Nhạc nềnPrairie

Thiết Huyệt Vô Thanh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Căn phòng gỗ ở hậu viện Quán trọ Phong Trần chìm vào một khoảng tối tịch mịch và lạnh lẽo sau khi chiếc lồng đèn duy nhất ngoài hành lang bị chém đứt. Gió bão từ phương Nam thốc vào qua ô cửa sổ vỡ nát, mang theo hơi nước mưa lạnh buốt và mùi ẩm mốc của gỗ mục. Trên chiếc giường tre ọp ẹp, Tạ Hoài Phong nằm bất động, sắc mặt trắng bệch không còn một giọt máu. Những đường gân xanh lam hoại tử do tà độc Phích Lịch Châm lan rộng từ bả vai trái đến tận cổ, trông như những con rết đất bò lổm ngổm dưới làn da nhợt nhạt.


Tô Thanh Hoài đứng chết lặng, ngón tay cầm cây ngân châm thứ bảy run rẩy dữ dội giữa không trung. Dưới chân giường, Lâm Du quỳ sụp, hai tay ôm chặt lấy đôi bàn chân lạnh ngắt của sư phụ, nước mắt tuôn rơi lã chã hòa cùng bùn đất lấm lem trên gương mặt thiếu niên khắc khổ. Tiếng rắc khô khốc của nhánh kinh mạch vai phải bị nứt vỡ vĩnh viễn lúc nãy vẫn còn vang vọng trong tâm trí họ như một tiếng chuông tử thần.


"Tô thần y... con xin người... cứu sư phụ... người không thở nữa rồi!" Lâm Du nghẹn ngào, giọng nói khản đặc vì ngạt khói ngục tối giờ đây chỉ còn là những tiếng rên rỉ yếu ớt trong đêm giông bão.


Tô Thanh Hoài cắn chặt môi đến bật máu, vị mặn chát của máu tươi nơi đầu lưỡi kéo nàng ra khỏi cơn bàng hoàng. Nàng nhìn chằm chằm vào huyệt Khúc Trì trên cánh tay trái của Tạ Hoài Phong – nơi duy nhất chân khí chưa bị tà độc đông cứng hoàn toàn. Sự do dự lúc này chính là dâng mạng sống của tri kỷ cho tử thần. Nàng hít một hơi lạnh buốt, vận chuyển toàn bộ Vô Vi chân khí ôn hòa còn sót lại vào đầu ngón tay, cưỡng ép đâm sâu cây ngân châm thứ bảy xuống.


"Xèo..."


Dược lực Thất Diệp Linh Chi còn sót lại trên mũi kim bạc gặp phải tà độc lập tức bốc lên một luồng khói đen nhạt. Tô Thanh Hoài không dừng lại, nàng tiếp tục rút cây ngân châm thứ tám và thứ chín, đâm mạnh vào huyệt Nhân Trung và huyệt Thần Khuyết. Đây là hai châm cuối cùng của tuyệt kỹ Hồi Dương Cửu Châm, canh bạc sinh tử dùng để kích thích tàn dư sinh mệnh lực cuối cùng trong đan điền của một cao thủ Hóa hình.


"Hự!"


Một tiếng thở dốc nghẹn ngào đột ngột vang lên từ lồng ngực Tạ Hoài Phong. Thân thể ông co giật mạnh một cái, đôi mắt nhắm nghiền bỗng hé mở, rực lên một luồng kiếm quang màu xanh nhạt rồi lập tức lịm đi. Từ khóe miệng ông, một búng máu đen đặc, hôi thối phun ra, bắn tung tóe lên sàn gỗ. Đó là luồng tà độc Phích Lịch Châm tích tụ trong tâm mạch đã bị Hồi Dương Cửu Châm cưỡng ép trục xuất ra ngoài.


"Sư phụ! Sư phụ tỉnh rồi!" Lâm Du lao tới đỡ lấy vai trái của ông, nhưng Tạ Hoài Phong chỉ khẽ khào khào thở dốc, lồng ngực phập phồng yếu ớt.


"Đừng động vào ông ấy!" Tô Thanh Hoài khàn giọng cảnh báo, gương mặt nàng mệt mỏi tinh thần cực hạn, mồ hôi đẫm đìa chảy dài trên trán. "Ta chỉ mới phong ấn tạm thời tà độc và nối lại mạch khí bằng Hồi Dương Cửu Châm. Kinh mạch vai phải của ông ấy đã bị nứt vỡ vĩnh viễn, bả vai trái hoại tử nhẹ, chân khí đan điền hiện tại chưa đầy một phần mười. Ông ấy cần phải tĩnh dưỡng tuyệt đối, nếu vận công một lần nữa, đan điền sẽ vỡ nát vĩnh viễn!"


