Mân Giang Sóng Dậy
Ầm rầm!
Tiếng vách đá đổ sụp chấn động cả một vùng rừng núi Thục Đạo. Cú chém điên cuồng của Tiêu Thiên vào mỏm đá dốc đứng đã kích hoạt một trận lở đất kinh hoàng. Hàng vạn tảng đá lớn nhỏ từ trên cao đổ ập xuống như thác lũ, cát bụi cùng sương mù cuộn chặt vào nhau, nuốt chửng lối đi hẹp.
"Sư phụ!"
Lâm Du ở phía trên vách đá hét lên một tiếng thất thanh. Cậu thiếu niên mười bảy tuổi hoàn toàn bất lực trước những tảng đá ngàn cân đang lao rầm rầm về phía mình. Chân khí tam lưu yếu ớt trong người cậu đông cứng lại vì sợ hãi.
Dưới hẻm đá, Tạ Hoài Phong trừng mắt. Dù cơ thể đang gánh chịu nỗi đau đớn tột cùng từ vết bỏng nứt da rách thịt sau lưng, dù cánh tay phải hoàn toàn bại liệt buông thõng bất động, ý chí bảo vệ truyền nhân của vị cựu trưởng lão Nga Mi chưa một giây phút nào nguội lạnh.
"Lâm Du! Đứng yên!"
Tạ Hoài Phong quát lớn, âm thanh thâm trầm chứa đựng kình lực ôn hòa xé toạc tiếng gầm của đất đá. Tay trái ông siết chặt lấy chuôi thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét, vận chuyển chút tàn dư chân khí ít ỏi còn sót lại trong đan điền đang rạn nứt. Ông không thể vận công quá mức, bởi Tô Thanh Hoài đã cảnh báo đan điền của ông có thể vỡ nát vĩnh viễn, nhưng lúc này sinh mệnh của đệ tử đang ngàn cân treo sợi tóc.
Cạch!
Tạ Hoài Phong vung kiếm. Một đường kiếm giản đơn nhưng tròn trịa vô cùng được vẽ ra giữa khoảng không lầy lội. Chiêu thức *Thanh Sơn Bất Lão* – biến chiêu phòng thủ tối thượng mà ông ngộ ra tại Tàng Kiếm Các cổ xưa – bộc phát. Một màng bảo vệ bằng kiếm ý nhu hòa, vững chãi như ngọn núi xanh, bao bọc lấy vách đá nơi Lâm Du đang đứng.
Bùm! Bùm! Bùm!
Hàng loạt tảng đá khổng lồ va chạm vào màng kiếm ý của Tạ Hoài Phong liền bị chệch hướng, trượt dài xuống vực sâu không đáy bên hông vách núi. Thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét rèn từ sắt thiên thạch khẽ ngân vang một tiếng thanh khiết, không hề sứt mẻ dẫu phải chịu đựng lực va đập khủng khiếp của đất trời. Sức bền phi thường của thanh cổ kiếm vô danh một lần nữa được chứng minh, giống như lúc nó làm mẻ lưỡi đại rìu sắt của Tiêu Thiên ở hẻm núi trước.
"Khụ!"
Tạ Hoài Phong quỵ sụp một gối xuống bùn lầy, khóe miệng trào ra một ngụm máu tươi đỏ sẫm. Vết bỏng sau lưng nứt rách xối xả, máu thấm đẫm vạt áo vải thô xám ngụy trang. Nhưng ông không dừng lại. Lợi dụng màn bụi đá mù mịt đang che mắt Tiêu Thiên và đồng bọn, Tạ Hoài Phong dùng bộ pháp né tránh *Yên Vũ Trùng Phùng*, thân hình lướt đi nhẹ nhàng như một làn sương khói, vươn tay trái tóm lấy đai lưng Lâm Du, cõng cậu lướt nhanh xuống sườn dốc hiểm trở hướng về phía bờ sông Mân Giang.
