Nhạc nềnPrairie

Thục Đạo Nan Hành

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa giông như trút nước xuống trấn Gia Định, gột rửa những vệt máu đen sẫm trên nền đất đá lầy lội nhưng không thể làm dịu đi sát khí đang cuồn cuộn dâng lên từ bốn phương tám hướng. Trong con hẻm cụt tối tăm sau những thùng gỗ lụa phế thải, hơi thở của Tạ Hoài Phong mỗi lúc một yếu ớt, tựa như một ngọn đèn dầu sắp cạn trước cơn bão lớn. Cánh tay phải của ông buông thõng bất động, lạnh ngắt như băng tuyết, hoàn toàn mất đi tri giác sau tiếng rắc khô khốc của kinh mạch bị nứt vỡ vĩnh viễn ở tập trước. Tấm lưng bỏng nặng rách miệng chảy máu xối xả, thấm đỏ cả vạt áo vải thô xám ngụy trang.


Tô Thanh Hoài gạt đi những giọt nước mưa hòa lẫn mồ hôi trên trán, bàn tay nàng khẽ run khi áp vào mạch môn của vị cựu trưởng lão Nga Mi. Sắc mặt nàng tái nhợt, giọng nói nghẹn ngào nhưng đầy quyết đoán truyền âm vào tai Lâm Du:


"Mạch khí của sư phụ con đã hỗn loạn đến cực điểm, đan điền rạn nứt nghiêm trọng. Ta đã dùng Hồi Dương Cửu Châm cưỡng ép trục xuất tà độc Phích Lịch Châm, nhưng nếu ông ấy tiếp tục vận động chân khí trong vòng ba ngày tới, đan điền sẽ vỡ nát, thần tiên cũng không cứu được!"


Lâm Du ôm chặt lấy sư phụ, nước mắt tuôn rơi lã chã. Cậu thiếu niên mười bảy tuổi chưa bao giờ cảm thấy bất lực và sợ hãi như lúc này. Bên hông cậu, thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét vô danh – di vật của sư tổ Vô Trần – đang giắt lặng lẽ, chuôi kiếm bám đầy máu khô và tro bụi. Quanh ngực cậu, cuộn Huyết Thư tối mật ghi danh sách bốn mươi tám đệ tử bị hiến tế vẫn được quấn chặt dưới lớp võ phục rách rưới.


"Tô cô nương, chúng ta phải đi đâu bây giờ? Triệu Vô Cực đã phong tỏa toàn bộ lối thoát ra bờ sông Mân Giang rồi!" Lâm Du khóc nghẹn hỏi.


Tô Thanh Hoài đứng bật dậy, ánh mắt nhìn ra phía đầu hẻm lớn, nơi những ánh đuốc đỏ rực của Chấp Pháp Đường đang loang loáng quét qua màn mưa. Nàng cắn răng, đưa ra một quyết định hệ trọng:


"Triệu Vô Cực nghĩ rằng chúng ta sẽ vượt sông Mân Giang để sang Thục Tây, nên hắn đã dồn toàn bộ lực lượng về phía bến đò. Ta và Hồng Thất Sơn sẽ dẫn Cái Bang giả dạng hành tung của các người, cố ý lộ diện để dụ hắn hướng về phía bờ sông. Lâm Du, con phải cõng sư phụ đi ngược hướng, dấn thân vào con đường hiểm trở Thục Đạo dẫn ra biên giới. Chỉ có địa hình hiểm trở vạn trượng của Thục Đạo mới giúp các con cắt đuôi được kỵ binh truy phong!"


Tạ Hoài Phong khẽ hé mở đôi mắt mệt mỏi, dùng chút tàn lực bên tay trái nắm lấy vạt áo của Tô Thanh Hoài, khàn giọng thầm thì: "Thanh Hoài... bảo trọng..."


"Tạ đại huynh, huynh nhất định phải sống sót!" Tô Thanh Hoài nói xong, dứt khoát quay người lướt nhanh vào màn mưa bão, bóng dáng lam y nhanh chóng hòa vào bóng tối để thực hiện kế hoạch dụ địch.


Lâm Du lau nước mắt, cõng Tạ Hoài Phong trên tấm lưng gầy guộc của mình. Sức nặng của sư phụ cùng nỗi sợ hãi đè nặng lên vai, nhưng ý chí trung hậu bất khuất đã nâng bước chân cậu thiếu niên. Cậu lách qua những con ngõ tối, tránh né các toán tuần tra của Chấp Pháp Đường bằng kỹ thuật ẩn mình đã được sư phụ chỉ dạy, bắt đầu bước chân vào con đường Thục Đạo nan hành.


