Nhạc nềnPrairie

Nhện Độc Vây Quét

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích sắt đứt gãy gầm rú vang vọng giữa hai vách đá dựng đứng của Vạn Điệp Cốc. Cây cầu gỗ độc đạo, vốn là sinh lộ duy nhất nối liền hai bờ vực thẳm sương độc, nay chỉ còn treo lơ lửng bằng một sợi xích duy nhất ở phía bên kia. Thân cầu chao đảo dữ dội, nghiêng hẳn một góc bốn mươi lăm độ giữa làn sương mù màu tím đậm đặc đang cuộn trào từ đáy vực sâu không đáy. Lâm Du và cô nương câm Tiểu Mai bám chặt lấy những tấm ván gỗ mục nát, hai chân chơi vơi giữa khoảng không lạnh buốt, chỉ cần một làn gió mạnh cũng có thể thổi bay họ xuống lòng vực thẳm.


Phía bên này bờ vách đá, Tào Man vác thanh Lôi Đình đại kiếm nặng trịch trên vai, ngửa cổ cười lớn đầy điên cuồng. Luồng chân khí sấm sét màu xanh tím vẫn rực cháy quanh lưỡi kiếm khổng lồ của hắn, tỏa ra những tiếng nổ lép bép chói tai. Hắn nhìn Tạ Hoài Phong bằng ánh mắt khinh miệt của một kẻ nắm chắc phần thắng: "Tạ Hoài Phong! Lão già tàn phế! Để xem hôm nay ngươi cứu đứa đệ tử này bằng cách nào!"


Tạ Hoài Phong quỳ một gối sát mép đá lầy lội, vạt áo vải thô xám ngụy trang đã rách nát hoàn toàn, để lộ tấm lưng bỏng nặng hoại tử đang rách miệng chảy máu xối xả. Dòng máu tươi ấm nóng hòa lẫn với bùn đất bẩn thỉu, thấm đẫm cả mảng da thịt đỏ lòm. Cánh tay phải của ông buông thõng bất động bên hông, hoàn toàn bại liệt vĩnh viễn do di chứng nứt vỡ kinh mạch từ những trận chiến khốc liệt trước đó. Chỉ có bàn tay trái gân guốc của ông vẫn đang siết chặt lấy chuôi thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét. Chân khí trong đan điền của vị cựu trưởng lão Nga Mi phái đã suy kiệt xuống dưới một phần mười, từng cơn lạnh buốt từ phế phủ dâng lên khiến khóe miệng ông không ngừng rỉ ra những vệt máu đen sậm.


"Khụ... khụ..."


Tạ Hoài Phong khẽ ho khan, nén chặt cơn đau đớn thấu xương tủy đang gặm nhấm lục phủ ngũ tạng. Tay trái ông khẽ run rẩy đưa lên dắt bên hông, chạm vào hồ lô rượu bằng đồng đen rỉ sét mà nhạc thúc Thẩm Trường Thanh vừa trao tặng. Không một chút do dự, ông dùng răng cắn mở nút hồ lô, cưỡng ép uống một ngụm nhỏ rượu thuốc tẩm Thất Diệp Linh Chi cực phẩm.


Dòng rượu thuốc nóng bỏng như lửa thiêu lập tức trôi xuống cổ họng, hóa thành một luồng nhiệt lượng ôn hòa len lỏi vào từng nhánh kinh mạch rạn nứt, tạm thời áp chế tà độc Phích Lịch Châm đang đông cứng bả vai trái của ông. Đôi mắt vị cựu trưởng lão khẽ sáng rực lên một tia kiếm ý tinh khiết, tĩnh lặng như nước hồ thu.


Nhưng chưa kịp để Tạ Hoài Phong vận khí đứng dậy, một biến cố kinh hoàng bất ngờ ập đến.


Tiếng nổ sấm sét dồn dập từ luồng chân khí Lôi Đình của Tào Man lúc nãy, kết hợp với tiếng xích sắt va chạm chói tai, đã chấn động toàn bộ vách đá ẩm ướt của Vạn Điệp Cốc. Từ sâu trong những kẽ đá nứt nẻ, những hang hốc tối tăm bên dưới lòng vực thẳm sương độc, hàng vạn tiếng rào rào quỷ dị bắt đầu vang lên.


"Xoạt... xoạt... xoạt..."


Đó không phải là tiếng gió rít, mà là tiếng chuyển động của hàng vạn cái chân đầy lông lá bám vào đá tảng. Giữa màn sương tím mịt mù, hàng ngàn, hàng vạn con nhện độc khổng lồ to bằng chiếc bát lớn bắt đầu bò lổm ngổm lên vách đá. Cơ thể chúng màu tím đen quỷ dị, trên lưng hằn rõ những hoa văn hình mặt quỷ đỏ rực, đôi mắt xanh lam phát ra thứ ánh sáng lạnh lẽo, khát máu. Đây chính là loài Nhện Độc Vạn Điệp, loài hung thú cổ xưa khét tiếng chuyên sinh sống bằng cách hấp thụ chướng khí độc của thung lũng này.