Sau lưng họ, trận đá lở khủng khổng lồ đã lấp kín hoàn toàn hẻm núi độc đạo Thục Đạo, chặn đứng mọi đường truy kích của kỵ binh Chấp Pháp Đường Nga Mi phái do Triệu Vô Cực dẫn đầu. Tiêu Thiên chỉ còn biết đứng bên kia đống đổ nát gầm rú điên cuồng trong vô vọng.
***
Mưa giông ngày thứ năm xối xả trút xuống dòng Mân Giang cuồn cuộn. Nước sông dâng cao, những con sóng dữ dội đập vào bờ đá tung bọt trắng xóa. Sương mù dày đặc bao phủ toàn bộ bến đò hoang vắng, tạo nên một bầu không khí lạnh lẽo, u ám đến rợn người.
Tạ Hoài Phong khó nhọc đặt Lâm Du xuống một gốc liễu già sát mép nước. Lâm Du ôm chặt lấy ngực, nơi cuộn Huyết Thư tối mật vẫn được quấn kỹ dưới lớp võ phục rách rưới bám đầy tro bụi hỏa hoạn. Đôi mắt thiếu niên đỏ hoe, run rẩy nhìn sư phụ đang kiệt sức:
"Sư phụ... người có sao không? Máu... máu sau lưng người chảy nhiều quá..."
"Ta không sao..." Tạ Hoài Phong khàn giọng thầm thì, gương mặt bạc phơ hốc hác nở một nụ cười bao dung. Bả vai trái của ông tê dại do độc tính từ trận chiến trước chưa tan hết, cánh tay phải bại liệt hoàn toàn buông thõng. Công lực trong đan điền của ông lúc này đã suy kiệt xuống dưới mức một phần mười, kinh mạch rạn nứt đau nhói như bị hàng vạn chiếc kim nung đỏ găm vào.
Từ trong bụi sậy rậm rạp bên bờ sông, một bóng người rách rưới nhưng nhanh nhẹn lướt ra. Đó là Hồng Thất Sơn – kiếm khách Cái Bang lãng tử, tri kỷ chí cốt của Tạ Hoài Phong. Tay y cầm thanh đả cẩu bổng bằng tre xanh bóng loáng, gương mặt phong trần lộ rõ vẻ lo âu tột độ:
"Tạ lão huynh! Đệ đã dùng Cái Bang dò la, Triệu Vô Cực đang điên cuồng lùng sục bờ sông phía Đông. Tô cô nương đã dẫn dụ thành công một nửa truy binh Chấp Pháp Đường đi hướng khác, nhưng chúng ta không có nhiều thời gian!"
Hồng Thất Sơn lập tức rút từ trong ngực áo ra một chiếc sáo trúc nhỏ rỉ sét – *Sáo trúc truyền tin Cái Bang*. Y đưa lên môi thổi ra một tần số âm thanh đặc biệt, trầm đục và kỳ lạ, hoàn toàn bị tiếng gầm thét của sóng gió sông Mân che khuất. Đây là tín hiệu liên lạc ngầm chỉ có đệ tử Cái Bang và những người chèo thuyền trung thành nghe hiểu.
Chỉ vài nhịp thở sau, từ trong màn sương mù dày đặc trên dòng nước lũ, một chiếc thuyền gỗ nhỏ mỏng manh từ từ hiện ra. Người chèo thuyền là Lão Ngư Ông sông Mân – một lão già gầy gò, mặc áo tơi lá, đội nón sụp che nửa mặt. Gương mặt lão đầy nếp nhăn dạn dày sóng gió, đôi mắt sắc sảo nhìn lướt qua Tạ Hoài Phong và Lâm Du rồi lầm lì gật đầu. Lão chống cây sào tre bọc sắt ở đầu xuống lòng sông, cố gắng giữ thăng bằng cho con thuyền giữa những vòng xoáy nước hung dữ:
"Lên thuyền mau! Nước lũ sông Mân đang dâng nhanh lắm, chậm một bước là cả người lẫn thuyền đều làm mồi cho cá!"
