Nhạc nềnPrairie

Mật Ước Đẫm Máu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù Nga Mi cuộn trào qua ô cửa sổ hẹp của tầng ba Tàng Thư Các, mang theo cái lạnh buốt nhọn như châm vào từng thớ thịt. Phía sau lưng Tạ Hoài Phong, tiếng bước chân nặng nề bọc sắt của đệ tử Chấp Pháp Đường đang nện xuống những bậc thang gỗ lim kêu cồm cộp. Mỗi tiếng động dội lại từ khoảng tối như một nhịp gõ của tử thần. Lão câm A Quý điên cuồng ra dấu bằng đôi bàn tay gầy guộc đầy sẹo bỏng, đôi mắt già nua lộ rõ vẻ kinh hoàng tột độ. Lão chỉ tay xuống phía dưới, rồi lại chỉ vào ngực Tạ Hoài Phong, thúc giục ông nhảy qua cửa sổ vách đá phía sau.


Tạ Hoài Phong khẽ gật đầu, gương mặt cương nghị không một chút hoảng loạn dẫu lồng ngực ông đang nhói lên từng cơn đau thắt. Ngụm máu tươi ông vừa ho ra lúc nãy vẫn còn âm ấm, nhuộm đỏ một góc bức di thư đẫm máu của Vô Trần Sư Thái đang được giấu chặt trong ngực áo thô xám. Ông lướt đi nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng, không tiếng động. Đôi bàn tay gầy guộc nhưng gân guốc khẽ vỗ nhẹ vào vai A Quý như một lời tạ từ thầm lặng, rồi ông xoay người, lao thẳng ra ngoài ô cửa sổ hẹp.


Gió núi gào thét bên tai. Thân hình Tạ Hoài Phong như một dải lụa trắng rách nát, rơi tự do giữa khoảng không mịt mù sương xám của vách đá dựng đứng vạn trượng sau núi Nga Mi. Dưới chân ông là vực sâu không đáy, nơi chôn cất hàng vạn thanh kiếm phế của tông môn. Bằng một phản xạ nhạy bén của một cao thủ nhất lưu, tay trái Tạ Hoài Phong phóng ra, bám chặt lấy một sợi dây leo cổ thụ mọc ra từ kẽ đá.


"Phựt!"


Sợi dây leo căng ra dưới sức nặng của cơ thể. Vai phải của ông – nơi vết nội thương rạn nứt kinh mạch đang âm ỉ tàn phá – bỗng chốc nhói lên đau đớn như bị hàng vạn chiếc kim nung đỏ đâm xuyên qua. Chân khí trong đan điền của ông hỗn loạn, đi ngược chiều lên phế phủ khiến ông phải cắn chặt răng để ngăn một ngụm máu khác trào ra. Ông không thể vận dụng quá năm phần công lực. Cái giá của việc suốt mười năm qua liên tục kìm nén chân khí, thà tự tổn thương kinh mạch bản thân chứ tuyệt đối không hạ thủ sát chiêu làm tổn hại đồng môn, nay đã đẩy cơ thể ông đến bờ vực suy kiệt.


Nhưng Tạ Hoài Phong không cho phép mình gục ngã. Ông nương theo lực đàn hồi của sợi dây leo, khẽ mượn lực đẩy từ vách đá dốc đứng, thân hình lộn vòng trên không trung rồi đáp nhẹ nhàng xuống một lối mòn nhỏ khuất sau rặng trúc hoang. Từ vị trí này nhìn lên, ánh đuốc từ Tàng Thư Các đã sáng rực cả một vùng trời đêm, tiếng la hét của đệ tử Chấp Pháp Đường vang lên dồn dập. Diệp Cô Vân chắc chắn đã phát hiện ra tầng ba bị đột nhập, nhưng hắn sẽ không ngờ rằng vị trưởng lão đức cao vọng trọng của môn phái lại chính là kẻ vừa đánh cắp bức di thư tối mật.


Tạ Hoài Phong đứng trong bóng tối của rặng trúc, bàn tay khẽ vuốt ve thanh Tàn Thiết Kiếm quấn vải thô xám dắt bên hông. Ông từ từ lấy di thư của Vô Trần Sư Thái ra, đọc lại những dòng chữ đẫm máu dưới ánh trăng mờ nhạt. Đầu óc ông quay cuồng trước sự thật tàn khốc: đứa cháu họ Tạ Gia Bảo của ông, và hàng chục đệ tử trẻ tuổi khác, thực chất không hề mất tích hay gặp nạn giang hồ. Họ đã bị đưa lên tế đàn ngầm để hiến tế, bị hút cạn nội lực tinh thuần bằng tà thuật Huyết Hải Thần Công để kéo dài hơi tàn khô héo cho Thái thượng lão tổ Từ Hắc Hải.


