Hắc Phong Ám Kích
Sương mù rạng sáng ở trấn Gia Định không mang theo cái lạnh thanh khiết của đỉnh núi Nga Mi, mà nồng nặc mùi bùn đất ẩm ướt, mùi dầu mỡ từ các tiệm ăn đêm và cả mùi rỉ sét vô hình của những thanh binh khí đang rình rập trong bóng tối. Sau khi vượt qua cửa ải kiểm tra gắt gao của Kim Đao Hầu nhờ sự cố ngựa lồng đầy mưu trí, Tạ Hoài Phong khó nhọc đẩy chiếc xe gỗ chở đầy lụa Thục Cẩm đi sâu vào những con ngõ hẹp lầy lội.
Mỗi bước đi của vị cựu trưởng lão Nga Mi là một lần tấm lưng bỏng nặng co thắt dữ dội. Vết thương do tảng gỗ cháy đè sụp trong ngục tối đêm trước đã rách miệng, máu tươi rỉ qua lớp băng gạc thô sơ, thấm đẫm vạt áo xám dịch dung. Cánh tay phải của ông hoàn toàn liệt buốt, buông thõng bất động bên hông. Toàn bộ lực đẩy cỗ xe nặng nề đều dồn vào cánh tay trái gân guốc. Bả vai trái của ông cũng đang run lên nhè nhẹ, độc tính tà khí từ Huyết Quỷ Kiếm của Sở Minh găm vào lúc trước vẫn chưa tan hết, tạo ra một luồng khí lạnh buốt buốt gặm nhấm kinh mạch.
Lâm Du đi bên cạnh, gương mặt thiếu niên mười bảy tuổi lấm lem những mụn chàm giả bằng đất sét đỏ, đôi mắt đỏ hoe vì lo lắng nhưng vẫn kiên cường ghé vai đẩy phụ sư phụ. Dưới lớp áo thô rách rưới của cậu, cuộn Huyết Thư tối mật ghi danh sách bốn mươi tám đệ tử đã bị hiến tế vẫn được quấn chặt quanh lồng ngực, tỏa ra một hơi ấm nhàn nhạt như một lời thề máu chưa nguôi.
"Sư phụ... rẽ vào ngõ này phải không ạ?" Lâm Du thầm thì, giọng nói khàn đặc vì ngạt khói ngục tối.
Tạ Hoài Phong khẽ gật đầu. Ông nhắm mắt, vận dụng *Cảm ứng chân khí* để rà soát xung quanh. Trong phạm vi mười trượng, ngoài tiếng ngáy ngủ của phu khuân vác và tiếng gió rít qua khe cửa, không có luồng sát khí nào đáng ngại.
Ở cuối con ngõ hẹp, một tấm biển gỗ sơn đen đã bạc màu treo lơ lửng dưới mái hiên rêu phong, bên trên khắc ba chữ màu đỏ sậm: "Phong Trần Quán". Đây chính là Quán trọ Phong Trần – địa bàn của Bạch Vũ Phụng, một mật báo viên phong trần lâu năm của Cái Bang và cũng là nơi Hồng Thất Sơn đang chờ đợi họ.
Tạ Hoài Phong khẽ gõ cửa theo nhịp ba ngắn hai dài. Cánh cửa gỗ dày nặng từ từ mở ra một khe hẹp. Một mùi hương nồng nàn của rượu nếp Thục Trung quyện lẫn mùi phấn son dịu nhẹ tỏa ra. Bước ra đón họ là một nữ tử trung niên quyến rũ, mặc chiếc sườn xám màu đỏ xẻ cao, tay cầm chiếc quạt tròn thêu hình phượng hoàng lửa. Gương mặt nàng sắc sảo, đôi mắt phượng khẽ liếc qua cỗ xe lụa rồi dừng lại trên vệt máu đỏ sậm sau lưng Tạ Hoài Phong.
"Tạ trưởng lão, cuối cùng người cũng tới." Bạch Vũ Phụng khẽ thở phào, giọng nói thanh tao nhưng đầy cảnh giác. Nàng nhanh chóng né người sang một bên, ra hiệu: "Mau vào đi, kỵ binh của Tổng binh phủ đang lục soát gắt gao ngoài phố lớn đấy."
Ngay khi cỗ xe đẩy gỗ được đưa vào trong sân sau yên tĩnh, cánh cửa lập tức được khóa chặt bằng ba vòng xích sắt. Từ trong bóng tối của gian nhà ngang, một bóng người cao lớn mặc áo vá trăm mảnh bước ra, tay cầm thanh đả cẩu bổng bằng tre xanh bóng loáng. Đó chính là Hồng Thất Sơn, phó bang chủ Cái Bang.
