Tuyệt Lộ Vượt Sông
Ầm rầm!
Cơn bão giông trên bến đò Mân Giang như muốn xé toạc cả bầu trời đêm rạng sáng ngày thứ năm. Sóng nước cuồn cuộn đập vào bờ đá tung bọt trắng xóa, hòa cùng màn sương mù dày đặc tạo nên một khung cảnh u ám, lạnh lẽo đến tận xương tủy. Giữa không trung mịt mù ấy, bóng dáng khổng lồ của Huyết thủ ma tăng Thích Không Độ đổ ập xuống như một tòa tháp sụp đổ. Thanh thiền trượng đồng đen nặng trăm cân rít gió gào thét, mang theo luồng kình lực đỏ máu bạo ngược của Huyết Ma Ngoại Công giáng thẳng xuống mạn chiếc thuyền gỗ mỏng manh của Lão Ngư Ông sông Mân.
Trên thuyền, Lâm Du đang ôm chặt lấy cuộn Huyết Thư trước ngực, gương mặt thiếu niên cắt không còn giọt máu. Hồng Thất Sơn dù đang bị thương nặng ở lồng ngực, xương sườn rạn nứt đau nhói, vẫn gầm lên một tiếng quyết liệt, vung thanh đả cẩu bổng tre xanh lên che chắn cho Lâm Du. Thế nhưng, ai cũng hiểu, trước sức mạnh vạn quân của ác tăng từ trên cao giáng xuống, chiếc thuyền gỗ mỏng manh này chắc chắn sẽ tan tành mây khói trong chớp mắt.
"Lâm Du!"
Tạ Hoài Phong gầm lên một tiếng khàn đục. Dưới bãi bùn lầy lội bên bờ sông, vị cựu trưởng lão Nga Mi phái không màng đến tính mạng của bản thân nữa. Vết bỏng nặng sau lưng ông – dấu tích tàn khốc của trận hỏa hoạn ngục tối – lúc này đang co thắt dữ dội, rách miệng chảy máu xối xả nhuộm đỏ vạt áo vải thô xám ngụy trang. Cánh tay phải của ông hoàn toàn bại liệt, buông thõng vô lực bên hông do di chứng nứt vỡ kinh mạch vĩnh viễn từ trận chiến trước. Thế nhưng, tay trái của ông đã di chuyển nhanh hơn cả suy nghĩ.
Cạch!
Thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét vô danh – di vật của sư tổ Vô Trần – được rút khỏi vỏ gỗ đào rách nứt chỉ trong một nhịp thở. Tạ Hoài Phong vận chuyển bộ pháp khinh công Yên Vũ Trùng Phùng, thân hình lướt đi nhẹ nhàng như một làn sương khói mờ ảo, phóng vọt ra rìa bờ đá trơn trượt. Ông vung kiếm vẽ một đường vòng cung nhu hòa nhưng kiên định giữa khoảng không đầy nước mưa.
Keng!
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang dội cả bờ sông, lấn át cả tiếng sấm sét của đất trời. Thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét đỡ trực diện thanh thiền trượng đồng đen nặng trăm cân ngay sát mạn thuyền gỗ. Kình lực bạo ngược từ đòn đánh của Thích Không Độ dội thẳng vào cánh tay trái của Tạ Hoài Phong. Khớp xương vai trái của ông kêu lên rắc rắc, tàn dư độc tính Phích Lịch Châm chưa tan hết trong người bùng phát làm bả vai ông tê dại lạnh buốt.
Thế nhưng, bằng kiếm ý Vô Ngã thâm sâu, Tạ Hoài Phong không đón đỡ cứng nhắc. Ông khéo léo xoay cổ tay trái, nương theo lực giáng của trượng đồng để dẫn dắt luồng kình lực bạo ngược kia chệch hướng, gạt mạnh nó xuống dòng nước lũ cuồn cuộn bên hông thuyền.
Uỳnh!
Dòng sông Mân Giang bị kình lực từ thiền trượng chém đôi, tạo ra một cột nước khổng lồ cao hơn một trượng bắn tung tóe. Chiếc thuyền gỗ của Lão Ngư Ông bị sóng nước đẩy lùi ra xa bờ đá hơn nửa trượng, tạm thời thoát khỏi tầm công kích trực diện của ác tăng.
"Khụ!"
Tạ Hoài Phong quỵ sụp một gối xuống bãi bùn lầy bờ sông, khóe miệng trào ra một ngụm máu tươi đỏ sẫm. Chân khí trong đan điền của ông lúc này đã suy kiệt xuống dưới mức một phần mười, kinh mạch rạn nứt đau nhói như bị hàng vạn thanh sắt nung đỏ găm vào phế phủ.
