Nhạc nềnPrairie

Huyền Châm Khống Độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Căn phòng gỗ ở hậu viện Quán trọ Phong Trần chìm vào một khoảng tối tịch mịch và lạnh lẽo sau khi chiếc lồng đèn duy nhất ngoài hành lang bị chém đứt. Gió bão từ phương Nam thốc vào qua ô cửa sổ vỡ nát, mang theo hơi nước mưa lạnh buốt và mùi ẩm mốc của gỗ mục. Trên chiếc giường tre ọp ẹp, Tạ Hoài Phong đang quỳ sụp một gối, tay trái chống chặt thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét xuống sàn. Thân thể ông run lên từng đợt dữ dội, không phải vì cái lạnh của cơn mưa đêm Thục Trung, mà vì luồng tà độc Phích Lịch Châm đang điên cuồng cắn xé bên trong kinh mạch.


Dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn nến mới được thắp lên, bả vai trái của vị cựu trưởng lão Nga Mi hiển hiện một vệt đen sậm quỷ dị. Độc tính từ lưỡi kiếm của Mộc Sát đã ngấm sâu, biến vùng da thịt quanh vết chém thành một màu xanh lam hoại tử nhẹ, những đường gân máu đen xộc xệch nổi lên như mạng nhện độc, lan dần về phía lồng ngực. Tệ hơn cả, vết bỏng sâu hoắm đen sạm trên tấm lưng rộng của ông – vết tích tàn khốc từ trận hỏa hoạn ngục tối – đã rách miệng hoàn toàn. Máu tươi hòa lẫn với dịch độc đen sậm rỉ ra xối xả, thấm đẫm vạt áo vải thô xám ngụy trang.


Lâm Du quỳ bên cạnh, hai tay ôm lấy cánh tay trái run rẩy của sư phụ, nước mắt chảy dài trên gương mặt lấm lem bùn đất: "Sư phụ! Người ráng nhịn một chút... Tô thần y đang chuẩn bị kim châm rồi. Người đừng vận khí nữa, con xin người!"


"Lâm... Lâm Du..." Giọng Tạ Hoài Phong khàn đặc, yếu ớt như tiếng lá khô xào xạc trong gió bão. Ông khẽ lắc đầu, cố nở một nụ cười ôn hòa để trấn an đệ tử, nhưng một ngụm máu đen lập tức bộc phát nơi khóe miệng, nhuộm đỏ cả mảng râu tóc chớm bạc rủ rượi. Kinh mạch rạn nứt trong người ông đang gào thét. Việc cưỡng ép vận chuyển Thanh Sơn Bất Lão để che chở cho Tô Thanh Hoài và Lâm Du lúc nãy đã khiến đan điền của ông tổn thương nghiêm trọng, nội lực sụt giảm xuống dưới hai phần công lực.


Tô Thanh Hoài bước nhanh tới bên giường, khuôn mặt thanh tú thường ngày vốn lạnh lùng nay tràn ngập vẻ nghiêm trọng. Nàng đặt chiếc hộp gỗ chứa bộ kim châm bằng bạc ròng lên bàn, nhanh tay mở nắp. Dưới ánh nến leo lét, chín cây ngân châm dài mảnh tỏa ra luồng hào quang bạc ôn hòa, thanh khiết. Nàng liếc nhìn bả vai trái đang hoại tử của Tạ Hoài Phong, hơi thở khẽ khựng lại một nhịp.


"Kinh mạch vai phải liệt hoàn toàn do chấn thương bỏng cũ, bả vai trái lại trúng kịch độc tàn phá của Mộc Sát. Chân khí của ông đã đông cứng đến bảy phần, nếu độc khí này ngấm vào tâm mạch, dẫu có Đại La Kim Đan cũng không cứu nổi." Tô Thanh Hoài lạnh lùng nói, nhưng đôi bàn tay đang đốt nóng ngân châm trên ngọn nến lại khẽ run lên nhè nhẹ.


Nàng quay sang Lâm Du, giọng nói đanh thép: "Lâm Du! Giữ chặt hai vai của sư phụ ngươi. Quá trình châm cứu này sẽ đau đớn thấu xương tủy, nếu ông ấy co giật làm lệch hướng châm, kinh mạch sẽ đứt đoạn ngay lập tức!"


Lâm Du vội vàng gật đầu, dùng cả thân hình gầy gò của mình ghì chặt lấy bả vai phải đang tê liệt của Tạ Hoài Phong. Cậu thiếu niên mười bảy tuổi cắn chặt môi, cố giữ cho cơ thể mình không run rẩy.


Tô Thanh Hoài hít một hơi thật sâu, lấy từ trong tay áo ra một gốc Thất Diệp Linh Chi nhỏ màu đỏ thẫm – loại dược liệu cực hiếm mọc trên vách đá sương mù núi Nga Mi mà nàng luôn mang theo bên người. Nàng nhanh tay dùng ngón tay bóp nát gốc linh chi, vắt lấy vài giọt dược dịch màu đỏ tươi nhỏ trực tiếp lên vết thương xanh lam của Tạ Hoài Phong. Dược lực ôn hòa của Thất Diệp Linh Chi vừa tiếp xúc với da thịt lập tức phát ra tiếng xèo xèo nhỏ, tạm thời kìm hãm sự lan tràn của tà độc.


"Tạ trưởng lão, chuẩn bị." Tô Thanh Hoài trầm giọng cảnh báo.


