Nhạc nềnPrairie

Ngục Tối Lửa Bùng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm Nga Mi lạnh buốt. Sương mù đặc quánh như sữa bò len lỏi qua từng khe đá, rặng trúc, nuốt chửng cả những lối mòn quen thuộc dẫn lên đỉnh Quang Minh. Tiếng chuông đồng từ cấm địa Hắc Hổ Động vẫn dội lại từng hồi trầm đục, u uất, như tiếng khóc than của những linh hồn trẻ tuổi đã bị chôn vùi dưới lòng đất sâu.


Tạ Hoài Phong lao đi trong màn sương lạnh. Mỗi bước chân của vị cựu trưởng lão năm mươi lăm tuổi nện xuống nền đất đá ẩm ướt đều kéo theo một cơn đau xé lòng từ đan điền lan ra tứ chi. Vết nội thương kinh mạch rạn nứt tích lũy qua mười năm kìm nén chân khí không sát sinh đang âm ỉ tàn phá cơ thể ông. Trong ống tay áo rộng, cuộn Huyết Thư đẫm máu chứa danh sách bốn mươi tám đệ tử đã khuất và mười hai truyền nhân tiếp theo như một khối sắt nung đỏ, đè nặng lên cả thể xác lẫn tâm can ông.


Lâm Du đang đứng đầu danh sách ấy. Cậu bé mồ côi trung hậu, đứa trẻ hằng ngày vẫn kính cẩn dâng trà, quét lá trước thảo đường của ông, hiện đang bị giam lỏng tại ngục tối đệ tử ngoại môn dưới lòng đất phân đà.


Khi Tạ Hoài Phong vượt qua rặng thông già tiếp cận phân đà ngoại môn, khứu giác nhạy bén của một cao thủ nhất lưu bất ngờ giật nảy. Giữa cái lạnh buốt của sương đêm, không phải mùi lá thông ẩm mục, mà là một mùi nồng hắc quỷ dị đang cuộn theo chiều gió.


"Mùi dầu hỏa đặc chế..."


Sắc mặt Tạ Hoài Phong đại biến. Đó là loại dầu hỏa bách luyện của Dược Vương Viện, một khi đã bén lửa thì nước mưa hay sương đêm cũng không thể dập tắt. Chưởng môn Diệp Cô Vân đã phát hiện ra cuộn Huyết Thư bị mất cắp tại phòng luyện dược của Hoài Độc Trưởng Lão. Hắn biết Tạ Hoài Phong đã nắm giữ bằng chứng thép tố cáo tội ác hiến tế đệ tử cho lão tổ Từ Hắc Hải. Để phi tang toàn bộ chứng cứ và bịt đầu mối những đệ tử ngoại môn còn sống biết quá nhiều, hắn đã lựa chọn thủ đoạn tàn bạo nhất: phóng hỏa diệt khẩu.


Từ phía thung lũng nơi đặt ngục tối dưới lòng đất phân đà, một luồng sáng đỏ rực đột ngột bùng lên, xé rách màn sương đêm âm u. Tiếng nổ lách tách của gỗ bách bốc cháy vang lên dồn dập, kéo theo những cột khói đen đặc cuộn cao như những con ác long hung hãn nuốt chửng bầu trời đêm.


"Lâm Du!"


Tạ Hoài Phong gầm lên một tiếng khàn đục. Nỗi lo lắng tột độ thổi bùng lên ngọn lửa giận dữ trong lòng vị trưởng lão chính trực. Ông bất chấp kinh mạch vai phải đang tê liệt, vận chuyển tối đa năm phần công lực còn lại, thi triển khinh công lướt đi như một vệt tàn ảnh trắng xóa lao thẳng về phía biển lửa đang cuồn cuộn bốc lên.


Trước mắt ông, lối vào ngục tối đệ tử ngoại môn – vốn là một mật thất đá nằm sâu dưới lòng đất phân đà – giờ đây đã biến thành một lò lửa khổng lồ. Lửa đỏ rực liếm láp khắp các bờ tường đá, những cột gỗ bách chống đỡ trần ngục đang cháy rầm rập, liên tục đổ sụp xuống tạo ra những trận mưa tàn lửa đỏ ngầu. Khói độc từ dầu hỏa đặc chế mịt mù, cay sè, làm hạn chế hoàn toàn tầm nhìn.


