Độc Cốc Ẩn Sĩ
Bóng tối trong hang động sâu thẳm của Vạn Điệp Cốc ẩm ướt và lạnh buốt, mang theo một mùi mốc của đất đá ngàn năm và hương thảo dược nồng nặc xen lẫn mùi rượu nếp Thục Trung đặc trưng. Tạ Hoài Phong đứng chắn ở lối vào hẹp, tay trái cầm thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét đang không ngừng ngân vang những tiếng kêu khe khẽ. Cánh tay phải của ông buông thõng vô lực bên hông, di chứng của vết nứt vỡ kinh mạch vĩnh viễn từ trận huyết chiến trước vẫn đang âm ỉ truyền đến những cơn đau buốt tận xương tủy. Sau lưng ông, Lâm Du khẽ ho khan một tiếng nhỏ, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực – nơi cuộn Huyết Thư đẫm máu vẫn được quấn kỹ dưới lớp võ phục rách nát. Cô nương câm Tiểu Mai áp sát vào vách đá ẩm ướt, đôi mắt trong veo lanh lợi cảnh giác nhìn vào khoảng tối sâu thẳm trước mặt.
"Khụ... khụ..."
Tiếng ho khan đầy cảnh giác lại vang lên một lần nữa từ sâu trong lòng hang. Ngay sau đó, một luồng gió lạnh đột ngột rít lên, mang theo một làn khói độc màu vàng nhạt cuộn xoáy lao thẳng về phía ba người. Làn khói đi đến đâu, những cọng cỏ hoang bám trên vách đá lập tức héo úa, hóa thành một thứ chất lỏng màu đen sủi bọt quỷ dị. Đây chính là Vạn Điệp Thất Hương Tán, một loại độc kịch độc có khả năng ăn mòn chân khí của người luyện võ trong chớp mắt.
Lâm Du hoảng hốt, theo bản năng vung thanh kiếm gỗ đào định tiến lên che chắn cho sư phụ. Cậu thiếu niên mười mười bảy tuổi vừa mới ngộ ra tầng thứ nhất của Kiếm ý sơ manh tại miếu hoang rạng sáng, trong lòng tràn đầy khát khao được bảo vệ người thầy đang kiệt quệ. Thế nhưng, ngay khi cậu vừa bước lên nửa bước, bàn tay trái gân guốc của Tạ Hoài Phong đã vươn ra, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết đè vai cậu lại.
"Du nhi, thối lui. Đừng vô lễ," Tạ Hoài Phong trầm giọng dặn dò. Giọng nói của ông dẫu khàn đục vì nội thương vẫn chứa đựng một sự trấn định kỳ lạ.
Với hiểu biết thâm sâu về dược lý và võ học Thục Trung, Tạ Hoài Phong đã nhận ra mùi thuốc này. Nó có nguồn gốc từ Thanh Lương Tâm Pháp của phái Thanh Thành, nhưng lại được bào chế theo một phương thức kỳ quái, pha trộn với mùi rượu nếp bốc lên nồng nặc. Ông biết rõ kẻ ẩn cư trong hang không có ý định giết người ngay lập tức, mà chỉ đang dùng độc thuật để thử thách và cảnh cáo những kẻ đột nhập cấm địa.
Tạ Hoài Phong không rút kiếm, cũng không vận chuyển cương lực chân khí để tránh làm độc khí khuếch tán mạnh hơn. Ông nhắm mắt, vận dụng tàn dư chân khí ôn hòa còn sót lại trong đan điền đang rạn nứt, khẽ vung nhẹ thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét ở tay trái. Chiêu thức Thanh Sơn Bất Lão – biến chiêu phòng thủ tối thượng của Nga Mi Kiếm Pháp – bộc phát. Một màng bảo vệ bằng kiếm khí nhu hòa, tròn trịa như một ngọn núi xanh hiện ra giữa khoảng không ẩm ướt.
Màng kiếm khí không hề đẩy lùi làn khói độc một cách thô bạo, mà như một dòng nước ấm áp, nhẹ nhàng bao bọc lấy luồng khói vàng, xoáy tròn nó rồi hướng thẳng lên trần hang đá cao vút. Làn khói độc chạm vào vách đá phía trên, tan rã hoàn toàn thành những giọt nước vô hại rơi xuống đất.
