong.
Lâm Du lao đến gõ dồn dập vào cánh cửa gỗ bách đóng chặt ở lối sau hiệu thuốc: "Tiêu tiền bối! Cứu mạng! Xin mở cửa cứu người!"
Cánh cửa gỗ khẽ hé mở một khe nhỏ. Gương mặt béo tròn, híp mắt của Tiêu Diệc Nhiên hiện ra sau khe cửa. Gã dược sư mặc cẩm y màu nâu đất, người nồng nặc mùi thuốc bắc. Nhưng ngay khi ánh mắt gã lướt qua dáng vẻ dịch dung lếch thếch của Lâm Du, rồi nhìn xuống đống cỏ khô ẩm ướt trên xe đẩy lộ ra một vạt áo bào trắng thấm đẫm máu đen của Tạ Hoài Phong, sắc mặt Tiêu Diệc Nhiên lập tức biến đổi, trắng bệch không còn giọt máu.
"Trời đất ơi! Các người... các người làm cái gì thế này?" Tiêu Diệc Nhiên hoảng hốt thầm thì, giọng run bần bật. Gã vội vã thò đầu ra ngoài ngõ ngó nghiêng, rồi dùng sức đẩy cánh cửa muốn đóng lại. "Đi mau! Mau mang người đi nơi khác! Các người có biết ngoài kia bức họa tầm nã của Tạ trưởng lão đã dán đầy các ngả đường không? Nga Mi phái Chấp Pháp Đường và quân binh của Kim Đao Hầu đang lục soát từng ngôi nhà! Tiêu gia ta chỉ là một hiệu thuốc nhỏ, ta còn có vợ yếu con thơ, không thể gánh nổi tội danh che giấu phản đồ tru di tam tộc đâu!"
"Tiêu tiền bối!"
Lâm Du quỵ sụp hai gối xuống đất bùn lầy lội dưới cơn mưa lạnh. Cậu buông xe đẩy, dập đầu mạnh xuống nền đá hộc trước cửa hiệu thuốc.
*Bốp! Bốp! Bốp!*
Tiếng trán va chạm vào đá hộc vang lên khô khốc. Máu tươi từ trán Lâm Du rỉ ra, hòa lẫn với nước mưa lạnh buốt chảy dài xuống gương mặt dịch dung nhem nhuốc. Cậu khóc nghẹn, giọng nói khản đặc chứa đựng nỗi tuyệt vọng tột cùng:
"Con cầu xin ngài! Sư phụ con không phải là phản đồ! Người vì bảo vệ bốn mươi tám đệ tử ngoại môn đã bị hiến tế tàn nhẫn, vì cứu mạng con thoát khỏi tế đàn ngầm của Diệp Cô Vân mà chấp nhận mang danh ác nhân bị cả võ lâm truy sát! Người đã gánh chịu tảng gỗ cháy đè sụp để đưa con ra khỏi hỏa hoạn... Tấm lưng của người... tấm lưng của người đã nát bấy rồi!"
Lâm Du vừa nói vừa run rẩy đưa tay gạt bỏ lớp cỏ khô ẩm ướt trên xe đẩy. Thân thể gầy gò, lạnh ngắt của Tạ Hoài Phong lộ ra. Tấm áo bào trắng Nga Mi thêu chỉ bạc giờ đây rách nát tả tơi, bám đầy tro than đen đúa. Vết thương bỏng nặng sau lưng ông bị nước mưa ngâm suốt dọc đường đã rách miệng hoàn toàn, máu tươi hòa lẫn với dịch độc đen sậm rỉ ra xối xả, tỏa ra mùi tanh nồng quỷ dị. Cánh tay phải của ông bại liệt hoàn toàn, buông thõng vô lực, bả vai trái cũng chuyển sang màu xanh lam hoại tử nhẹ do ngấm kịch độc Phích Lịch Châm chưa giải. Nhịp tim của vị cựu trưởng lão yếu ớt đến mức gần như đã lịm tắt.
Tiêu Diệc Nhiên nhìn chăm chằm vào tấm lưng hoại tử rách nát của Tạ Hoài Phong, đôi mắt híp lại bỗng rúng động dữ dội. Gã lùi lại một bước, hai tay đan chéo vào nhau run rẩy. Gã biết Tạ Hoài Phong là người thế nào. Năm xưa, chính Tạ Hoài Phong đã mạo hiểm tính mạng cứu tiệm thuốc của gã khỏi một băng đảng thổ phỉ Thục Đạo hung hãn. Món nợ ân nghĩa ấy gã chưa từng quên. Thế nhưng, thế lực của Nga Mi phái lúc này quá lớn, Diệp Cô Vân lại là kẻ nham hiểm tàn bạo, chỉ cần một sơ sẩy nhỏ, cả gia tộc họ Tiêu sẽ tan xương nát thịt.
"Hoài Phong... sao huynh lại khổ thế này?" Tiêu Diệc Nhiên lẩm bẩm, lòng giằng xé dữ dội giữa sự bảo toàn mạng sống ích kỷ và nghĩa khí giang hồ. "Ta... ta thực sự không thể..."
Lâm Du run rẩy thò tay vào ngực áo, rút cuộn Huyết Thư đẫm máu ra, dâng bằng hai tay lên trước mặt Tiêu Diệc Nhiên:
"Tiêu tiền bối! Đây chính là danh sách bốn mươi tám đệ tử đã chết và mười hai sinh mạng tiếp theo sắp bị hiến tế hút cạn nội lực để kéo dài tuổi thọ cho lão tổ Từ Hắc Hải! Sư phụ con thà tự hủy hoại kinh mạch rạn nứt của bản thân, thà chịu đựng nỗi đau bại liệt hai tay chứ tuyệt đối không hạ thủ sát chiêu làm tổn thương bất kỳ đồng môn nào truy sát mình! Một người đại từ đại bi như vậy, lẽ nào ngài đành lòng nhìn người chết lạnh ngắt trong vũng bùn lầy này sao?"
