Nhạc nềnPrairie

Đường Bùn Thục Tây

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa giông Thục Tây trút xuống như muốn gột rửa sạch sẽ chút hơi tàn cuối cùng của vùng biên thùy hoang dã. Gió rít gào qua những khe đá dốc đứng, kéo theo cái lạnh buốt xương của sương núi phủ kín con đường đất dẫn vào Tứ Xuyên. Mặt đất dưới chân đã hoàn toàn biến thành một bãi bùn lầy lội, nhão nhoét, nuốt chửng từng bước chân nặng nề của kẻ hành khất nghịch hành.


Trên con đường dốc hiểm trở ấy, một cỗ xe thô sơ bằng gỗ bách cũ kỹ đang nhích đi từng chút một. Bánh xe gỗ không có bọc sắt, mỗi lần lăn qua vũng bùn lại phát ra những tiếng kẽo kẹt chói tai, run rẩy như sắp rã ra thành từng mảnh. Lâm Du ghì chặt sợi dây thừng thô ráp bện bằng vỏ đay vào bả vai gầy gò của mình. Võ phục ngoại môn Nga Mi phái trên người cậu đã rách nát nhiều chỗ, đẫm nước mưa lạnh ngắt và bám đầy bùn đất đỏ ngầu. Đôi bàn tay thiếu niên mười bảy tuổi rướm máu, những vết chai sần do luyện kiếm giờ đây bị dây thừng siết chặt đến rách da, để lộ những thớ thịt đỏ hồng nhức nhối.


"Tiểu Mai... cố lên một chút nữa thôi... qua khúc cua này sẽ có hang đá trú mưa..." Lâm Du khàn giọng thầm thì, hơi thở của cậu hóa thành những làn khói trắng nhạt nhòa trong mưa bão.


Đi bên cạnh cậu, cô gái câm Tiểu Mai gật đầu quyết đoán. Mái tóc nàng bết chặt vào hai bên thái dương, tà áo vải thô nhuộm màu chàm sũng nước dán chặt vào thân hình mảnh khảnh. Nàng dùng cả hai tay đẩy mạnh vào thành xe gỗ, đôi chân trần bấm sâu vào bùn đất trơn trượt để tìm điểm tựa.


Nằm trên cỗ xe đẩy rách nát kia là Tạ Hoài Phong. Vị cựu trưởng lão Nga Mi đức cao vọng trọng, người từng một thời chấn động Thục Trung bằng kiếm ý thâm sâu, giờ đây nằm bất động như một khúc gỗ mục. Gương mặt ông nhợt nhạt không còn một giọt máu, đôi mắt nhắm nghiền, râu tóc chớm bạc rũ rượi bết đầy bùn đất và nước mưa. Tấm lưng rộng của ông – nơi gánh chịu vết bỏng hoại tử tàn khốc từ trận hỏa hoạn ngục tối Nga Mi – được quấn tạm bằng những dải băng vải thô đẫm máu đen và nước mưa lạnh ngắt. Cả hai cánh tay của ông buông thõng vô lực hai bên hông xe. Cánh tay phải bại liệt vĩnh viễn do kinh mạch rạn nứt nứt vỡ; cánh tay trái tê dại, lạnh ngắt do kịch độc Phích Lịch Châm của Triệu Vô Cực ăn mòn kinh mạch chưa được giải.


Tạ Hoài Phong đang chìm sâu vào trạng thái hôn mê chết lâm sàng. Tác dụng phụ tàn độc của viên hoàn cấm dược giả chết bế khí trong Bình ngọc Tức Chân kết hợp với tà độc đang điên cuồng cắn nuốt chút tàn dư chân khí ít ỏi còn sót lại trong đan điền của ông. Thỉnh thoảng, lồng ngực ông lại co thắt dữ dội, khóe miệng rỉ ra những vệt máu đen sậm, nhanh chóng bị nước mưa xối xả cuốn trôi.


Lâm Du ngoảnh đầu nhìn sư phụ, lồng ngực cậu thắt lại đau đớn. Dưới lớp áo thô rách rưới quấn quanh ngực cậu, cuộn Huyết Thư tối mật ghi danh sách bốn mươi tám đệ tử đã bị hiến tế vẫn tỏa ra một hơi ấm nhàn nhạt, như một lời thề máu của những vong linh đồng môn quá khố đang đè nặng lên đôi vai non nớt. Bên hông cậu, thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét vô danh – di vật của sư tổ Vô Trần – giắt lặng lẽ, chuôi kiếm lạnh ngắt dính đầy bùn đất.