"Tạ huynh!" Hồng Thất Sơn bước nhanh tới, đỡ lấy bả vai trái của Tạ Hoài Phong. Sắc mặt gã đại biến khi cảm nhận được luồng chân khí hỗn loạn và độc tính đang tàn phá cơ thể vị cựu trưởng lão: "Người... người bị thương nặng thế này sao? Kinh mạch rạn nứt đến mức này, làm sao chịu đựng được suốt chặng đường qua?"
Tạ Hoài Phong khẽ xua tay trái, gượng cười khàn khàn: "Hồng đệ, ta không sao. Cứu được Lâm Du và bảo toàn cuộn Huyết Thư là đại hạnh rồi. Khụ... khụ..."
Một ngụm máu đen nhỏ bộc phát nơi khóe miệng ông, nhuộm đỏ một mảng râu tóc chớm bạc rủ rượi. Lâm Du hoảng hốt đỡ lấy sư phụ, nước mắt chực trào ra: "Sư phụ! Người đừng vận khí nữa!"
"Để ta xem cho ông ấy."
Một giọng nói lạnh lùng, thanh nhã vang lên từ phía cầu thang gỗ. Bước xuống là một nữ tử khoảng ba mươi tuổi, mặc y phục màu lam nhạt đơn giản nhưng sạch sẽ. Gương mặt nàng thanh tú, đôi mắt lạnh lùng không gợn sóng trần ai, người thoang thoảng mùi ngải cứu và thảo dược dịu nhẹ. Trên tay nàng cầm một bộ kim châm bằng bạc ròng giắt trong bao da thú cổ xưa. Đây chính là Tô Thanh Hoài, nữ y sĩ đồng hành có tính tình kỳ quái nhưng y thuật thông thần vùng Thục Tây.
Tô Thanh Hoài bước tới bên giường tre ở gian phòng trong, không nói một lời, đặt ba ngón tay thanh mảnh lên cổ tay trái của Tạ Hoài Phong. Nàng nhắm mắt, lắng nghe mạch tượng. Gian phòng lập tức rơi vào sự im lặng ngột ngạt, chỉ còn tiếng mưa phùn bắt đầu rơi tí tách trên mái ngói.
Sau một nén nhang, Tô Thanh Hoài mở mắt, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại đầy nghiêm trọng. Nàng liếc nhìn Lâm Du, rồi nhìn thẳng vào Tạ Hoài Phong, giọng nói lạnh lùng nhưng chứa đựng sự kinh ngạc ẩn giấu:
"Tấm lưng bị bỏng nặng đến hoại tử thịt da, kinh mạch vai phải liệt hoàn toàn do chấn động hỏa độc. Tệ hơn cả là kinh mạch toàn thân ông đang rạn nứt nghiêm trọng, chân khí đan điền suy kiệt chỉ còn chưa đầy ba phần. Lại thêm độc tính tà khí từ vết chém ở bả vai trái đang ngấm ngầm đông cứng chân khí. Tôi thật không hiểu, một người mang thân xác tàn tạ thế này làm sao có thể dùng tay trái đẩy xe lụa nặng trăm cân đi suốt mười dặm đường bùn lầy?"
Lâm Du nghe vậy, quỳ sụp xuống bên giường, khóc nghẹn: "Tô thần y, xin người hãy cứu sư phụ con! Người vì che chắn cho con khỏi tảng gỗ cháy và độc châm của sát thủ nên mới bị thế này..."
Tạ Hoài Phong dùng bàn tay trái run rẩy khẽ vuốt tóc đệ tử, ôn hòa nói: "Lâm Du, đứng lên đi. Sư phụ mạng lớn, chưa chết được đâu. Tô cô nương, chỉ cần cho ta vài viên thuốc tịnh hóa tà khí, ta tự điều khí là được."
"Tự điều khí?" Tô Thanh Hoài cười lạnh, đôi mắt phượng lóe lên tia giận dữ: "Ông muốn tự sát thì cứ việc vận khí. Kinh mạch của ông giống như một chiếc bình gốm rạn nứt đầy vết rạn, chỉ cần vận một luồng chân khí mạnh để chiến đấu, chiếc bình ấy sẽ vỡ vụn thành trăm mảnh, đan điền phế bỏ vĩnh viễn!"
Nàng quay sang Bạch Vũ Phụng, dặn dò: "Bạch tỷ, chuẩn bị cho tôi một chậu nước nóng và một lò than nhỏ. Tôi cần dùng *Dược lý châm cứu Tô gia* để phong tỏa tạm thời tà độc ở vai trái cho ông ấy. Nhưng đây chỉ là giải pháp tình thế, nếu ông ấy tiếp tục động thủ, thần tiên cũng không cứu được."
