Nhạc nềnPrairie

Biên Thùy Phong Tỏa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hoàng hôn buông xuống cửa ngõ Vạn Điệp Cốc, nhuộm đỏ cả một vùng biên thùy Thục Tây bằng một sắc đỏ thẫm như máu tươi. Gió núi rít gào qua khe đá hẹp, mang theo hơi lạnh buốt giá của sương tuyết đang nhen nhóm ở phía xa. Tại lối thoát duy nhất của thung lũng, hàng trăm thiết vệ mặc hắc giáp của Chấp Pháp Đường Ngũ Nhạc đứng dàn trận thành một bức tường thép kiên cố không kẽ hở, tay cầm cung nỏ bọc thép sáng rực quyết tâm chặn đứng mọi ngả đường.


Ngay chính giữa trận pháp, một nam tử trung niên cao lớn oai nghiêm, khoác chiến bào đỏ rực ngoài thiết giáp đen đang đứng sừng sững như một pho tượng đá cổ xưa. Tay trái hắn nắm chặt chuôi thanh Thiết Huyết Kiếm nặng trịch, đôi mắt lạnh lùng không chút cảm xúc khóa chặt vào bóng dáng tàn tạ của Tạ Hoài Phong. Đó chính là Chấp Pháp Sứ tối cao của Liên Minh Ngũ Nhạc – Tần Vô Song. Trên tay phải của hắn, chiếc Lệnh bài Chấp Pháp Ngũ Nhạc đúc bằng hắc thiết nặng trịch tỏa ra ánh đen lạnh lẽo, một biểu tượng của quyền lực cưỡng chế tuyệt đối trên khắp giang hồ Trung Nguyên.


Đối diện với bức tường thép ấy, Tạ Hoài Phong đứng lặng im. Thân hình ông gầy gò, tà áo vải thô xám ngụy trang đã rách nát nhiều chỗ, để lộ tấm lưng bỏng nặng vừa được bôi Đoạn Tục Cao tạm thời cầm máu. Dược lực mát lạnh của thuốc đang âm thầm đấu tranh với cơn bỏng rát như lửa thiêu bên trong, nhưng kinh mạch vai phải của ông đã hoàn toàn bại liệt vĩnh viễn, buông thõng vô lực bên hông. Toàn bộ trọng lượng cơ thể và ý chí của vị cựu trưởng lão Nga Mi phái lúc này đều dồn cả vào cánh tay trái gân guốc, đang chống xuống lưỡi kiếm rỉ sét trần trụi của thanh Tàn Thiết Kiếm.


Chân khí trong đan điền của ông đã suy kiệt xuống dưới một phần mười sau trận chiến sinh tử gánh chịu đá lở để cứu Lục Vô Song và nhóm đệ tử cũ. Mỗi nhịp thở đối với ông lúc này đều kèm theo cảm giác nóng rát nơi lồng ngực và vị mặn chát của máu tươi đang trực trào lên cổ họng. Thế nhưng, đôi mắt của vị "Hộ Đạo Giả" vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu rạng sáng, không hề có một tia dao động hay sợ hãi.


Lâm Du đứng sát bên hông sư phụ, gương mặt thiếu niên mười mười bảy tuổi lấm lem bùn đất và sương độc, đôi bàn tay gầy gò siết chặt lấy chuôi thanh kiếm gỗ đào. Dưới lớp áo thô rách rưới của cậu, cuộn Huyết Thư tối mật vẫn được quấn chặt quanh lồng ngực, tỏa ra hơi ấm nhàn nhạt như một lời thề máu của bốn mươi tám đồng môn đã khuất. Bên cạnh cậu, cô gái câm Tiểu Mai khẽ nép mình sau một tảng đá, đôi mắt lanh lợi không ngừng quan sát các họng súng nỏ bọc thép đang chĩa về phía họ.


"Tạ Hoài Phong," giọng nói của Tần Vô Song vang lên, trầm đục và oai nghiêm như tiếng sấm rền qua khe núi. Luồng Thiết Huyết chân khí thâm hậu từ người hắn bộc phát, hóa thành một luồng uy áp tinh thần khổng lồ tràn ngập khắp không gian cửa cốc, khiến những hạt sương độc tím còn sót lại xung quanh cũng phải dạt ra xa. "Ngươi đã cùng đường bí lối. Bản sứ mang theo Lệnh bài Chấp Pháp Ngũ Nhạc, nhân danh minh chủ liên minh, lệnh cho ngươi lập tức buông kiếm chịu trói, giao nộp phản đồ Lâm Du và cuộn Huyết Thư để chịu phán quyết của môn quy."