"Sư phụ... người nhất định phải sống... con sẽ đưa người đến Thành Đô..." Lâm Du tự hứa, nước mắt nóng hổi trào ra lập tức hòa lẫn vào làn mưa lạnh buốt.


Đột ngột, Tiểu Mai đứng khựng lại. Nàng giật mạnh chéo áo của Lâm Du, đôi mắt trong veo lộ rõ vẻ cảnh giác tột độ. Nàng đưa tay lên mũi, khẽ hít một hơi rồi chỉ tay về phía rặng đá tai mèo nhô ra trước khúc cua hẹp.


Lâm Du lập tức nín thở. Khứu giác nhạy bén rèn luyện từ những ngày ẩn cư thảo đường giúp cậu nhận ra một mùi hương quỷ dị lảng vảng trong màn mưa: mùi rượu Trúc Diệp Thanh rẻ tiền nồng nặc hòa lẫn với mùi máu tanh và mùi mồ hôi ngựa hôi hám.


"Haha! Xem kìa, con cá lớn vạn lượng vàng rốt cuộc cũng tự dẫn xác đến đây!"


Một tiếng cười thô bạo, hung hãn vang lên từ sau rặng đá. Bốn bóng người to lớn từ trong màn mưa bước ra, chặn đứng con đường độc đạo duy nhất dẫn xuống sườn núi. Kẻ đi đầu là một đại hán thô kệch, râu tóc đỏ hoe xơ xác như rơm cháy, mặc giáp da thú đầy gai nhọn bám đầy bùn đất. Trên vai hắn vác một thanh đại phu rìu nặng trịch đúc bằng sắt rèn thô, lưỡi rìu khổng lồ loang lổ vết rỉ sét nhưng sắc bén lạnh lùng.


Đó chính là Tiêu Thiên, thủ lĩnh của Băng đảng Thục Đạo khét tiếng vùng biên thùy. Ba tên thổ phỉ phía sau hắn lăm lăm đoản đao, ánh mắt tham lam khóa chặt vào cỗ xe đẩy chở Tạ Hoài Phong.


"Tạ Hoài Phong, cựu trưởng lão Nga Mi danh tiếng lẫy lừng, nay lại tàn phế nằm như một con chó chết trên xe kéo sao?" Tiêu Thiên vỗ mạnh vào cán rìu sắt, cười gằn đầy bỉ ổi. "Chưởng môn Diệp Cô Vân của các ngươi ra giá vạn lượng vàng cho cái đầu của lão già này và cuộn huyết thư rách nát kia. Hôm nay, băng đảng Thục Đạo của ta sẽ nhận món hời này!"


Lâm Du cảm thấy da đầu tê dại, hai đầu gối cậu run rẩy dữ dội. Đối phương là Tiêu Thiên, kẻ sở hữu võ công nhị lưu ngoại công dũng mãnh, nổi tiếng ra tay tàn bạo không để lại người sống. Trong khi đó, cậu chỉ là một đệ tử ngoại môn tam lưu tư chất bình thường, sư phụ thì đang hôn mê bất tỉnh, Tiểu Mai lại không biết võ công.


Nỗi sợ hãi tột cùng ập đến như muốn bóp nghẹt trái tim Lâm Du. Cậu nhìn sang Tạ Hoài Phong đang nằm thoi thóp trên xe, rồi nhìn xuống đôi bàn tay rướm máu của mình.


*Không... mình không thể lùi bước. Nếu mình chạy, sư phụ sẽ chết.*


Ký ức về đêm hỏa hoạn ngục tối, hình ảnh sư phụ dùng tấm thân bỏng nặng che chắn cho cậu khỏi những tảng gỗ cháy đè sụp bỗng chốc hiện về rõ mồn một. Lời dạy đầu tiên của sư phụ vang vọng bên tai: *"Kiếm dùng để cứu người, không phải để thể hiện oai phong."*


Lâm Du hít một hơi thật sâu, luồng khí lạnh buốt tràn vào phế quản giúp cậu tỉnh táo lại. Cậu vận chuyển *Tĩnh Tâm Kinh* theo khẩu quyết sư phụ truyền dạy. Từng câu kinh văn phật môn vang lên trong tâm trí như một dòng suối mát lành, gột rửa sạch sẽ nỗi sợ hãi hèn nhát trong lòng. Nhịp tim của cậu chậm lại, đôi bàn tay ngừng run rẩy.