"Đi mau! Lão Ngư Ông, chèo thuyền đi!" Tạ Hoài Phong khàn giọng hét lớn, ánh mắt bạc phơ hốc hác nhìn chằm chằm vào chiếc thuyền gỗ đang chao đảo.
Lão Ngư Ông sông Mân cắn chặt răng, gương mặt đầy nếp nhăn dạn dày sóng gió lộ rõ vẻ quyết đoán. Lão chống mạnh cây sào tre bọc sắt xuống lòng sông cuộn xoáy, vận chuyển Thủy Lực Tâm Pháp đến cực hạn để giữ thăng bằng và đẩy con thuyền gỗ mỏng manh lao nhanh ra giữa dòng thác dữ.
"Sư phụ! Người đi cùng chúng con! Sư phụ!" Lâm Du khóc nghẹn, hai tay bám chặt lấy mạn thuyền trơn trượt, muốn nhảy xuống sông để quay lại bờ.
"Lâm Du! Ngồi yên đó!" Hồng Thất Sơn dùng cánh tay còn lành lặn ôm chặt lấy vai Lâm Du, gầm lên giữa tiếng gió rít: "Huynh ấy đang dùng mạng sống để mở đường cho con! Bảo vệ cuộn Huyết Thư là nhiệm vụ tối thượng của con lúc này!"
Thuyền gỗ trôi nhanh ra xa bờ, bóng dáng Lâm Du và Hồng Thất Sơn mờ dần sau màn sương mù dày đặc của dòng sông Mân Giang cuồn cuộn.
Thích Không Độ rơi xuống bãi bùn lầy, thân hình khổng lồ của hắn lún sâu gần nửa thước. Hắn gầm lên một tiếng đầy giận dữ khi thấy chiếc thuyền chở cuộn Huyết Thư đã trôi ra xa ngoài tầm với. Đôi mắt đỏ ngầu của ác tăng quay ngoắt lại, khóa chặt vào bóng dáng bạch y rách nát đẫm máu của Tạ Hoài Phong đang đứng cản đường.
"Tạ Hoài Phong! Con lừa già nhà ngươi dám phá hỏng đại sự của ta!" Thích Không Độ rít lên, chuỗi hạt đầu lâu bằng gỗ đen quanh cổ hắn bộc phát luồng tà khí màu đỏ máu quỷ dị. "Ta sẽ nghiền nát xương cốt ngươi trước, rồi mới đuổi theo giết chết lũ chuột nhắt kia!"
Ác tăng vung nửa trượng gãy lao tới quyết đâm xuyên tim Tạ Hoài Phong. Tốc độ của hắn cực nhanh dẫu thân hình khổng lồ đang chịu lực cản của bùn lầy, thanh trượng đồng mang theo tiếng rít gió xé rách màn mưa.
Tạ Hoài Phong đứng yên lặng giữa mưa bão. Ông khẽ nhắm mắt lại. Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, tâm trí ông bỗng trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ. Tiếng bão giông gào thét, tiếng sóng nước cuồn cuộn, và cả tiếng gầm rú điên cuồng của ác tăng dường như đều lùi xa.
Ông nhớ lại lời dạy năm xưa của cựu sư tổ Vô Trần Sư Thái: 'Kiếm đạo vô cầu, lấy lòng từ bi làm gốc. Khi ngươi buông bỏ hoàn toàn cái tôi, không còn oán hận, không còn sát niệm, kiếm ý mới thực sự đạt đến cảnh giới Vô Ngã tối thượng.'
Phải, ông không oán hận Diệp Cô Vân đã vu oan cho mình, không oán hận những đệ tử cũ đã săn đuổi mình, và cũng không oán hận ác tăng đang muốn lấy mạng mình. Ông chỉ có một tâm niệm duy nhất: bảo vệ tương lai của thế hệ trẻ Nga Mi phái.
Tạ Hoài Phong mở mắt. Đôi mắt ông sáng rực một luồng kiếm ý tinh khiết, không một chút tạp niệm. Ông vận chuyển toàn bộ chút tàn dư chân khí ít ỏi còn sót lại trong đan điền rạn nứt, truyền vào thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét.
Ông kích hoạt Vạn Kiếm Quy Tâm (Sơ khởi).
Một luồng kiếm khí nhu hòa, ấm áp bất ngờ bộc phát từ lưỡi kiếm rỉ sét, nhanh chóng khuếch tán ra xung quanh tạo thành một kiếm vực vô hình trong phạm vi một trượng. Toàn bộ nước mưa rơi xuống kiếm vực đều bị lực hút vô hình xoay tròn, những thanh kiếm gãy, binh khí vô chủ rải rác trên bãi bùn từ các trận chiến trước khẽ rung lên bần bật, kiếm khí của chúng bị hút trọn vào kiếm vực của main.
Thích Không Độ vung thiền trượng đồng đen đâm thẳng vào ngực Tạ Hoài Phong. Thế nhưng, ngay khi mũi trượng đồng chạm vào rìa kiếm vực Vô Ngã, một hiện tượng quỷ dị xảy ra.
