Nhạc nềnPrairie

Đo Đô Thành Sóng Ngầm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lưỡi rìu sắt khổng lồ của Tiêu Thiên rít gió gào thét, mang theo kình lực ngoại công cương mãnh xé toạc màn mưa giông, bổ thẳng xuống cái cổ gầy gò của Tạ Hoài Phong đang nằm bất động dưới đất bùn lầy lội.


"Sư phụ!"


Lâm Du gào lên một tiếng xé lòng. Trong khoảnh khắc sinh tử tột cùng ấy, nỗi sợ hãi hèn nhát trong lòng cậu thiếu niên mười bảy tuổi hoàn toàn bị lòng hiếu thảo và nghĩa khí trung hậu nghiền nát. Không một chút do dự, Lâm Du lao mình tới trước, hai bàn tay rách da chảy máu xối xả ghì chặt lấy chuôi thanh kiếm gỗ đào đã rạn nứt nghiêm trọng. Cậu vận chuyển toàn bộ tàn dư chân khí tam lưu yếu ớt của mình theo khẩu quyết Tĩnh Tâm Kinh, dồn tất cả ý chí sinh tồn vào một kích quyết tử.


*Keng! Crack!*


Một tiếng va chạm chói tai vang lên giữa màn mưa bão. Thanh kiếm gỗ đào đón đỡ trực diện đường rìu sấm sét của Tiêu Thiên. Luồng Kiếm ý sơ manh nhu hòa bộc phát, dẻo dai như tơ tằm quấn lấy thân rìu sắt, cưỡng ép làm chệch hướng đường chém đi sạt qua bả vai Tạ Hoài Phong, cắm phập sâu xuống đất bùn lầy lội. Thế nhưng, lực chấn động khổng lồ từ ngoại công dũng mãnh của gã thủ lĩnh thổ phỉ khiến thanh kiếm gỗ đào của Lâm Du nứt toác một đường dài từ mũi kiếm xuống tận chuôi, suýt nữa vỡ vụn thành trăm mảnh. Lòng bàn tay Lâm Du rách toạc, máu tươi ấm nóng tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ cả chuôi kiếm gỗ nứt nẻ.


"Thằng ranh con! Ngươi chán sống rồi!" Tiêu Thiên gầm lên, cánh tay gã tê dại nhẹ do phản lực kiếm ý nhu hòa, nhưng sự điên cuồng hám lợi vạn lượng vàng thưởng đã khiến gã mất đi lý trí. Gã dùng lực rút đại rìu lên, chuẩn bị tung sát chiêu thứ hai kết liễu cả hai thầy trò.


Đúng lúc nguy cấp ấy, từ phía sau, bóng dáng mảnh khảnh của cô nương câm Tiểu Mai lao ra như một con chim én. Đôi mắt nàng lóe lên tia quyết đoán lạnh lùng. Không tiếng động, Tiểu Mai vung tay phóng ra một túi hương liệu chống độc đặc chế giấu sẵn trong tay áo.


*Bùm!*


Túi hương liệu va chạm vào mặt giáp da thú của Tiêu Thiên liền nổ tung, giải phóng ra một luồng sương độc màu tím nhạt, nồng nặc mùi lưu huỳnh và thảo dược độc của Vạn Điệp Cốc.


"Á! Mắt ta! Độc sương!" Tiêu Thiên hét lên đau đớn, hai tay ôm chặt lấy khuôn mặt bị khói độc ăn mòn bỏng rát. Ba tên thổ phỉ phía sau cũng hoảng loạn lùi lại, không dám tiến lên trước làn sương độc tím dày đặc đang khuếch tán nhanh chóng trong màn mưa.


"Đi mau!" Lâm Du hiểu rằng độc sương của Tiểu Mai chỉ có thể kiềm chế đối phương trong chốc lát. Cậu nén đau đớn tột cùng ở hai bàn tay rách nát, khó nhọc bế xốc thân thể lạnh ngắt, nặng trịch của Tạ Hoài Phong lên.


Cỗ xe kéo gỗ bách thô sơ đã bị Tiêu Thiên chém nát hoàn toàn trục bánh xe, không thể sử dụng được nữa. Tiểu Mai nhanh trí chỉ tay về phía một lối mòn nhỏ khuất sau rặng đá tai mèo, nơi một người nông dân địa phương vừa bỏ lại chiếc xe đẩy gỗ chở cỏ khô (xe chở cỏ khô) để chạy trốn cơn bão.


Thầy trò phối hợp nhịp nhàng dưới cơn mưa xối xả. Họ đặt Tạ Hoài Phong nằm sâu dưới đáy xe đẩy, bên trên phủ đầy những lớp cỏ khô ẩm ướt để che giấu hoàn toàn thân hình ông. Lâm Du nhanh chóng vứt bỏ thanh kiếm gỗ đào đã nứt vỡ gần như phế thải, lén giắt thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét của sư tổ Vô Trần – vẫn được quấn chặt trong vải thô dính đầy bùn đất – vào bên hông mình. Cuộn Huyết Thư tối mật quấn quanh ngực cậu vẫn an toàn, tỏa ra hơi ấm nhàn nhạt như một lời thề máu thúc giục cậu không được gục ngã.