"Gia Bảo... đứa cháu tội nghiệp của ta..."


Nước mắt Tạ Hoài Phong hòa lẫn với sương đêm lạnh giá lăn dài trên gò má phong trần. Nỗi đau mất đi người thân cốt nhục hòa quyện với sự phẫn nộ tột cùng trước bộ mặt ngụy quân tử của Chưởng môn Diệp Cô Vân. Ông không thể rời bỏ Nga Mi sơn lúc này dẫu danh phận trưởng lão của ông sắp bị tước đoạt. Nếu ông bỏ chạy, những đệ tử trẻ tuổi tiếp theo trong danh sách hiến tế sẽ phải chết một cách oan uổng. Ông phải tìm ra danh sách ấy. Ông phải có bằng chứng đanh thép để vạch trần tội ác này trước toàn thể võ lâm đồng đạo.


Địa điểm tiếp theo ông phải thâm nhập chính là Dược Vương Viện Nga Mi – nơi ngự trị của Hoài Độc Trưởng Lão, kẻ chịu trách nhiệm bào chế cấm dược và quản lý các ghi chép hiến tế.


Tạ Hoài Phong khẽ vận chuyển nội công ẩn hơi Tức Chân Huyền Công, thu liễm toàn bộ sinh khí và tiếng động của cơ thể. Thân ảnh ông lướt đi trong đêm tối mịt mù, tránh né những toán tuần tra dày đặc của Chấp Pháp Đường đang lùng sục khắp các ngả đường. Dược Vương Viện nằm ở phía Tây Nga Mi sơn, quanh năm bao phủ bởi mùi thảo dược nồng nặc và khói bếp luyện đan nghi ngút. Khi tiếp cận bức tường đá bao quanh viện, Tạ Hoài Phong ngửi thấy một mùi vị quỷ dị – không chỉ là vị đắng của nhân sâm hay linh chi, mà là một mùi tanh nồng nhàn nhạt của máu tươi hòa lẫn với mùi lưu huỳnh cháy khét. Mùi vị ấy khiến lồng ngực ông buồn nôn, kinh mạch vai phải lại bắt đầu co thắt dữ dội.


Ông khẽ nhún người, khinh công lướt qua bức tường đá cao hai trượng mà không để lại một tiếng động nhỏ nhất. Dược Vương Viện đêm nay im lìm một cách đáng sợ. Ánh sáng đỏ rực phát ra từ những khe cửa của gian phòng luyện dược chính ở trung tâm. Tạ Hoài Phong nương theo bóng tối của những cột gỗ hành lang, nhanh chóng leo lên xà nhà bằng gỗ bách cổ thụ cao sát trần nhà.


Từ trên xà nhà nhìn xuống, toàn bộ không gian phòng luyện dược hiện ra trước mắt ông như một địa ngục trần gian ngầm. Ở chính giữa gian phòng là một lò luyện đan khổng lồ bằng đồng đen ngàn năm, lửa than bên dưới cháy đỏ rực, tỏa ra hơi nóng hừng hực và luồng khói màu đỏ tía quỷ dị. Mùi tanh của máu tươi bốc lên từ chiếc lò đan nồng nặc đến mức Tạ Hoài Phong phải vận chuyển chân khí bảo vệ khứu giác để tránh bị trúng độc chướng khí.


Hoài Độc Trưởng Lão – một lão già lùn tịt gù lưng, gương mặt đầy mụn rộp và vết chàm xám xịt do độc khí ăn mòn – đang điên cuồng đi qua đi lại quanh lò đan. Lão mặc một bộ đạo bào dược sư bẩn thỉu dính đầy những vệt nước thuốc màu đen sậm. Trên tay lão cầm một chiếc gáo đồng lớn, lén múc từng gáo chất lỏng màu đỏ tươi như máu từ một chiếc chậu gỗ bên cạnh đổ vào lò đan. Mỗi lần chất lỏng ấy chạm vào lửa đỏ, lò đan lại phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn và luồng khói tía lại bốc lên nghi ngút.


"Nhanh lên! Lão tổ đang cần thêm Huyết Linh Đan để duy trì kinh mạch! Lũ phế vật các ngươi làm ăn chậm chạp thế này thì làm sao cung cấp đủ chân khí cho tế đàn?" Hoài Độc Trưởng Lão bực dọc hét lớn, giọng nói khàn khàn như tiếng cọ xát của kim loại rỉ sét.


