Nhạc nềnPrairie

Địa Chấn Độc Thung

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn địa chấn ập đến Vạn Điệp Cốc không một lời cảnh báo, tựa như một con thịnh nộ của đại địa bị kìm nén ngàn năm nay bỗng chốc vỡ òa. Tiếng gầm rú trầm đục chạy dọc dưới lòng thung lũng sâu thẳm, khiến vách đá dựng đứng vạn trượng rung chuyển dữ dội. Những sợi xích sắt khổng lồ neo giữ cây cầu gỗ độc đạo rít lên những tiếng kẽo kẹt chói tai trước khi đứt phựt từng mắt một, quật mạnh vào vách đá tạo nên những tia lửa bắn tung tóe. Làn sương độc màu tím nhạt thường ngày vốn tĩnh lặng dưới đáy thung lũng, nay bị chấn động mạnh mẽ cuộn xoáy lên thành những vòi rồng chướng khí khổng lồ, che khuất hoàn toàn tầm nhìn.


Trên bờ vực chênh vênh, nhóm đệ tử ngoại môn Nga Mi đi cùng Lục Vô Song hoàn toàn hoảng loạn. Họ chỉ là những thiếu niên trẻ tuổi, tư chất tuy khá nhưng chưa từng đối mặt với tai biến thiên nhiên khủng khiếp thế này ở vùng biên thùy hiểm trở. Đất đá dưới chân họ bắt đầu nứt toác ra thành những khe rãnh sâu hoắm. Phía trên đỉnh đầu, vách đá dốc đứng của Vạn Điệp Cốc vốn đã bị tiếng nổ sấm sét từ kiếm chiêu của Tào Man chấn rạn trước đó, nay bắt đầu sụp đổ từng mảng lớn. Hàng vạn tảng đá khổng lồ, phủ đầy thứ rêu độc màu tím sậm, rầm rầm lở xuống như một trận mưa thiên thạch đen tối, nhắm thẳng vào vị trí của nhóm đệ tử đang không lối thoát.


"Tránh mau! Bảo vệ kiếm trận!" Lục Vô Song hét lớn, giọng nói kiêu sa thường ngày giờ đây lạc đi vì kinh hoàng. Nàng vung Sương Tuyết Kiếm chém ra ba luồng sương lạnh buốt giá hòng đánh lệch hướng một tảng đá đang lao tới, nhưng lực va đập quá mạnh từ tảng đá ngàn cân khiến cánh tay nàng tê dại, thanh thần binh suýt nữa tuột khỏi tay.


Ngay bên cạnh nàng, một đệ tử trẻ tuổi trượt chân ngã sụp xuống khe nứt đang mở rộng, tiếng khóc thét nghẹn ngào bị nuốt chửng bởi tiếng gầm rú của đất đá lở. Cái chết cận kề trong gang tấc.


Tạ Hoài Phong quỳ một gối sát mép vực, tấm lưng rộng bỏng nặng từ trận hỏa hoạn ngục tối Nga Mi nay lại bị chấn động dữ dội rách miệng hoàn toàn. Máu tươi ấm nóng xối xả tuôn ra, thấm đẫm vạt áo vải thô xám rách nát, hòa cùng bùn đất lầy lội dưới chân. Cánh tay phải của ông hoàn toàn bại liệt vĩnh viễn, buông thõng vô lực bên hông. Chân khí trong đan điền của vị cựu trưởng lão đã suy kiệt xuống dưới một phần mười, kinh mạch rạn nứt gầm thét đau đớn như bị ngọn lửa vô hình thiêu đốt.


Thế nhưng, khi nhìn thấy nhóm đệ tử trẻ tuổi – những đứa trẻ mà ông từng thấy chúng quét lá, dâng trà dưới chân núi Nga Mi – đang hoảng loạn khóc thét trước trận mưa đá độc, trái tim của vị "Hộ Đạo Giả" không cho phép ông đứng nhìn. Bản tính nhân hậu, bao dung cả đời tôn thờ đạo nghĩa của Tạ Hoài Phong bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.


"Lâm Du!" Tạ Hoài Phong gầm lên một tiếng khàn đục. Bằng một phản xạ nhanh như chớp giật của tay trái gân guốc, ông bế thốc Lâm Du – người vẫn đang ôm chặt cuộn Huyết Thư quanh ngực – ném mạnh về phía một hốc đá hẹp có kết cấu vững chắc phía sau núi.


"Tiểu Mai! Bảo vệ nó!"