Để tránh tai mắt của Chấp Pháp Đường và sát thủ giang hồ, Lâm Du và Tiểu Mai buộc phải sử dụng Thuật dịch dung thô sơ. Lâm Du dùng bùn đất lầy lội trộn với tro than và nước ép lá cây rừng bôi đầy lên mặt, tạo ra những vết chàm giả sần sùi và làn da ngăm đen khắc khổ của một chú bé nông thôn nghèo khó. Cậu đội chiếc nón lá rách sụp che nửa mặt, khoác chiếc áo tơi lá rách rưới. Tiểu Mai cũng tự dịch dung thành một cô gái quê câm lặng, lam lũ với mái tóc rối bù dính đầy rơm rác.


Họ đẩy cỗ xe cỏ đi xuyên qua những con đường mòn hiểm trở của vùng sườn núi Thục Tây suốt một ngày một đêm. Vết thương bỏng nặng sau lưng Tạ Hoài Phong liên tục rỉ ra máu đen do bị nước mưa ngấm vào, bốc mùi tanh nồng quỷ dị. Kinh mạch vai phải của ông bại liệt vĩnh viễn, cánh tay trái cũng lạnh ngắt do độc tính Phích Lịch Châm chưa giải. Ông vẫn chìm sâu vào trạng thái hôn mê chết lâm sàng, hơi thở yếu ớt đến mức nếu không ghé sát tai vào lồng ngực thì không thể cảm nhận được.


Lâm Du ban đầu định đưa sư phụ vào thành bằng đường mật đạo cống ngầm của Thành Thành Đô – lối đi bí mật mà Cái Bang từng chỉ dẫn. Thế nhưng, khi họ tiếp cận lối vào mật đạo dưới chân tường thành phía Tây, Lâm Du bàng hoàng phát hiện lối vào đã bị lính tuần tra của Tổng binh phủ Gia Định đổ đá tảng khổng lồ lấp kín, bên ngoài có xích sắt khóa chặt.


"Khốn kiếp... Kim Đao Hầu đã phong tỏa toàn bộ đường ngầm rồi." Lâm Du siết chặt nắm tay, lòng đầy cay đắng. Cậu nhận ra mình không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phải đẩy xe cỏ đi thẳng qua cổng chính phía Nam của Thành Thành Đô.


Thành Thành Đô hiện ra trước mắt họ dưới bầu trời âm u sương mù dày đặc. Ngôi thành cổ kính, nguy nga sừng sững với những bức tường thành bằng đá xám cao vút vạn trượng, nhưng bầu không khí bao trùm lại vô cùng ngột ngạt và căng thẳng. Cổng thành phía Nam đang nằm dưới sự kiểm soát gắt gao chưa từng có của Tổng binh phủ Gia Định do Kim Đao Hầu chỉ huy.


Hàng trăm binh lính mặc giáp sắt sáng loáng, tay lăm lăm giáo dài bọc thép đang dàn trận thành hai hàng dọc lối đi. Bên cạnh chúng, năm sáu đệ tử Chấp Pháp Đường Nga Mi phái mặc hắc y thêu họa tiết hổ vồ – tay sai của Triệu Vô Cực – đang đứng giám sát chặt chẽ, đôi mắt sắc lẹm như chim ưng rà soát từng người qua lại. Trên vách tường thành đá xám, những bức họa chân dung tầm nã Tạ Hoài Phong vẽ bằng mực đen sắc nét được dán đầy rẫy, bên dưới ghi rõ số tiền thưởng vạn lượng vàng từ Nga Mi phái.


Lâm Du cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Hai bàn tay rách da của cậu run lên bần bật dưới lớp băng vải thô dính đầy bùn đất. Cậu cúi đầu, ghé vai đẩy cỗ xe cỏ tiến lên từng chút một theo hàng người đang xếp hàng chờ kiểm tra. Tiểu Mai đi bên cạnh, giả vờ tập tễnh, tay cầm chiếc gậy tre gõ nhẹ xuống đất để tạo vẻ ngoài đáng thương.


"Đứng lại! Xe chở thứ gì đây?" Một tên lính tuần tra hung hãn bước tới chặn đầu xe đẩy của Lâm Du, mũi giáo dài bọc sắt chĩa thẳng vào ngực cậu.


Lâm Du lập tức cúi rạp người, giả vờ làm một chú bé nông thôn câm điếc nghèo khổ. Cậu ú ớ phát ra những tiếng kêu vô nghĩa đầy sợ hãi: "Ú... ó... ú..."


Cậu run rẩy thò bàn tay rướm máu vào trong túi vải thô, rút ra vài đồng bạc thô – một phần nhỏ trong Ngân lượng lộ phí ít ỏi còn sót lại – dâng lên trước mặt tên lính canh với vẻ khúm núm, cầu xin.


