Thiết Huyệt Truy Kích
Sương mù màu tím của Vạn Điệp Cốc cuộn xoáy như một loài thủy quái khổng lồ đang thở ra những luồng khí lạnh buốt độc hại. Tiếng gầm rú của gió núi Thục Tây dội vào vách đá dựng đứng, tạo nên những thanh âm u uất như tiếng khóc than của ngàn vạn vong hồn kiếm sĩ đã nằm xuống nơi vực sâu hiểm trở này.
Trong lòng hang động ẩm ướt, hơi ấm từ đống lửa nhỏ vừa mới lụi tàn chỉ còn lại những đốm than đỏ hồng yếu ớt. Thẩm Trường Thanh đứng sát cửa hang, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy bám chặt lấy vách đá nhám. Đôi mắt lão ti hí nheo lại đầy lo âu, nhìn đăm đăm vào màn sương tím đang dao động dữ dội ở phía xa. Tiếng nổ rầm rầm, tiếng xé gió của kình lực cương mãnh liên tục dội lại từ vách đá, báo hiệu một tai họa đang ập xuống thung lũng cô tịch này.
"Hoài Phong... có biến rồi!" Thẩm Trường Thanh khàn giọng thầm thì, râu dê thưa thớt run lên bần bật. "Tiếng sấm sét dồn dập ngoài kia... đó chính là kình lực của Lôi Đình Kiếm phái Ngũ Nhạc! Tào Man... tên điên chấp pháp ấy đã dẫn quân tiến sâu vào Vạn Điệp Cốc!"
Tạ Hoài Phong đang ngồi xếp bằng trên phiến đá phẳng, khó nhọc hít một hơi lạnh buốt để điều hòa dòng chân khí ôn hòa vừa được nhạc thúc châm cứu khống chế tạm thời. Lồng ngực ông nhói đau, vết bỏng sâu hoắm sau lưng – dấu tích tàn khốc của trận hỏa hoạn ngục tối Nga Mi – rách miệng nhẹ, rỉ ra những giọt máu tươi ấm nóng thấm đẫm vạt áo vải thô xám ngụy trang. Cánh tay phải của ông buông thõng bất động bên hông, hoàn toàn bại liệt vĩnh viễn do di chứng nứt vỡ kinh mạch từ trận chiến trước. Thế nhưng, đôi mắt vị cựu trưởng lão vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu, không hề có một tia dao động hay sợ hãi.
"Nhạc thúc, con không thể ở lại đây thêm nữa," Tạ Hoài Phong trầm giọng nói, giọng nói thâm trầm chứa đựng kình lực thâm sâu truyền thẳng vào tai Thẩm Trường Thanh dẫu tiếng gió gào thét bên ngoài rất lớn. "Tào Man đến đây là để lùng sục ta. Nếu hắn phát hiện ra hang ẩn cư này, người và Tiểu Mai sẽ bị khép tội che giấu phản đồ, cả đời không thể yên bình."
Lâm Du vội vã tiến lên, hai tay ôm chặt lấy ngực – nơi cuộn Huyết Thư tối mật vẫn được quấn kỹ dưới lớp áo thô rách rưới bám đầy tro bụi. Gương mặt thiếu niên mười bảy tuổi chất phác lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt lại kiên định bất khuất vô ngần: "Sư phụ, con sẽ đi cùng người! Dẫu có phải nhảy xuống vực sâu sương độc, con cũng tuyệt đối không rời xa người nửa bước!"
Tiểu Mai, cô nương câm dẫn lộ, khẽ bước tới bên cạnh Lâm Du. Nàng không thể phát ra âm thanh, chỉ nhanh nhẹn dùng đôi bàn tay nhỏ nhắn ra dấu liên tục. Nàng muốn nói rằng nàng biết một con đường mòn hẹp men theo vách đá có thể dẫn ra khỏi thung lũng mà không bị sương độc ăn mòn, nhưng con đường đó cực kỳ hiểm trở và phải đi qua một cây cầu gỗ độc đạo bắc qua vực sâu.
Thẩm Trường Thanh thở dài một tiếng dài đầy đau xót. Lão từ trong ngực áo lấy ra một hồ lô rượu bằng đồng đen rỉ sét, nhét mạnh vào tay trái của Tạ Hoài Phong: "Cầm lấy! Đây là rượu thuốc tẩm Thất Diệp Linh Chi cực phẩm ta đã ủ mười năm. Khi nào tà độc Phích Lịch Châm bộc phát làm đông cứng kinh mạch vai trái, hãy uống một ngụm nhỏ để cưỡng ép giữ ấm đan điền! Đi mau! Đừng để xương cốt của dòng họ Tạ phải chôn vùi dưới chân lũ ngụy quân tử!"
Tạ Hoài Phong siết chặt hồ lô đồng đen bằng bàn tay trái gân guốc, cúi đầu tạ ơn nhạc thúc: "Nhân quả kiếp này, Hoài Phong xin ghi tạc. Nhạc thúc bảo trọng!"
