Vách Đá Vạn Điệp
Sương mù rạng sáng ở sườn núi Thục Tây không hề tan đi, mà ngày càng đặc quánh lại như một tấm vải liệm xám xịt bao phủ lấy vách đá cô tịch.
Tạ Hoài Phong khẽ rùng mình, lồng ngực ông thắt lại trong một cơn ho khan xé ruột. Mỗi nhịp thở lúc này đối với vị cựu trưởng lão Nga Mi đều là một cực hình tàn khốc. Luồng hàn khí buốt giá của dược độc từ Bình ngọc Tức Chân vẫn đang cuộn xoáy điên cuồng trong lục phủ ngũ tạng, cắn nuốt những mảnh chân khí ôn hòa ít ỏi còn sót lại trong đan điền. Sự xung đột kịch liệt giữa luồng băng hàn của dược độc và cảm giác bỏng rát như lửa thiêu từ vết thương bỏng nặng sau lưng khiến tấm lưng gầy gò của ông liên tục run rẩy dưới lớp áo thô xám. Cánh tay phải hoàn toàn buông thõng vô lực bên hông, di chứng bại liệt vĩnh viễn từ trận nứt vỡ kinh mạch trước khiến ông chỉ còn biết dựa vào cánh tay trái gân guốc để chống đỡ thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét.
"Sư phụ, người ráng chịu đựng. Biên giới Tứ Xuyên đã ở ngay trước mặt rồi."
Lâm Du khàn giọng thầm thì, bờ vai nhỏ bé của cậu thiếu niên mười bảy tuổi ghé chặt vào hông sư phụ để đỡ ông đi qua những mỏm đá trơn trượt. Dưới lớp võ phục ngoại môn rách nát bám đầy bùn đất của Lâm Du, cuộn Huyết Thư tối mật vẫn được quấn chặt quanh ngực, tỏa ra một hơi ấm nhàn nhạt như một lời thề máu của bốn mươi tám đồng môn đã khuất. Sau khi ngộ ra tầng thứ nhất của Kiếm ý sơ manh tại miếu hoang rạng sáng, bước chân của Lâm Du đã trở nên vững chãi hơn, nhưng gương mặt chất phác của cậu vẫn không giấu nổi vẻ lo âu tột độ khi nhìn sắc mặt trắng bệch không còn giọt máu của sư phụ.
Họ đã cố gắng lén vượt qua trạm gác biên giới trong đêm tối bão bùng. Thế nhưng, mưu tính ấy đã hoàn toàn thất bại. Liên minh chính đạo đã chuẩn bị vô cùng chu đáo. Ngay khi thầy trò vừa tiếp cận bìa rừng ngoại vi, Tạ Hoài Phong đã dùng thính giác nhạy bén phát hiện ra hệ thống chuông gió báo động giăng mắc dày đặc trên các cành cây cổ thụ, cùng tiếng gầm gừ đầy cảnh giác của đàn chó săn Cái Bang được liên minh trưng dụng tuần tra ngày đêm. Không còn lựa chọn nào khác, họ buộc phải rút lui vào bóng tối, chờ đợi sương mù rạng sáng để tìm kiếm một kẽ hở thông quan duy nhất.
Nhưng khi sương mù dày nhất cũng là lúc hy vọng của họ bị dập tắt hoàn toàn.
Hiện ra trước mắt hai thầy trò qua làn sương xám là một tòa thành lũy bằng đá đen kiên cố, chắn ngang hẻm núi độc đạo dẫn sang Thục Tây. Đó chính là cửa ải biên giới Tứ Xuyên, nơi đáng lẽ phải là con đường sống của họ. Giờ đây, nơi này đã biến thành một hang ổ tử thần rực lửa.
Sự phong tỏa của Chấp Pháp Đường Ngũ Nhạc đã được thiết lập chặt chẽ đến mức một con chim cũng khó lòng bay lọt. Hàng trăm thiết vệ mặc giáp sắt đen quấn chiến bào đỏ rực đứng xếp thành những đội hình kiên cố, tay cầm trường thương và cung nỏ bọc thép sáng loáng dưới ánh đuốc chập chờn. Không khí nơi cửa ải ngập tràn sát khí lạnh lùng và uy nghiêm của danh môn chính phái.