Toàn bộ lực đạo cương mãnh, hung hãn của Huyết Ma Ngoại Công chứa trong trượng đồng bỗng chốc bị lực hút xoáy của kiếm vực hấp thụ hoàn toàn. Không chỉ vậy, lực đạo bạo ngược ấy bị kiếm ý từ bi của Tạ Hoài Phong tịnh hóa và phản ngược trở lại chính thân trượng.
Rắc... rắc... rắc...
Thanh thiền trượng bằng đồng đen nặng trăm cân ngàn năm chịu lực bỗng xuất hiện hàng vạn vết rạn nứt chằng chịt từ mũi trượng lan nhanh xuống chuôi trượng.
Đoàng!
Một tiếng nổ lớn vang dội. Thanh thần binh nặng trăm cân của Thích Không Độ tự động vỡ vụn thành trăm mảnh đồng vụn bắn tung tóe ra xung quanh. Thích Không Độ bị phản lực khổng lồ từ chính đòn đánh của mình hất văng lùi lại mười bước, đôi bàn tay khổng lồ của hắn rách da rỉ máu xối xả, kinh mạch hai tay bị chấn động mạnh đến mức tê liệt hoàn toàn. Hắn kinh hoàng nhìn chuôi trượng rỗng tuếch trên tay, không tin vào mắt mình:
"Kiếm... Kiếm ý Vô Ngã? Ngươi... ngươi đã đạt đến cảnh giới này rồi sao?"
"Khụ!"
Tạ Hoài Phong ho mạnh, phun ra một lượng lớn máu tươi nhuộm đỏ cả bãi bùn dưới chân. Kinh mạch vai phải bị nứt vỡ vĩnh viễn giờ đây rách nứt nghiêm trọng hơn, đan điền của ông đau nhói như muốn vỡ vụn, cơ thể suy kiệt hoàn toàn rơi vào trạng thái kiệt sức lực lượng cực hạn. Ông phải dùng thanh Tàn Thiết Kiếm cắm sâu xuống bùn đất để giữ cho thân thể gầy gò không bị ngã sụp.
Đúng lúc đó, từ trên vách đá dốc đứng ven sông, tiếng xích sắt kéo lê dồn dập vang lên. Đội trưởng truy phong Thích Vô Tình cùng hàng chục đệ tử Chấp Pháp Đường Nga Mi phái bất ngờ xuất hiện, trên tay chúng đều cầm những cây cung dài đã giương sẵn tên lửa.
"Phản đồ Tạ Hoài Phong đang ở bờ sông! Mau bắn tên diệt khẩu!" Thích Vô Tình lạnh lùng ra lệnh.
Hàng trăm mũi tên lửa xé rách màn mưa bão, đồng loạt bắn vạn tiễn lửa về phía Tạ Hoài Phong đang đứng cô độc giữa bến đò hoang.
Tạ Hoài Phong nhìn loạt tên lửa đang lao tới, khóe miệng khẽ nở một nụ cười thanh thản, vô cầu. Ông biết khinh công của mình đã cạn kiệt, không thể nhảy tránh sang bờ bên kia vì khoảng cách sông quá rộng và cơ thể đã kiệt sức. Nhưng ông đã chuẩn bị sẵn lối thoát cho mình.
Tay trái ông nhanh chóng thò vào ngực áo, lấy ra một bình sứ nhỏ màu ngọc bích – *Bình ngọc Tức Chân* do dược sư Tiêu Diệc Nhiên tặng riêng. Ông mở nắp, nuốt chửng viên hoàn cấm dược ẩn hơi vào miệng.
Dược lực cực lạnh của Tức Chân hoàn lập tức lan tỏa khắp phế phủ, phong tỏa toàn bộ thập nhị kinh mạch, đình chỉ nhịp tim và hơi thở của ông ngay lập tức. Thân thể Tạ Hoài Phong nhanh chóng trở nên lạnh ngắt như xác chết.
Ông buông tay khỏi thanh Tàn Thiết Kiếm, để cơ thể tự do ngã ngửa về phía sau, gieo mình xuống dòng nước lũ sông Mân Giang đang cuồn cuộn chảy xiết.
ùm!
Bóng dáng bạch y rách nát của Tạ Hoài Phong chìm sâu vào dòng nước xoáy dữ dội. Loạt tên lửa bắn xuống cắm phập vào mặt nước sủi bọt, nhanh chóng bị dòng nước lũ dập tắt và cuốn trôi đi.
Thân thể Tạ Hoài Phong lạnh ngắt, không còn nhịp tim hay hơi thở, từ từ chìm sâu vào dòng nước lũ sông Mân cuồn cuộn trước sự ngỡ ngàng của Thích Không Độ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!