Thục Đạo – con đường độc đạo hiểm trở nối liền Thục Trung với biên thùy, vách đá dựng đứng vạn trượng, quanh năm sương mù bao phủ, dưới chân là vực sâu không đáy với dòng nước lũ gào thét dữ dội. Đường đi nhỏ hẹp, trơn trượt do bùn đất lầy lội dưới cơn mưa giông liên miên. Lâm Du cõng sư phụ, tay trái giữ chặt chân ông, tay phải bám vào những mỏm đá nhọn hoắt dọc vách núi để leo lên. Mỗi bước đi là một lần da thịt cậu bị đá cứa rách, máu tươi rỉ ra hòa cùng nước mưa lạnh buốt.


"Lâm... Lâm Du... để ta... tự đi..." Tạ Hoài Phong khào khào nói bên tai đệ tử, tấm lưng bỏng nặng của ông cọ xát vào vai Lâm Du đau đớn thấu xương.


"Sư phụ, người đừng nói nữa! Con cõng người được! Con đã hứa với Thanh Anh tỷ tỷ, hứa với tổ tông họ Tạ, thà con chết chứ tuyệt đối không để người gặp chuyện!" Lâm Du kiên định nói, bước chân vẫn vững vàng tiến về phía trước.


Khi thầy trò đi đến một khúc cua hẹp, nơi vách đá dốc đứng chỉ đủ cho một người đi qua, sương mù bỗng chốc bị xé toạc bởi một luồng kình phong bạo ngược. Tiếng cười hống hách, khàn khàn vang dội cả hẻm núi:


"Ha ha ha! Tạ Hoài Phong! Ngươi tưởng trốn vào Thục Đạo là có thể thoát sao? Đầu của ngươi trị giá vạn lượng vàng, giang hồ thảo dã ai ai cũng thèm khát! Hôm nay, Băng đảng Thục Đạo ta sẽ lấy mạng ngươi để nhận thưởng!"


Từ trong màn sương mù dày đặc, hàng chục bóng đen mặc giáp da thú đầy gai nhọn bước ra, lăm lăm vũ khí rèn thô dũng mãnh. Đi đầu là Tiêu Thiên – thủ lĩnh băng đảng thổ phỉ Thục Đạo khét tiếng. Hắn là một đại hán thô kệch, cao lớn hơn tám thước, râu tóc đỏ hoe như lửa, đôi mắt hổ tham lam khóa chặt vào bóng dáng bạch y rách nát đẫm máu của Tạ Hoài Phong. Trên tay hắn vác một thanh đại phu rìu nặng trịch, lưỡi rìu sắc lạnh phản chiếu ánh chớp xé rách bầu trời đêm.


Lâm Du biến sắc, lùi lại một bước sát mép vực sâu. Cậu cảm nhận được luồng sát khí hung hãn từ Tiêu Thiên – kẻ có thực lực nhị lưu đỉnh phong ngoại công cực mạnh.


"Sư phụ... là thổ phỉ..." Lâm Du run rẩy thầm thì.


Tạ Hoài Phong khẽ vỗ vai đệ tử, khó nhọc tuột xuống khỏi lưng cậu. Ông đứng vững bằng chân trái, dùng cánh tay trái gân guốc nhận lấy thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét từ tay Lâm Du. Dẫu kinh mạch vai phải bại liệt vĩnh viễn, đan điền suy kiệt dưới một phần mười công lực, phong thái của vị cựu trưởng lão vẫn tĩnh lặng, bao dung như nước hồ thu.


"Tiêu Thiên... ngươi vì vạn lượng vàng hối lộ của Diệp Cô Vân mà muốn tiếp tay cho kẻ ác sao? Bản danh sách này... chứa đựng mạng sống của hàng chục đứa trẻ vô tội..." Tạ Hoài Phong khàn giọng nói, tay trái nâng thanh kiếm rỉ lên ngang ngực.


"Bớt nói nhảm đi! Giang hồ này chỉ có tiền bạc và kẻ mạnh là đúng! Thục Đạo Đao Pháp – Hoành Tảo Thiên Quân!" Tiêu Thiên gầm lên một tiếng như thú dữ vùng núi Thục.


Hắn vung đại phu rìu chém ngang một đường tàn bạo. Đao phong cương mãnh gào thét, xé rách màn mưa tạo ra một luồng kình lực hung hãn quét thẳng vào lồng ngực Tạ Hoài Phong.


Tạ Hoài Phong không hề nao núng. Ông vận dụng tàn dư chân khí ôn hòa, thi triển bộ pháp né tránh Yên Vũ Trùng Phùng. Thân hình ông lướt đi nhẹ nhàng như một làn sương khói mờ ảo, lách qua đường rìu sát sạt trong gang tấc.