Bóng dáng mảnh khảnh của cô gái câm Tiểu Mai lướt đi như chim én, đón lấy Lâm Du rồi nhanh chóng thụt sâu vào trong hốc đá an toàn, dùng túi hương liệu chống độc che chắn cho cậu thiếu niên khỏi làn khói độc đang tràn vào.


Ngay sau khi bảo đảm an toàn cho truyền nhân, Tạ Hoài Phong quay người lại, đối mặt trực diện với trận mưa đá đang đổ ập xuống. Ông nhắm mắt, hít một hơi lạnh buốt đầy chướng khí vào lồng ngực đang rỉ máu. Tiếng rít gào của gió núi và tiếng đá lở bỗng chốc biến mất trong tâm trí ông, chỉ còn lại lời dặn dò của người vợ quá cố Thẩm Ngọc Hoa vang vọng thanh khiết như tiếng chuông chùa: *"Võ học của chàng là để cứu người, không phải để đồ sát. Thanh kiếm này rỉ sét, nhưng lòng chàng không rỉ sét..."*


Tạ Hoài Phong mở mắt, đôi mắt sáng rực kiếm ý tinh khiết nhất. Ông vung Thanh Tàn Thiết Kiếm trần trụi bằng tay trái. Lưỡi kiếm rỉ sét loang lổ không còn vỏ gỗ đào kiềm chế, bộc phát ra một luồng kiếm khí màu xám bạc thâm trầm, nhu hòa nhưng vững chãi như núi cao.


Ông bước lên một bước, lưỡi kiếm rỉ vẽ nên những vòng tròn hoàn mỹ liên tiếp giữa không trung lầy lội. Chiêu thức phòng thủ tối thượng *Thanh Sơn Bất Lão* ngộ ra từ vách đá Tàng Kiếm Các cổ xưa được ông kích hoạt với quy mô chưa từng có. Kiếm khí xám bạc tuôn ra cuồn cuộn, đan xen vào nhau tạo thành một màng bảo vệ khổng lồ hình vòm tròn, bao bọc lấy toàn bộ nhóm đệ tử Nga Mi và Lục Vô Song phía dưới.


"Bùm! Bùm! Bùm!"


Hàng loạt tảng đá độc nặng hàng ngàn cân từ trên đỉnh vách núi dội xuống, va chạm trực tiếp vào màng kiếm khí ôn hòa của Tạ Hoài Phong. Thế nhưng, thay vì nổ tung tạo ra các mảnh vỡ sắc nhọn gây sát thương, lực va đập cực mạnh của đá lớn khi chạm vào kiếm vực nhu hòa liền bị lực xoáy vô hình hấp thụ và triệt tiêu hoàn toàn. Những tảng đá khổng lồ vỡ vụn thành những hạt bụi đá mịn màng rơi lả tả xuống đất, không hề gây ra một vết xước nhỏ nào cho những người phía dưới.


Tạ Hoài Phong đứng ngay tâm bão đá rơi, tay trái run rẩy giữ chặt chuôi kiếm rỉ sét, gánh chịu toàn bộ phản lực khổng lồ từ trận lở đất đá. Mỗi một tảng đá va chạm vào màng kiếm khí là một lần kinh mạch rạn nứt trong người ông bị chấn động mạnh mẽ. Máu tươi không ngừng trào ra nơi khóe miệng ông, nhuộm đỏ cả chòm râu bạc phơ bay trong gió độc. Tấm lưng bỏng nặng rách miệng chảy máu xối xả, nhuộm đỏ cả khoảng đất đá dưới chân ông.


Lục Vô Song quỳ sụp dưới đất, hai tay ôm đầu, bàng hoàng ngước nhìn lên. Qua màng kiếm khí xám bạc nhu hòa, nàng nhìn thấy bóng lưng gầy gò, rách nát của vị sư phụ cũ đang đứng vững như một ngọn núi lớn, che chở cho nàng và các đồng môn khỏi cái chết cận kề. Nàng nhìn thấy cánh tay phải bại liệt buông thõng của ông, nhìn thấy những giọt máu tươi của ông rơi xuống đất bùn, và hơn hết, nàng cảm nhận được luồng kiếm ý Vô Ngã tinh khiết, từ bi vô bờ bến phát ra từ thanh kiếm rỉ sét kia.


Sự thật đanh thép ấy đập tan hoàn toàn mọi lời vu khống xảo trá của Diệp Cô Vân trong tâm trí Lục Vô Song. Một người mang danh phản đồ tàn sát đồng môn, liệu có thể liều chết vận dụng tàn dư sinh mệnh lực của mình để bảo vệ chính những kẻ đang truy sát ông không?