Đứng bên cạnh lão là hai tên đồng tử mặc y phục xám, gương mặt trắng bệch không một chút sắc khí, run rẩy bưng những khay gỗ chứa đầy những viên đan dược màu đen xám – đó chính là Tán khí dược, loại độc dược dùng để lén bỏ vào thức ăn của đệ tử trẻ tuổi nhằm làm suy yếu chân khí của họ trước khi đưa lên tế đàn hiến tế.


Tạ Hoài Phong nấp trên xà nhà, đôi mắt sắc bén như chim ưng quét qua gian phòng. Ông phát hiện ra trên chiếc bàn gỗ bách ở góc phòng có đặt một bức mật thư mở sẵn và một cuộn da dê quấn chỉ đỏ đẫm máu – đó chính là cuộn Huyết Thư chứa danh sách hiến tế! Trái tim ông đập mạnh. Đó là vật chứng vô giá mà ông đang tìm kiếm.


Nhưng xung quanh bàn gỗ có bố trí một trận pháp chuông gió báo động tinh vi bằng những sợi chỉ tơ tằm mảnh như sợi tóc. Chỉ cần một luồng gió nhẹ không tự nhiên hoặc chân khí dao động lướt qua, chuông gió sẽ lập tức rung lên báo động toàn viện. Tạ Hoài Phong nhận ra điều đó khi thấy những sợi chỉ tơ khẽ phát ra ánh sáng bạc mờ nhạt dưới ánh lửa lò đan.


*Ta không thể dùng khinh công cướp trực tiếp,* Tạ Hoài Phong thầm nghĩ. *Trận pháp chuông gió này hoạt động dựa trên dao động không khí cực nhạy. Ta phải tìm cách đánh lạc hướng Hoài Độc Trưởng Lão và vô hiệu hóa trận pháp.*


Ông lén thò tay vào ngực áo, lấy ra chiếc Lệnh bài Trưởng lão Nga Mi bằng bạch ngọc thêu chỉ bạc – biểu tượng cho danh phận cao quý nửa đời người cống hiến cho môn phái của ông. Ánh mắt ông thoáng qua một nỗi buồn man mác, rồi ông dùng lực ngón tay trái, nhẹ nhàng bẻ gãy chiếc lệnh bài làm đôi. Một tiếng "tách" cực nhỏ vang lên, bị tiếng lửa than lò đan che lấp hoàn toàn. Ông cầm mảnh ngọc vỡ, lén vận một luồng chỉ lực nhỏ, bắn mạnh mảnh ngọc về phía chiếc chuông đồng treo ở hành lang phía ngoài cửa sổ đối diện.


"Keng!"


Tiếng chuông đồng vang lên giòn giã ngoài hành lang.


"Ai đó?" Hoài Độc Trưởng Lão lập tức quay phắt đầu lại, ánh mắt nham hiểm quét về phía cửa sổ. "Cẩu tử, ra ngoài xem có kẻ nào lén lút rình mò không!"


Tên đồng tử đứng gần cửa sổ nhất vội vã bưng khay thuốc bước ra ngoài hành lang. Đúng lúc hắn đi qua khoảng tối dưới chân cột gỗ lớn nơi Tạ Hoài Phong đang ẩn nấp, một bóng trắng lướt xuống nhanh như chớp giật.


Tạ Hoài Phong áp sát sau lưng tên đồng tử. Tay trái ông phóng ra, tụ chân khí vào ngón trỏ và ngón giữa, phóng nhanh như một tia chớp điểm chính xác vào á huyệt và túc huyệt của hắn – tuyệt kỹ Điểm huyệt câm lặng. Tên đồng tử lập tức đông cứng người, đôi mắt mở to trợn trừng vì kinh hoàng nhưng không thể phát ra bất kỳ một tiếng động nào, khay thuốc trên tay hắn cũng bị bàn tay gầy guộc của Tạ Hoài Phong đỡ lấy một cách hoàn hảo.


Tạ Hoài Phong nhẹ nhàng kéo tên đồng tử vào góc tối khuất sau bức rèm lụa, lột chiếc áo khoác xám của hắn khoác lên người mình, đội sụp chiếc mũ vải che nửa gương mặt chớm bạc. Ông cầm khay thuốc, cúi đầu bước ra ngoài ánh sáng của lò đan, đóng vai tên đồng tử tiếp cận chiếc bàn gỗ bách chứa cuộn Huyết Thư.