Chưa kịp để Lâm Du thở phào nhẹ nhõm, từ ngoài phố lớn của trấn Gia Định, tiếng loa truyền lệnh truy sát gầm rú vang dội cả bầu trời đêm mưa bão. Ánh đuốc đỏ rực của Chấp Pháp Đường Nga Mi do Triệu Vô Cực dẫn đầu đang loang loáng rọi sáng qua những ô cửa sổ vỡ nát của quán trọ. Tiếng móng ngựa dồn dập và tiếng quát tháo của đệ tử tuần tra áp sát hậu viện như một gọng kìm tử thần đang siết chặt.


"Triệu Vô Cực đã đuổi tới đây rồi. Chúng ta phải đi ngay!" Tô Thanh Hoài nhanh chóng thu hồi bộ ngân châm bạc, cất vào hộp gỗ xương thú rồi giắt vào ngực áo. Nàng cùng Lâm Du dìu Tạ Hoài Phong đứng dậy.


Tạ Hoài Phong dù kiệt quệ hoàn toàn thể xác nhưng ý chí sắt đá của một "Hộ Đạo Giả" không cho phép ông ngã xuống. Ông dùng cánh tay trái gân guốc bám chặt lấy vai Lâm Du, gượng bước đi. Cánh tay phải của ông buông thõng bất động bên hông, hoàn toàn mất đi cảm giác do di chứng nứt vỡ kinh mạch mới. Tấm lưng bỏng nặng rách miệng chảy máu xối xả, thấm đỏ cả vạt áo thô xám ngụy trang.


"Lâm... Lâm Du... mang theo... Tàn Thiết Kiếm..." Tạ Hoài Phong khào khào thầm thì, đôi mắt mệt mỏi nhưng vẫn khóa chặt vào thanh kiếm rỉ sét vô danh đang gác bên giường tre.


Lâm Du vội vàng giắt thanh Tàn Thiết Kiếm vào bên hông, quấn chặt cuộn Huyết Thư quanh ngực dưới lớp áo thô, rồi cùng Tô Thanh Hoài dìu sư phụ lách qua cánh cửa sau của quán trọ, tẩu thoát vào màn mưa giông dày đặc của đêm tối.


Cơn mưa bão quất sầm sập vào mặt giúp che giấu tiếng bước chân của họ, nhưng cái lạnh thấu xương cũng khiến vết thương bỏng sau lưng Tạ Hoài Phong co thắt dữ dội. Họ di chuyển chậm chạp qua những con hẻm nhỏ lầy lội, sương mù dày đặc che phủ tầm nhìn. Đi được ba mươi trượng, Tạ Hoài Phong chợt khựng lại. Dẫu chân khí chỉ còn dưới một phần mười, bản năng cảm ứng chân khí nhạy bén của một cựu trưởng lão vẫn giúp ông phát hiện ra luồng sát khí quen thuộc đang tiến sát.


"Có... tuần tra... nấp vào đây..." Tạ Hoài Phong khàn giọng chỉ dẫn, dùng chút sức lực còn lại đẩy Lâm Du và Tô Thanh Hoài vào sau những thùng gỗ lớn chứa lụa phế thải trong một con hẻm cụt tối tăm.


Ngay khi họ vừa nấp kín, ánh đuốc đỏ rực từ đầu hẻm hắt vào, soi rõ bóng ba đệ tử Chấp Pháp Đường Nga Mi đang cầm đuốc, tay lăm lăm tuốt kiếm dài bước vào hẻm. Chúng mặc võ phục màu đen thêu hình hổ vồ, gương mặt đằng đằng sát khí. Đi đầu là một đệ tử trung niên có vết sẹo lớn trên má, hai tên đi sau còn khá trẻ, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác.


"Lục soát kỹ vào! Triệu sư huynh đã ra lệnh, phản đồ Tạ Hoài Phong trúng kịch độc của Mộc Sát sát thủ, chắc chắn không chạy được xa. Kẻ nào tìm thấy dấu vết sẽ được trọng thưởng!" Tên má sẹo quát lớn, vung kiếm đâm mạnh vào một đống rơm rạ ven đường.


Tạ Hoài Phong đứng trong bóng tối sau thùng gỗ, lồng ngực nhói đau dữ dội. Ông biết rõ, nếu ba tên này tiến thêm năm bước nữa, chúng sẽ phát hiện ra mùi máu tươi rỉ ra từ tấm lưng của ông. Lâm Du đang run rẩy bên cạnh, tay nắm chặt chuôi kiếm gỗ đào, sẵn sàng lao ra liều mạng.