Đêm đó, Quán trọ Phong Trần chìm vào sự tĩnh lặng u ám. Mưa giông ngoài trời ngày càng nặng hạt, tiếng sấm sét thỉnh thoảng nổ vang từ phía núi Nga Mi xa xôi, dội xuống trấn nhỏ những luồng sáng xanh loét quỷ dị. Tạ Hoài Phong nằm trên giường tre, cơ thể run rẩy nhẹ dưới lớp chăn mỏng do độc tính tà khí bắt đầu phát tác, gây ra những cơn lạnh buốt thấu xương.
Tô Thanh Hoài ngồi bên cạnh, tỉ mỉ dùng nước nóng lau sạch vết máu khô quanh vết thương vai trái của ông. Ánh mắt nàng khẽ dao động khi nhìn thấy tấm lưng chằng chịt những vết bỏng sâu hoắm đen sạm – minh chứng cho sự hy sinh điên cuồng của một vị trưởng lão vì đệ tử của mình. Nàng khẽ thở dài, một cảm xúc kính trọng thầm lặng dâng lên trong lòng.
"Tạ trưởng lão, ông cả đời hành hiệp, cuối cùng lại mang danh phản đồ bị vạn người phỉ nhổ. Ông có hận Diệp Cô Vân không?" Tô Thanh Hoài khẽ hỏi, tay lăm lăm chiếc kim châm bạc rực sáng dưới ánh đèn dầu.
Tạ Hoài Phong nhìn lên trần nhà gỗ mục, ánh mắt bình thản vô cầu: "Hận thù chỉ làm mờ mắt kiếm sĩ. Diệp Cô Vân đi sai đường, ta chỉ muốn bảo vệ những đứa trẻ vô tội như Lâm Du. Danh tiếng thế gian đối với ta chỉ là mây khói thoảng qua."
Đúng lúc đó, một luồng gió lạnh buốt đột ngột thổi tung cánh cửa sổ gỗ sau phòng, dập tắt ngọn nến duy nhất trên bàn.
Tạ Hoài Phong lập tức mở trừng mắt. Bản năng của một cao thủ nhất lưu đỉnh phong bộc phát cực hạn dẫu cơ thể đang suy kiệt. Ông ngửi thấy trong gió mưa không phải mùi đất ẩm, mà là một mùi tanh nồng quỷ dị của nước sông và mùi lá cây mục nát cực kỳ quen thuộc.
"Có sát khí!" Tạ Hoài Phong truyền âm trầm thấp vào tai Tô Thanh Hoài và Lâm Du đang nằm ngủ ở góc phòng.
"Vút! Vút! Vút!"
Một chuỗi tiếng rít xé gió sắc lẹm vang lên từ khoảng tối ngoài cửa sổ. Mười hai chiếc phi châm độc màu lam nhạt, nhỏ như sợi tóc, phóng thẳng về phía giường ngủ của Tạ Hoài Phong với tốc độ kinh hoàng.
Trong bóng tối tịch mịch, Tạ Hoài Phong không thể nhìn thấy bằng mắt thường. Nhưng đôi tai ông khẽ động, vận dụng kỹ năng phản xạ *Thính phong biện vị* cực hạn. Ông nghe thấy tiếng rẽ gió cực nhỏ của từng chiếc kim độc, đoán định quỹ đạo chính xác đến từng phân. Không một chút do dự, ông dùng tay trái giật phăng chiếc vỏ kiếm gỗ đào cổ kính đang đặt đầu giường, vung lên vẽ một vòng tròn hoàn mỹ giữa khoảng không.
"Keng! Keng! Keng!"
Mười hai chiếc phi châm độc va chạm vào vỏ gỗ đào phát ra những tiếng kêu giòn giã, bị lực đánh nhu hòa gạt phăng găm chặt vào vách gỗ bên cạnh. Những chỗ gỗ bị kim đâm lập tức sủi bọt đen sậm, tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc – đây chính là độc tính kịch độc của Thủy Sát!
"Rầm!"
Cánh cửa phòng bằng gỗ bách bị một lực lượng cương mãnh phá tan tành thành trăm mảnh vụn. Một bóng đen gầy gò cao nhêu nghêu lao vào như một bóng ma cây, trên mặt đeo chiếc mặt nạ gỗ hình quỷ cây quỷ dị. Trên tay hắn cầm thanh kiếm mỏng dính tỏa ra luồng ánh sáng màu xanh lam đầy tà khí – đó chính là sát thủ Mộc Sát cùng thanh *Độc kiếm của Mộc Sát*!