Khi khoảng cách đến bàn gỗ chỉ còn ba bước, Tạ Hoài Phong khẽ liếc nhìn bức mật thư đang mở sẵn trên bàn. Những dòng chữ viết bằng mực đen của Chưởng môn Diệp Cô Vân hiện rõ mồn một:


*“Gửi Hoài Độc Trưởng Lão. Lão tổ Từ Hắc Hải kinh mạch suy kiệt nghiêm trọng, cần thêm ba nguồn chân khí tinh thuần trước ngày rằm tháng này. Danh sách 12 đệ tử tiếp theo đã được phê duyệt. Hãy chuẩn bị sẵn Tán khí dược để làm yếu sức kháng cự của chúng trước khi đưa vào tế đàn ngầm Hắc Hổ Động. Tuyệt đối không được để lộ sơ hở.”*


Bên cạnh bức mật thư là cuộn Huyết Thư đẫm máu. Tạ Hoài Phong nén cơn giận dữ đang dâng trào trong lồng ngực, tay trái khẽ lướt qua bàn gỗ, lén cuộn bức mật thư và cuộn Huyết Thư vào tay áo rộng của mình.


Đúng lúc ông vừa chạm tay vào cuộn Huyết Thư, Hoài Độc Trưởng Lão bỗng nhiên quay người lại, ánh mắt nham hiểm sắc lẹm như dao cạo nhìn chằm chằm vào bóng lưng của ông.


"Này, cẩu tử! Sao đờ người ra đó? Lượng Tán khí dược cho lò thứ ba đã chuẩn bị xong chưa? Liều lượng có đúng một phân như ta dặn không?"


Bầu không khí trong phòng luyện dược bỗng chốc đông cứng lại. Tạ Hoài Phong đứng lặng người, đầu cúi thấp dưới chiếc mũ vải xám. Ông cảm nhận được luồng sát khí nhàn nhạt từ cơ thể gù lưng của Hoài Độc Trưởng Lão đang khóa chặt lấy mình. Chỉ cần ông để lộ một sơ hở nhỏ trong giọng nói hay cử chỉ, lão già nham hiểm này sẽ lập tức phát hiện ra thân phận thật sự của ông.


Tạ Hoài Phong hít sâu một hơi, vận chuyển chân khí điều hòa giọng nói. Nhờ am hiểu sâu sắc về dược lý tông môn từ những ngày còn trẻ rèn luyện võ học thực chiến, ông giả giọng khàn khàn, trầm thấp của tên đồng tử đáp lời một cách trôi chảy:


"Bạch trưởng lão, lượng Tán khí dược đã được phối trộn đúng ba phần mười Thiết Mộc Hương và hai phần mười độc phấn để làm yếu kinh mạch đệ tử mà không gây tổn hại đến tính mạng của họ trước khi hiến tế. Đang chờ ngài hạ lệnh khai hỏa để luyện hóa lò đan thứ ba."


Hoài Độc Trưởng Lão khẽ nheo mắt hoài nghi, bước lại gần thêm một bước. Tiếng bước chân tập tễnh của lão nện xuống sàn đá nghe kèn kẹt. Lão nhìn chằm chằm vào bàn tay gầy guộc đang bưng khay thuốc của Tạ Hoài Phong. Bàn tay ấy tuy đã được bôi bùn đất ngụy trang nhưng vẫn lộ rõ những vết chai sạn của một kiếm sĩ cả đời rèn luyện kiếm pháp.


"Giọng của ngươi hôm nay sao khàn lạ thường thế? Bàn tay này... sao lại có vết chai sạn của kiếm sĩ?" Hoài Độc Trưởng Lão nghi ngờ hỏi, tay phải lão khẽ đặt lên thắt lưng, nơi giấu chiếc phất trần giấu kim độc.


Tạ Hoài Phong vẫn giữ vẻ bình tĩnh vô cầu của một hộ đạo giả. Ông khẽ ho khan hai tiếng giả vờ mệt mỏi, cúi đầu thấp hơn:


"Bạch trưởng lão, đệ tử mấy ngày nay phải gánh củi sưởi lò đan dưới sương lạnh nên bị nhiễm phong hàn, giọng nói bị khàn đặc. Còn vết chai này là do đệ tử hằng ngày phải dùng búa sắt rèn củi cứng để nhóm lửa lò đan ngàn năm của ngài."


Lời giải thích hợp tình hợp lý cùng kiến thức dược lý sâu sắc của Tạ Hoài Phong tạm thời làm tiêu tan sự hoài nghi của Hoài Độc Trưởng Lão. Lão grút tay khỏi thắt lưng, hừ lạnh một tiếng khinh bỉ:


"Hừ, lũ phế vật các ngươi chỉ được cái lý do là giỏi. Mau bỏ thuốc vào lò đan đi, rồi cút ra ngoài hành lang canh gác cho ta!"


