Nhạc nềnPrairie

Miếu Hoang Truyền Đạo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão giông gào thét trên dòng Mân Giang suốt đêm thâu cuối cùng cũng lùi xa, để lại một buổi sớm mai Thục Tây lạnh buốt và ảm đạm. Sương mù dày đặc như những dải lụa xám ẩm ướt giăng kín núi rừng, nuốt chửng cả những lối mòn hiểm trở dẫn sâu vào vùng biên thùy hoang dã.


Nằm tịch mịch giữa một sườn núi hoang vu, Miếu Sơn Thần hoang phế từ lâu không còn hương khói. Mái ngói đổ nát một nửa, để lộ khoảng trời xám xịt bên trên. Những vệt nước mưa rỉ rả từ xà nhà mục nát mục ruỗng rơi xuống bục đá rêu phong, tạo thành những tiếng gõ nhịp đều đặn, lạnh lẽo.


Trong góc miếu tối tăm khuất gió, một đống lửa nhỏ được nhóm lên bằng những cành củi tùng ẩm ướt. Khói xanh bảng lảng bay lên, mang theo mùi nhựa thông nồng hắc, sưởi ấm phần nào bầu không khí buốt giá xung quanh.


"Khụ... khụ..."


Một tiếng ho khàn đục phá vỡ sự im lặng u tịch của ngôi miếu cổ.


Tạ Hoài Phong từ từ mở mắt. Cảm giác đầu tiên ập đến là một luồng khí lạnh buốt buốt như băng hàn ngàn năm đang cuộn xoáy dữ dội trong phế phủ, tàn phá từng nhánh kinh mạch rạn nứt vốn đã suy kiệt của ông. Đây chính là tác dụng phụ tàn độc của viên hoàn cấm dược giả chết bế khí trong Bình ngọc Tức Chân. Dược lực cực lạnh của nó sau khi cứu mạng ông khỏi loạt tên lửa dưới sông Mân, nay đang điên cuồng cắn nuốt chút tàn dư chân khí ít ỏi còn sót lại trong đan điền.


Đồng thời, vết bỏng nặng sau lưng – dấu tích tàn khốc của trận hỏa hoạn ngục tối Nga Mi – bị nước sông buốt lạnh ngâm suốt nhiều canh giờ, giờ đây đang co thắt dữ dội, rách miệng chảy máu xối xả. Sự clashing cực đoan giữa luồng khí lạnh của dược độc và cảm giác bỏng rát như lửa thiêu từ vết thương sau lưng khiến cơ thể gầy gò của vị cựu trưởng lão co rút liên tục trong những cơn đau đớn thấu xương.


Cánh tay phải của ông buông thõng vô lực bên hông, hoàn toàn bại liệt vĩnh viễn không thể vận chút lực lượng nào do di chứng nứt vỡ kinh mạch từ trận chiến trước. Tay trái của ông khẽ run rẩy, khó nhọc chống xuống nền đất đầy đất cát ẩm ướt để đỡ thân thể ngồi dậy.


"Sư phụ! Người... người tỉnh rồi sao?!"


Một tiếng kêu nghẹn ngào vang lên. Lâm Du từ phía đống lửa lao tới, quỳ sụp xuống bên cạnh Tạ Hoài Phong. Gương mặt thiếu niên mười sáu tuổi xám xịt vì mệt mỏi, đôi mắt đỏ hoe ngập tràn nước mắt và sự hoảng loạn câm lặng. Quần áo của cậu vẫn còn ướt sũng, bám đầy bùn đất lầy lội của bến sông Thục Tây.


Dưới lớp võ phục rách rưới của Lâm Du, cuộn Huyết Thư tối mật vẫn được quấn chặt quanh lồng ngực cậu, tỏa ra hơi ấm nhàn nhạt như một lời nhắc nhở đanh thép về sinh mạng của mười hai đệ tử sắp bị hiến tế.