Nhìn cuộn Huyết Thư đẫm những vệt máu khô sậm, lại nhìn vệt máu tươi đang chảy dài từ trán Lâm Du xuống nền đất, lồng ngực Tiêu Diệc Nhiên phập phồng dữ dội. Gã nghẹn lời, không biết phải trả lời thế nào trước tấm lòng trung nghĩa bất khuất của cậu thiếu niên mười bảy tuổi.
"Tránh ra cho ta."
Một giọng nói lạnh lùng, thanh nhã nhưng chứa đựng kình lực ôn hòa bất ngờ vang lên từ phía sau cánh cửa gỗ bách.
Tấm rèm vải thô màu lam nhạt của dược quán được vén lên. Một nữ tử khoảng ba mươi tuổi bước ra. Nàng mặc y phục màu lam nhạt đơn giản, dung mạo thanh tú nhưng gương mặt lạnh lùng không một chút cảm xúc, người tỏa ra mùi ngải cứu và thảo dược dịu nhẹ. Đó chính là nữ y sĩ Tô Thanh Hoài.
Tô Thanh Hoài lướt nhanh tới bên xe cỏ khô. Nàng không màng đến bùn đất bẩn thỉu, quỳ xuống bên cạnh Tạ Hoài Phong, đưa ba ngón tay thanh mảnh đặt lên mạch cổ tay trái lạnh ngắt của ông. Đôi lông mày thanh tú của nàng lập tức cau lại, ánh mắt trầm xuống đầy lo âu.
"Kinh mạch rạn nứt cực kỳ nghiêm trọng, chân khí đan điền đã suy kiệt hoàn toàn sau khi cưỡng ép phát lực dưới sông Mân. Độc tính Phích Lịch Châm đang đông cứng toàn bộ huyết mạch vai trái, chỉ còn một sợi chân khí yếu ớt bảo vệ phế phủ." Tô Thanh Hoài lạnh giọng nhận định, rồi quay sang nhìn thẳng vào Tiêu Diệc Nhiên. "Tiêu Diệc Nhiên, nếu không dùng Dược lý châm cứu Tô gia kết hợp Thất Diệp Linh Chi để phong tỏa độc tính ngay lập tức, huynh ấy sẽ chết trong vòng một canh giờ nữa. Huynh muốn mang danh tiếng là kẻ đã quay lưng để mặc cho vị nghĩa sĩ duy nhất của Nga Mi phái chết thảm trên ngưỡng cửa nhà mình sao?"
Tiêu Diệc Nhiên mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Gã nhìn Tô Thanh Hoài, rồi lại nhìn Lâm Du vẫn đang quỳ rạp dưới mưa dập đầu rỉ máu. Sự kiên định bất khuất của đệ tử trẻ và lời chỉ trích lạnh lùng của nữ y sĩ như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lương tri đang ngủ quên của gã dược sư hèn nhát.
"Mẹ kiếp! Huynh đệ sinh tử thời trẻ... ta mà bỏ huynh thì còn mặt mũi nào nhìn tổ tiên!" Tiêu Diệc Nhiên cắn răng gầm lên một tiếng, giậm mạnh chân xuống đất. Gã vội vã nắm lấy tay Lâm Du kéo đứng dậy. "Đẩy xe vào mau! Nhanh lên! Vào mật thất phía sau nhà!"
Lâm Du mừng rỡ khóc nghẹn, cùng Tiểu Mai phối hợp nhịp nhàng đẩy cỗ xe cỏ khô lách qua cánh cửa sau chật hẹp vào trong hiệu thuốc. Tiêu Diệc Nhiên nhanh chóng đóng sập cửa gỗ bách lại, cài chặt then sắt nặng trịch.
Tô Thanh Hoài lập tức chỉ huy: "Đưa huynh ấy lên giường tre trong mật thất. Tiêu Diệc Nhiên, mau lấy hộp Đoạn Tục Cao cực phẩm và chuẩn bị nước nóng! Ta cần tịnh hóa vết thương bỏng sau lưng trước khi châm châm!"
Lâm Du cẩn thận bế xốc thân thể lạnh ngắt của Tạ Hoài Phong đặt lên chiếc giường tre nhỏ trong căn mật thất ẩm thấp mùi thảo dược. Tô Thanh Hoài nhanh nhẹn mở hộp gỗ đựng Kim châm của Tô Thanh Hoài, mười hai cây ngân châm bạc ròng lấp lánh ánh sáng lạnh dưới ánh nến leo lét.
Tiêu Diệc Nhiên vừa run rẩy rót nước nóng vào chậu đồng, vừa vội vã chạy ra phía trước dược quán để chuẩn bị đóng toàn bộ các cánh cửa tiệm bên ngoài nhằm che giấu hành tung.
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Đột nhiên, một chuỗi tiếng gõ cửa dồn dập, cực mạnh vang lên từ phía cửa chính của dược quán, làm rung chuyển cả những vách gỗ mỏng manh. Kèm theo đó là một giọng nói hách dịch, lạnh lùng chứa đựng kình lực Chấp Pháp Đường Nga Mi phái vang dội vào trong:
"Mở cửa! Chấp Pháp Đường Nga Mi phái đang truy bắt phản đồ! Tất cả các dược quán trong thành đều phải mở cửa kiểm tra trực tiếp ngay lập tức! Kẻ nào chậm trễ sẽ bị khép tội đồng lõa với phản nghịch!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!