Sương Tuyết Đối Đao
Sương Tuyết Kiếm tỏa ra từng luồng khí lạnh buốt giá sát ngực Tạ Hoài Phong, Lục Vô Song cắn chặt môi nhìn người thầy cũ đẫm máu trước mặt. Gió chiều của Vạn Điệp Cốc rít lên qua những khe đá hẹp, cuốn theo làn sương độc màu tím nhạt đang loãng dần sau trận hỗn chiến. Trên bờ vách đá dốc đứng, không gian như đông cứng lại. Sự xuất hiện của vị đại đệ tử nội môn phái Nga Mi mang đến một luồng uy áp lạnh lẽo lấn át cả mùi máu tanh nồng của đàn nhện độc vừa rút lui.
Tạ Hoài Phong quỳ một gối sát mép vực thẳm. Tấm lưng rộng của ông, nơi vết bỏng sâu hoắm từ trận hỏa hoạn ngục tối chưa kịp khép miệng, đang rách ra dữ dội. Máu tươi ấm nóng rỉ ra xối xả, thấm đẫm vạt áo vải thô xám ngụy trang, nhỏ từng giọt xuống nền đất đá lầy lội. Cánh tay phải của ông buông thõng bất động bên hông, hoàn toàn bại liệt vĩnh viễn do di chứng nứt vỡ kinh mạch từ những trận chiến khốc liệt trước đó. Chỉ có bàn tay trái gân guốc, mang vết trầy xước rỉ máu tím nhạt do dính độc nhện, vẫn đang siết chặt lấy chuôi thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét vẫn còn nằm nguyên trong vỏ gỗ đào cổ.
"Sư phụ..." Giọng Lục Vô Song khàn đặc, dải lụa trắng thắt trên mái tóc búi cao của nàng khẽ bay trong gió lạnh. Đôi mắt kiêu sa thường ngày giờ đây đong đầy sự giằng xé dữ dội. Thanh sương kiếm trong tay nàng rung lên nhè nhẹ, từng luồng hàn khí buốt giá ngưng tụ thành những bông tuyết nhỏ li ti rơi rụng quanh mũi kiếm. "Tại sao người lại đi vào con đường tà ma ngoại đạo? Tại sao người lại tàn sát bốn mươi tám đồng môn ở Dược Vương Viện, cướp đi Huyết Thư rồi trốn chạy? Người có biết Chưởng môn đã đau lòng thế nào không?"
Nhìn đứa đệ tử đắc ý nhất mà mình từng tự tay nuôi dưỡng từ thuở thơ ấu, Tạ Hoài Phong không hề giận dữ. Ánh mắt ông u uất, trầm mặc nhưng bao dung như nước hồ thu rạng sáng. Ông khẽ ho khan, một vệt máu đen sậm rỉ ra nơi khóe miệng nhuộm đỏ chòm râu chớm bạc rủ rượi.
"Song nhi..." Tạ Hoài Phong khàn giọng nói, kình lực thâm thâm truyền thẳng vào tai nàng. "Mắt thấy chưa chắc đã là thực. Ta cả đời tôn thờ đạo nghĩa Nga Mi, chưa từng sát hại một đồng môn nào. Những gì ngươi nghe thấy, chỉ là lời vu khống của kẻ ngụy quân tử nhằm che giấu bóng tối bên dưới lòng đất."
"Người vẫn còn xảo ngôn!" Lục Vô Song hét lớn, bờ vai nàng run lên vì phẫn nộ và đau đớn tinh thần. "Chính mắt các chấp sự Chấp Pháp Đường đã thấy người bế Lâm Du rời khỏi ngục tối đang bốc cháy! Chính người đã cướp đi cuộn danh sách bảo mật của môn phái! Sắc lệnh truy sát của Chưởng môn đã ban bố toàn võ lâm, vạn lượng vàng treo thưởng... Con không muốn tin, nhưng chứng cứ rành rành, người bảo con phải làm sao?"
Phía sau cầu gỗ chao đảo giữa vực thẳm, Lâm Du bám chặt lấy sợi xích sắt rỉ sét, gương mặt thiếu niên mười bảy tuổi đầy nước mắt. Cậu nhìn thấy mũi kiếm sắc lạnh đang chĩa vào ngực sư phụ, khóc nghẹn lên:
"Lục sư tỷ! Sư phụ bị oan! Người không hề giết ai! Kẻ phóng hỏa thiêu chết các đồng môn chính là Diệp Vô Kỵ! Chưởng môn Diệp Cô Vân mới thực sự là kẻ..."