Đứng sừng sững trên tháp canh bằng đá đen, một nam tử trung niên cao lớn oai nghiêm như một pho tượng sắt chính là Chấp Pháp Sứ Ngũ Nhạc Tần Vô Song. Hắn mặc thiết giáp đen tuyền ngoài chiến bào đỏ rực bay phần phật trong gió núi, gương mặt góc cạnh lạnh lùng không chút cảm xúc, tay phải đặt hờ trên chuôi thanh Thiết Huyết Kiếm nặng trịch dắt bên hông. Trong tay trái của hắn, một tấm lệnh bài bằng hắc thiết nặng trịch tỏa ra ánh đen lạnh lẽo dưới ánh đuốc – đó chính là Lệnh bài Chấp Pháp Ngũ Nhạc, tín vật cho phép hắn điều động binh mã năm phái vây quét phản đồ toàn biên thùy.
Tạ Hoài Phong nấp sau một tảng đá lớn cách đó nửa dặm, khẽ nhắm mắt lại. Dẫu công lực đã suy giảm dưới một phần mười, cảm ứng chân khí thâm sâu của một cựu trưởng lão vẫn giúp ông nhận ra luồng sát khí Thiết Huyết cực mạnh bộc phát từ Tần Vô Song. Đó là thứ chân khí cương mãnh, tàn bạo của một cao thủ nhất lưu đỉnh phong, sẵn sàng nghiền nát bất kỳ kẻ nào cản đường chấp pháp.
"Sư phụ..." Lâm Du run rẩy thầm thì, đôi mắt lộ rõ vẻ bàng hoàng khi nhìn thấy trận thế khổng lồ phía trước. "Chúng ta... chúng ta phải làm sao đây? Lối thông quan duy nhất đã bị bịt kín hoàn toàn rồi."
Tạ Hoài Phong khẽ vỗ nhẹ vào vai đệ tử bằng bàn tay trái ấm áp, giọng nói của ông trầm tĩnh như nước hồ thu dẫu hơi thở đã đứt quãng: "Du nhi, bình tĩnh. Kiếm đạo của người quân tử không nằm ở chỗ liều mạng trực diện khi biết rõ là tự sát. Tần Vô Song chấp pháp vô tình, Thiết Huyết Kiếm Pháp của hắn cương mãnh tột cùng. Lúc này cơ thể ta đã kiệt quệ, nếu cưỡng ép đột phá, con và cuộn Huyết Thư chắc chắn sẽ rơi vào tay liên minh."
"Nhưng nếu không qua ải, truy binh của Triệu Vô Cực sau lưng sẽ đuổi kịp trong vòng nửa canh giờ nữa!" Lâm Du nghẹn ngào, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Đúng lúc tình thế ngàn cân treo sợi tóc, một tiếng động cực nhỏ như tiếng lá tre xào xạc vang lên từ bụi rậm gai góc ngay sau lưng họ. Tạ Hoài Phong lập tức cảnh giác, tay trái siết chặt chuôi Tàn Thiết Kiếm, nhưng ông không cảm nhận được bất kỳ luồng sát khí nào.
Một bàn tay nhỏ nhắn gầy gò, dính đầy nhựa cây chàm bất ngờ thò ra từ bụi rậm, khẽ giật lấy gấu áo thô xám của Lâm Du.
Hai thầy trò giật mình quay lại. Bước ra từ bóng tối của bụi gai là một thiếu nữ khoảng mười lăm tuổi, mặc y phục vải thô nhuộm màu xanh chàm giản dị. Nàng có đôi mắt trong veo, linh lợi và bướng bỉnh, nhưng khuôn miệng khẽ mấp máy mà không phát ra một âm thanh nào – đó chính là cô nương câm Tiểu Mai, người sinh sống ven thung lũng sương độc.
Tiểu Mai nhìn Tạ Hoài Phong, ánh mắt nàng khẽ dừng lại trên thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét quấn vải thô xám, rồi lướt nhanh qua vết thương bỏng nặng đang rỉ máu trên lưng ông. Nàng không tỏ ra sợ hãi, ngược lại còn lộ vẻ thông cảm sâu sắc. Thiếu nữ câm nhanh nhẹn đưa hai tay ra dấu bằng tay cực nhanh, chỉ về phía vách đá dốc đứng vạn trượng bên hông cửa ải, nơi một làn sương mù màu tím dày đặc, u ám đang cuộn xoáy dữ dội dưới vực sâu.
Lâm Du ngơ ngác nhìn, nhưng Tạ Hoài Phong đã lập tức hiểu ra ý đồ của nàng qua cử chỉ.
"Nàng muốn chỉ lối mật đạo đi xuyên qua Vạn Điệp Cốc?" Tạ Hoài Phong truyền âm hỏi khẽ.
