Nhạc nềnPrairie

Kiếm Lý Chân Nguyên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Những mảnh vỡ của chiếc vỏ kiếm gỗ đào cổ rơi lả tả xuống đất bùn lầy lội, hòa lẫn với những giọt sương độc màu tím nhạt đang đọng trên thảm cỏ héo úa của Vạn Điệp Cốc. Tiếng gỗ đào nứt toác dưới lưỡi Sương Tuyết Kiếm sắc lạnh vẫn còn vang vọng trong không gian tịch mịch, tựa như một tiếng lòng đứt đoạn. Tạ Hoài Phong quỳ một gối sát mép vực thẳm, tay trái ông siết chặt chuôi thanh Tàn Thiết Kiếm trần trụi. Không còn lớp vỏ gỗ đào che giấu, lưỡi kiếm rỉ sét loang lổ lộ ra dưới ánh chiều tà ảm đạm, nhưng kỳ lạ thay, nó không hề có vẻ tầm thường của một thanh sắt mục. Từ những vết rỉ sét sần sùi ấy, một luồng kiếm khí màu xám bạc nhu hòa, thâm trầm bộc phát, nhẹ nhàng đẩy lùi Lục Vô Song ra xa ba bước.


Lục Vô Song đứng sững sờ, dải lụa trắng thắt trên mái tóc búi cao của nàng khẽ bay trong gió lạnh. Thanh Sương Tuyết Kiếm trong tay nàng vẫn tỏa ra luồng hàn khí buốt giá, nhưng đôi mắt kiêu sa của nàng lại dán chặt vào lưỡi kiếm rỉ sét của sư phụ cũ. Nàng cảm nhận được luồng kiếm ý vừa đẩy lui mình hoàn toàn thanh khiết, chính trực, không có lấy một mảy may sát niệm hay tà khí quỷ dị của Huyết Hải Thần Công. Sự tinh khiết ấy đối lập hoàn toàn với những lời vu khống của Chưởng môn Diệp Cô Vân về một kẻ phản đồ tàn sát đồng môn.


Nhìn những mảnh gỗ đào vỡ vụn dưới chân, lồng ngực Tạ Hoài Phong thắt lại. Cơn đau từ vết bỏng nặng sau lưng đang rách miệng chảy máu xối xả hòa cùng nỗi đau tinh thần tột cùng. Chiếc vỏ kiếm ấy là kỷ vật duy nhất còn sót lại của người vợ quá cố Thẩm Ngọc Hoa. Trong cơn mê muội của ký ức, tiếng gió rít qua khe đá Vạn Điệp Cốc bỗng hóa thành tiếng cười trầm ấm của nàng mười năm về trước dưới hiên nhà thảo đường.


Thuở ấy, Thẩm Ngọc Hoa với dung mạo thanh tú, khoác tà áo thanh y đơn sơ, nhẹ nhàng trao cho ông chiếc vỏ kiếm gỗ đào tự tay nàng khắc họa tiết hoa sen. Nàng đã khẽ vuốt ve lưỡi kiếm rỉ sét loang lổ của thanh Tàn Thiết Kiếm và nói: "Võ học của chàng là để cứu người, không phải để đồ sát. Thanh kiếm này rỉ sét, nhưng lòng chàng không rỉ sét. Cha chàng rèn nó từ sắt thiên thạch, rỉ sét bên ngoài chỉ là lớp vỏ bảo vệ kiếm ý chân nguyên bên trong. Một ngày nào đó, khi lớp vỏ gỗ đào này vỡ vụn, chàng sẽ hiểu... kiếm lý chân chính vốn không cần hoa mỹ."


Lời dặn dò năm xưa vang vọng trong tâm tưởng như một tiếng chuông chùa tịnh hóa hoàn toàn sát niệm và oán hận trong lòng Tạ Hoài Phong. Ông nhận ra, việc vỏ kiếm gỗ đào vỡ vụn không phải là sự kết thúc, mà là sự giải phóng cho kiếm ý Vô Ngã chân chính. Bản chất rỉ sét của Tàn Thiết Kiếm thực chất là lớp vỏ bảo vệ kiếm ý thiên thạch thâm sâu bên trong, chịu đựng ngàn năm phong ba để chờ đợi một tâm cảnh từ bi ngộ đạo.


Tạ Hoài Phong khẽ nhắm mắt, hít một hơi lạnh buốt để điều hòa dòng chân khí đang hỗn loạn trong đan điền suy kiệt dưới một phần mười công lực. Kinh mạch rạn nứt trong người ông đang gào thét dữ dội, nhưng gương mặt ông lại trở nên tĩnh lặng, thanh thản lạ thường. Ông mở mắt, nhìn Lục Vô Song bằng ánh mắt dịu hiền và bao dung vô bờ bến.


Thế nhưng, Lục Vô Song lúc này vẫn bị giằng xé bởi lòng kiêu hãnh và giáo quy bài trừ phản đồ. Nàng không muốn tin mình đã bị lừa dối, nàng không muốn tin vị Chưởng môn tôn kính Diệp Cô Vân lại là kẻ tà ác. Sự bàng hoàng nhanh chóng bị thay thế bởi sự kích động tột cùng. Nàng hét lên một tiếng đau đớn, vận chuyển toàn bộ Nga Mi Cửu Dương chân khí tinh thuần, Sương Tuyết Kiếm rít lên xé gió, chém ra một luồng sương lạnh buốt giá quyết tâm tấn công dồn dập hòng lấy lại uy thế.