"Du nhi! Câm miệng!" Tạ Hoài Phong lớn tiếng ngắt lời đệ tử. Ông dùng ánh mắt nghiêm khắc khóa chặt Lâm Du, ra hiệu cho cậu không được tiết lộ thêm một lời nào về cuộn Huyết Thư hay âm mưu hiến tế. Ông biết, nếu Lục Vô Song biết được sự thật lúc này, nàng sẽ lập tức trở thành mục tiêu diệt khẩu của Diệp Cô Vân. Ông thà gánh chịu mọi tiếng xấu, thà bị cả võ lâm săn đuổi, chứ tuyệt đối không muốn đứa con nuôi tinh thần này phải rơi vào cảnh ngộ hiểm nghèo.
Cách đó không xa, Tào Man nằm hồi sức sát vách đá, giáp sắt trên người bị độc nhện ăn mòn loang lổ. Hắn im lặng chứng kiến cuộc đối chất, ánh mắt dâng lên một nỗi hoài nghi sâu sắc. Là một chấp pháp sứ của Liên Minh Ngũ Nhạc, hắn hiểu rõ sát khí. Thế nhưng, từ đầu đến cuối, luồng chân khí tỏa ra từ cơ thể tàn tạ của Tạ Hoài Phong hoàn toàn ôn hòa, tinh khiết, không hề có một chút tà niệm hay oán hận nào của một kẻ tàn sát đồng môn. Hơn nữa, Tạ Hoài Phong vừa mới liều chết cứu mạng hắn khỏi đàn nhện độc. Sự mâu thuẫn ấy khiến lòng tin mù quáng của Tào Man vào sắc lệnh liên minh bắt đầu rạn nứt dữ dội.
"Thực thi môn quy, bài trừ phản đồ! Song nhi, nếu ngươi tin vào công lý của Diệp Cô Vân, hãy vung kiếm đi." Tạ Hoài Phong bình thản nhắm mắt lại, tay trái vẫn giữ chặt thanh kiếm sheathed.
Lục Vô Song cắn chặt môi đến bật máu. Tình nghĩa dưỡng dục mười lăm năm qua như dòng nước ấm áp chảy tràn trong tâm trí nàng, nhưng giáo quy môn phái nghiêm minh lại như xiềng xích nặng nề đè nặng lên vai. Nàng là thiên tài thế hệ mới của Nga Mi, nàng không thể phản bội môn phái.
"Sư phụ... con xin lỗi!"
Lục Vô Song hét lên một tiếng đau đớn, vung Sương Tuyết Kiếm chém ra một luồng kiếm khí buốt giá nhắm thẳng vào vai trái của Tạ Hoài Phong. Đường kiếm nhanh như chớp giật, mang theo sương lạnh thấu xương của Nga Mi Sương Tuyết Kiếm Pháp, muốn phế đi cánh tay còn lại của ông để bắt sống đưa về quy án.
Tạ Hoài Phong không hề tháo lui. Dù chân khí đan điền đã suy kiệt xuống dưới một phần mười, ông vẫn kiên quyết không dùng sát chiêu làm tổn thương nàng. Tay trái ông di chuyển nhẹ nhàng, vung thanh Tàn Thiết Kiếm vẫn nằm nguyên trong vỏ gỗ đào cổ vẽ một đường vòng cung hoàn mỹ giữa khoảng không lạnh giá.
"Thanh Sơn Bất Lão!"
Biến chiêu phòng thủ tối thượng ngộ ra từ vết kiếm cổ của Thần Kiếm Nhất Niệm bộc phát. Một màng bảo vệ bằng kiếm khí tròn trịa, vững chãi như ngọn núi xanh, bao bọc lấy thân thể gầy gò của ông.
"Bùng!"
Luồng kiếm khí sương tuyết của Lục Vô Song va chạm vào màng kiếm khí tròn trịa liền bị triệt tiêu hoàn toàn lực đạo, hóa thành những làn hơi nước mờ ảo tan biến vào màn sương thung lũng. Lục Vô Song biến sắc, nàng không ngờ một cựu trưởng lão đã tàn phế tay phải, nội thương trầm trọng lại có thể hóa giải đòn tấn công của mình một cách nhẹ nhàng như vậy.
"Người không rút kiếm? Người khinh thường kiếm pháp của con sao?" Lục Vô Song cảm thấy lòng kiêu hãnh bị tổn thương. Nàng vận chuyển Nga Mi Cửu Dương chân khí tinh thuần, thân hình lướt đi nhẹ nhàng bằng Nhạn Linh Bộ, liên tục đâm ra mười tám chiêu kiếm sắc bén từ mọi hướng nhắm vào các tử huyệt của main hòng ép ông phải rút kiếm phản công.
"Keng! Keng! Keng! Keng!"