"Tuân lệnh trưởng lão," Tạ Hoài Phong khẽ đáp.


Ông bước lại gần lò đan đồng đen hừng hực hơi nóng, giả vờ đổ khay bột thuốc vào lò than, tạo ra một luồng khói đen mù mịt che mắt Hoài Độc Trưởng Lão. Tận dụng khoảnh khắc hỗn loạn ấy, Tạ Hoài Phong nhanh chóng lướt thân hình nhẹ nhàng như sương khói ra phía cửa sau của phòng luyện dược, biến mất vào bóng tối của đêm sương mù Nga Mi.


Khi đã thoát ra ngoài khu vườn dược liệu vắng vẻ phía sau Dược Vương Viện, Tạ Hoài Phong nhanh chóng cởi bỏ chiếc áo khoác xám của tên đồng tử, để lộ tà áo bào trắng Nga Mi thêu chỉ bạc đã bị vấy máu. Ông tựa lưng vào một thân cây tùng cổ thụ, thở dốc. Vết thương kinh mạch rạn nứt ở vai phải lại bùng phát dữ dội, khiến toàn thân ông run rẩy, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Ông lấy cuộn Huyết Thư đẫm máu ra khỏi tay áo rộng, run rẩy mở phần đầu danh sách dưới ánh trăng lạnh lẽo.


Đôi mắt ông trợn trừng, lồng ngực thắt lại như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt khi nhìn thấy cái tên đầu tiên nằm trong danh sách 12 đệ tử tiếp theo sắp bị đưa lên tế đàn ngầm:


*Lâm Du – Đệ tử ngoại môn phái Nga Mi.*


"Lâm Du... đứa trẻ tội nghiệp..."


Tạ Hoài Phong nghẹn ngào, bàn tay ông run rẩy dữ dội đến mức suýt làm rơi cuộn Huyết Thư xuống bùn đất. Lâm Du là một đứa trẻ mồ côi trung hậu, tư chất bình thường nhưng có lòng dạ thiện lương bất khuất phi thường. Cậu bé luôn kính trọng ông như cha ruột, ngày ngày quét lá thảo đường và chăm sóc vườn thuốc cho ông mà không một lời than vãn. Cậu bé chính là mầm non chính nghĩa thuần khiết nhất mà ông muốn bảo hộ bằng cả mạng sống của mình.


Nỗi đau đớn tột cùng và sự phẫn nộ biến thành một luồng chân khí bạo ngược chạy loạn trong kinh mạch của Tạ Hoài Phong. Ông khuỵu gối xuống đất đá lạnh lẽo, tay ôm chặt ngực, phun ra một ngụm máu tươi sậm màu đen xuống thảm lá thông mục nát. Đầu óc ông quay cuồng, thọ nguyên đang bị tiêu hao nhanh chóng do tà độc tàn phá cơ thể.


*Ta không thể do dự nữa,* Tạ Hoài Phong thầm nghĩ, ánh mắt rực rực kiếm ý Vô Ngã kiên định tuyệt đối. *Ta phải cứu Lâm Du ngay lập tức dẫu có phải mang danh phản đồ bị cả võ lâm truy sát!*


Đúng lúc ông vừa đứng dậy định khinh công hướng về phía phòng giam đệ tử ngoại môn, một tiếng động chấn động bỗng nhiên vang dội từ đỉnh núi cao.


*Đoong... Đoong... Đoong...*


Tiếng chuông đồng khổng lồ báo hiệu giờ hành lễ hiến tế vang lên dồn dập, ngân vang khắp các vách đá dựng đứng của Nga Mi sơn. Âm thanh u ám, lạnh lẽo ấy dội vào lòng người như một điềm báo tử thần. Ánh đuốc từ đỉnh núi bắt đầu di chuyển thành một dải rồng lửa hướng về phía cấm địa Hắc Hổ Động.


Tạ Hoài Phong đứng lặng người giữa cơn gió lạnh rít gào, gương mặt ông đẫm lệ nhưng đôi mắt sáng rực một kiếm ý tinh khiết nhất. Ông biết, giờ hiến tế đã bắt đầu sớm hơn dự tính. Lâm Du đang bị áp giải về phía Hắc Hổ Động để làm vật hiến tế cho tà công của lão tổ Từ Hắc Hải.


Tiếng chuông đồng báo hiệu giờ hiến tế vang lên dồn dập từ đỉnh núi, Lâm Du đang bị áp giải về phía Hắc Hổ Động.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!