"Sư phụ... con sẽ ra cản chúng..." Lâm Du dùng chân khí truyền âm yếu ớt.


Tạ Hoài Phong khẽ lắc đầu, bàn tay trái của ông đặt lên vai đệ tử, đè chặt cậu xuống. Ông nhìn Lâm Du với ánh mắt nghiêm khắc nhưng tràn ngập sự bao dung. Ông dạy cậu điều đầu tiên: Kiếm dùng để cứu người, không phải để đồ sát. Nếu Lâm Du lao ra, cậu chắc chắn sẽ bị ba đệ tử nhất lưu này sát hại, hoặc cậu sẽ phải sát sinh đồng môn – điều mà Tạ Hoài Phong cả đời cấm kỵ.


"Để ta... Con và Thanh Hoài... tuyệt đối không được phát ra tiếng động..." Tạ Hoài Phong thầm thì bằng chân khí truyền âm.


Ông nhắm mắt, vận chuyển vòng chu thiên nhỏ còn sót lại trong đan điền lạnh ngắt. Cơn đau từ kinh mạch vai phải nứt vỡ nhói lên như kim châm muối xát, nhưng ông cưỡng ép kìm nén, không để phát ra một tiếng rên rỉ. Tạ Hoài Phong lướt đi nhẹ nhàng như một làn sương khói mờ ảo, Yên Vũ Trùng Phùng bộ pháp được thi triển đến mức tối giản, không gây ra một tiếng động nhỏ nhặt nào dẫu gót chân dẫm trên đất bùn lầy lội.


Ông lướt lên nóc thùng gỗ lớn, ẩn mình vào khoảng tối của mái hiên rêu phong ngay phía trên đầu ba đệ tử tuần tra. Ba tên đệ tử vẫn cầm đuốc tiến bước, hoàn toàn không hề hay biết tử thần – hay nói đúng hơn là một vị hộ đạo giả nhân từ – đang lơ lửng ngay trên đầu chúng.


Khi hai tên đệ tử đi sau vừa bước qua dưới mái hiên, Tạ Hoài Phong từ trên cao lao xuống không tiếng động như một chiếc lá rụng đêm thu.


"Vút! Vút!"


Bàn tay trái của ông phóng ra nhanh như chớp giật. Hai luồng chỉ lực không màu từ đầu ngón tay phóng ra từ khoảng cách một trượng – tuyệt kỹ *Điểm huyệt cách không* được vận dụng bằng tàn dư chân khí tinh khiết nhất. Chỉ lực xé gió cực nhỏ, đánh chính xác vào huyệt Kiên Tỉnh và huyệt Hoàn Khiêu của hai tên đi sau.


Một tiếng "phựt" nhẹ vang lên trong mạch máu của chúng. Hai tên đệ tử trẻ tuổi lập tức cứng đờ người như tượng đá, đôi mắt trợn trừng kinh ngạc, hai cây đuốc đang cầm trên tay tuột khỏi ngón tay rơi xuống. Tạ Hoài Phong khẽ nghiêng người, chân trái quét nhẹ đón lấy hai cây đuốc trước khi chúng kịp chạm đất phát ra tiếng động, dập tắt ngọn lửa trực tiếp vào vũng nước mưa lầy lội.


Tên đệ tử má sẹo đi đầu nghe thấy tiếng gió lạ sau lưng, lập tức quay ngoắt lại: "Ai?!"


Nhưng ngay khi hắn vừa quay đầu, gương mặt khắc khổ, nhợt nhạt của Tạ Hoài Phong đã áp sát ngay trước mắt hắn từ lúc nào. Sát khí của tên má sẹo bùng lên, hắn vung kiếm chém mạnh nhắm vào cổ họng cựu trưởng lão. Nhưng tốc độ của hắn quá chậm so với phản xạ tự nhiên của một cao thủ Hóa hình dẫu đang bị thương nặng.


Tạ Hoài Phong không rút kiếm rỉ, ông dùng ngón trỏ và ngón giữa tay trái lách qua lưỡi kiếm sắc bén của đối thủ, điểm mạnh vào á huyệt và túc huyệt của tên má sẹo – tuyệt kỹ *Điểm huyệt câm lặng* được thi triển hoàn mỹ không một tiếng động.


"Ư... khụ..."


Tên má sẹo nghẹn họng, toàn bộ âm thanh định hét lên bị chặn đứng hoàn toàn trong thanh quản. Thanh kiếm dài trên tay hắn rơi loảng xoảng xuống bùn đất, thân hình vạm vỡ đổ sụp xuống, quỳ gối bất động trước mặt Tạ Hoài Phong dẫu đôi mắt vẫn lộ rõ vẻ hung hãn và kinh hoàng tột độ.