"Lâm Du, lên thuyền trước đi con!" Tạ Hoài Phong đẩy nhẹ đệ tử về phía mạn thuyền.
Nhưng đúng lúc Lâm Du vừa bước một chân lên mạn thuyền trơn trượt, một luồng sát khí đỏ sẫm, bạo ngược tột cùng đột ngột từ trong rừng liễu ven sông bộc phát, khóa chặt lấy cả ba người.
Uỳnh!
Một tiếng nổ lớn vang dội bờ sông. Mặt đất bùn lầy nứt toác, đất đá bắn tung tóe dưới một lực giáng khủng khiếp. Từ trong màn mưa bão, một bóng người khổng lồ bước ra.
Hắn mặc một chiếc cà sa màu đỏ rách nát, cổ đeo chuỗi hạt đầu lâu bằng gỗ đen quỷ dị tỏa ra làn khói tà khí nhạt. Gương mặt hắn dữ tợn, đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí hung hãn. Trên tay hắn vác một thanh thiền trượng bằng đồng đen nặng trăm cân, lưỡi trượng dính đầy bùn đất và vết máu khô sậm.
Đó chính là Thích Không Độ – Huyết thủ ma tăng tàn bạo bị trục xuất khỏi Thiếu Lâm tự, kẻ sát nhân điên cuồng được Chưởng môn Diệp Cô Vân thuê ngầm để lấy thủ cấp Tạ Hoài Phong và thu hồi cuộn Huyết Thư.
"A di đà phật..." Thích Không Độ cười khàn khàn, âm thanh quái dị như tiếng quỷ hú. "Tạ Hoài Phong! Ngươi mang danh phản đồ Nga Mi, trốn chạy đến đây là tuyệt lộ rồi! Giao nộp cuộn Huyết Thư và cái đầu của ngươi ra đây, ta sẽ cho đứa đệ tử này một cái chết toàn thây!"
"Ác tăng! Ngươi đừng hòng chạm vào sư phụ ta!" Lâm Du hét lên, rút thanh kiếm gỗ đào ra phòng thủ dẫu tay chân đang run rẩy.
"Lâm Du, lùi lại!" Tạ Hoài Phong bước lên chắn trước mặt đệ tử. Tay trái ông nâng Thanh Tàn Thiết Kiếm lên, lưỡi kiếm rỉ sét chỉ thẳng vào ma tăng.
"Tạ lão huynh, đệ hỗ trợ huynh!" Hồng Thất Sơn hét lớn, vung đả cẩu bổng tre xanh áp sát bên hông.
"Chết đi!"
Thích Không Độ gầm lên một tiếng như sấm sét, hai tay siết chặt thiền trượng đồng đen nặng trăm cân, vung một đường chém dọc dũng mãnh giáng thẳng xuống đầu Tạ Hoài Phong. Kình lực bạo ngược từ chiêu thức *Kim Cương Phục Ma Trượng Pháp* xé rách màn mưa xối xả, tạo ra một luồng gió lốc thổi bạt sương mù xung quanh.
Tạ Hoài Phong nén đau, tay trái vung Thanh Tàn Thiết Kiếm đỡ trực diện đòn đánh.
Keng!
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang dội cả bờ sông Mân Giang, áp đảo cả tiếng sóng vỗ. Lực chấn động khổng lồ từ thanh thiền trượng đồng nặng trăm cân truyền qua lưỡi kiếm rỉ sét, dội thẳng vào kinh mạch vai phải bại liệt và đan điền suy kiệt của Tạ Hoài Phong. Vết bỏng sau lưng ông rách toạc, máu tươi phun ra ướt đẫm vạt áo trắng rách nát. Ông bị đẩy lùi ba bước trên nền đất bùn lầy lội, lồng ngực nóng rát, ho ra một ngụm máu đen.
Tuy nhiên, nhờ bản chất sắt thiên thạch phi thường của Tàn Thiết Kiếm và kiếm ý Vô Ngã nhu hòa, kình lực tàn phá của Thích Không Độ đã bị triệt tiêu một phần lớn, ngăn không cho đan điền của main bị vỡ nát ngay lập tức.