"Ồ?"
Một tiếng trầm trồ đầy ngạc nhiên vang lên từ bóng tối. Ngay sau đó, tiếng gậy tre gõ nhịp nhàng xuống nền đá ẩm ướt dồn dập truyền đến. Một bóng người gầy gò, gù lưng từ từ bước ra dưới ánh sáng lờ mờ của cửa hang. Đó là một lão giả mặc đạo bào xám rách rưới, râu dê thưa thớt bám đầy bụi thuốc, một tay chống cây gậy tre xanh, tay kia nâng một hồ lô rượu bằng đồng đen rỉ sét. Người lão nồng nặc mùi rượu và thảo dược, đôi mắt ti hí nheo lại đầy hoài nghi nhưng khi nhìn thấy thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét trên tay trái Tạ Hoài Phong, đồng tử của lão đột ngột co rụt lại.
"Thanh kiếm này... Thanh Tàn Thiết Kiếm của Thẩm Vân Sơn? Ngươi... ngươi là Hoài Phong?" Lão giả khàn giọng hỏi, giọng nói run rẩy dẫu đã cố kiềm chế.
Tạ Hoài Phong khẽ rùng mình, luồng kiếm khí phòng ngự lập tức thu hồi. Ông chống thanh kiếm rỉ xuống đất, cúi đầu hành lễ bằng tay trái: "Nhạc thúc... Người thực sự là Nhạc thúc Thẩm Trường Thanh?"
Lâm Du ngơ ngác nhìn hai người. Cậu không ngờ kẻ ẩn cư trong thung lũng sương độc hiểm trở này lại chính là Thẩm Trường Thanh – nhạc thúc lánh đời của người vợ quá cố Thẩm Ngọc Hoa của sư phụ. Mười năm trước, Thẩm Trường Thanh vốn là một dược sư danh tiếng của phái Thanh Thành, nhưng vì phản đối các cấm dược tà ác và sự lũng đoạn của liên minh chính đạo, ông đã lén gửi thư cảnh báo cho Tạ Hoài Phong rồi mất tích bí ẩn. Không ai ngờ ông lại chọn Vạn Điệp Cốc làm nơi quy ẩn.
Thẩm Trường Thanh bước tới, ném cây gậy tre sang một bên, thô bạo nắm lấy cổ tay trái của Tạ Hoài Phong để bắt mạch. Ngay khi luồng chân khí Thanh Lương ôn hòa của lão vừa chạm vào kinh mạch của main, sắc mặt lão lập tức đại biến, từ kinh ngạc chuyển sang giận dữ tột độ.
"Kinh mạch rạn nứt gần như hoại tử hoàn toàn! Vai phải bại liệt vĩnh viễn! Vai trái trúng kịch độc Phích Lịch Châm! Lại thêm tác dụng phụ lạnh buốt của cấm dược bế khí Tức Chân hoàn đang tàn phá đan điền! Tạ Hoài Phong, ngươi là kẻ ngốc sao?! Sao ngươi lại tự hành hạ thể xác mình đến nông nỗi này?!" Thẩm Trường Thanh gầm lên, râu dê run rẩy vì tức giận.
Lâm Du vội vã quỳ sụp xuống đất, khóc nghẹn: "Thẩm tiền bối, xin người cứu sư phụ! Sư phụ vì giải cứu con khỏi tế đàn hiến tế của Nga Mi, chấp nhận mang danh phản đồ bị truy sát toàn võ lâm, thà tự tổn thương kinh mạch chứ tuyệt đối không giết hại đồng môn!"
Thẩm Trường Thanh nhìn cuộn Huyết Thư quấn quanh ngực Lâm Du, rồi nhìn vết bỏng rách miệng chảy máu xối xả sau lưng Tạ Hoài Phong. Cơn giận của lão chợt tắt, thay vào đó là một nỗi đau xót vô hạn. Lão thở dài một tiếng dài, lẩm bẩm: "Ngọc Hoa ơi là Ngọc Hoa... chồng của con vẫn ngốc nghếch và chính trực y hệt như con ngày xưa. Cả đời chỉ biết hy sinh vì người khác..."