Tạ Hoài Phong đứng trước lối vào hừng hực hơi nóng, lồng ngực đau nhói. Khói độc tràn vào phế phủ khiến ông ho khan dữ dội, máu tươi lại rỉ ra nơi khóe miệng phong trần. Ông biết, nếu vận công hít thở trong môi trường này, phế phủ của ông sẽ bị hủy hoại hoàn toàn trong vòng nửa canh giờ.


*Ta không thể lùi bước. Lời hứa bảo hộ huyết mạch chính đạo với sư tổ Vô Trần, lời thề cứu mạng Lâm Du... ta dẫu có phải tan xương nát thịt cũng phải hoàn thành!*


Tạ Hoài Phong cắn chặt răng, vận chuyển nội công ẩn hơi Tức Chân Huyền Công. Đây là di sản điều khí phật môn giúp ông tạm thời đình chỉ hơi thở tự nhiên, bế tỏa thập nhị kinh mạch để ngăn khói độc xâm nhập vào tim. Thân hình bạch y đơn sơ của ông như một cánh nhạn cô độc, lao thẳng vào lòng ngục tối đang sụp đổ.


Bên trong ngục tối là một cảnh tượng hãi hùng. Những chiếc cũi sắt giam giữ đệ tử đã trống rỗng, nhưng tàn tích của trận phóng hỏa diệt khẩu nằm la liệt khắp nơi. Trần gỗ bốc cháy ngùn ngụt, liên tục rơi xuống những mảng than hồng rực. Sức nóng khủng khiếp khiến không khí vặn vẹo, da thịt Tạ Hoài Phong rát bỏng dẫu ông đã có chân khí hộ thể.


"Lâm... Du... Khụ... khụ..."


Tạ Hoài Phong cố gắng phát ra âm thanh qua á huyệt đang bị kìm nén. Ông dùng thính giác nhạy bén rà soát khắp không gian ầm ĩ tiếng lửa cháy.


"Sư... sư phụ... cứu... cứu con..."


Một tiếng kêu yếu ớt, nghẹn ngào vang lên từ góc sâu nhất của ngục tối. Tạ Hoài Phong mừng rỡ, khinh công lướt qua một xà ngang đang bốc cháy vừa đổ sụp. Tại phòng giam cuối cùng, dưới ánh lửa đỏ rực quỷ dị, ông nhìn thấy Lâm Du. Thiếu niên mười bảy tuổi gầy gò đang thoi thóp nằm sát đất để tránh khói độc, hai cổ tay và cổ chân cậu bị trói chặt vào một cột đá lớn bằng bốn sợi xích hắc thiết nặng trịch.


"Lâm Du! Đừng sợ, có ta ở đây!" Tạ Hoài Phong lao tới, quỳ sụp xuống bên cạnh đệ tử.


"Sư phụ... người mau đi đi... ngục sắp sập rồi... khụ... khụ..." Lâm Du gương mặt lấm lem tro than, đôi mắt ngập tràn nước mắt nhìn vị sư phụ râu tóc chớm bạc đang mạo hiểm tính mạng cứu mình.


Tạ Hoài Phong không đáp. Ông nắm lấy sợi xích hắc thiết trói tay Lâm Du, vận lực giật mạnh. Thế nhưng, sợi xích lạnh ngắt, cứng rắn vô cùng dẫu dưới sức nóng của lửa. Sức mạnh thể chất thông thường của ông không thể làm lay chuyển được xích hắc thiết do Chấp Pháp Đường rèn đúc.


Nhiệt độ trong phòng giam tăng lên nhanh chóng. Sợi xích sắt bắt đầu hấp thụ nhiệt lượng từ đám cháy xung quanh, trở nên nóng đỏ quỷ dị.


*Không thể dùng tay không!* Tạ Hoài Phong nhận ra sai lầm. Nhưng trong khoảnh khắc hoảng loạn, khi thấy một mảng trần gỗ phía trên Lâm Du sắp sửa đổ sụp, ông đã không ngần ngại dùng cả hai bàn tay trần chụp lấy sợi xích nóng đỏ để cưỡng ép bẻ gãy.


"Xèo xèo!"