"Sư phụ... người đừng trách con vô tình!" Lục Vô Song hét lớn, thân hình lướt đi nhanh như chim én bằng Nhạn Linh Bộ, lưỡi sương kiếm đâm ra vạn điểm kiếm quang lạnh lẽo bao phủ lấy toàn bộ thân hình tàn tạ của Tạ Hoài Phong.


Đối mặt với đòn tấn công quyết liệt của đệ tử đắc ý cũ, Tạ Hoài Phong đứng yên lặng sát mép vực. Cánh tay phải của ông hoàn toàn bại liệt vĩnh viễn không thể vận lực, nhưng tay trái ông lại nâng thanh Tàn Thiết Kiếm trần trụi lên một cách chậm rãi. Ông không hề sử dụng bất kỳ chiêu thức tấn công nào, chỉ vận chuyển kiếm ý Vô Ngã hòa quyện cùng ký ức ấm áp về Thẩm Ngọc Hoa.


Khi lưỡi kiếm rỉ sét vung lên, nó không tạo ra kiếm quang rực rỡ, mà phát ra một tiếng ngân vang trầm ấm, thâm thầm như tiếng chuông đồng vang vọng trong sương sớm. Tiếng ngân ấy đi đến đâu, luồng sương lạnh buốt giá từ kiếm chiêu của Lục Vô Song lập tức bị tịnh hóa và tan biến đến đó.


Tạ Hoài Phong xoay cổ tay trái, vẽ một đường vòng cung nhẹ nhàng, ôn hòa giữa khoảng không lầy lội. Chiêu thức Thanh Sơn Bất Lão bộc phát, nhưng lần này không còn vỏ kiếm gỗ đào kiềm chế, kiếm ý thiên thạch xám bạc tuôn ra cuồn cuộn, tạo nên một lực hút vô hình xoáy tròn xung quanh lưỡi Sương Tuyết Kiếm của Lục Vô Song.


Lục Vô Song kinh hoàng nhận ra, luồng chân khí Cửu Dương của mình khi chạm vào kiếm vực của sư phụ liền bị bao bọc và triệt tiêu hoàn toàn từ gốc lực đạo. Lực hút vô hình từ thanh kiếm rỉ sét càng lúc càng mạnh, xoáy chặt lấy lưỡi sương kiếm, khiến cổ tay nàng tê dại. Nàng cố gắng vận lực giữ kiếm, nhưng thanh Sương Tuyết Kiếm tựa như bị một bàn tay khổng lồ nhu hòa kéo tuột đi.


"Keng!"


Một tiếng kim loại ngân vang thanh khiết. Thanh Sương Tuyết Kiếm tự động rời khỏi bàn tay run rẩy của Lục Vô Song, bay vút lên không trung rồi cắm thẳng xuống đất đá bên cạnh chân nàng, lưỡi kiếm vẫn còn rung lên bần bật dưới lực hút của kiếm ý Vô Ngã.


Lục Vô Song bàng hoàng nhìn bàn tay không của mình, rồi nhìn thanh thần binh đang cắm dưới đất. Nàng không chịu khuất phục, lập tức thi triển khinh công Nhạn Linh Bộ lướt tới quyết giật lại kiếm. Thế nhưng, ngay khi nàng vừa chạm tay vào chuôi kiếm, một luồng kiếm khí ôn hòa, ấm áp bao quanh thanh kiếm nhẹ nhàng đẩy nàng ra ngoài ba bước, không hề gây ra một chút tổn thương nào cho kinh mạch của nàng.


"Song nhi, kiếm lý chân chính là để bảo hộ, không phải để đồ sát." Tạ Hoài Phong trầm giọng nói, tay trái ông hạ thanh Tàn Thiết Kiếm xuống đất, chống đỡ cho thân thể đang kiệt quệ.


Nói xong câu đó, lồng ngực Tạ Hoài Phong nhói đau dữ dội. Nội lực tiêu hao quá lớn dưới tình trạng kinh mạch rạn nứt khiến ông không thể kìm nén được nữa. Ông khẽ ho khan, một ngụm máu nhỏ rỉ ra nơi khóe miệng. Ông nhanh chóng dùng ống tay áo thô xám lén lau đi, không để Lục Vô Song phát hiện ra sự suy kiệt cực hạn của mình.


Lục Vô Song đứng chết lặng giữa gió lạnh Vạn Điệp Cốc. Sự giằng xé nội tâm của nàng đạt đến đỉnh điểm. Nàng nhìn vết máu trên áo sư phụ, nhìn lưỡi kiếm rỉ sét hoàn toàn thanh khiết, và nhận ra bản thân vừa được sư phụ dung thứ, bảo vệ dẫu nàng đã dùng toàn lực sát chiêu. Nước mắt nàng rơi xuống, lòng tin mù quáng vào môn phái hoàn toàn sụp đổ.


Từ phía sau, Tào Man khó nhọc lên tiếng: "Lục cô nương... kiếm ý của Tạ tiền bối chính trực vô song, không hề có nửa phần tà khí... Chúng ta... thực sự đã sai rồi..."


Lâm Du bám chặt lấy cầu gỗ chao đảo phía sau, khóc nghẹn gọi: "Sư phụ!"


Giữa lúc Lục Vô Song đang do dự đứng trước thanh kiếm cắm dưới đất, một tiếng rầm rầm thâm trầm từ lòng đất bất ngờ vang lên. Mặt đất dưới chân họ rung chuyển dữ dội, những sợi xích sắt cầu gỗ độc đạo rít lên chói tai. Một trận động đất lớn bất ngờ xảy ra tại Vạn Điệp Cốc, làm sập vách đá dốc đứng phía trên, hàng vạn tảng đá khổng lồ bắt đầu lở xuống đè thẳng về phía họ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!