Không một chút do dự, Tạ Hoài Phong vung tay trái dắt thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét bên hông, khẽ gật đầu ra hiệu cho Tiểu Mai dẫn đường. Ba bóng người nhanh chóng lướt ra khỏi cửa hang, biến mất vào làn sương độc màu tím dày đặc của Vạn Điệp Cốc.
Gió núi thổi mạnh, mang theo hơi độc ăn mòn da thịt. Tạ Hoài Phong phải liên tục vận chuyển một phần chân khí ôn hòa ít ỏi còn sót lại để tạo ra một màng bảo vệ mỏng manh bao bọc lấy Lâm Du và Tiểu Mai. Việc này khiến đan điền đang rạn nứt của ông nóng rát như lửa thiêu, từng ngụm máu tanh dâng lên cổ họng nhưng ông đều cưỡng ép nuốt ngược vào trong.
"Bùm!"
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên ngay phía sau lưng họ. Một tảng đá khổng lồ trên vách thung lũng bị kình lực cương mãnh chém sạt, vỡ vụn thành trăm mảnh rơi xuống vực sâu. Giữa làn sương tím nhạt, bóng dáng một tráng niên vạm vỡ mặc chiến bào đỏ rực của liên minh chính đạo hiện ra đầy oai nghiêm. Vai hắn mang một tấm khiên sắt lớn, tay cầm thanh đại kiếm nặng trịch tỏa ra luồng chân khí lôi đình màu xanh tím rực lửa – đó chính là Lôi Đình Kiếm Tào Man, Chấp pháp sứ có kiếm pháp cương mãnh nhất phái Ngũ Nhạc dưới quyền chỉ huy của Tần Vô Song.
"Tạ Hoài Phong! Phản đồ Nga Mi! Ngươi không thoát nổi đâu!" Giọng nói của Tào Man như sấm sét nổ vang giữa hẻm núi, chấn động màng nhĩ của Lâm Du khiến cậu thiếu niên suýt hụt chân ngã xuống vách đá.
Tào Man vung Lôi Đình Kiếm, liên tục chém sạt các mỏm đá xung quanh để dọn đường tránh sương độc. Hắn hiếu thắng, nóng nảy, coi việc lấy đầu Tạ Hoài Phong là nấc thang danh vọng tối cao của mình để dâng lên liên minh. Đuổi theo sau hắn là một đội thiết vệ tinh anh mặc giáp đen, tay cầm cung nỏ bọc thép sẵn sàng nhả đạn.
"Tiểu Mai, đưa Lâm Du qua cầu gỗ trước!" Tạ Hoài Phong trầm giọng dặn dò, tay trái ông siết chặt lấy chuôi kiếm rỉ sét. Ông quyết định dừng lại tại một hẻm núi hẹp độc đạo để chặn đường truy binh, dẫn dụ toán truy sát sang hướng khác tránh xa hang ẩn cư của nhạc thúc.
Lâm Du nghẹn ngào: "Sư phụ! Người đang bị thương nặng..."
"Đi mau! Đây là mệnh lệnh!" Ánh mắt Tạ Hoài Phong lóe lên một tia nghiêm khắc uy nghiêm, buộc Lâm Du phải cắn răng cùng Tiểu Mai chạy nhanh về phía cây cầu gỗ độc đạo treo lơ lửng giữa hai vách đá dựng đứng.
Tào Man lao tới như một con mãnh thú, đôi mắt hổ rực lửa khóa chặt vào bóng dáng bạch y rách nát của Tạ Hoài Phong đang đứng cô độc giữa hẻm đá hẹp. Hắn cười gầm lên đầy đắc ý: "Lão già tàn phế! Vai phải đã liệt, tay trái cầm kiếm rỉ sét mà cũng đòi ngăn cản Lôi Đình Kiếm của ta sao? Chết đi!"
"Vút!"
Tào Man vung Lôi Đình Kiếm chém xuống từ trên cao. Luồng chân khí lôi đình cương mãnh tạo ra một tiếng nổ sấm sét chấn động cả hẻm núi, một đường kiếm khí màu xanh tím rít gió lao thẳng về phía đầu Tạ Hoài Phong. Đòn đánh dũng mãnh lấy lực đè người, muốn nghiền nát đối thủ ngay lập tức.
Tạ Hoài Phong nhắm mắt, vận dụng tâm pháp tĩnh tâm để tịnh hóa sát khí xung quanh. Ông không rút kiếm khỏi vỏ gỗ đào rách nứt, chỉ vung tay trái dùng Thanh Tàn Thiết Kiếm đón đỡ trực diện bằng chiêu thức *Thanh Sơn Bất Lão*. Một màng bảo vệ bằng kiếm khí nhu hòa, tròn trịa như một ngọn núi xanh hiện ra giữa khoảng không ẩm ướt.
"Bùng!"