Những tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên liên tiếp. Tạ Hoài Phong đứng yên giữa bãi bùn lầy, tay trái điều khiển thanh kiếm sheathed di chuyển linh hoạt khôn lường. Ông không hề tiến lên nửa bước, chỉ đứng vững tại chỗ, dùng màng kiếm khí *Thanh Sơn Bất Lão* đón đỡ và hóa giải toàn bộ 18 chiêu kiếm dồn dập của đệ tử cũ. Mỗi đường kiếm của Lục Vô Song chém xuống đều bị lực xoáy nhu hòa của màng kiếm khí đánh lệch hướng, sạt qua vai hoặc cắm xuống đất đá bên cạnh ông.
Lục Vô Song định dùng thân pháp nhanh nhạy lách ra sau lưng main để cướp cuộn Huyết Thư trên người Lâm Du, nhưng màng kiếm khí tròn trịa vững chắc như bàn thạch đã ngăn cản hoàn toàn ý đồ của nàng, bảo vệ an toàn tuyệt đối cho đệ tử phía sau.
"Tại sao? Tại sao người không rút kiếm chiến đấu thực sự với con?" Lục Vô Song vừa tấn công vừa khóc, nước mắt hòa lẫn với sương lạnh đọng trên má nàng. "Người thà chịu chết dưới kiếm của con chứ quyết không rút kiếm sao?"
Tạ Hoài Phong nén chặt cơn đau đớn thấu xương tủy từ vết thương bỏng sau lưng đang rách miệng chảy máu xối xả. Từng cơn lạnh buốt từ phế phủ dâng lên, khiến tay trái ông run rẩy dữ dội dẫu vẫn giữ vững màng bảo vệ. Ông nhìn nàng bằng ánh mắt dịu hiền, trầm giọng nói:
"Kiếm của ta dùng để bảo hộ, không phải để hướng về phía người thân. Song nhi, kiếm pháp của ngươi đã tiến bộ rất nhiều, nhưng sát khí quá nặng sẽ làm mờ đi kiếm lý chân chính."
Lời nói của sư phụ như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm trí đang kích động của Lục Vô Song. Nàng bỗng nhận ra, suốt mười tám chiêu kiếm vừa qua, sư phụ hoàn toàn chỉ phòng thủ thụ động dẫu có hàng chục cơ hội để tấn công vào sơ hở ở nách phải của nàng. Sự bao dung và tình thương vô bờ bến ấy làm sao có thể xuất hiện ở một kẻ phản đồ tàn sát đồng môn?
Thế nhưng, sự do dự của nàng đã bị dập tắt bởi áp lực từ môn quy và nỗi sợ hãi tột cùng trước bóng tối của Chưởng môn. Lục Vô Song cắn răng, dồn toàn bộ Cửu Dương chân khí tinh thuần còn lại vào Sương Tuyết Kiếm. Lưỡi kiếm tỏa ra luồng ánh sáng sương lạnh rực rỡ chưa từng có, chém thẳng một kích quyết định từ trên cao xuống, nhắm thẳng vào vỏ kiếm gỗ đào cổ bên hông Tạ Hoài Phong.
Nàng muốn đập tan sự phòng thủ thụ động của ông, muốn ép ông phải rút kiếm đối diện với sự thật.
Tạ Hoài Phong phát hiện ra ý đồ của nàng, nhưng vết bỏng nặng sau lưng bất ngờ co thắt dữ dội, một luồng tà độc từ vết xước tay trái bộc phát làm nghẽn mạch chân khí trong giây lát. Ông không thể né tránh kịp thời, chỉ kịp nâng thanh kiếm sheathed bằng tay trái lên đỡ trực diện.
"Rắc!"
Một tiếng nứt vỡ khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh lặng.
Vỏ kiếm gỗ đào cổ – kỷ niệm vô giá do người vợ quá cố Thẩm Ngọc Hoa tự tay khắc họa tiết hoa sen – bị luồng chân khí sương tuyết cực mạnh chém trúng, lập tức vỡ đôi thành trăm mảnh vụn gỗ đào rơi lả tả xuống đất đá bùn lầy lội.
Ngay khoảnh khắc vỏ kiếm vỡ vụn, một luồng kiếm khí rỉ sét loang lổ bên trong bộc phát cực mạnh, tạo ra một luồng kiếm ý thâm sâu, cổ xưa và tinh khiết vô cùng. Luồng kiếm ý Vô Ngã tự động kích hoạt, hóa thành một cơn lốc chân khí ôn hòa khổng lồ quét sạch màn sương độc xung quanh, nhẹ nhàng nhưng quyết liệt đẩy lùi Lục Vô Song lùi lại ba bước dẫu nàng đã dồn toàn lực.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!