"Két... két..."


Đàn nhện độc đồng loạt há miệng, phun ra những luồng tơ nhện màu tím nhạt bay lơ lửng trong không trung. Luồng tơ nhện độc đi đến đâu, những cọng cỏ hoang bám trên đá lập tức bị ăn mòn, sủi bọt đen xì. Chỉ trong chớp mắt, hẻm đá dốc đứng nơi Tào Man và Tạ Hoài Phong đang đứng đã bị bao phủ bởi một tấm lưới tơ độc dày đặc.


Tào Man biến sắc, nụ cười điên cuồng trên gương mặt hắn lập tức đông cứng. Hắn tuy sở hữu ngoại công cương mãnh dũng mãnh, nhưng Lôi Đình Kiếm Pháp của hắn lại quá nặng nề, không hề thích hợp để chiến đấu với số lượng kẻ thù nhỏ bé, linh hoạt trong không gian hẹp.


"Lũ súc sinh! Cút đi!" Tào Man gầm lên, vung đại kiếm chém ra một luồng lôi điện quét ngang.


Tuy nhiên, đường kiếm nặng trịch của hắn chỉ chém đứt được vài chục con nhện, trong khi hàng trăm con khác đã nhanh chóng bò dọc theo lưỡi kiếm, phun tơ độc bám chặt lấy đôi chân bọc thiết giáp của hắn. Chất độc ăn mòn cực mạnh của tơ nhện bắt đầu thấm qua lớp giáp sắt, khiến Tào Man đau đớn gầm rú, bước chân loạng choạng suýt ngã quỵ xuống đất.


Cách đó không xa, cây cầu gỗ độc đạo chao đảo dữ dội hơn khi đàn nhện nhỏ bắt đầu bò dọc theo sợi xích còn lại, áp sát về phía Lâm Du và Tiểu Mai. Lâm Du bám chặt lấy tấm ván cầu, gương mặt thiếu niên mười bảy tuổi cắt không còn giọt máu. Cậu nhìn thấy hàng chục con nhện độc đang giương những chiếc răng nanh nhọn hoắt đầy nọc độc hướng về phía Tiểu Mai.


"Tiểu Mai! Cẩn thận!"


Trong giây phút sinh tử, lời dạy của sư phụ tại Hang Gió Hú bất ngờ vang vọng trong tâm trí Lâm Du. Cậu nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu để xua tan nỗi sợ hãi đang bóp nghẹt lồng ngực. Cậu vận chuyển *Tĩnh Tâm Kinh*, tịnh hóa hoàn toàn tạp niệm. Tay trái cậu rút thanh kiếm gỗ đào giắt bên hông, vận chuyển một luồng chân khí mỏng manh nhưng vô cùng thuần khiết.


*Kiếm ý sơ manh* chính thức thức tỉnh!


Lâm Du vung kiếm gỗ đào vẽ một đường vòng cung nhu hòa trước mặt. Không có kiếm quang rực rỡ, chỉ có một luồng kiếm vực ôn hòa, dẻo dai bộc phát, tạo ra một màng bảo vệ nhỏ bao bọc lấy bản thân và Tiểu Mai. Hàng chục con nhện độc vừa lao tới chạm vào màng kiếm ý liền bị một lực đàn hồi nhu hòa đẩy lùi văng ngược ra ngoài vách đá, rơi xuống vực sâu.


Tạ Hoài Phong nhìn thấy đệ tử tự vệ thành công, trong lòng khẽ dâng lên một niềm tự hào thầm lặng. Thế nhưng, tình thế của Tào Man lúc này đã ngàn cân treo sợi tóc. Tên chấp pháp sứ kiêu ngạo đang bị hàng ngàn con nhện độc vây kín cơ thể, luống cuống vung kiếm nặng tự vệ trong tuyệt vọng, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn.


Dẫu Tào Man là kẻ đang truy sát mình, dẫu hắn là công cụ tàn bạo của liên minh chính đạo ngụy quân tử, Tạ Hoài Phong vẫn không thể trơ mắt nhìn hắn bị nhện độc cắn chết. Kiếm đạo của ông là để cứu người, không phải để thù hận.


"Tào chấp pháp, giữ vững đan điền!"