Mùi da thịt cháy khét bốc lên nồng nặc. Cơn đau buốt nhói từ lòng bàn tay phải truyền thẳng lên đại não, khiến Tạ Hoài Phong biến sắc. Lòng bàn tay phải của ông bị bỏng nặng vĩnh viễn, gân tay bị chấn thương nghiêm trọng do nhiệt độ cao của xích sắt nung đỏ. Lực tay phải hoàn toàn biến mất, ông buộc phải buông tay, máu tươi hòa lẫn với tro than đen kịt chảy dài trên cổ tay.


*Thất bại rồi. Sức mạnh vật lý thông thường vô dụng trước hắc thiết. Ta chỉ còn một cách duy nhất...*


Tạ Hoài Phong nhìn thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét dắt bên hông. Đây là thanh cổ kiếm vô danh do nhạc phụ rèn từ sắt thiên thạch, vẻ ngoài hoen ố rỉ sét nhưng ẩn chứa kiếm ý thâm sâu vô cầu.


Ông dùng bàn tay trái còn lành lặn rút thanh kiếm rỉ ra khỏi vỏ gỗ đào. Tiếng ngân vang thanh khiết của kiếm khí vang lên, đối lập hoàn toàn với tiếng gào thét hỗn loạn của ngọn lửa dữ. Tạ Hoài Phong nhắm mắt, tập trung toàn bộ tinh thần lực lực lượng còn lại vào đan điền.


*Kinh mạch của ta dẫu có nứt vỡ vĩnh viễn, chân khí dẫu có đi ngược chiều tàn phá lục phủ ngũ tạng... đêm nay, ta cũng phải xuất kiếm!*


Một luồng chân khí mạnh mẽ, thuần khiết bỗng chốc bùng phát từ cơ thể gầy gò của Tạ Hoài Phong. Đó là cảnh giới Kiếm khí hóa hình (Cấp 6) tối thượng mà ông hằng che giấu. Từ lưỡi kiếm rỉ sét hoen ố, một luồng kiếm quang màu xanh nhạt sắc bén như thép nguội đột ngột phóng ra dài hơn ba trượng, chém rách cả màn khói độc mịt mù.


Tạ Hoài Phong vung kiếm. Đường kiếm chém ra không mang theo sát khí đồ sát, mà tràn đầy ý chí bảo hộ từ bi.


"Keng! Keng! Keng! Keng!"


Bốn tiếng va chạm kim loại chói tai vang dội. Luồng kiếm khí hóa hình thâm sâu chém chính xác vào mắt xích yếu nhất của bốn sợi xích hắc thiết. Dưới uy lực của kiếm khí thiên thạch, những sợi xích sắt nóng đỏ lập tức đứt phăng, vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ bắn tung tóe vào vách đá.


Lâm Du được giải thoát, ngã sụp vào lòng Tạ Hoài Phong. Nhưng đúng lúc đó, một tiếng rống lớn vang lên từ phía trên trần ngục.


"Ầm!"


Toàn bộ hệ thống xà ngang bằng gỗ bách cổ thụ đang bốc cháy dữ dội ở trần phòng giam bị lửa thiêu rụi hoàn toàn kết cấu, sụp đổ trực diện xuống vị trí của hai thầy trò. Một tảng gỗ cháy khổng lồ dài hơn một trượng, mang theo hàng vạn tàn lửa đỏ rực và sức nặng ngàn cân đổ ập xuống.


Tạ Hoài Phong đang bế Lâm Du, không thể thi triển khinh công né tránh trong không gian hẹp bị bao vây bởi lửa. Trong khoảnh khắc sinh tử, vị trưởng lão năm mươi lăm tuổi đưa ra quyết định bi tráng nhất.


Ông xoay người, dùng tấm lưng rộng của mình làm lá chắn, che chở hoàn toàn cho Lâm Du đang yếu ớt phía dưới. Ông vận chuyển toàn bộ chân khí hộ thể còn lại tạo thành một màng bảo vệ mỏng manh quanh lưng.


"Bùng!"


Tảng gỗ cháy khổng lồ đập thẳng vào lưng Tạ Hoài Phong. Màng chân khí hộ thể bị lực lượng vật lý ngàn cân đè bẹp trong chớp mắt. Ngọn lửa dữ dội thiêu cháy hoàn toàn chiếc áo bào trắng Nga Mi thêu chỉ bạc tiêu chí của ông, áp sát vào da thịt.