Tên lính tuần tra nhìn thấy bạc, đôi mắt gã lóe lên sự tham lam. Gã định giơ tay giật lấy số bạc thì một tên đệ tử Chấp Pháp Đường Nga Mi mặc hắc y bước tới, gạt phăng bàn tay tên lính ra. Gã đệ tử Nga Mi này có gương mặt âm trầm, ánh mắt lạnh lùng khóa chặt vào cỗ xe đẩy chở cỏ khô khả nghi.


"Tránh ra! Chưởng môn có lệnh, tất cả xe chở hàng hóa ra vào thành đều phải lục soát kỹ lưỡng!" Gã đệ tử Nga Mi lạnh giọng quát, rồi quay sang ra lệnh cho tên lính canh: "Dùng giáo đâm mạnh vào đống cỏ khô kia xem có ai trốn bên dưới không!"


Trái tim Lâm Du như ngừng đập hoàn toàn trong khoảnh khắc ấy. Nếu mũi giáo bọc sắt kia đâm xuống đống cỏ khô, nó chắc chắn sẽ đâm xuyên qua thân thể vô lực, không chút phòng vệ của Tạ Hoài Phong đang hôn mê sâu phía dưới. Cậu siết chặt chuôi thanh kiếm gỗ đào nứt vỡ bên hông, chân khí tam lưu trong đan điền khẽ dao động.


*Nếu chúng đâm xuống... mình bắt buộc phải liều mạng chiến đấu.* Lâm Du tự nhủ, mắt cậu đỏ hoe.


Tên lính tuần tra vung giáo dài bọc sắt lên, chuẩn bị đâm mạnh xuống ngay chính giữa đống cỏ khô.


Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Tiểu Mai đứng phía sau đã nhanh trí hành động. Nàng lén rút từ trong tay áo ra một thỏi bạc nhỏ – vốn là tài nguyên lộ phí dự phòng của thầy trò – rồi dùng ngón tay búng mạnh về phía một vũng nước bùn bên hông trạm gác của đội trưởng lính canh, cách đó khoảng năm trượng.


*Bõm! Coong!*


Tiếng kim loại va chạm vào đá tảng dưới vũng nước vang lên rõ mồn một. Thỏi bạc lấp lánh ánh sáng trắng dưới ánh mặt trời âm u sương mù, thu hút toàn bộ sự chú ý của tên đội trưởng lính canh đang ngồi uống rượu gần đó.


"Có tiền rơi! Thỏi bạc lớn!" Tên đội trưởng lính canh hét lên, lập tức vứt bát rượu lao tới vũng bùn để tranh giành. Hàng chục binh lính tuần tra xung quanh cũng nháo nhào quay đầu lại, chen lấn nhau lao vào vũng nước để cướp thỏi bạc.


Sự hỗn loạn bất ngờ xảy ra khiến gã đệ tử Nga Mi và tên lính canh đang cầm giáo bị phân tâm trong một tích tắc. Lâm Du không bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một này. Cậu cắn răng nén đau đớn, dốc toàn bộ sức lực còn lại đẩy mạnh cỗ xe cỏ khô lao vọt qua rào chắn cổng thành, hòa vào đám đông hỗn loạn đang tràn vào trong phố lớn.


Khi gã đệ tử Nga Mi quay đầu lại thì cỗ xe chở cỏ khô khả nghi đã biến mất sau khúc cua của bức tường thành phía Nam sầm uất.


Thầy trò đã vượt qua cổng thành vào Thành Thành Đô thành công dẫu phải trả cái giá tiêu hao lượng lớn Ngân lượng lộ phí và vết thương của Tạ Hoài Phong nặng thêm do xe đẩy va đập mạnh dọc đường. Thế nhưng, Lâm Du không hề biết rằng, từ trên lầu cao của cổng thành, ánh mắt âm trầm của một mật thám Nga Mi phái mặc hắc y đã khóa chặt vào bóng dáng cỗ xe chở cỏ khô của cậu, âm thầm bám theo dấu vết trên các con phố.


Thành Thành Đô sầm uất hiện ra trước mắt Lâm Du với vẻ xa hoa, nhộn nhịp của những dãy phố lầu cao, tiếng rao bán của thương nhân vang dội khắp nơi. Thế nhưng, trong lòng cậu thiếu niên chỉ có một nỗi ngột ngạt và sợ hãi tột cùng.


Khi đi qua ngã tư chính của đô thành, Lâm Du bàng hoàng đứng khựng lại. Trên bức tường gạch lớn giữa ngã tư, bức họa chân dung tầm nã của Tạ Hoài Phong dán dày đặc chồng lên nhau, bên cạnh là một nhóm đệ tử Nga Mi mặc hắc y Chấp Pháp Đường đang cầm kiếm lệnh tiến thẳng về phía chiếc xe cỏ của cậu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!