"Du... Du nhi..." Tạ Hoài Phong khàn giọng thầm thì, giọng nói yếu ớt đến mức gần như bị tiếng gió rít ngoài cửa miếu nuốt chửng. Ông cố nở một nụ cười ôn hòa để trấn an đệ tử, nhưng một ngụm máu đen lập tức trào ra nơi khóe miệng, nhuộm đỏ cả mảng râu tóc chớm bạc rủ rượi.


"Sư phụ! Người đừng nói nữa, con xin người!" Lâm Du khóc nấc lên, hai bàn tay nhỏ bé gầy gò run rẩy ôm lấy cánh tay trái lạnh ngắt của Tạ Hoài Phong. "Con... con đã cõng người chạy suốt đêm từ bờ sông về đây. Người lạnh quá... nhịp tim của người lúc nãy đã dừng hẳn... con đã tưởng... con đã tưởng mất người rồi..."


Nỗi sợ hãi tột cùng của một đứa trẻ vừa thoát khỏi cõi chết, chứng kiến gia bộc trung thành A Phúc hy sinh oanh liệt, con gái của sư phụ bị giam lỏng, và chính sư phụ mình phải giả chết nhảy sông để bảo vệ mình, giờ đây bùng phát thành những giọt nước mắt xót xa xối xả. Lồng ngực Lâm Du phập phồng dữ dội, chân khí tam lưu yếu ớt trong người cậu hỗn loạn, đi ngược chiều lên phế phủ khiến cậu thở dốc dồn dập.


Tạ Hoài Phong nhìn đệ tử, ánh mắt u uất khẽ dịu lại đầy bao dung. Ông thấu hiểu nỗi đau tinh thần và sự hoảng loạn của đứa trẻ này. Nếu không kịp thời ổn định đạo tâm, thù hận và sợ hãi sẽ tàn phá đan điền non nớt của Lâm Du, khiến cậu vĩnh viễn rơi vào cảnh tẩu hỏa nhập ma.


"Du nhi... lấy... lấy bình Thanh Tâm Lộ trong tay nải ra..." Tạ Hoài Phong khó nhọc ra lệnh, tay trái khẽ chỉ vào chiếc tay nải rách nát nằm cạnh đống lửa.


Lâm Du vội vàng gạt nước mắt, bò tới lục tìm trong tay nải và lấy ra một bình sứ nhỏ màu trắng xám. Cậu run rẩy mở nắp, dâng lên tận môi sư phụ: "Sư phụ, người uống đi!"


Tạ Hoài Phong khẽ lắc đầu, đẩy bình sứ ngược lại phía Lâm Du: "Không... con uống đi. Chân khí của con đang hỗn loạn vì thù hận và hoảng sợ. Hãy uống ba giọt Thanh Tâm Lộ để tịnh hóa tâm trí, nghe lời ta..."


"Nhưng sư phụ, người mới là người cần..."


"Uống!"


Một tiếng quát khẽ chứa đựng kình lực ôn hòa tuy yếu ớt nhưng không thể lay chuyển của vị cựu trưởng lão. Lâm Du cắn chặt môi, không dám cãi lời, ngửa cổ uống ba giọt nước sương thanh khiết luyện từ lá trà cổ thụ đỉnh Nga Mi.


Dược lực dịu mát, mang theo hương thơm thanh nhã của trà cổ nhanh chóng lan tỏa khắp cơ thể Lâm Du, làm dịu đi cảm giác nóng rát nơi lồng ngực và ổn định lại nhịp thở dồn dập của cậu. Sự hoảng loạn trong ánh mắt thiếu niên dần dần lắng xuống, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng mệt mỏi.


Tạ Hoài Phong thấy đệ tử đã ổn định tinh thần, bèn khó nhọc ngồi xếp bằng đối diện với cậu. Ông dùng tay trái lau đi vệt máu đen nơi khóe miệng, hít một hơi sâu để kìm nén cơn co thắt kinh mạch đang gào thét trong người.


