Nhạc nềnPrairie

Nghịch Hành Tứ Xuyên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng cười lanh lảnh của Triệu Vô Cực vang vọng khắp cửa ngõ Vạn Điệp Cốc, dội vào vách đá xám xịt tạo nên những âm thanh sắc lạnh, ghê rợn. Trên tay hắn, thanh hắc thiết trọng kiếm tuy đã bị sứt mẻ một nửa sau cú va chạm với kiếm vực phòng thủ, nhưng luồng tà khí đỏ máu của Huyết Hải Thần Công vẫn cuồn cuộn quấn quanh thân kiếm như những sợi tơ độc. Hắn bước từng bước chậm rãi trên nền đất cát lầy lội, đôi mắt ti hí tràn đầy sát khí và sự đắc ý tột cùng khóa chặt vào bóng dáng tàn tạ của Tạ Hoài Phong.


Tạ Hoài Phong quỳ sụp giữa vũng bùn. Tấm lưng rộng vốn dĩ đã bị bỏng nặng từ trận hỏa hoạn ngục tối Nga Mi, nay lại chịu thêm lực chấn động cực mạnh, khiến những vết thương nứt rách ra xối xả. Máu tươi hòa lẫn với bùn đất bẩn thỉu nhuộm đỏ một mảng vạt áo thô xám ngụy trang. Cánh tay phải của ông đã hoàn toàn bại liệt vĩnh viễn từ trước do di chứng nứt vỡ kinh mạch. Giờ đây, cánh tay trái – điểm tựa duy nhất còn lại – cũng trúng phải kịch độc Phích Lịch Châm của Triệu Vô Cực khi ông liều chết đỡ đòn cho Tần Vô Song. Chất độc lạnh buốt ăn mòn dọc theo đường kinh mạch, khiến cả cánh tay trái cũng buông thõng vô lực bên hông.


Cựu trưởng lão tối cao của Nga Mi phái, vị kiếm sư từng chấn động Thục Trung một thời, giờ đây hoàn toàn bại liệt cả hai tay, quỳ sụp dưới đất bùn như một phế nhân không thể tự vệ. Thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét vô danh tuột khỏi tay ông, cắm phập sâu xuống đất cát lầy lội bên cạnh, lưỡi kiếm rỉ loang lổ dính đầy vết máu khô sậm.


"Tạ Hoài Phong, ngươi cả đời tự xưng là chính trực, cuối cùng lại chết thảm dưới tay ta như một con chó hoang bại liệt!" Triệu Vô Cực cười lên điên cuồng, vung trọng kiếm nhắm thẳng vào đỉnh đầu Tạ Hoài Phong gầm lên: "Toàn quân nghe lệnh, xông lên giết sạch bọn chúng! Đoạt lại cuộn Huyết Thư!"


Hàng chục đệ tử tinh anh Nga Mi mặc hắc y thêu họa tiết hổ vồ đồng loạt rút kiếm, sát khí đằng đằng chuẩn bị tràn xuống như một cơn lốc đen.


"Chậm đã!"


Một tiếng quát trầm hùng như sấm sét nổ vang, cắt ngang tiếng gầm của mưa gió biên thùy. Tần Vô Song đứng sừng sững bên cạnh Tạ Hoài Phong, gương mặt oai nghiêm dưới lớp thiết giáp đen biến chuyển từ bàng hoàng sang một sự quyết liệt tột cùng. Hắn nhìn xuống vị cựu trưởng lão đang quỳ sụp dưới chân mình dẫu hai tay tàn phế vẫn cố gắng dùng chút tàn lực che chở cho Lâm Du phía sau. Người đàn ông này, kẻ mà hắn hằng coi là phản đồ tàn bạo bị vạn người phỉ nhổ, vừa mới dùng chính thân mình gánh chịu kim độc chí mạng để cứu mạng hắn.


Và trên hết, cuộn Huyết Thư đẫm máu đang quấn quanh ngực Lâm Du kia chính là bằng chứng thép. Con trai duy nhất của hắn – Tần Mộ Bạch – thực sự nằm trong danh sách hiến tế tiếp theo của liên minh chính đạo. Sự trung thành mù quáng bấy lâu nay của vị Chấp Pháp Sứ Ngũ Nhạc hoàn toàn sụp đổ, nhường chỗ cho nỗi hận thù tột cùng đối với những kẻ ngụy quân tử nhân danh công lý.


"Triệu Vô Cực! Ngươi dám vượt quyền Chấp Pháp Đường Ngũ Nhạc, tự ý tàn sát nhân chứng trước mặt bản sứ sao?" Tần Vô Song bước lên một bước, vung Thiết Huyết Kiếm nặng trịch chỉ thẳng vào mặt Triệu Vô Cực.


Triệu Vô Cực nheo mắt lạnh lùng: "Tần Vô Song, Chưởng môn của ta đã sớm đoán trước ngươi sẽ phản giáo khi nhìn thấy huyết thư giả. Ngươi do dự không xuống tay, chính là đồng lõa phản nghịch liên minh! Hôm nay, dẫu có là Chấp Pháp Sứ Ngũ Nhạc, cản đường ta cũng phải chết!"