Kiếm khí lôi đình va chạm vào màng bảo vệ phát ra tiếng nổ lớn. Thế nhưng, kình lực sấm sét dũng mãnh của Tào Man lại bị tính dẻo dai, nhu hòa của Tàn Thiết Kiếm và kiếm ý Vô Ngã triệt tiêu hoàn toàn. Màng kiếm khí tròn trịa không hề rạn nứt, đẩy ngược Tào Man lùi lại một bước.
"Cái gì?!" Tào Man kinh ngạc gầm lên. Hắn không ngờ một lão già tàn phế kiệt quệ lại có thể hóa giải đòn chí mạng của mình một cách nhẹ nhàng như vậy. Sự hiếu thắng trong lòng hắn bùng cháy dữ dội hơn. Hắn vung kiếm nặng liên tục tấn công dồn dập, kết hợp chiêu thức *Thiết Bích Phòng Thủ* để tạo ra một vòng vây kiếm quang kín kẽ, ép Tạ Hoài Phong hoàn toàn ở thế phòng ngự không thể phản công.
Tạ Hoài Phong không hề sinh lòng sát niệm hay oán hận. Ông bình thản di chuyển nhẹ nhàng bằng bộ pháp khinh công *Yên Vũ Trùng Phùng*. Thân hình ông hóa thành những tàn ảnh mờ ảo như làn sương khói mưa giông biến ảo khôn lường, di chuyển linh hoạt quanh các cột đá hẹp để kéo giãn cự ly chiến đấu, tránh né toàn bộ những đường chém dũng mãnh của đối thủ.
"Vút! Vút! Vút!"
Lưỡi kiếm nặng của Tào Man chém sạt vào các cột đá tảng, đá sỏi bay tư tung tạo chấn động vật lý cực mạnh. Tạ Hoài Phong nhận ra đối thủ có lối đánh cương mãnh dũng mãnh nhưng lại thiếu linh hoạt trên địa hình hẹp độc đạo này. Ông chủ động nhường đường, lách người khéo léo để dụ Tào Man chém liên tiếp vào đá tảng tự làm mẻ dần lưỡi đại kiếm nặng trịch.
Để kết thúc cuộc chiến nhanh chóng bảo vệ Lâm Du, Tạ Hoài Phong quyết định dùng tay trái phóng chỉ lực *Điểm huyệt câm lặng* khống chế Tào Man từ xa một trượng. Một luồng chỉ lực không màu phóng ra xé gió, nhắm thẳng vào huyệt đạo hiểm yếu trước ngực đối thủ.
"Phựt!"
Thế nhưng, luồng chỉ lực vừa chạm vào ngực Tào Man liền bị lớp thiết giáp dày cộp đúc bằng sắt đen lạnh của liên minh chính đạo cản phá hoàn toàn. Tào Man chỉ khẽ rùng mình, không hề bị tổn thương kinh mạch. Hắn nhận ra mưu đồ của main, cười lạnh tàn nhẫn: "Thủ đoạn hèn hạ! Lôi Đình Hoành Tảo!"
Hắn vung đại kiếm quét ngang một đường cực mạnh, kiếm khí lôi đình bộc phát tạo gió lớn thổi bay cát bụi. Tạ Hoài Phong phải cưỡng ép phát lực nhảy lùi lại để tránh né. Áp lực phát lực đột ngột khiến vết thương bỏng nặng sau lưng ông nứt toác hoàn toàn, máu tươi chảy xối xả nhuộm đỏ cả vạt áo vải thô xám ngụy trang. Cơn đau đớn thấu xương tủy gặm nhấm khiến cơ thể ông run rẩy dữ dội, lồng ngực nóng rát chịu đựng cực hạn.
Nhìn thấy Tạ Hoài Phong suy yếu quỳ sụp gối ho ra một ngụm máu đen, Tào Man cười điên cuồng. Hắn không thèm thách đấu trực diện nữa, ánh mắt sắc lẹm của hắn đột ngột hướng về phía cây cầu gỗ độc đạo phía sau – nơi Lâm Du và Tiểu Mai vừa mới chạy qua được một nửa.
"Phản đồ! Ta sẽ xem ngươi cứu chúng bằng cách nào!" Tào Man gầm lên một tiếng hung hãn.
Hắn dồn toàn bộ lôi lôi đình chân khí vào đại kiếm, vung một nhát chém quét ngang cực mạnh nhắm thẳng vào dây xích sắt nối liền cây cầu gỗ độc đạo với vách đá bên này.
"Keng! Rắc rắc!"
Tiếng xích sắt đứt gãy vang lên chói tai giữa hẻm núi cô tịch. Cây cầu gỗ độc đạo nối liền hai vách đá dựng đứng vạn trượng bị chém đứt hoàn toàn một bên đầu xích, đổ sụp xuống chao đảo dữ dội giữa khoảng không mịt mù sương tím.
Tào Man vung kiếm chém đứt cây cầu gỗ độc đạo nối liền hai vách đá, ép thầy trò vào thế đứng chênh vênh trên bờ vực thẳm sương độc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!