"Du nhi, con có biết vì sao ta không cho con dùng kiếm pháp Nga Mi dũng mãnh để trút giận lúc nãy không?" Tạ Hoài Phong trầm giọng hỏi, ánh mắt hốc hác khóa chặt vào gương mặt chất phác của đệ tử.


Lâm Du cúi đầu, hai bàn tay siết chặt thành nắm đấm, giọng nói run rẩy chứa đựng sự căm phẫn tột cùng: "Sư phụ... con căm ghét chúng! Con căm ghét Diệp Cô Vân, căm ghét Triệu Vô Cực, căm ghét cả phái Nga Mi tàn ác kia! Chúng đã thiêu sống đồng môn của con, chúng đã tra tấn A Phúc thúc đến chết, chúng còn muốn hút cạn nội lực của chúng con để luyện đan bảo mệnh! Con muốn dùng kiếm... con muốn giết sạch bọn ngụy quân tử đó để trả thù!"


Tiếng gào thét căm hờn của Lâm Du vang vọng trong ngôi miếu hoang phế, làm rung động cả những hạt bụi tro tàn trên bệ thờ đá đổ nát. Thù hận – thứ độc tố đáng sợ nhất của giang hồ – đang gặm nhấm linh hồn trong sáng của cậu thiếu niên.


Tạ Hoài Phong khẽ thở dài. Ông đưa bàn tay trái gầy guộc lên, nhẹ nhàng đặt lên bả vai run rẩy của Lâm Du. Một luồng chân khí ôn hòa, nhu hòa từ lòng bàn tay ông truyền vào cơ thể cậu, xoa dịu đi sự nóng nảy bạo ngược đang bùng lên.


"Du nhi, nếu con dùng kiếm để giết chóc vì thù hận, thì con khác gì Diệp Cô Vân?" Tạ Hoài Phong ôn tồn nói, giọng nói trầm ấm đầy triết lý phật môn. "Diệp Cô Vân nhân danh đại cục tông môn để hiến tế đệ tử. Con nhân danh thù hận để tàn sát đồng môn. Cả hai con đường ấy đều dẫn đến một kết cục: biến kiếm đạo thành công cụ đồ sát kẻ yếu, biến linh hồn chính nghĩa thành quỷ dữ khát máu."


Lâm Du ngẩng đầu lên, ánh mắt ngơ ngác, nghẹn ngào: "Nhưng... chẳng lẽ chúng ta cứ trốn chạy mãi sao sư phụ? Chẳng lẽ món nợ máu của A Phúc thúc, của Tạ Gia Bảo ca ca... chúng ta cứ thế buông bỏ sao?"


"Không buông bỏ, nhưng không giải quyết bằng sát niệm." Tạ Hoài Phong kiên định nhìn đệ tử. "Kiếm của người quân tử dùng để bảo hộ kẻ yếu, không phải để thể hiện oai phong hay trút giận thù hằn. True justice là cứu sống mười hai đệ tử còn lại trong cuộn Huyết Thư, là vạch trần tội ác của Diệp Cô Vân trước toàn võ lâm để lập lại trật tự chính nghĩa thực sự cho Nga Mi phái. Đó mới là cách báo thù vĩ đại nhất, từ bi nhất."


Ông khẽ nhắm mắt, bắt đầu đọc tụng khẩu quyết của Tĩnh Tâm Kinh dưới ánh lửa leo lét:


"Quán tưởng tâm như nước hồ thu... vô tranh vô cầu, bất sinh bất diệt... Sát niệm khởi từ tâm ích kỷ, tịnh hóa tâm trì, kiếm ý tự sinh..."


Giọng đọc trầm ấm, nhịp nhàng của Tạ Hoài Phong vang lên giữa ngôi miếu hoang lạnh buốt, hòa cùng tiếng mưa rỉ rả ngoài hiên. Lâm Du ngồi xếp bằng đối diện, nhắm mắt lại, tập trung lắng nghe và điều hòa chân khí theo từng lời dạy của sư phụ.


