Huyết Thư Thức Tỉnh
Ánh hoàng hôn đỏ rực như máu rưới xuống cửa ngõ Vạn Điệp Cốc, nhuộm đẫm cả mảng rừng trúc xám xịt bằng một sắc màu thê lương đến nghẹt thở. Gió biên thùy rít gào qua những khe đá hẹp, mang theo hơi lạnh buốt giá của trận bão tuyết sắp tràn về từ Thục Tây. Dưới chân vách đá dựng đứng vạn trượng, không gian như đông cứng lại trước cái tên vừa được xướng lên từ cuộn Huyết Thư tối mật.
*"Tần Mộ Bạch – Đệ tử nội môn phái Hoa Sơn – Con trai duy nhất của Chấp Pháp Sứ Tần Vô Song..."*
Tần Vô Song trố mắt nhìn vào hàng chữ đẫm máu khô sậm trên mảnh da dê rách nát. Lồng ngực hắn phập phồng dữ dội dưới lớp thiết giáp đen nặng trịch, hơi thở trở nên dồn dập, hỗn loạn chưa từng có. Bàn tay phải vốn luôn vững vàng khi nắm giữ Lệnh bài Chấp Pháp Ngũ Nhạc giờ đây khẽ run lên bần bật, khiến chiếc lệnh bài hắc thiết va chạm vào giáp trụ phát ra những tiếng lách cách khô khốc.
"Không... Điều này không thể nào!" Giọng Tần Vô Song khàn đặc, u uất như tiếng thú dữ bị thương. Hắn gầm lên, đôi mắt hổ đỏ ngầu khóa chặt vào gương mặt gầy gò, nhợt nhạt của Tạ Hoài Phong. "Tạ Hoài Phong! Ngươi dám ngụy tạo huyết thư để bôi nhọ liên minh, hòng làm lung lay ý chí chấp pháp của bản sứ sao? Con trai ta... Mộ Bạch đang tu luyện an toàn tại Hoa Sơn phái! Thằng bé là thiên tài kiêu hãnh của nội môn, làm sao có thể..."
"Tần thống lĩnh," Tạ Hoài Phong khàn giọng ngắt lời, giọng nói của ông dẫu yếu ớt vì nội thương gặm nhấm nhưng lại chứa đựng một sự điềm tĩnh kỳ lạ, thấu suốt nhân tâm. Ông khó nhọc dùng cánh tay trái gân guốc nâng thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét lên, mũi kiếm chỉ thẳng vào cuộn Huyết Thư đẫm máu. "Mắt của một người cha có bao giờ lừa dối chính mình? Nét chữ này... chẳng lẽ ngươi không nhận ra? Đây chính là nét bút bướng bỉnh của Bạch nhi viết bằng máu ngón tay trước khi bị đưa vào tế đàn ngầm Hoa Sơn phái để chuẩn bị hiến tế. Diệp Cô Vân và các thái thượng lão tổ sắp chết của liên minh đang dùng chính máu thịt của thế hệ trẻ để kéo dài hơi tàn khô héo của chúng."
Từng lời nói của Tạ Hoài Phong như những nhát búa tạ giáng mạnh vào niềm tin mù quáng bấy lâu nay của Tần Vô Song. Hắn nhìn kỹ lại nét chữ nguệch ngoạc nhưng cứng cỏi trên mảnh da dê. Đúng vậy, nét móc ngược ở cuối mỗi chữ, cách viết chữ 'Bạch' hơi lệch về phía hữu... Đó chính là thói quen viết thư pháp mà chính tay hắn đã dạy cho con trai thuở nhỏ. Lồng ngực Tần Vô Song nhói đau như bị vạn tiễn xuyên tâm, Thiết Huyết chân khí thâm thậu trong người hắn bắt đầu hỗn loạn, đi ngược chiều kinh mạch khiến hắn lảo đảo lùi lại một bước.
Lâm Du đứng bên cạnh sư phụ, đôi bàn tay gầy gò vẫn siết chặt lấy chuôi kiếm gỗ đào, lồng ngực quấn chặt cuộn Huyết Thư khẽ phập phồng. Cậu nhìn thấy sự dằn vặt tột cùng trong mắt kẻ thù, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi thương cảm sâu sắc. Công lý mà Chấp Pháp Đường Ngũ Nhạc hằng bảo vệ, hóa ra lại là một trò lừa dối tàn bạo, nuốt chửng chính cốt nhục của những kẻ hành pháp.
"Ha ha ha! Thật là một màn kịch gia đình cảm động!"
Một tiếng cười lảnh lót nhưng tàn nhẫn đột ngột xé toạc bầu không khí ngột ngạt của thung lũng. Từ trong bóng tối của rặng thông già ngoại vi, một toán đệ tử tinh anh mặc hắc y thêu họa tiết hổ vồ của Chấp Pháp Đường Nga Mi bất ngờ lướt ra như những bóng ma. Dẫn đầu bọn chúng không ai khác chính là Triệu Vô Cực – đệ tử ruột thân cận của Chưởng môn Diệp Cô Vân.
Gương mặt âm trầm của Triệu Vô Cực lộ rõ vẻ đắc ý tột cùng. Hắn vác thanh hắc thiết trọng kiếm nặng trịch trên vai, đôi mắt ti hí lấp lánh sát khí khóa chặt vào Tần Vô Song và Tạ Hoài Phong.