"Tạ Hoài Phong! Lấy thủ cấp của ngươi đổi vạn lượng vàng!" Mộc Sát cười lạnh, giọng nói rít qua kẽ răng nghe rợn người.
Hắn vung độc kiếm đâm ra vạn điểm xanh lam, tạo thành một tấm lưới kiếm khí tẩm độc phủ kín không gian chật hẹp của căn phòng gỗ. Luồng kiếm khí sắc lạnh mang theo mùi lưu huỳnh và độc rắn rết Thục địa xộc thẳng vào mũi mọi người.
Tạ Hoài Phong khẽ cắn răng, tấm lưng bỏng nặng lại rách miệng chảy máu xối xả. Ông biết rõ, nếu ông né tránh, Tô Thanh Hoài đang đứng sau lưng và Lâm Du đang nằm dưới đất chắc chắn sẽ trúng độc kiếm. Ông tuyệt đối không thể lùi bước!
Bằng cánh tay trái duy nhất còn cử động được, Tạ Hoài Phong vung Thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét ra khỏi bao vải bố. Ông không vận chân khí tấn công, chỉ dồn luồng nội lực ôn hòa ít ỏi còn lại thi triển biến chiêu phòng thủ *Thanh Sơn Bất Lão*. Một màng bảo vệ bằng kiếm khí tròn trịa như ngọn núi xanh vững chãi hiện ra trước mặt, che chắn hoàn toàn cho Tô Thanh Hoài và Lâm Du phía sau lưng.
"Keng! Keng! Keng!"
Mũi độc kiếm của Mộc Sát đâm dồn dập vào màng kiếm khí ôn hòa, phát ra những tiếng va chạm chói tai. Lực chấn động từ thanh kiếm nặng khiến Tạ Hoài Phong phải lùi lại nửa bước, lồng ngực bỏng rát, một ngụm máu tươi dâng lên tận cổ họng nhưng ông cưỡng ép nuốt ngược vào trong để duy trì màng bảo vệ.
"Hừ, phòng thủ giỏi lắm! Nhưng để xem ngươi đỡ thế nào trước chiêu này!"
Mộc Sát cười lạnh, tay trái hắn bất ngờ vung lên, ném ra một nắm bột đen sậm hướng thẳng vào mặt Tạ Hoài Phong – đó chính là *Độc phấn Mộc Sát* cực độc!
Cùng lúc đó, từ phía cửa sổ, bóng dáng mảnh khảnh của Thủy Sát đeo mặt nạ quỷ nước xuất hiện. Nàng vung đôi đoản đao sắc bén khảm lam ngọc, lao thẳng về phía Lâm Du hòng cướp lấy cuộn Huyết Thư trên người cậu thiếu niên.
"Lâm Du! Cẩn thận!" Tô Thanh Hoài hét lớn, nàng nhanh nhẹn rút từ trong người ra một nắm *Mê Hồn Phấn*, ném mạnh về phía Thủy Sát để cản bước khinh công của nữ sát thủ.
Thủy Sát bị bột mê hương làm phân tâm, đôi đoản đao khựng lại giữa chừng. Nhưng luồng *Độc phấn Mộc Sát* màu đen tối lúc này đã khuếch tán mù mịt khắp căn phòng gỗ đóng kín, bao vây lấy Tạ Hoài Phong. Chất độc không màu không mùi này một khi hít phải sẽ lập tức làm đông cứng chân khí, phá hủy kinh mạch tự nhiên từ bên trong.
Tạ Hoài Phong nín thở hoàn toàn, nhưng làn sương độc vẫn tiếp xúc với vết thương rách miệng sau lưng ông, thấm vào máu thịt. Cảm giác lạnh buốt đột ngột truyền thẳng vào đan điền, khiến luồng chân khí ôn hòa của ông bị nghẽn mạch tạm thời, màng bảo vệ *Thanh Sơn Bất Lão* bắt đầu rạn nứt tiêu tán.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Tạ Hoài Phong biết rằng nếu để ánh sáng lồng đèn tiếp tục soi rõ vị trí của họ, song sát Hắc Phong sẽ dễ dàng dùng độc châm kết liễu mạng sống của tất cả. Ông phải dùng mưu trí để lật ngược thế cờ.
Vận dụng chút chân khí cuối cùng dồn vào mũi thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét, Tạ Hoài Phong vung kiếm chém ra một luồng kiếm khí mỏng dính nhưng vô cùng sắc bén nhắm thẳng vào sợi dây xích treo chiếc lồng đèn dầu duy nhất ngoài hành lang hành lang sau phòng gỗ.