"Khốn kiếp!" Tần Vô Song gầm lên. Hắn không thể giết chết Triệu Vô Cực ngay tại đây, bởi nếu đầu thủ lĩnh Nga Mi Chấp Pháp rụng xuống, Diệp Cô Vân sẽ lập tức dùng danh nghĩa liên minh để tru di tam tộc dòng họ Tần tại Trung Nguyên. Hắn phải dùng một thủ đoạn chiến thuật khác để vừa bảo vệ được thầy trò Tạ Hoài Phong, vừa che mắt đám đệ tử cấp dưới.


"Bản sứ đang thi hành công vụ, kiểm tra ranh giới biên thùy để ngăn chặn tà phái xâm nhập! Cửa ngõ Vạn Điệp Cốc là cấm địa của liên minh, không phận sự cấm bước vào!" Tần Vô Song lớn tiếng tuyên cáo, giọng nói chứa đựng Thiết Huyết chân khí thâm hậu truyền khắp thung lũng.


Hắn vung Thiết Huyết Kiếm chém ra một luồng chân khí Thiết Huyết đỏ rực rực rỡ thẳng xuống mặt đất cát lầy lội giữa hai bên.


"Oành!"


Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Mặt đất nứt toác ra thành một khe rãnh sâu hoắm rộng hơn một trượng, đất đá bay tứ tung tạo thành một ranh giới tự nhiên ngăn cách hoàn toàn toán truy binh Nga Mi và nhóm của Tạ Hoài Phong.


"Ai dám bước qua ranh giới này, chính là kháng lệnh Chấp Pháp Đường Ngũ Nhạc, bản sứ sẽ lập tức thi hành luật hình tại chỗ!" Tần Vô Song sừng sững đứng trước ranh giới sạt lở, Thiết Huyết Kiếm tỏa ra uy áp cương mãnh áp chế tinh thần của hàng chục đệ tử hắc y khiến bọn chúng bất giác dừng bước chân đầy sợ hãi.


"Tần Vô Song! Ngươi muốn chết!" Triệu Vô Cực điên cuồng gầm lên. Hắn vung hắc thiết trọng kiếm lao qua khe nứt sạt lở, thi triển Nga Mi Hắc Hổ Kiếm Pháp cực kỳ hung hãn nhắm thẳng vào lồng ngực Tần Vô Song chém xuống.


Tần Vô Song không hề lùi bước, vung Thiết Huyết Kiếm đón đỡ trực diện. Hai thanh trọng kiếm đập vào nhau tạo ra một tiếng nổ kim loại chói tai xé rách không khí. Luồng chân khí bạo ngược của Huyết Hải Thần Công đỏ máu clashing kịch liệt với Thiết Huyết chân khí chính tông của Chấp Pháp Sứ. Đất đá dưới chân hai người nứt toác liên tục dưới áp lực kình lực khổng lồ.


Mượn lúc hai bên đang giao chiến kịch liệt, Tạ Hoài Phong khó nhọc ngẩng đầu lên dưới mái tóc bạc rũ rượi, đôi mắt u uất khẽ nhìn về phía Lâm Du đang khóc nghẹn đứng sau:


"Du... Du nhi... mau bám chắc vào lưng ta..."


"Sư phụ! Người đã bại liệt cả hai tay rồi, làm sao có thể cõng con! Con phải cõng người mới đúng!" Lâm Du nấc lên, nước mắt hòa cùng nước mưa chảy ròng ròng trên gương mặt thiếu niên lấm lem.


"Nghe lời ta! Chân khí của con quá yếu, không thể vận chuyển khinh công vượt qua cầu biên giới chao đảo dưới mưa bão được. Mau bám chặt vào cổ ta, quấn chặt hai chân quanh hông ta! Mau lên!" Giọng Tạ Hoài Phong trầm xuống, chứa đựng một uy nghiêm tối thượng không thể chối cãi.


Lâm Du cắn chặt môi đến bật máu, nhanh chóng leo lên lưng sư phụ. Cậu thiếu niên mười bảy tuổi vòng hai tay ôm chặt lấy cổ Tạ Hoài Phong, hai chân quấn chặt quanh hông ông giống như một chiếc tay nải bám sát. Tạ Hoài Phong hoàn toàn bại liệt hai tay, hai cánh tay vô lực buông thõng đung đưa theo nhịp thở dồn dập, nhưng đôi chân gầy guốc của ông vẫn vững vàng như bàn thạch.


Ông nhắm mắt, vận dụng chút tàn dư chân khí đan điền chưa đầy một phần mười còn sót lại sau khi trúng kịch độc. Từng luồng khí lạnh buốt giá từ Phích Lịch Châm đang điên cuồng cắn nuốt kinh mạch vai trái, nhưng ý chí bảo vệ truyền nhân tương lai đã vượt lên trên mọi giới hạn thể xác. Ông thở hắt ra một hơi lạnh buốt, kích hoạt bộ pháp khinh công *Yên Vũ Trùng Phùng* xuống túc huyệt.