Lâm Du buông sợi dây thừng kéo xe, bước lên phía trước cỗ xe nửa bước, che chắn hoàn toàn cho Tạ Hoài Phong. Cậu từ từ rút thanh kiếm gỗ đào giắt sau lưng ra. Thanh kiếm gỗ đào đơn sơ, không có mũi kiếm sắc bén, nhưng được Lâm Du siết chặt bằng tất cả ý chí sinh tồn.


"Muốn chạm vào sư phụ ta, bước qua xác ta trước!" Lâm Du lớn tiếng quát, ánh mắt thiếu niên chợt trở nên kiên nghị bất khuất lạ thường.


Tiêu Thiên ngẩn ra một nhịp, rồi cười sằng sặc đầy khinh bỉ: "Một thằng nhóc ranh tam lưu cầm kiếm đồ chơi mà đòi chặn đường ta? Tụi bay, lên băm vằm nó ra cho ta!"


Hai tên thổ phỉ dưới trướng Tiêu Thiên gầm lên, vung đoản đao lao tới. Đường đao của chúng thô bạo, chém dọc nhắm thẳng vào đầu Lâm Du.


Lâm Du không hoảng loạn. Cậu nhắm mắt lại trong một tích tắc, vận dụng kỹ năng *Cảm ứng chân khí* mà sư phụ đã mài giũa cho cậu tại miếu hoang. Trong màn mưa xối xả, tiếng gió rít qua lưỡi đao, dòng chảy chân khí hỗn loạn, thô bạo của hai tên thổ phỉ hiện lên rõ rệt trong tâm trí cậu.


Cậu lách người sang phải nửa bước, né tránh đường đao thứ nhất trong gang tấc. Mũi đoản đao sạt qua vai áo cậu, chém vào khoảng không. Ngay lập tức, Lâm Du xoay cổ tay, vung kiếm gỗ đào thi triển *Kiếm ý sơ manh*. Một luồng kiếm khí mỏng manh nhưng vô cùng tinh khiết, nhu hòa bộc phát từ đầu kiếm gỗ. Cậu không dùng lực chém trực diện, mà mượn lực đao phong của đối thủ, nhẹ nhàng dẫn dắt đường đao thứ hai lệch sang một bên, đập mạnh vào vách đá tai mèo.


"Binh!"


Tên thổ phỉ thứ hai bị phản lực chấn động tê dại cả cánh tay, đoản đao tuột khỏi tay rơi xuống vũng bùn. Lâm Du tiến lên một bước, dùng chuôi kiếm gỗ gõ mạnh vào á huyệt trước ngực hắn, khiến hắn cứng đờ người rồi ngã quỵ xuống đất.


"Khốn kiếp! Đồ ăn hại!" Tiêu Thiên tức giận gầm lên. Hắn đẩy tên thổ phỉ còn lại ra, vung đại phu rìu sắt bước lên. "Để ta tự tay chẻ đôi đầu ngươi!"


Tiêu Thiên vận chuyển ngoại công cương mãnh, cơ bắp cuồn cuộn nổi lên dưới giáp da thú. Hắn thi triển *Thục Đạo Đao Pháp*, vung rìu sắt chém mạnh từ trên xuống. Đường rìu dũng mãnh tạo ra một luồng đao phong hung hãn, rít lên xé rách màn mưa lạnh buốt, cuốn theo đất đá lầy lội bắn tung tóe.


Lâm Du kinh hoàng nhận ra kình lực của đường rìu này quá lớn, vượt xa khả năng phòng ngự của cậu. Theo bản năng, cậu định dùng khinh công bế Tạ Hoài Phong chạy trốn. Nhưng ngay khi cậu vừa cúi xuống ghé vai đỡ sư phụ, mặt đất bùn lầy lún sâu dưới chân dốc đá khiến cậu bị hụt chân.


"Á!"