"Oành!"


Lưỡi rìu khổng lồ chém sâu vào vách đá dốc đứng bên cạnh, đá lửa bắn tung tóe, làm sạt lở một mảng đá lớn rơi xuống vực sâu gào thét bên dưới. Tiêu Thiên kinh ngạc trước thân pháp quỷ dị của lão già đang trọng thương, hắn gầm lên, rút rìu ra tiếp tục vung những đường đao cương mãnh dồn dập tấn công.


Cùng lúc đó, ba tên thổ phỉ dưới quyền hắn lăm lăm thương dài, nhân cơ hội lao tới chặn đứng đường lui của Lâm Du, quyết tâm cướp lấy cuộn Huyết Thư trên ngực cậu thiếu niên.


"Lâm Du! Tránh ra sau ta!" Tạ Hoài Phong quát lớn.


Dù cơ thể đang gánh chịu đau đớn tột cùng từ vết bỏng sau lưng và kinh mạch rạn nứt đang co thắt dữ dội, Tạ Hoài Phong vẫn giữ vững đạo tâm từ bi không sát sinh. Ông không dùng sát chiêu, tay trái vung Thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét thi triển tuyệt kỹ *Yên Vũ Mang Mang*.


"Vút! Vút! Vút!"


Từ lưỡi kiếm rỉ sét vô danh, vạn điểm kiếm quang màu xanh nhạt bộc phát như một làn sương mưa giông bao phủ toàn bộ hẻm núi hẹp. Kiếm quang lấp lánh, mờ ảo làm lóa mắt ba tên thổ phỉ và Tiêu Thiên, triệt tiêu hoàn toàn tầm nhìn của chúng. Ba tên thổ phỉ rú lên kinh hoàng, vung thương loạn xạ trong sương kiếm nhưng đều bị vỏ kiếm gỗ đào bên hông main gạt bay binh khí tuột khỏi tay rơi xuống vực.


"Mẹ kiếp! Mắt ta!" Tiêu Thiên gầm lên điên cuồng vì bị sương kiếm làm lóa mắt.


Hắn vận dụng Cuồng Bạo Ngoại Công, vung đại rìu chém loạn xạ xung quanh tạo ra một luồng kình phong khổng lồ xua tan làn sương mưa kiếm quang. Khi tầm nhìn vừa hé mở, hắn nhìn thấy Tạ Hoài Phong đang đứng thở dốc cách đó ba bước, khóe miệng rỉ ra một dòng máu tươi đỏ sẫm.


"Chết đi phản đồ!" Tiêu Thiên dồn toàn bộ kình lực dũng mãnh vào thanh đại rìu, chém thẳng xuống đỉnh đầu Tạ Hoài Phong.


Tạ Hoài Phong nhắm mắt, vận chuyển kiếm ý Vô Ngã cực hạn vào tay trái. Ông không đỡ trực diện sức nặng của rìu sắt, mà dùng mũi kiếm rỉ sét đâm nhẹ một lực nhu hòa vào chính diện cán rìu của Tiêu Thiên – áp dụng nguyên lý lấy nhu khắc cương, mượn chính lực chém khổng lồ của đối thủ để tạo ra phản lực.


"Binh!"


Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang dội hẻm núi. Thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét rèn từ sắt thiên thạch không hề sứt mẻ dẫu va chạm với trọng binh khí. Phản lực khổng lồ đẩy ngược Tạ Hoài Phong lùi lại, nhưng ông đã mượn lực đẩy ấy, tay trái vung lên nắm lấy đai lưng của Lâm Du, quăng mạnh cậu thiếu niên nhảy vọt lên một vách đá cao an toàn phía trên hẻm núi.


"Sư phụ!" Lâm Du đáp xuống vách đá cao, hốt hoảng kêu lên.


Tiêu Thiên bị phản lực làm mẻ lưỡi rìu sắt, hai cánh tay tê dại rỉ máu. Hắn điên cuồng tột độ khi nhận ra mình bị một lão già bại liệt tay phải đùa giỡn. Gương mặt hắn vặn vẹo hung hãn, đôi mắt đỏ ngầu sát khí gầm lên một tiếng rung chuyển cả núi rừng:


"Tạ Hoài Phong! Ta sẽ chôn vùi cả lũ các ngươi ở đây!"


Hắn dùng hết mười phần Cuồng Bạo Ngoại Công, vung đại phu rìu giáng mạnh một đòn sấm sét sạt thẳng vào góc vách đá dốc đứng nâng đỡ lối đi hẹp dưới chân họ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!