"Ác tăng chịu đòn!"
Hồng Thất Sơn nhân cơ hội Thích Không Độ vừa thu trượng, thân hình lướt đi cực nhanh bằng khinh công *Thần Hành Bách Biến*. Y áp sát vào tầm cận chiến của ma tăng, vung đả cẩu bổng tre xanh vụt liên tiếp ba phát cực nhanh vào khớp gối trái của hắn hòng làm giảm trọng lực và thăng bằng của gã khổng lồ.
Chát! Chát! Chát!
Tiếng gậy tre gõ mạnh vào da thịt vang lên khô khốc. Nhưng Thích Không Độ không hề nhíu mày. Hắn đã vận chuyển *Huyết Ma Ngoại Công* đạt đến cảnh giới mình đồng da sắt, toàn thân cứng ngắt như thép nguội, hoàn toàn miễn nhiễm trước đòn tấn công vật lý của Hồng Thất Sơn.
"Kiến cỏ!"
Thích Không Độ cười lạnh, chuỗi hạt đầu lâu bằng gỗ đen quanh cổ hắn bỗng chốc bộc phát một luồng tà khí màu đỏ máu quỷ dị. Luồng tà khí hóa hình thành một vòng tròn kình lực bạo ngược hất văng Hồng Thất Sơn ra xa.
Hồng Thất Sơn định dùng khinh công xoay người giữa không trung để khóa cổ ma tăng từ phía sau, nhưng luồng tà khí đỏ máu quá mạnh đã đập thẳng vào lồng ngực y.
Binh!
Thích Không Độ xoay nửa trượng đồng đen quét ngang một đường tàn bạo. Kình lực bạo ngược hất văng Hồng Thất Sơn lùi lại năm bước trên bãi bùn lầy, y phun ra một ngụm máu tươi, thanh đả cẩu bổng tre xanh cắm phập xuống đất để giữ thăng bằng. Lồng ngực y nhói đau, xương sườn rạn nứt nhẹ do dính phải kình lực tà công.
"Thất Sơn!" Tạ Hoài Phong lo lắng hô lên.
"Tạ... Tạ lão huynh... đệ không sao... ác tăng này... ngoại công cứng quá..." Hồng Thất Sơn khó nhọc nói, tay ôm lấy ngực.
Thích Không Độ gầm lên đầy đắc ý, vung thiền trượng đồng đen quyết kết liễu Hồng Thất Sơn.
Tạ Hoài Phong nhận ra tình thế cực kỳ nguy cấp. Ông biết mình không thể đối đầu trực diện kéo dài về lực lượng vật lý với ma tăng khổng lồ khi cơ thể đang bị bại liệt cánh tay phải và đan điền suy kiệt. Nhưng ông cũng nhận ra một điểm yếu chí mạng của đối thủ: Thích Không Độ sở hữu ngoại công bất hoại dũng mãnh nhưng thân hình khổng lồ khiến hắn di chuyển xoay người cực kỳ nặng nề, khó khăn trên nền đất bùn lầy lội của bến đò sông Mân dưới cơn mưa bão xối xả.
"Ác tăng! Đối thủ của ngươi là ta!"
Tạ Hoài Phong quát lớn, tay trái vận chuyển bộ pháp khinh công *Yên Vũ Trùng Phùng*. Thân hình ông hóa thành một tàn ảnh mờ ảo như làn sương khói mưa giông, lướt nhanh quanh Thích Không Độ. Ông cố tình vung kiếm rỉ sét tạo ra các vệt kiếm quang mờ nhạt để thu hút toàn bộ sự chú ý của ma tăng về phía mình, dẫn dụ hắn ra xa khu vực mạn thuyền gỗ nơi Lâm Du đang đứng hoảng loạn.