Tiểu Mai gật đầu lia lịa, gương mặt bướng bỉnh lộ rõ vẻ quyết đoán. Nàng lấy từ bên hông ra một túi hương liệu nhỏ tự chế bằng vải thô, đưa lên mũi ra hiệu chống độc, rồi chỉ tay xuống vực sâu vạn trượng. Vạn Điệp Cốc chính là thung lũng sương độc hiểm trở ngăn cách Nga Mi sơn với bên ngoài, quanh năm bao phủ bởi chướng khí dược thảo ăn mòn chân khí, là vùng cấm địa mà ngay cả Chấp Pháp Đường của liên minh cũng không dám tùy tiện đặt chân vào.
"Sư phụ, đi vào thung lũng sương độc sao?" Lâm Du lo lắng hỏi. "Nơi đó đầy rẫy chướng khí tử thần."
"Đó là con đường sống duy nhất của chúng ta lúc này." Tạ Hoài Phong trầm giọng quyết định, ánh mắt ông lóe lên một tia kiên định bi tráng. "Tin tưởng nàng. Lòng nhân ái của chúng ta đã gieo hạt giống lành, trời cao sẽ không triệt đường sống của người nghĩa hiệp."
Đúng lúc đó, một tiếng tù và u uất vang dội từ phía rừng thông sau lưng. Tiếng bước chân kỵ binh Chấp Pháp Đường dồn dập, rầm rập đuổi sát phía sau, phá vỡ sự tĩnh lặng của rạng sáng. Ánh đuốc của truy binh bắt đầu le lói xuất hiện qua những tán lá thông mục nát.
"Phát hiện dấu vết phản đồ! Chúng ở phía vách đá!"
Tiếng hô hoán của đệ tử Nga Mi vang lên dữ dội. Trên tháp canh đá đen, Tần Vô Song nghe thấy tiếng động, lập tức vung Lệnh bài Chấp Pháp Ngũ Nhạc, lớn tiếng ra lệnh: "Thiết vệ nghe lệnh! Siết chặt vòng vây phía vách đá! Bắn loạt tên độc, quyết không để phản đồ thoát sang biên giới!"
"Rút!" Tạ Hoài Phong quát khẽ.
Ông dùng cánh tay trái gân guốc bế xốc Lâm Du lên, ôm chặt cậu vào lồng ngực để che chắn. Tiểu Mai nhanh nhẹn như một con sóc rừng, lướt nhanh qua bụi gai rồi nhảy thẳng xuống vách đá dốc đứng vạn trượng phía trước. Tạ Hoài Phong không hề do dự, vận dốc toàn bộ tàn dư chân khí *Yên Vũ Trùng Phùng* dưới chân, lao mình nhảy theo bóng dáng thiếu nữ câm vào biển sương mù màu tím dày đặc dưới vực sâu.
"Vút! Vút! Vút!"
Hàng vạn mũi tên độc bọc thép rít gió xé toạc màn sương mù, bắn đuổi theo bóng dáng ba người đang rơi tự do giữa khoảng không vách đá dựng đứng. Sát khí lạnh người của loạt tên độc áp sát sau lưng.
Tạ Hoài Phong xoay người giữa không trung đầy ngoạn mục. Dẫu kinh mạch vai phải đang nứt vỡ đau đớn như bị xé rách, tay trái ông vẫn kịp thời rút thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét khỏi vỏ gỗ đào. Ông vận chuyển kiếm ý Vô Ngã ôn hòa, vung kiếm vẽ một vòng tròn hoàn mỹ giữa khoảng không sương mù. Kiếm chiêu *Thanh Sơn Bất Lão* – biến chiêu phòng thủ tối thượng của Nga Mi – bộc phát dữ dội. Một màng bảo vệ bằng kiếm khí tròn trịa, vững chãi tựa ngọn núi xanh hiện ra, gạt bay toàn bộ loạt tên độc bọc thép rơi loảng xoảng xuống vực sâu.
Thế nhưng, ngay khi màng bảo vệ vừa triệt tiêu loạt tên độc, cơ thể ba người đã hoàn toàn chìm vào lòng vực sâu của Vạn Điệp Cốc. Làn chướng khí sương độc màu tím dày đặc, nồng hắc mùi dược thảo tà ác lập tức ập đến, vây lấy họ từ mọi hướng. Sương độc bắt đầu ăn mòn dã man màng bảo vệ chân khí yếu ớt của Tạ Hoài Phong, tạo ra những tiếng xèo xèo ghê rợn.
Tạ Hoài Phong cắn chặt răng, nén ngụm máu tanh đang dâng lên tận cổ họng, tiếp tục tiêu hao lượng lớn chân khí ôn hòa còn sót lại để duy trì màng bảo vệ che chở cho Lâm Du khỏi luồng chướng khí độc đầu tiên của thung lũng. Thể xác ông đang suy kiệt cực hạn, nhưng ý chí hộ đạo của vị cựu trưởng lão vẫn vững vàng như bàn thạch giữa bão giông.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!