Lâm Du trượt dài trên đất bùn trơn trượt, suýt nữa ngã nhào xuống vực sâu. Cỗ xe thô bị chao đảo dữ dội, một bên thành xe va quệt vào vách đá phát ra tiếng nứt vỡ khô khốc. Lâm Du hiểu rằng, trong địa hình bùn lầy lội này, cậu tuyệt đối không thể chạy trốn dẫu có khinh công. Cậu bắt buộc phải đứng lại đối đầu trực diện để bảo vệ sư phụ.


Tiêu Thiên không bỏ lỡ cơ hội, đại phu rìu của hắn đã chém tới sát đỉnh đầu Lâm Du.


Trong khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc, Lâm Du cắn chặt răng đến bật máu. Cậu vận chuyển toàn bộ chân khí tam lưu yếu ớt của mình theo khẩu quyết *Tĩnh Tâm Kinh*, dồn tất cả vào thanh kiếm gỗ đào. Cậu vung kiếm lên đón đỡ, không phải bằng sức mạnh cơ bắp, mà bằng toàn bộ kiếm ý từ bi nhu hòa mà cậu đã ngộ ra dưới sự chỉ điểm của sư phụ.


*Keng!*


Một tiếng va chạm kỳ lạ vang lên giữa kiếm gỗ và rìu sắt nặng trăm cân. Luồng kiếm ý sơ manh nhu hòa của Lâm Du tạo ra một lực cản vô hình dẻo dai như tơ tằm, bao bọc lấy lưỡi rìu sắt hung hãn của Tiêu Thiên. Kình lực cương mãnh của đường rìu chạm vào màng kiếm ý liền bị tiêu tán, trượt dọc theo thân kiếm gỗ đào hướng thẳng xuống đất cát lầy lội bên hông.


"Cái gì?!" Tiêu Thiên trợn tròn mắt kinh ngạc. Hắn không thể tin nổi một đệ tử tam lưu lại có thể dùng kiếm gỗ bẻ gãy đao phong dũng mãnh của hắn.


Thế nhưng, cái giá phải trả là quá lớn. Thanh kiếm gỗ đào của Lâm Du xuất hiện những vệt nứt lớn dọc theo thân kiếm, lòng bàn tay cậu rách toạc, máu tươi chảy ròng ròng nhuộm đỏ cả chuôi kiếm gỗ. Chân khí đan điền của cậu chấn động mạnh, lồng ngực đau nhói khiến cậu phải lùi lại ba bước dập dồn, thở dốc đầy mệt mỏi.


Sự chống trả kiên cường của đứa trẻ ranh càng làm bùng lên sự điên cuồng tàn bạo của gã thủ lĩnh thổ phỉ. Tiêu Thiên gầm lên một tiếng như thú dữ bị thương, đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí khóa chặt vào cỗ xe đẩy phía sau Lâm Du. Hắn nhận ra, chỉ cần phá hủy cỗ xe, Lâm Du sẽ hoàn toàn mất đi điểm tựa.


"Chết đi!"


Tiêu Thiên vung đại phu rìu sắt, dốc toàn bộ ngoại công lực lượng chém mạnh một cú tàn độc nhắm thẳng vào trục bánh xe gỗ thô sơ của cỗ xe kéo.


*Rắc! Rầm!*


Tiếng gỗ bách nứt vỡ vang lên khô khốc, chói tai giữa màn mưa giông. Bánh xe gỗ thô sơ bị lưỡi rìu sắt khổng lồ chém đứt lìa, vỡ vụn thành trăm mảnh vụn gỗ bắn tung tóe vào không trung. Cỗ xe kéo mất thăng bằng lập tức đổ sụp hoàn toàn sang một bên vách đá trơn trượt.


Lực quật mạnh mẽ khiến thân thể lạnh ngắt, vô lực của Tạ Hoài Phong lăn khỏi tấm chăn mỏng trên xe, trượt dài xuống dốc đất cát lầy lội nhão nhoét. Cơ thể tàn phế của vị cựu trưởng lão xoay vài vòng trong bùn đất đỏ ngầu, rồi nằm bất động, lạnh buốt ngay dưới chân vũng nước mưa sình lầy, ngay sát mũi giày da thú dính đầy gai nhọn của Tiêu Thiên.


Lưỡi rìu sắt khổng lồ của Tiêu Thiên lại từ từ nâng lên, chĩa thẳng vào cái cổ gầy gò, phơi bày hoàn toàn không chút phòng ngự của Tạ Hoài Phong dưới màn mưa lạnh buốt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!