"Con lừa trọc! Ngươi có giỏi thì đuổi theo ta!" Tạ Hoài Phong khàn giọng khiêu khích, thân hình lướt đi biến ảo khôn lường trên bãi bùn.
"Phản đồ hèn nhát! Đứng lại cho ta!"
Thích Không Độ bị kích động điên cuồng. Hắn bỏ qua Hồng Thất Sơn, vung thiền trượng đồng đen đuổi theo bóng dáng bạch y rách nát của Tạ Hoài Phong. Mỗi bước chạy của gã khổng lồ lún sâu xuống bùn lầy, khiến những đường trượng chém xuống đất đá đá bắn tung tóe nhưng đều bị khinh công Yên Vũ của main nhẹ nhàng né tránh trong gang tấc.
Tạ Hoài Phong phải dùng lượng chân khí ít ỏi còn lại để duy trì màng bảo vệ và thân pháp di chuyển liên tục. Kinh mạch vai phải của ông nứt vỡ nghiêm trọng hơn, máu từ vết bỏng sau lưng chảy ra xối xả nhuộm đỏ cả bãi bùn lầy lội dưới chân. Cơn đau đớn tột cùng gặm nhấm thể xác ông, nhưng đôi mắt cựu trưởng lão vẫn sáng rực kiếm ý từ bi, vô cầu. Ông đang kéo dài thời gian để Lâm Du có thể lên thuyền an toàn.
"Lâm Du! Mau lên thuyền vượt sông! Tuyệt đối không được quay đầu lại!" Tạ Hoài Phong hét lớn giữa tiếng gầm thét của giông bão.
"Sư phụ! Con không đi! Con phải chiến đấu cùng người!" Lâm Du khóc nghẹn, vung kiếm gỗ đào định lao vào bãi bùn hỗ trợ.
"Lâm Du! Nghe lời sư phụ con mau! Bảo vệ cuộn Huyết Thư là nhiệm vụ tối thượng của con lúc này!" Hồng Thất Sơn gầm lên, cố gắng lao tới giữ chặt lấy vai Lâm Du, cưỡng ép đẩy cậu lên chiếc thuyền gỗ nhỏ của Lão Ngư Ông.
Lão Ngư Ông sông Mân cắn răng, dùng cây sào tre bọc sắt đẩy mạnh mạn thuyền ra khỏi bờ đá trơn trượt. Dòng nước lũ sông Mân cuồn cuộn cuộn xoáy dữ dội, kéo con thuyền gỗ mỏng manh trôi nhanh ra giữa dòng thác dữ.
"Sư phụ! Hồng thúc thúc!" Lâm Du bám chặt lấy mạn thuyền lắc lư dữ dội, tiếng khóc nghẹn ngào bị tiếng sóng gió nuốt chửng.
Thích Không Độ đang điên cuồng đuổi theo Tạ Hoài Phong, bỗng nhiên nghe thấy tiếng khóc của Lâm Du phía ngoài dòng sông. Hắn dừng lại bước chân lún bùn, đôi mắt đỏ ngầu quay ngoắt về phía chiếc thuyền gỗ nhỏ đang trôi xa dần. Hắn nhận ra cuộn Huyết Thư – mục tiêu tối thượng mà Diệp Cô Vân yêu cầu phải tiêu hủy – đang nằm trên chiếc thuyền đó.
"Lũ chuột nhắt! Các ngươi tưởng trốn thoát được sao?" Thích Không Độ rống lên đầy giận dữ.
Hắn không đuổi theo Tạ Hoài Phong nữa. Gã khổng lồ vận chuyển toàn bộ Huyết Ma Ngoại Công bạo ngược vào hai chân, dẫm mạnh xuống đất tạo ra một hố bùn sâu hoắm. Thân hình khổng lồ của hắn như một quả pháo đại rực lửa đỏ máu, nhảy vọt lên không trung cao hơn ba trượng, bỏ qua khoảng cách bờ sông, lao thẳng về phía con thuyền gỗ nhỏ bé đang chao đảo giữa dòng nước lũ cuồn cuộn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!