"Phựt!"
Sợi xích sắt đứt gãy, chiếc lồng đèn dầu rơi xuống đất vỡ tan, ngọn lửa duy nhất bị dập tắt hoàn toàn. Toàn bộ căn phòng gỗ lập tức chìm vào bóng tối tuyệt đối, đen đặc như mực.
"A!" Tiếng hét hoảng hốt của Thủy Sát vang lên trong bóng tối khi nàng bị mất phương hướng khinh công.
Mộc Sát cười lạnh, giọng nói đầy tự tin: "Tạ Hoài Phong, ngươi nghĩ dập tắt lửa là có thể thoát sao? Song sát Hắc Phong tụi ta đã quen chiến đấu trong bóng tối!"
Hắn vung độc kiếm chém loạn xạ theo trí nhớ vị trí lúc nãy của main. Nhưng hắn đã lầm.
Tạ Hoài Phong dẫu đang bị độc tố tàn phá kinh mạch vai trái, nhưng thính giác của ông nhờ rèn luyện tại Hang Gió Hú đã đạt đến cảnh giới *Thính phong biện vị* tối thượng. Trong bóng tối đen đặc, đôi tai ông khẽ động, lắng nghe từng nhịp thở dồn dập của Mộc Sát, tiếng vạt áo lướt nhẹ của Thủy Sát và cả tiếng gió rẽ của mũi độc kiếm đang chém tới.
Ông nhẹ nhàng lách người tránh né đường kiếm của Mộc Sát chỉ trong gang tấc dẫu không cần nhìn bằng mắt. Đồng thời, tay trái ông vung thanh kiếm rỉ sét, truyền một luồng kiếm ý nhu hòa đâm nhẹ vào cổ tay cầm kiếm của Mộc Sát.
"Bốp!"
Mũi kiếm rỉ sét đánh trúng huyệt đạo cổ tay của Mộc Sát dẫu hắn đang vận công phòng thủ. Kinh mạch tay phải của hắn tê liệt, thanh độc kiếm mỏng dính suýt tuột khỏi tay. Mộc Sát kinh hoàng lùi lại ba bước, không thể tin nổi một phế nhân liệt tay phải, trúng độc nặng lại có thể ra chiêu chính xác đến từng phân trong bóng tối tuyệt đối như vậy.
"Thủy Sát! Mau rút! Lão già này có tà thuật thính giác!" Mộc Sát hét lớn đầy hoảng sợ.
Thủy Sát biết thế trận đã mất, nàng vung đôi đoản đao tạo ra một luồng đao phong cản đường, rồi cùng Mộc Sát nhanh chóng khinh công nhảy ra ngoài cửa sổ, biến mất vào màn mưa giông dày đặc của đêm tối Thục Trung.
Trong căn phòng gỗ tối tăm, tiếng mưa rơi xối xả ngoài cửa sổ dần át đi tiếng động chiến đấu. Tạ Hoài Phong đứng lặng giữa bóng tối, tay trái chống thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét xuống đất để giữ cho thân thể gầy gò không bị ngã sụp.
"Khụ... khụ..."
Một ngụm máu đen sậm phun ra từ miệng ông, nhuộm đỏ cả vạt áo vải thô dơ bẩn. Chất độc từ *Độc phấn Mộc Sát* bắt đầu ngấm sâu vào bả vai trái và vết bỏng cũ sau lưng, tỏa ra luồng khí lạnh buốt buốt đông cứng kinh mạch toàn thân. Tạ Hoài Phong cảm thấy lồng ngực mình nóng rát như lửa thiêu, trong khi tay chân lại lạnh ngắt như băng đá. Ông khó nhọc quỵ sụp một gối xuống sàn gỗ mục, hơi thở đứt quãng.
Lâm Du hoảng loạn mò mẫm trong bóng tối lao tới ôm chặt lấy sư phụ, tiếng khóc nghẹn ngào vang vọng căn phòng trống: "Sư phụ! Người làm sao thế này? Tô thần y! Mau cứu sư phụ con!"
Tô Thanh Hoài nhanh chóng châm lửa một ngọn nến mới. Dưới ánh sáng vàng vọt leo lét, nàng bàng hoàng nhìn sắc mặt trắng bệch không còn giọt máu của Tạ Hoài Phong, bả vai trái của ông đã chuyển sang màu xanh lam quỷ dị do độc tính tàn phá cực hạn.
Mộc Sát cười lạnh, lưỡi độc kiếm của hắn khẽ rung tạo ra luồng khói độc màu xanh lam bao phủ toàn bộ căn phòng gỗ đóng kín.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!