Toàn bộ cuộc chiến vô hiệu hóa ba đệ tử Chấp Pháp Đường diễn ra trong vòng chưa đầy ba nhịp thở, hoàn toàn im lặng giữa tiếng mưa rơi sầm sập của đêm giông bão. Tạ Hoài Phong khẽ thở dốc, lồng ngực ông co thắt dữ dội, một ngụm máu tươi trào lên cổ họng nhưng ông đã cắn răng nuốt ngược vào trong. Việc cưỡng ép phát lực *Điểm huyệt cách không* bằng tay trái trong khi vai phải liệt hoàn toàn đã tiêu hao lượng chân khí ít ỏi còn sót lại, khiến đan điền của ông đau nhói như bị xé rách.


Nhưng nguy hiểm vẫn chưa qua.


Từ phía góc cua của con hẻm, tiếng bước chân dồn dập khác lại vang lên. Một bóng người mặc võ phục màu đen thêu họa tiết hổ vồ của Chấp Pháp Đường bước nhanh vào hẻm, tay cầm thiết kiếm rực sáng dưới ánh đuốc – đó chính là Viên Thừa Chí, đệ tử trẻ chính trực dưới quyền Tần Vô Song.


"Mấy người bên này có phát hiện gì..." Viên Thừa Chí chưa kịp nói hết câu, bước chân cậu bỗng khựng lại hoàn toàn.


Dưới ánh đuốc chập chờn từ ngoài phố hắt vào, Viên Thừa Chí bàng hoàng nhìn thấy ba đồng môn của mình đang đứng bất động như tượng đá, quỳ gối dưới đất bùn. Và đứng đối diện với cậu, sát bên những thùng gỗ lớn, là bóng dáng gầy gò, rách nát của cựu trưởng lão Tạ Hoài Phong.


Tà áo trắng Nga Mi thêu chỉ bạc cao quý ngày nào giờ đây rách nát tả tơi, thấm đẫm máu tươi đỏ sẫm hòa cùng bùn đất lầy lội. Tấm lưng rộng bỏng nặng rách miệng chảy máu rỉ xối xả qua lớp áo mỏng. Cánh tay phải của vị trưởng lão đức cao vọng trọng buông thõng bất động bên hông, run rẩy nhẹ dưới cơn mưa lạnh. Đôi bàn tay gầy gò của Viên Thừa Chí nắm chặt lấy chuôi Thiết Kiếm Chấp Pháp, khớp xương ngón tay trắng bệch, run rẩy dữ dội trước cảnh tượng bi tráng trước mắt.


"Tạ... Tạ trưởng lão..." Giọng Viên Thừa Chí run lên, thanh kiếm trên tay cậu chĩa thẳng vào ngực Tạ Hoài Phong nhưng mũi kiếm không ngừng chao đảo.


Từ trong bóng tối sau thùng gỗ, Lâm Du không thể kìm chế được nữa. Chứng kiến sư phụ đang kiệt sức đối mặt với kẻ thù mới, cậu rút thanh kiếm gỗ đào, lao ra che chắn trước mặt Tạ Hoài Phong: "Không được đụng vào sư phụ ta!"


"Lâm Du! Lui lại!" Tạ Hoài Phong trầm giọng quát, dùng bàn tay trái duy nhất nắm chặt vai Lâm Du, cưỡng ép kéo cậu thiếu niên về phía sau lưng mình dẫu hành động này khiến vết bỏng sau lưng ông rách miệng chảy thêm nhiều máu tươi.


Tạ Hoài Phong nhìn thẳng vào mắt Viên Thừa Chí. Đôi mắt của vị cựu trưởng lão không hề có một tia sát khí, không có sự oán hận hay thù thù cá nhân dẫu ông đang bị cả võ lâm chính đạo truy sát, phỉ nhổ. Trong đôi mắt thâm sâu ấy chỉ có sự bao dung, từ bi vô bờ bến và nỗi đau u uất của một người thầy đang nhìn đứa học trò nhỏ bị lừa dối.