Nước mắt Lục Vô Song tuôn rơi lã chã, hòa cùng bùn đất trên gương mặt kiêu sa. Nàng nhận ra mình đã sai, sai đến mức tột cùng khi đã chĩa sương kiếm vào người cha, người thầy đã nuôi dưỡng mình từ thuở thơ ấu.


"Sư phụ..." Lục Vô Song nghẹn ngào gọi, tiếng gọi chứa đựng nỗi ân hận thấu xương tủy.


Khi tảng đá cuối cùng vỡ vụn dưới kiếm vực, màng kiếm khí xám bạc từ từ tan biến. Tạ Hoài Phong đứng lặng đi trong một nhịp thở, thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét cắm mạnh xuống đất đá để giữ cho thân thể không ngã quỵ. Kinh mạch rạn nứt trong người ông lúc này đã bộc phát cực hạn dưới áp lực khổng lồ của tai biến.


"Phụt!"


Tạ Hoài Phong quỳ sụp xuống đất, phun ra một lượng lớn máu đen kịch độc tẩm sương độc tích lũy. Đôi mắt ông mờ đi, thần trí bắt đầu tiêu tán, tay trái không còn lực giữ chuôi kiếm.


Lục Vô Song lao tới như điên dại, Nhạn Linh Bộ pháp thi triển đến cực hạn, đỡ lấy thân thể gầy gò, lạnh ngắt đang ngã xuống của Tạ Hoài Phong. Nàng ôm chặt lấy ông, bàn tay run rẩy áp vào vết thương bỏng nặng đang rỉ máu xối xả sau lưng ông, cố gắng vận chuyển chân khí Cửu Dương ôn hòa của mình truyền vào để giữ lại hơi tàn cho ông.


"Sư phụ! Người đừng chết! Con sai rồi... Song nhi sai rồi!" Lục Vô Song khóc nghẹn ngào, những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống gương mặt nhợt nhạt, trắng bệch không còn giọt máu của Tạ Hoài Phong.


Tạ Hoài Phong khẽ mở mắt, nhìn đứa con nuôi tinh thần của mình đang khóc đỏ hoe mắt. Ông không hề có nửa phần oán hận, tay trái run rẩy khẽ nâng lên, muốn vuốt mái tóc búi cao của nàng như thuở nhỏ nhưng lực bất tòng tâm, tay lại rơi xuống đất bùn.


"Song nhi... đừng khóc..." Tạ Hoài Phong thầm thì, giọng nói yếu ớt vô cùng. "Con hiểu được... là tốt rồi... Ta không trách con..."


Lâm Du từ trong hốc đá lao ra, quỳ sụp bên cạnh, nắm chặt lấy tay trái của sư phụ: "Sư phụ! Người ráng chịu đựng!"


Lục Vô Song nhìn Lâm Du, rồi nhìn vết bỏng rách nát trên lưng sư phụ. Nàng biết rõ, với thương thế này, nếu không có linh dược bảo mệnh, sư phụ khó lòng sống sót qua đêm nay. Nàng vội vàng thò tay vào ngực áo, lấy ra một chiếc hộp ngọc nhỏ màu xanh bích tỏa ra mùi thơm thảo dược thanh khiết – đó chính là Đoạn Tục Cao cực kỳ đắt đỏ mà nàng mang theo bên người.


"Lâm Du, cầm lấy cái này!" Lục Vô Song ấn chiếc hộp ngọc vào tay Lâm Du, giọng nói kiên quyết dẫu vẫn còn nghẹn ngào. "Đây là Đoạn Tục Cao cực phẩm của hiệu thuốc Tiêu Diệc Nhiên tại Thành Đô, có tác dụng nối liền gân cốt và ổn định kinh mạch bị rạn nứt. Mau bôi lên lưng và vai phải cho sư phụ!"


Lâm Du mừng rỡ đón lấy hộp thuốc: "Cảm ơn Lục sư tỷ!"


Từ phía sau vách đá, Lôi Đình Kiếm Tào Man khó nhọc bước tới, chân phải đi khập khiễng do độc nhện. Chứng kiến toàn bộ hành động hy sinh vĩ đại cứu người của Tạ Hoài Phong, vị chấp pháp sứ ngũ nhạc hiếu thắng ngày nào giờ đây hoàn toàn phản tỉnh. Y cúi đầu trước Tạ Hoài Phong, giọng nói đầy kính trọng và hổ thẹn:


"Tạ tiền bối... võ đức của người cao thâm như thái dương, Tào Man tôi vô cùng hổ thẹn vì đã mù quáng tin lời vu khống. Từ nay về sau, tôi tuyệt đối không ra tay với người nữa."