Lão quay sang, thô bạo đẩy Tạ Hoài Phong ngồi xếp bằng xuống một phiến đá bằng phẳng trong hang: "Ngồi yên đó! Đừng có vận chút chân khí nào nữa nếu ngươi không muốn đan điền vỡ nát vĩnh viễn!"
Thẩm Trường Thanh nhanh nhẹn rút từ trong ngực áo ra một hộp gỗ thô sơ chứa đầy những cây ngân châm dài. Lão vung tay, chín cây ngân châm lập tức rực sáng một luồng chân khí màu xanh lục nhạt. Đây chính là Huyền Châm Độ Kiếp thuật – tuyệt kỹ châm cứu kết hợp dược lý tối thượng của phái Thanh Thành.
"Du nhi, Tiểu Mai, hai đứa ra cửa hang canh gác! Tuyệt đối không cho bất kỳ ai làm phiền!" Thẩm Trường Thanh ra lệnh.
Lâm Du và Tiểu Mai vội vã lui ra ngoài cửa hang, canh phòng cẩn mật. Trong hang tối, Thẩm Trường Thanh bắt đầu châm cứu. Cây châm thứ nhất đâm sâu vào huyệt Đại Chùy sau gáy Tạ Hoài Phong.
"Ư..."
Tạ Hoài Phong khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ, toàn thân ông co giật dữ dội. Cơn đau đớn thấu xương tủy bộc phát khi luồng chân khí Thanh Lương cưỡng ép tịnh hóa độc tố Phích Lịch Châm đang đông cứng trong kinh mạch vai trái. Thẩm Trường Thanh không dừng tay, lão tiếp tục châm cây thứ hai, thứ ba vào các huyệt đạo hiểm yếu quanh bả vai và lồng ngực.
Máu đen sậm, hôi hám bắt đầu rỉ ra từ chân các cây kim bạc, nhỏ xuống nền đá ẩm ướt tạo thành những vệt loang lổ. Tạ Hoài Phong cắn chặt môi đến bật máu để không phát ra tiếng rên rỉ lớn, mồ hôi lạnh đẫm đìa chảy dài trên gương mặt gầy gò, râu tóc chớm bạc rủ rượi. Lưng ông – vết bỏng nặng nứt rách – co thắt liên tục dưới áp lực điều khí cực hạn.
Sau nửa canh giờ tra tấn thể xác tột cùng, Thẩm Trường Thanh thu hồi chín cây ngân châm. Sắc mặt Tạ Hoài Phong từ trắng bệch đã khôi phục lại một chút huyết sắc nhạt, nhịp thở dần trở nên ôn hòa, chân khí đan điền tạm thời được ổn định dẫu công lực vẫn chưa thể phục hồi hoàn toàn.
Thẩm Trường Thanh mệt mỏi ngồi bệt xuống đất, lấy hồ lô rượu uống một ngụm lớn, rồi ném cho Tạ Hoài Phong: "Uống đi! Rượu thuốc tẩm Thất Diệp Linh Chi đấy. Nó sẽ giúp ấm kinh mạch bị lạnh buốt của ngươi."
Tạ Hoài Phong nhận lấy, uống một ngụm nhỏ, cảm nhận dòng nhiệt lượng ấm áp lan tỏa khắp phế phủ, xua tan cái lạnh buốt tàn độc của Tức Chân hoàn. Ông khẽ thở phào, nhìn nhạc thúc với ánh mắt biết ơn sâu sắc.
Thế nhưng, sự bình yên ngắn ngủi ấy lập tức bị dập tắt. Thẩm Trường Thanh bỗng khựng lại, đôi tai lão khẽ động đậy đầy nhạy bén. Lão giả gù lưng đứng phắt dậy, bước nhanh ra phía cửa hang, ánh mắt nhìn ra màn sương độc màu tím đang cuộn xoáy dữ dội dưới lòng thung lũng sâu hoắm.
Gương mặt Thẩm Trường Thanh trở nên nghiêm nghị và u tối tột độ. Lão quay đầu lại, nhìn Tạ Hoài Phong bằng ánh mắt đầy lo âu và cảnh cáo:
"Hoài Phong... có biến rồi. Tiếng động lớn ngoài thung lũng đang truyền tới... Một toán truy binh lớn của liên minh chính đạo đang bất chấp nguy hiểm tiến vào Vạn Điệp Cốc."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!