Ông từ từ hạ thanh kiếm gỗ đào trên tay Lâm Du xuống, để lộ lồng ngực không hề phòng ngự trước mũi kiếm của Viên Thừa Chí. Ông khẽ thở dài, giọng nói khàn đặc nhưng ấm áp như làn sương ấm xua tan cái lạnh mưa giông:


"Thừa Chí... con còn nhớ bài học đầu tiên ta dạy con tại từ đường Tạ gia năm xưa không? Kiếm phái Nga Mi lập ra là để bảo hộ kẻ yếu, không phải để đồ sát đồng môn. Đứa trẻ Lâm Du này... nó vô tội. Cuộn Huyết Thư này... chứa đựng sinh mạng của hàng chục đệ tử trẻ tuổi. Ta chấp nhận mang danh phản đồ, chấp nhận bị vạn người phỉ nhổ, chỉ để giữ lại huyết mạch tương lai cho Nga Mi phái. Con... muốn hạ kiếm sát sinh ta sao?"


Lời nói ôn hòa nhưng chứa đựng đại nghĩa của Tạ Hoài Phong như một luồng sấm sét đánh thẳng vào tâm trí Viên Thừa Chí. Cậu nhớ lại những ngày thơ ấu, khi bị các đệ tử nội môn bắt nạt, chính Tạ trưởng lão đã đứng ra che chở, ôn tồn dạy cậu những chiêu kiếm đầu tiên. Cậu nhìn thấy tà áo trắng rách nát đẫm máu của ông, nhìn thấy cánh tay phải bại liệt vĩnh viễn không thể cầm kiếm nặng của vị trưởng lão từng oai phong lẫm liệt.


Bàn tay cầm kiếm của Viên Thừa Chí run rẩy dữ dội hơn, nước mắt hòa cùng nước mưa chảy dài trên gương mặt trẻ tuổi cương trực. Cậu bị giằng xé dữ dội giữa môn quy nghiêm minh bài trừ phản đồ và lương tri đạo đức thực tế đang gào thét trong lòng.


"Viên Thừa Chí! Bên hẻm đó có phát hiện gì không?! Mau báo cáo!"


Tiếng hét hách dịch của Triệu Vô Cực vang lên dồn dập ngay đầu con ngõ lớn, tiếng bước chân kỵ binh Chấp Pháp Đường rầm rập áp sát chỉ cách hẻm cụt chưa đầy mười trượng.


Lâm Du nín thở, Tô Thanh Hoài tay nắm chặt kim châm bạc, sẵn sàng liều chết quyết chiến.


Tạ Hoài Phong vẫn đứng yên lặng, đôi mắt bao dung nhìn Viên Thừa Chí, thanh thản chờ đợi quyết định của đứa học trò nhỏ.


Viên Thừa Chí cắn chặt răng đến bật máu. Cậu nhìn ba đồng môn đang bị điểm huyệt câm lặng đứng bất động, nhìn tà áo đẫm máu của Tạ Hoài Phong, rồi nhìn cuộn Huyết Thư quấn quanh ngực Lâm Du. Lương tri đã chiến thắng nỗi sợ hãi quyền lực môn quy.


"Vút!"


Viên Thừa Chí nhanh chóng tra thiết kiếm vào vỏ, quay người lại hướng ra phía đầu hẻm lớn. Cậu dùng hết sức bình sinh hét to, giọng nói át cả tiếng mưa giông bão bùng:


"Báo cáo Triệu sư huynh! Hẻm cụt phía Tây Nam hoàn toàn trống rỗng! Không có dấu vết của phản đồ! Tôi sẽ dẫn quân sang phía bờ sông Mân Giang tìm kiếm!"


Tiếng hét của Viên Thừa Chí vừa dứt, cậu khẽ quay đầu lại, dập đầu xá nhẹ một cái đầy kính trọng về phía Tạ Hoài Phong trong bóng tối, rồi nhanh chóng khinh công lướt đi, dẫn dụ toán kỵ binh truy phong của Triệu Vô Cực hướng sang bờ sông Mân Giang.


Tạ Hoài Phong nhìn theo bóng dáng trẻ tuổi khuất dần trong màn mưa sương, khóe miệng ông khẽ nở một nụ cười ôn hòa, thanh thản. Lương tri của một thế hệ trẻ Nga Mi đã bắt đầu thức tỉnh từ chính sự bao dung không sát sinh của ông.


"Khụ... khụ..."


Một ngụm máu đen lớn bất ngờ bộc phát nơi khóe miệng Tạ Hoài Phong dẫu ông đã cố kìm nén. Thân thể vị cựu trưởng lão lảo đảo rồi đổ sụp xuống đất bùn lầy lội, hơi thở dốc dồn dập cực hạn do phản phệ của Hồi Dương Cửu Châm và nội thương nứt vỡ kinh mạch tàn phá đan điền.


"Sư phụ!" Lâm Du lao tới đỡ lấy thân thể lạnh ngắt của ông, tiếng khóc nghẹn ngào vang vọng giữa đêm giông bão Gia Định trấn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!