"Tiểu Mai! Dẫn lộ vượt biên giới!" Tạ Hoài Phong khàn giọng thầm thì.


Cô gái câm Tiểu Mai gật đầu quyết đoán, thân hình nhỏ nhắn lướt đi nhẹ nhàng như một con chim én dẫn đầu chạy về phía cây cầu xích sắt biên giới Thục Tây đang chao đảo dữ dội giữa vực thẳm sương độc.


Tạ Hoài Phong tăng tốc bước chân. Dẫu gánh chịu trọng lượng của Lâm Du trên lưng và tấm lưng bỏng nặng đang chảy máu xối xả rách miệng đau đớn thấu xương tủy, bước chân của ông vẫn uyển chuyển, biến ảo khôn lường tạo ra những tàn ảnh mờ ảo như làn sương khói mưa giông biến mất vào màn sương mù.


Triệu Vô Cực đang giao chiến với Tần Vô Song, liếc mắt nhìn thấy bóng dáng bạch y rách nát của Tạ Hoài Phong đang cõng Lâm Du vượt cầu tẩu thoát. Hắn điên cuồng vung trọng kiếm ép lùi Tần Vô Song nửa bước, tay trái lén lút giấu sau lưng, phóng ra một loạt ám khí Phích Lịch Châm tẩm kịch độc nhắm thẳng vào lưng Lâm Du hòng tiêu diệt cả người lẫn cuộn Huyết Thư.


"Tạ Hoài Phong! Chết đi!"


"Triệu Vô Cực, đối thủ của ngươi là ta!" Tần Vô Song gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ. Hắn vung Thiết Huyết Kiếm tạo ra một kiếm vực Thiết Huyết khổng lồ quét ngang khoảng không giữa hẻm núi.


"Keng! Keng! Keng!"


Toàn bộ loạt kim độc Phích Lịch Châm bị lưỡi kiếm nặng trịch chém rụng hoàn toàn giữa không trung, rơi tả tơi xuống khe đá nứt toác. Triệu Vô Cực tức giận đến nổ đom đóm mắt, vung trọng kiếm chém điên cuồng vào kiếm vực của Tần Vô Song, tạo nên những tiếng nổ chấn động dữ dội cả vùng biên thùy.


Mượn khoảng thời gian quý giá ấy, Tạ Hoài Phong dốc toàn bộ khinh công chân khí còn sót lại, lướt nhanh qua cây cầu xích sắt đang chao đảo dữ dội giữa cơn cuồng phong dữ dội. Tiểu Mai nhanh nhẹn đi trước cắt dây xích bảo vệ phía sau ngay khi bước chân của Tạ Hoài Phong vừa chạm vào bờ đất bên kia Thục Tây.


Cầu biên giới đứt gãy một bên đầu xích rơi xuống vực sâu sương độc tím, cắt đứt hoàn toàn sự truy đuổi của kỵ binh Nga Mi.


Chính thức bước chân vào vùng đất biên giới Tứ Xuyên hiểm trở, bầu trời bỗng chốc sụp tối sầm lại. Một cơn mưa giông đột ngột đổ xuống xối xả, cuốn theo những luồng gió lạnh buốt thấu xương tủy rít gào qua các vách đá dốc đứng của vùng Thục Tây hoang dã. Mặt đất dưới chân nhanh chóng biến thành những vũng bùn lầy lội, trơn trượt vô cùng.


Khi bước chân thứ mười chạm vào nền đất bùn lầy lội của đất Tứ Xuyên, luồng sinh mệnh lực lực lượng cuối cùng duy trì ý chí của Tạ Hoài Phong hoàn toàn sụp đổ. Adrenaline rút đi, để lại sự tàn phá tàn độc của kịch độc Phích Lịch Châm hoại tử nhẹ ở vai trái và vết nội thương rạn nứt kinh mạch gặm nhấm ngày đêm cực hạn.


"Khụ! Oành!"


Tạ Hoài Phong dừng bước chân đột ngột, lồng ngực ông co thắt dữ dội. Ông ho mạnh ra một ngụm máu đen lớn sậm màu nhuộm đỏ cả vũng nước mưa lầy lội dưới chân. Sắc mặt ông nhợt nhạt không còn một giọt máu, đôi mắt nhắm nghiền lại, toàn thân lảo đảo rồi quỵ sụp xuống, ngã úp mặt vào đất bùn lầy lội lạnh buốt.


Lâm Du bị hất văng khỏi lưng sư phụ, lăn lộn vài vòng trên đất bùn trơn trượt. Cậu thiếu niên hoảng loạn lồm cồm bò dậy, lao tới ôm lấy thân thể lạnh ngắt, bất động của sư phụ dưới làn mưa giông xối xả gào thét:


"Sư phụ! Sư phụ ơi! Người tỉnh lại đi! Con xin người... đừng bỏ con một mình! Sư phụ!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!