"Tần thống lĩnh, không ngờ Chấp Pháp Sứ uy nghiêm của liên minh lại dễ dàng bị lay động bởi vài lời ngụy tạo của tên phản đồ tàn phế này," Triệu Vô Cực cười lạnh, giọng nói đầy sự mỉa mai hách dịch. "Chưởng môn của ta đã sớm đoán trước ngươi sẽ do dự khi đối mặt với huyết thư giả. Vì vậy, ngài đã mật lệnh cho ta dẫn quân theo sau để giám sát. Tần Vô Song! Ngươi do dự trước phản đồ, có ý đồ che giấu Huyết Thư, chính là đồng lõa phản nghịch liên minh!"
"Ngươi nói cái gì?" Tần Vô Song gầm lên, Thiết Huyết Kiếm trong tay hắn khẽ ngân vang một tiếng trầm đục dẫu chân khí trong người đang nghẽn mạch tạm thời vì chấn động tâm lý. "Mộ Bạch... Con trai ta thực sự nằm trong danh sách hiến tế? Các ngươi... các ngươi đã làm gì nó?"
"Hừ, một quân cờ tốt để dâng hiến cho thái thượng lão tổ luyện tà công, đó là vinh hạnh của dòng họ Tần các ngươi!" Triệu Vô Cực không thèm che giấu bộ mặt tàn ác nữa, hắn trợn mắt gầm lên: "Toàn quân nghe lệnh! Tiêu diệt toàn bộ bọn chúng! Đoạt lại cuộn Huyết Thư! Kẻ nào chống cự, giết không tha!"
Hàng chục đệ tử tinh anh Nga Mi đồng loạt rút kiếm, kiếm quang lạnh lẽo đan xen thành một trận thế bao vây trùng điệp.
Triệu Vô Cực vung hắc thiết trọng kiếm, vận chuyển Huyết Hải Thần Công sơ bộ, tạo ra một luồng chân khí đỏ máu bạo ngược vây quanh thân kiếm. Hắn không hề do dự, lao thẳng về phía Tần Vô Song đang thất thần hòng chém chết hắn để cướp lấy cuộn Huyết Thư tiêu hủy chứng cứ.
"Chết đi!"
Đường kiếm nặng nề, dũng mãnh xé rách không khí giáng thẳng xuống đầu Tần Vô Song. Trong trạng thái hoảng loạn tột độ vì sự thật về con trai, kinh mạch của Tần Vô Song bị nghẽn mạch hoàn toàn, Thiết Huyết chân khí không thể bộc phát để phòng ngự. Hắn chỉ biết đứng trơ mắt nhìn lưỡi trọng kiếm khổng lồ đang lao tới sát đỉnh đầu.
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một bóng dáng bạch y rách nát thấm đẫm máu tươi bất ngờ lướt tới như một nhành liễu trước gió bão. Tạ Hoài Phong dẫu tấm lưng bỏng nặng đang rách miệng chảy máu xối xả do Đoạn Tục Cao bị chấn động lực lượng, vai phải hoàn toàn bại liệt bại liệt vĩnh viễn, vẫn dùng cánh tay trái duy nhất vung Thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét lên.
"Cạch!"
Chiêu thức *Thanh Sơn Bất Lão* – biến chiêu phòng thủ tối thượng của Nga Mi Kiếm Pháp – bộc phát. Một màng bảo vệ bằng kiếm khí tròn trịa, vững chãi như ngọn núi xanh hiện ra giữa khoảng không, chặn đứng hoàn toàn lưỡi trọng kiếm hắc thiết của Triệu Vô Cực.
"Bùm!"
Một lực chấn động cực mạnh bộc phát, hất văng Triệu Vô Cực lùi lại ba bước. Tuy nhiên, khóe mắt của Tạ Hoài Phong bất chợt giật nảy. Bằng khứu giác nhạy bén và kỹ năng *Cảm ứng chân khí* thâm sâu, ông phát hiện cánh tay trái của Triệu Vô Cực đang lén lút giấu sau lưng ngay trước khi hắn bị đẩy lùi.
*"Hắn định phóng ám khí lén lút!"* Ký ức về thói quen chiến đấu hèn hạ của Triệu Vô Cực lập tức hiện lên trong tâm trí Tạ Hoài Phong.
Quả nhiên, một tiếng rít gió xé không khí cực nhỏ vang lên. Từ trong tay áo trái của Triệu Vô Cực, một chiếc kim độc Phích Lịch Châm nhỏ như sợi tóc, tỏa ra làn khói độc màu xanh lam chết chóc, phóng nhanh như chớp giật nhắm thẳng vào tử huyệt sau gáy của Tần Vô Song đang đứng bất động phía sau.
Không một chút do dự, Tạ Hoài Phong nén chặt cơn đau đớn thấu xương tủy từ vết bỏng nứt ra sau lưng, cưỡng ép vận chuyển bộ pháp né tránh lướt tới. Do cánh tay phải bị liệt hoàn toàn, ông không thể vung kiếm cản phá kim độc từ góc khuất. Ông chọn cách cực đoan nhất: xoay nghiêng người, dùng chính bả vai trái đã quấn nhiều lớp băng gạc bảo vệ để chắn trước tử huyệt của Tần Vô Song.
"Phập!"
Chiếc kim độc Phích Lịch Châm cắm ngập vào bả vai trái của Tạ Hoài Phong. Chất độc kịch độc lập tức ngấm vào máu, tỏa ra một luồng khí lạnh buốt giá ăn mòn kinh mạch cánh tay trái của ông trong chớp mắt.
"Khụ... khụ..."
Tạ Hoài Phong ho mạnh ra một ngụm máu tươi đen sậm nhuộm đỏ cả vạt áo thô xám, cánh tay trái cầm kiếm khẽ run lên rồi hoàn toàn bại liệt bại liệt vĩnh viễn buông thõng vô lực bên hông. Thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét tuột khỏi tay ông, cắm phập xuống đất cát lầy lội dưới chân.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!