Nhạc nềnPrairie

Vạn Điệp Sương Mù

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Làn sương độc màu tím của Vạn Điệp Cốc cuộn xoáy dữ dội, nuốt chửng bóng dáng ba người đang rơi tự do từ vách đá dựng đứng vạn trượng. Tiếng rít xé gió của loạt tên độc bọc thép từ binh lính của Tần Vô Song trên đỉnh núi nhỏ dần, rồi hoàn toàn bị dập tắt bởi tiếng gào thét của gió ngàn và tiếng u uất của vực sâu dội lại.


Tạ Hoài Phong dùng cánh tay trái gân guốc ôm chặt lấy Lâm Du vào lòng ngực rộng. Tấm lưng bỏng nặng của ông – vết tích tàn khốc từ trận hỏa hoạn ngục tối Nga Mi – khi chạm vào làn sương độc buốt lạnh liền co thắt dữ dội. Những vết thương rách miệng rỉ máu xối xả, thấm đẫm vạt áo vải thô xám ngụy trang. Đau đớn thể xác tột cùng gặm nhấm từng tấc da thịt, nhưng điều khiến vị cựu trưởng lão lo sợ nhất lúc này chính là luồng hàn khí tàn độc đang trào dâng trong phế phủ. Đó là tác dụng phụ tàn độc của viên hoàn cấm dược giả chết bế khí trong Bình ngọc Tức Chân mà ông đã nuốt dưới sông Mân. Dược lực cực lạnh của nó gặp phải chướng khí độc của thung lũng liền phản phệ mạnh mẽ, khiến đan điền đang rạn nứt của ông như muốn vỡ vụn.


"Du nhi... ôm chặt lấy ta..." Tạ Hoài Phong khàn giọng truyền âm sát bên tai đệ tử, giọng nói yếu ớt dẫu đã cố vận chút tàn dư chân khí ôn hòa.


Lâm Du run rẩy ôm chặt lấy sư phụ. Dưới lớp võ phục ngoại môn rách nát bám đầy bùn đất của cậu, cuộn Huyết Thư tối mật vẫn được quấn chặt quanh ngực, tỏa ra một hơi ấm nhàn nhạt như một lời thề máu của bốn mươi tám đồng môn đã khuất. Cậu thiếu niên mười mười bảy tuổi nhắm nghiền mắt, cố gắng vận chuyển Tĩnh Tâm Kinh để giữ cho tâm trí không bị hoảng loạn trước cái chết cận kề.


Ở phía trước, bóng dáng mảnh khảnh của cô nương câm Tiểu Mai lướt đi nhẹ nhàng như một con chim én giữa vách đá dựng đứng. Nàng bám vào những sợi dây leo cổ thụ mọc ra từ kẽ đá, dùng thân pháp dẻo dai giảm bớt lực rơi, rồi ra hiệu cho Tạ Hoài Phong làm theo. Bằng phản xạ của một cao thủ nhất lưu dẫu đang kiệt sức, Tạ Hoài Phong vung chân lướt nhẹ lên một mỏm đá nhô ra, mượn lực đàn hồi để giảm tốc độ rơi tự do, rồi đáp xuống một dải đất hẹp khuất sau vách đá dốc đứng.


Ngay khi vừa chạm đất, một luồng chướng khí màu tím nồng nặc mùi dược thảo tà ác lập tức ập đến, vây lấy họ từ mọi hướng. Sương độc dâng cao như thủy triều, ăn mòn dã man màng bảo vệ chân khí yếu ớt của Tạ Hoài Phong.


Tạ Hoài Phong khẽ rùng mình, lồng ngực ông nhói đau dữ dội. Theo bản năng tự vệ, ông định vận công phóng ra một luồng chưởng lực mạnh mẽ để xua tan sương độc xung quanh. Nhưng ngay khi chân khí vừa tụ lại ở lòng bàn tay trái, ông lập tức khựng lại. Với hiểu biết thâm sâu về dược lý, ông nhận ra sương độc Vạn Điệp Cốc là loại khí độc có tính khuếch tán cực mạnh; việc phát lực cưỡng ép chỉ khiến độc khí bị khuấy động, khuếch tán nhanh hơn và bám chặt vào màng bảo vệ, đồng thời dòng chân khí nghịch hành sẽ tàn phá hệ thống kinh mạch rạn nứt của ông nặng nề hơn.


"Không thể dùng cương lực..." Tạ Hoài Phong thầm nghĩ.