Áp lực tinh thần từ Thiết Huyết chân khí dồn dập đổ ập xuống. Lâm Du cảm thấy lồng ngực mình nghẹt thở, hai chân run rẩy như muốn quỵ xuống đất bùn lầy lội. Nhìn thấy sư phụ đang kiệt quệ gánh chịu áp lực, cậu thiếu niên cắn chặt răng, lấy hết dũng khí bước lên nửa bước, vung kiếm gỗ đào định che chắn trước người ông.


"Hừ!"


Tần Vô Song khẽ hừ lạnh một tiếng. Không cần động thủ, hắn chỉ khẽ búng ngón tay trái. Một luồng kiếm khí chỉ lực vô hình, sắc bén nhưng được kiềm chế lực đạo phóng ra xé gió, đánh trúng vào mũi kiếm gỗ đào của Lâm Du.


"Bốp!"


Một lực chấn động nhu hòa nhưng mạnh mẽ truyền qua thân kiếm, đẩy lùi Lâm Du về phía sau ba bước. Cậu thiếu niên lảo đảo suýt ngã quỵ xuống đất đá trơn trượt.


Tạ Hoài Phong nhanh như chớp giật, vươn cánh tay trái gân guốc ra đỡ lấy bả vai Lâm Du, truyền một luồng chân khí ôn hòa vào cơ thể đệ tử để ổn định nhịp thở cho cậu. Ông nhìn Tần Vô Song, ánh mắt chứa đựng sự bao dung sâu sắc dẫu khóe miệng ông vừa rỉ ra một vệt máu tươi nhỏ.


"Tần thống lĩnh, xin nương tay," Tạ Hoài Phong khàn giọng nói, tiếng nói trầm ấm nhưng chứa đựng kình lực thâm sâu truyền thẳng vào tai Tần Vô Song, nhẹ nhàng hóa giải hoàn toàn luồng uy áp Thiết Huyết đang bao phủ xung quanh. "Đứa trẻ này vô tội. Lão phu đứng đây dẫu mang danh phản đồ bị cả võ lâm truy sát, nhưng chưa từng có nửa phần phản giáo. Những gì lão phu làm dẫu nghịch hành giang hồ, nhưng thực chất là để bảo vệ tương lai thực sự của Nga Mi phái và toàn bộ chính đạo võ lâm."


"Nghịch hành cứu người?" Tần Vô Song cười lạnh, giọng nói đầy sự mỉa mai tàn nhẫn. "Tạ Hoài Phong, ngươi từng là trưởng lão đức cao vọng trọng nhất Nga Mi, võ đức cao thâm được cả ngũ phái kính trọng. Thế nhưng đêm nay, ngươi lại tàn sát đồng môn tại Dược Vương Viện, cướp đi cuộn Huyết Thư rồi trốn chạy cùng đứa đệ tử phản nghịch này. Diệp chưởng môn đã phát lệnh truy sát toàn võ lâm, treo thưởng vạn lượng vàng cho thủ cấp của ngươi. Trước mặt Thiết Huyết lệnh bài, mọi lời ngụy biện của ngươi đều vô giá trị."


Tần Vô Song bước lên một bước, thanh Thiết Huyết Kiếm trong tay hắn khẽ ngân vang một tiếng trầm đục, sẵn sàng bộc phát sát chiêu. Hắn là người chấp pháp vô tình, cả đời chỉ tôn sùng luật pháp của liên minh một cách mù quáng và tuyệt đối. Đối với hắn, mệnh lệnh của minh chủ và Chưởng môn chính là công lý tối cao, bất kỳ kẻ nào đi ngược lại đều là phản đồ cần phải bị tiêu diệt.


Tạ Hoài Phong nhìn sâu vào đôi mắt lạnh lùng của Tần Vô Song. Ông biết rõ, với thực lực kiệt quệ hiện tại của mình, việc đối đầu trực diện bằng võ học với một cao thủ nhất lưu đỉnh phong như Chấp Pháp Sứ là tự sát. Hơn nữa, gia quy của tổ phụ dòng họ Tạ và lời dạy của người vợ quá cố Thẩm Ngọc Hoa luôn nghiêm cấm ông dùng võ học để đồ sát đồng môn hay những người chấp pháp mù quáng. Ông chọn cách đàm phán bằng chứng cứ thực tế, đánh vào điểm yếu tâm lý lớn nhất của đối phương.


Qua mạng lưới thông tin của Cái Bang do Hồng Thất Sơn cung cấp, Tạ Hoài Phong biết được một bí mật chấn động: Tần Vô Song tuy là kẻ chấp pháp tàn bạo vô tình, nhưng thực chất lại là người cực kỳ yêu thương gia đình, đặc biệt là đứa con trai duy nhất của hắn đang tu luyện tại nội môn liên minh.