Dưới sự chỉ dẫn hiền từ của main, dòng chân khí tam lưu hỗn loạn của Lâm Du bắt đầu vận chuyển trơn tru theo vòng chu thiên nhỏ, tịnh hóa hoàn toàn mọi sát niệm và thù hằn đang thiêu đốt tâm trí cậu. Gương mặt thiếu niên dần trở nên bình thản, tĩnh lặng như nước hồ thu rạng sáng.


Tạ Hoài Phong gượng cười, ánh mắt lộ rõ vẻ hài lòng dẫu cơ thể ông đang run rẩy dữ dội vì cái lạnh buốt của thuốc giả chết phản phệ. Ông biết thọ nguyên của mình đã suy giảm nghiêm trọng, râu tóc chớm bạc nhiều hơn sau đêm nay, nhưng ông không hề hối hận.


"Du nhi, đứng dậy, rút thanh kiếm gỗ đào của con ra." Tạ Hoài Phong khẽ ra lệnh.


Lâm Du mở mắt, thần thái đã trở nên thanh thản, trong sáng lạ thường. Cậu đứng dậy, rút thanh kiếm gỗ đào đeo bên hông ra. Thanh kiếm gỗ thô sơ, không sắc bén, không có kiếm quang lộng lẫy, nhưng lúc này trong tay cậu, nó dường như mang một sinh mệnh mới.


Tạ Hoài Phong dùng tay trái nhặt một cành cây tùng khô dưới đất, khó nhọc đứng dậy chống đỡ thân thể gầy gò. Ông khẽ chỉ điểm cành cây vào vị trí cổ tay và vai trái của Lâm Du, hướng dẫn cách buông bỏ hoàn toàn sức mạnh cơ bắp vật lý:


"Đừng vận lực lượng của cánh tay. Hãy buông lỏng đan điền, để chân khí nhu hòa tự chảy dọc theo sống lưng lên mũi kiếm. Kiếm ý Vô Ngã không sinh ra từ sự công kích dũng mãnh, mà sinh ra từ lòng từ bi bảo hộ kẻ yếu. Hãy tưởng tượng con vung kiếm không phải để chém đứt kẻ thù, mà để che chở cho một nhành cỏ non trước bão giông."


Lâm Du lắng nghe, tâm trí hoàn toàn hòa quyện vào kiếm lý vô cầu của sư tổ Vô Trần truyền lại qua lời giảng của sư phụ. Cậu nhắm mắt lại, khẽ vung thanh kiếm gỗ đào thử nghiệm một chiêu thức đơn giản nhất của Nga Mi Kiếm Pháp.


Một luồng chân khí nhu hòa, ấm áp bao quanh cơ thể thiếu niên, không hề có sát khí bạo ngược, tĩnh lặng đến mức kỳ lạ.


Đúng lúc đó, từ kẽ hở của mái ngói đổ nát trên trần miếu hoang, một chiếc lá bàng khô héo úa vàng bị gió núi thổi bay vào trong sân miếu, từ từ xoay tròn rơi xuống giữa khoảng không.


"Vung kiếm!" Tạ Hoài Phong khẽ quát.


Lâm Du mở mắt, đôi mắt sáng rực một luồng kiếm ý tinh khiết chưa từng có. Cậu không hề vận lực lượng cơ bắp, chỉ nhẹ nhàng đưa thanh kiếm gỗ đào gạt ngang giữa khoảng không đầy sương mù.


Một luồng kiếm khí mỏng manh như sợi tơ trời nhưng vô cùng tinh khiết bất ngờ bộc phát từ mũi kiếm gỗ đào, chém đứt đôi chiếc lá rụng giữa sân miếu hoang dẫu cậu không hề dùng sức mạnh cơ bắp.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!