Tạ Hoài Phong trầm giọng quát lớn. Tay trái ông vung Thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét, thân hình lướt đi nhẹ nhàng như một làn sương khói mờ ảo bằng khinh công *Yên Vũ Trùng Phùng*. Bất chấp vết thương bỏng sau lưng đang rách toạc chảy máu đầm đìa, ông lao thẳng vào giữa tâm điểm đàn nhện độc đang vây quanh Tào Man.


"Yên Vũ Mang Mang!"


Tạ Hoài Phong đâm mạnh mũi kiếm rỉ sét ra phía trước. Trong chớp mắt, tay trái ông chuyển động nhanh đến mức tạo ra vạn điểm kiếm quang rực rỡ như một cơn mưa sương rạng sáng bao phủ toàn bộ không gian hẻm đá. Những điểm kiếm quang tinh khiết, không hề mang một chút sát khí nào, nhưng lại chứa đựng kình lực xoáy cực mạnh.


"Bùng! Bùng! Bùng!"


Hàng vạn sợi tơ độc bám trên người Tào Man đồng loạt bị chém đứt vụn. Luồng kiếm quang lấp lánh như ánh trăng rằm xua tan màn sương tím, khiến đàn nhện độc vốn sợ ánh sáng hoảng sợ tháo lui rào rào xuống vực sâu. Tào Man được giải vây, quỵ sụp xuống đất hít thở hồng hộc, ánh mắt nhìn Tạ Hoài Phong ngập tràn sự bàng hoàng, nghi hoặc tột độ. Hắn không thể hiểu nổi tại sao một kẻ bị cả võ lâm phỉ nhổ là phản đồ tàn sát đồng môn lại liều chết cứu mạng kẻ đang muốn lấy đầu mình.


Tạ Hoài Phong đáp xuống đất, lồng ngực phập phồng dữ dội. Ngụm máu tươi cưỡng ép kìm nén bấy lâu cuối cùng không thể giữ được nữa, phun mạnh ra khóe miệng nhuộm đỏ cả vạt áo trắng rách nát. Cánh tay trái cầm kiếm của ông run lên bần bật, vết trầy xước nhẹ do dính tơ nhện độc trên cánh tay trái bắt đầu rỉ ra dòng máu màu tím nhạt.


Nhưng đàn nhện độc vẫn chưa chịu từ bỏ.


Từ trên đỉnh vách đá dốc đứng phía trên cây cầu gỗ, một tiếng rít chói tai xé toạc không gian vang lên. Một con nhện chúa khổng lồ có kích thước bằng một cỗ xe ngựa từ từ bò ra. Cơ thể nó phủ đầy những gai nhọn hoắt chảy ra dịch độc màu xanh lục, đôi mắt khổng lồ rực lửa khóa chặt vào Lâm Du đang kiệt sức bám trên cầu gỗ.


"Két!"


Nhện chúa khổng lồ lao thẳng xuống từ đỉnh vách đá, giương đôi càng sắc bén như đôi đao thép nhắm thẳng vào đầu Lâm Du.


"Du nhi!" Tạ Hoài Phong kinh hoàng hét lớn, cố gắng vận chút tàn dư chân khí cuối cùng để phóng khinh công cứu đệ tử, nhưng cơ thể kiệt quệ hoàn toàn khiến chân ông khuỵu xuống đất bùn lầy lội.


Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, một luồng kiếm khí buốt giá đột ngột xé toạc màn sương tím của thung lũng. Luồng kiếm khí sắc bén, mang theo hơi lạnh thấu xương của sương tuyết, quét ngang qua vách đá với tốc độ nhanh như chớp giật.


"Xoẹt!"


Đầu của con nhện chúa khổng lồ bị chém đứt lìa khỏi cổ, dòng dịch độc màu xanh lục phun ra xối xả trước khi thân thể khổng lồ của nó rơi rầm xuống vực sâu không đáy.


Giữa màn sương tuyết và chướng khí tím dần tan rã, một bóng dáng bạch y quen thuộc lướt qua vách đá với khinh công tuyệt đỉnh. Tà áo trắng thêu chỉ bạc Nga Mi cao quý bay phấp phới trong gió núi gào thét. Nàng đáp xuống đất nhẹ nhàng như một chiếc lá sương tuyết, tay cầm thanh sương kiếm sắc lạnh đang tỏa ra luồng khí lạnh buốt giá – đó chính là Lục Vô Song, nữ đệ tử đắc ý nhất mà Tạ Hoài Phong từng tự tay dạy dỗ.


Thế nhưng, gương mặt kiêu sa của Lục Vô Song không hề có một chút ấm áp nào. Nàng lạnh lùng vung kiếm, mũi sương kiếm sắc lạnh chĩa thẳng vào lồng ngực đang phập phồng rỉ máu của sư phụ cũ Tạ Hoài Phong.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!