"Tần thống lĩnh," Tạ Hoài Phong đứng yên lặng dưới trời chiều đỏ rực, tay trái khẽ vuốt nhẹ lưỡi kiếm rỉ sét của thanh Tàn Thiết Kiếm. "Ngươi tin vào luật pháp liên minh, tin vào công lý của Diệp Cô Vân. Thế nhưng, ngươi có từng tự hỏi, tại sao các đệ tử trẻ tuổi có tư chất xuất sắc của các phái gần đây lại liên tục mất tích một cách bí ẩn? Ngươi có biết cấm thuật Huyết Hải Thần Công thực chất là gì không?"


Nghe đến ba chữ "Huyết Hải Thần Công", đôi lông mày rậm của Tần Vô Song khẽ nhíu lại. Hắn hừ lạnh:


"Đó chỉ là những lời đồn thổi vô căn cứ của đám thảo khấu giang hồ hòng bôi nhọ thanh danh ngũ đại phái. Liên minh chính đạo ngàn năm nay luôn lấy việc trừ ma vệ đạo làm gốc, làm sao có thể tàng trữ cấm thuật tà ác?"


"Vô căn cứ sao?" Tạ Hoài Phong khẽ thở dài, giọng nói chứa đựng nỗi u uất tột cùng. "Bốn mươi tám đệ tử trẻ tuổi đã bị hiến tế hút cạn nội lực để luyện chế Hồi Thiên Đan kéo dài tuổi thọ cho các lão tổ sắp chết. Cháu họ của lão phu – Tạ Gia Bảo, một thiếu niên mười bảy tuổi đầy nhiệt huyết, cũng đã trở thành một đống xương khô dưới đáy vực cấm địa chỉ vì lòng tham vô đáy của những kẻ ngụy quân tử nhân danh chính đạo."


Tạ Hoài Phong quay sang nhìn Lâm Du, khẽ gật đầu ra hiệu. Lâm Du hiểu ý, đưa tay vào ngực áo thô, cẩn thận lấy ra cuộn Huyết Thư đẫm máu đang quấn quanh người. Cậu thiếu niên run rẩy trao cuộn giấy da dê đẫm máu khô sậm vào tay trái của sư phụ.


Tần Vô Song nhìn chằm chằm vào cuộn giấy da dê trong tay Tạ Hoài Phong, ánh mắt hắn khẽ dao động một nhịp ngắn ngủi. Hắn cảm nhận được một mùi máu tanh nồng nặc bốc ra từ cuộn giấy, một thứ mùi của sự oán hận và cái chết chân thực không thể làm giả.


"Đây chính là cuộn Huyết Thư ghi danh sách bốn mươi tám đệ tử đã bị hiến tế đẫm máu dưới lòng đất Nga Mi sơn," Tạ Hoài Phong khàn giọng nói, tay trái ông từ từ mở cuộn giấy ra dưới ánh hoàng hôn đỏ rực. "Và ở phần cuối cùng của cuộn thư này, có ghi rõ danh sách mười hai đệ tử tiếp theo sẽ bị đưa vào tế đàn ngầm trong kỳ đại hội võ lâm sắp tới tại Tung Sơn."


Tần Vô Song siết chặt chuôi Thiết Huyết Kiếm, giọng nói hắn đanh lại:


"Tạ Hoài Phong, ngươi định dùng một cuộn giấy giả mạo dính máu để lung lay ý chí chấp pháp của bản sứ sao? Ngươi nghĩ bản sứ sẽ tin vào những lời bịa đặt này?"


"Lão phu biết ngươi chấp pháp vô tình, không tin vào lời nói của một phản đồ," Tạ Hoài Phong bình thản đáp, đôi mắt ông sáng rực lên dưới mái tóc bạc rũ rượi. Ông bước lên một bước, đưa cuộn Huyết Thư hướng về phía Chấp Pháp Sứ. "Nhưng lão phu tin rằng, đôi mắt của một người cha sẽ không bao giờ lừa dối chính mình."


Tần Vô Song khựng lại. Hai chữ "người cha" chạm vào góc khuất mềm mại nhất trong tâm hồn sắt đá của hắn.


Tạ Hoài Phong dùng ngón tay trái run rẩy, từ từ chỉ vào cái tên đầu tiên nằm trong danh sách mười hai đệ tử tiếp theo sắp bị hiến tế. Dưới ánh hoàng hôn đỏ thẫm như máu, những nét chữ viết bằng máu khô sậm, nguệch ngoạc nhưng rõ ràng từng nét hiện ra trước mắt Chấp Pháp Sứ:


*"Tần Mộ Bạch – Đệ tử nội môn phái Hoa Sơn – Con trai duy nhất của Chấp Pháp Sứ Tần Vô Song..."*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!