Cơn đau bỏng rát tột cùng ập đến như muốn thiêu rụi cả linh hồn Tạ Hoài Phong. Toàn bộ phần lưng của ông bị bỏng nặng vĩnh viễn, da thịt đỏ rực rỉ máu, khói đen bốc lên từ tà áo rách nát. Sức nặng của tảng gỗ đè sụp vai ông xuống sát đất, khiến kinh mạch toàn thân chấn động mạnh, chân khí hỗn loạn đi ngược chiều phá hủy các thành kinh mạch đang rạn nứt.


"Phộc!"


Tạ Hoài Phong phun ra một ngụm máu tươi lớn lên vai áo của Lâm Du. Thế nhưng, đôi mắt ông không một chút dao động oán hận. Ông cắn răng chịu đựng nỗi đau đớn thấu xương tủy, dùng sức mạnh ý chí bất khuất của một kiếm sĩ thực thụ, nâng tảng gỗ cháy ra bằng vai trái, bế xốc Lâm Du lên ôm chặt vào lòng.


*Ta phải đưa con ra ngoài... Lâm Du... con phải sống...*


Tạ Hoài Phong lướt đi dũng mãnh bằng bộ pháp khinh công né tránh, vượt qua những mảng trần ngục đang tiếp tục sụp đổ liên tiếp phía sau lưng. Thân hình ông rách nát, thấm đẫm máu và tro than, bước ra khỏi lối vào ngục tối đang bùng cháy dữ dội như một vị thần bước ra từ địa ngục.


Làn gió đêm lạnh buốt của Nga Mi sơn ập vào mặt, giúp Tạ Hoài Phong tỉnh táo lại phần nào dẫu cơ thể ông đang run rẩy vì kiệt sức và bỏng rát. Ông hít một hơi thật sâu để khôi phục hơi thở sau khi thu hồi Tức Chân Huyền Công.


Thế nhưng, niềm vui cứu sống đệ tử chưa kịp nhen nhóm thì bước chân của Tạ Hoài Phong đã phải khựng lại hoàn toàn ngay tại cổng ngục tối.


Dưới ánh sáng đỏ rực của đám cháy phía sau và ánh trăng mờ nhạt phía trước, toàn bộ khoảng sân rộng của phân đà ngoại môn đã bị bao vây kín kẽ không một kẽ hở.


Hàng trăm đệ tử Chấp Pháp Đường mặc võ phục màu đen xám, tay cầm đuốc lửa sáng rực và kiếm tuốt trần lạnh lẽo, đang tạo thành một vòng vây trùng trùng điệp điệp khóa chặt mọi ngả đường thoát xuống núi.


Dẫn đầu toán quân truy sát hung hãn ấy là một thiếu niên khoảng hai mươi tuổi, mặc võ phục nội môn Nga Mi cao cấp màu lam thẫm thêu họa tiết hổ vồ oai phong. Gương mặt hắn góc cạnh, sắc sảo nhưng lộ rõ vẻ tàn nhẫn, hiểm độc tột cùng. Trên tay hắn cầm một chiếc đuốc lửa tẩm dầu hỏa đặc chế vẫn còn đang cháy âm ỉ – kẻ trực tiếp phóng hỏa diệt khẩu chính là hắn.


"Tạ Hoài Phong!" Diệp Vô Kỵ cười lạnh một tiếng đầy đắc ý, giọng nói vang vọng khắp khoảng sân đêm lạnh lẽo. "Ngươi rốt cuộc cũng tự dẫn xác đến đây. Chưởng môn đã có lệnh: Trưởng lão Tạ Hoài Phong tàn sát đồng môn, đánh cắp di thư tối mật, cấu kết tà đạo phản giáo. Kẻ nào lấy được thủ cấp của hắn và cuộn Huyết Thư sẽ được phong làm Trưởng lão Chấp Pháp tiếp theo!"


Hàng trăm thanh kiếm đồng loạt rút khỏi vỏ, chỉ thẳng vào bóng dáng bạch y rách nát thấm đẫm máu của Tạ Hoài Phong đang ôm chặt Lâm Du trong tay.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!