Tạ Hoài Phong khẽ gật đầu tạ ý, thần thái tĩnh lặng dẫu cơ thể đang gánh chịu đau đớn gặm nhấm.


Lục Vô Song đứng bật dậy, lau khô nước mắt trên mặt, đôi mắt kiêu sa trở lại vẻ quyết đoán thường ngày. Nàng quay sang nhìn nhóm đệ tử Nga Mi vẫn còn đang bàng hoàng đứng xung quanh:


"Tất cả nghe lệnh! Trận động đất vừa rồi đã chôn vùi phản đồ Tạ Hoài Phong xuống vực sâu Vạn Điệp Cốc. Chúng ta rút lui lập tức xuống núi báo cáo với Chưởng môn!"


Đám đệ tử trẻ tuổi, chứng kiến ơn cứu mạng vĩ đại của cựu trưởng lão, đồng loạt cúi đầu vâng lệnh, không một ai lên tiếng phản bác lời nói dối của Lục Vô Song. Họ biết, đây là cách duy nhất để bảo vệ mạng sống cho vị ân nhân của mình.


Lục Vô Song quay lại nhìn Tào Man: "Tào trưởng lão, chân người bị thương nặng, hãy đi cùng đoàn đệ tử của tôi rút lui theo hướng Nam để đánh lạc hướng các toán tuần tra khác. Tôi sẽ dẫn đầu để mở đường."


Tào Man hiểu ý, gật đầu: "Được, tôi sẽ đi cùng cô."


Trước khi quay lưng đi, Lục Vô Song nhìn sâu vào mắt Tạ Hoài Phong, khẽ mím môi: "Sư phụ... người bảo trọng. Song nhi sẽ quay lại tìm người."


Nàng vung Sương Tuyết Kiếm, dẫn đầu nhóm đệ tử Nga Mi và Tào Man nhanh chóng rút lui theo hướng Nam thung lũng, tạo ra tiếng động lớn hòng thu hút sự chú ý của các toán truy binh khác về hướng đó.


Sau khi nhóm của Lục Vô Song đi khuất, Thôn Thạch Bản và Vạn Điệp Cốc trở lại vẻ tịch mịch, lạnh lẽo. Lâm Du khẩn trương mở hộp Đoạn Tục Cao bôi lên vết thương bỏng nặng sau lưng và bả vai phải bị bại liệt của Tạ Hoài Phong. Dược lực mát lạnh của thuốc nhanh chóng ngấm vào da thịt, làm dịu đi cảm giác bỏng rát như lửa thiêu và tạm thời cầm máu cho vết thương nứt rách.


Tạ Hoài Phong khó nhọc đứng dậy, tay trái chống thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét trần trụi. Dẫu cơ thể kiệt quệ chỉ còn năm phần công lực chịu đựng, ông biết mình không thể chậm trễ. Lục Vô Song chỉ có thể trì hoãn thời gian ngắn ngủi.


"Lâm Du... Tiểu Mai... chúng ta phải đi ngay..." Tạ Hoài Phong khàn giọng dặn dò.


Thầy trò dìu nhau bước đi trong màn sương độc màu tím nhạt dần của Vạn Điệp Cốc, hướng về phía cửa ngõ thoát khỏi thung lũng dẫn ra biên giới Thục Tây. Chặng đường độc hành đầy gian truân dường như dài vô tận dưới trời chiều ảm đạm.


Thế nhưng, khi họ vừa tiếp cận cửa ngõ thung lũng – nơi vách đá hẹp dẫn ra con đường biên giới Thục Tây, bước chân của Tạ Hoài Phong bỗng khựng lại.


Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực như máu, một cảnh tượng nghẹt thở hiện ra trước mắt họ. Lối thoát duy nhất đã bị phong tỏa hoàn toàn.


Hàng trăm thiết vệ mặc giáp đen của Chấp Pháp Đường Ngũ Nhạc đứng dàn trận thành một bức tường thép kiên cố không kẽ hở, tay cầm cung nỏ bọc thép sáng rực quyết tâm chặn đứng mọi ngả đường.


Ngay chính giữa trận pháp, một nam tử trung niên cao lớn oai nghiêm, khoác chiến bào đỏ rực ngoài thiết giáp đen đang đứng sừng sững như một pho tượng đá cổ xưa. Tay trái hắn nắm chặt chuôi thanh Thiết Huyết Kiếm nặng trịch, đôi mắt lạnh lùng không chút cảm xúc khóa chặt vào bóng dáng tàn tạ của Tạ Hoài Phong.


Đó chính là Chấp Pháp Sứ tối cao của Liên Minh Ngũ Nhạc – Tần Vô Song.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!