Ông cắn chặt răng, nén ngụm máu tanh đang dâng lên cổ họng, lập tức thu hồi chưởng lực. Thay vào đó, ông vận chuyển kiếm ý Vô Ngã ôn hòa nhất, dùng tay trái rút thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét khỏi vỏ gỗ đào cổ đã vỡ nứt. Lưỡi kiếm rỉ sét vô danh khẽ ngân vang một tiếng thanh khiết, bộc phát kiếm chiêu Thanh Sơn Bất Lão. Một màng bảo vệ bằng kiếm khí tròn trịa, nhu hòa như một ngọn núi xanh vững chãi hiện ra, bao bọc lấy Lâm Du và Tiểu Mai ở bên trong, tạm thời ngăn chặn sự xâm nhập của sương độc.


Thế nhưng, kinh mạch rạn nứt trong người ông đã chạm đến giới hạn chịu đựng. Dưới tác động kép của độc tính sương độc ăn mòn từ bên ngoài và phản phệ của Tức Chân hoàn từ bên trong, màng bảo vệ chân khí bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ. Làn sương độc màu tím nhạt lách qua kẽ hở lọt vào trong.


Lâm Du lập tức ho sặc sụa, gương mặt thiếu niên tím tái vì ngạt thở.


Nhìn thấy đệ tử gặp nguy, Tiểu Mai nhanh nhẹn bước tới. Nàng không biết võ công, nhưng sự lanh lợi và am hiểu độc cốc của nàng là vô giá. Thiếu nữ câm mở túi hương liệu chống độc tự chế đeo bên hông, đưa thẳng lên mũi Lâm Du. Mùi hương thảo dược nồng ấm từ chiếc túi nhỏ lập tức trung hòa độc tính trong lồng ngực Lâm Du, giúp cậu khôi phục lại nhịp thở bình thường. Nàng tiếp tục đưa túi hương về phía Tạ Hoài Phong, nhưng ông khẽ lắc đầu, ánh mắt lộ vẻ bao dung sâu sắc dẫu khóe môi đã rỉ ra một vệt máu đen sậm.


"Để dành cho Du nhi... Ta còn chịu đựng được..." Tạ Hoài Phong thầm thì.


Ông nhận ra sương độc di chuyển theo luồng gió núi thổi dọc thung lũng. Những nơi khuất gió dưới chân vách đá dốc đứng là nơi sương độc loãng nhất. Ông ra dấu cho Tiểu Mai dẫn đường, còn bản thân mình thì vận dụng bộ pháp thoát hiểm Yên Vũ Trùng Phùng để tăng tốc di chuyển.


Thân hình gầy gò của vị cựu trưởng lão hóa thành một làn sương khói mờ ảo, bế xốc Lâm Du lướt nhanh qua các khe đá dốc đứng hiểm trở. Họ phải liên tục né tránh những bụi gai độc tự nhiên mọc đầy trên mặt đất và những khe nứt địa nhiệt phun ra từng luồng khí độc nóng rát từ lòng đất. Mỗi lần di chuyển, Tạ Hoài Phong lại nghe thấy tiếng kinh mạch rạn nứt trong người mình kêu gào đau đớn, nhưng ông vẫn kiên trì duy trì màng bảo vệ Thanh Sơn Bất Lão che chở cho đệ tử.


Tiểu Mai dẫn họ đi sâu vào lòng thung lũng, rẽ qua một lối mòn hẹp bị che phủ bởi những dây leo chằng chịt. Phía sau những tán lá rậm rạp hiện ra lối vào của một hang động tối tăm, khuất gió và nằm cao hơn mặt đất thung lũng mười trượng. Đây là nơi ẩn nấp tạm thời hoàn hảo để tránh đợt sương độc ban đêm đang ngày càng dày đặc.


Tạ Hoài Phong thở dốc, bước chân ông lảo đảo khi bước vào trong hang. Chân khí đan điền của ông đã suy kiệt hoàn toàn, lồng ngực đau nhói ho khan liên tục dẫu ông đã cố dùng tay áo lau đi những vệt máu đen rỉ ra. Thể xác ông đã chạm đến giới hạn chịu đựng cuối cùng, chỉ còn dựa vào ý chí sắt đá để giữ vững thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét.


Nhưng ngay khi họ tiến sâu vào bóng tối của hang động, không khí ẩm ướt bỗng chốc thay đổi. Khi tiến sâu vào hang động do Tiểu Mai chỉ dẫn, Tạ Hoài Phong ngửi thấy mùi thảo dược quen thuộc và nghe thấy tiếng ho khan đầy cảnh giác từ bóng tối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!