Nàng kẹp cây ngân châm thứ nhất giữa hai ngón tay, vận chuyển Vô Vi chân khí ôn hòa, chuẩn bị châm vào huyệt Đại Chùy sau gáy của ông. Đây là bước khởi đầu của tuyệt kỹ Hồi Dương Cửu Châm, nhằm thông suốt luồng chân khí bị đông cứng.


"Vút!"


Ngay khi mũi kim bạc vừa chạm vào da thịt, một luồng chân khí hộ thể bạo ngược bỗng bộc phát từ đan điền của Tạ Hoài Phong. Do kinh mạch rạn nứt đang bị tà độc kích thích, bản năng tự vệ của cơ thể ông tự động đẩy ngược ngân châm bạc ra ngoài. Cây kim châm bạc ròng uốn cong dưới áp lực chân khí, suýt nữa tuột khỏi tay Tô Thanh Hoài.


"Không được! Chân khí rạn nứt của ông ấy đang phản phệ quá mạnh!" Tô Thanh Hoài biến sắc, mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán. "Tạ Hoài Phong, ông phải chủ động buông bỏ hoàn toàn sự phòng ngự của chân khí đan điền! Nếu ông cứ kháng cự, dược lực không thể truyền vào!"


Tạ Hoài Phong nhắm nghiền hai mắt, gương mặt khắc khổ co rúm lại vì đau đớn. Ông hiểu rõ lời Tô Thanh Hoài. Nhưng việc buông bỏ hộ thể chân khí lúc này đồng nghĩa với việc để mặc cho kịch độc Phích Lịch Châm tự do tàn phá da thịt. Đó là một nỗi đau đớn tột cùng mà người thường không thể chịu đựng nổi.


Trong bóng tối của tâm trí, Tạ Hoài Phong khẽ sờ vào bức thư tay đẫm mồ hôi của con gái Tạ Thanh Anh đang giấu trong ngực áo. Hình ảnh đứa con gái nhỏ bướng bỉnh bị giam lỏng dưới chân núi và khuôn mặt trung hậu của Lâm Du hiện lên như một nguồn sức mạnh vô hình. Ông bắt đầu tụng thầm khẩu quyết của Tĩnh Tâm Kinh, dẫn dắt tâm trí đạt đến trạng thái tịnh hóa hoàn toàn sát niệm và nỗi đau.


"Thanh Hoài... ra tay đi..." Tạ Hoài Phong khàn giọng thầm thì.


Tô Thanh Hoài không chút do dự, nàng dẫn dắt dược lực Thất Diệp Linh Chi qua thân kim bạc, cưỡng ép đâm sâu vào huyệt Đại Chùy.


"Hự!"


Tạ Hoài Phong rên rỉ một tiếng nghẹn ngào trong cổ họng. Thân thể ông đột ngột co giật mạnh, bắp cơ vai trái căng cứng như đá thép. Lâm Du phải dùng hết sức bình sinh, ghì chặt hai vai sư phụ xuống giường tre.


Tô Thanh Hoài nhanh như chớp giật, tiếp tục châm cây kim thứ hai vào huyệt Kiên Tỉnh, rồi cây thứ ba vào huyệt Thiên Tông. Áp dụng *Dược lý châm cứu Tô gia*, mỗi cây kim châm đâm xuống là một lần nàng dùng chân khí dẫn dắt dược lực Thất Diệp Linh Chi len lỏi vào từng kẽ nứt của kinh mạch rạn nứt, bao bọc lấy luồng tà độc màu xanh lam và cưỡng ép đẩy chúng ngược trở lại.


Đến cây kim thứ sáu, bả vai trái của Tạ Hoài Phong đã cắm đầy những cây kim bạc rực sáng. Một luồng sương đen nhạt mang theo mùi hôi thối nồng nặc bắt đầu bốc lên từ các huyệt vị, chứng tỏ độc tính đang bị trục xuất. Thế nhưng, thể xác của vị cựu trưởng lão đã chạm đến giới hạn chịu đựng tối đa. Da thịt ông tái nhợt, mồ hôi đẫm đìa hòa lẫn với máu tươi chảy ròng ròng từ tấm lưng bỏng nặng xuống sàn gỗ.


"Chỉ còn ba châm cuối cùng..." Tô Thanh Hoài thở dốc, đôi mắt nàng hoa lên vì tiêu hao quá nhiều tinh thần lực. Nàng cầm cây kim thứ bảy, nhắm thẳng vào huyệt Khúc Trì ở khuỷu tay trái.


Đúng lúc này, một tiếng rắc nhỏ, khô khốc bất ngờ vang lên từ sâu trong kinh mạch vai phải bị liệt của Tạ Hoài Phong. Áp lực của luồng chân khí nghịch hành và tà độc bị dồn ép quá mức đã khiến một nhánh kinh mạch chính tại vai phải bị nứt vỡ hoàn toàn.


Một dòng máu đen sậm, tanh nồng đột ngột phun ra từ đầu cây ngân châm cắm ở huyệt Kiên Tỉnh, bắn tung tóe lên tà áo lam nhạt của Tô Thanh Hoài.


Sắc mặt Tạ Hoài Phong trắng bệch không còn một giọt máu, cơ thể ông cứng đờ ra rồi đổ sụp xuống giường tre, hơi thở hoàn toàn lịm tắt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!