Nhạc nềnPrairie

Dịch Dung Vượt Ải

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa giông gào thét như muốn xé rách bầu trời đêm Thục Trung. Giữa rừng trúc già quanh Am Bạch Vân, tiếng tre nứt gãy rầm rầm vang lên không dứt. Luồng kiếm khí đỏ sẫm, tanh nồng mùi máu của Huyết Quỷ Kiếm trong tay Sở Minh vừa quét qua, chặt đứt hàng loạt thân trúc lớn, đổ rạp xuống tạo thành một đống đổ nát chắn lối thoát hiểm duy nhất của thầy trò Tạ Hoài Phong hướng về phía hạ sơn.


"Tạ Hoài Phong! Lối thoát hiểm duy nhất đã bị chặn đứng! Để xem hôm nay ngươi làm sao đưa đứa trẻ này thoát khỏi rừng trúc!" Tiếng cười tàn ác, khàn khục của Sở Minh vọng qua màn mưa, âm u như tiếng quỷ gọi hồn.


Tạ Hoài Phong đứng trên một thân trúc đổ nghiêng ngả, tay trái bế chặt Lâm Du, tà áo xám đã rách nát bay phần phật trong gió bão. Vai phải của ông hoàn toàn liệt buốt, buông thõng bất động. Tệ hơn, độc châm tà khí của Sở Minh lúc nãy tuy bị gạt đi, nhưng làn sương độc vẫn kịp ngấm nhẹ vào bả vai trái của ông, gây ra một cảm giác tê dại lạnh buốt. Chân khí trong đan điền của vị cựu trưởng lão lúc này chỉ còn chưa đầy ba phần công lực, kinh mạch rạn nứt chấn động mạnh, ngực nóng rát như lửa thiêu.


Nhưng đôi mắt ông vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu. Nhìn đống đổ nát trước mặt và luồng sát khí đỏ sẫm đang lao tới từ phía sau, Tạ Hoài Phong khẽ cắn chặt răng, nuốt ngược ngụm máu tanh vào trong phế quản. Ông không thể chiến đấu trực diện với Sở Minh lúc này, bởi Thích Vô Tình và đội truy phong Nga Mi đang áp sát rặng thông phía Đông. Nếu để bị vây hãm, Lâm Du chắc chắn sẽ trúng loạn tiễn.


"Lâm Du, ôm chặt lấy ta!" Tạ Hoài Phong truyền âm sát bên tai đệ tử.


Ông vận chuyển *Yên Vũ Trùng Phùng* bộ pháp, thân hình hóa thành một làn sương khói mờ ảo, lướt nhanh trên những thân trúc đổ. Sở Minh từ trên ngọn trúc lao xuống, Huyết Quỷ Kiếm đâm ra vạn điểm kiếm quang đỏ máu quyết đoạt mạng hai người.


Tạ Hoài Phong nhắm mắt, cảm nhận dòng chảy chân khí bạo ngược của đối phương qua *Cảm ứng chân khí*. Thay vì rút kiếm rỉ sét tấn công, ông vung vỏ kiếm gỗ đào cổ kính bằng tay trái, thi triển biến chiêu phòng thủ *Thanh Sơn Bất Lão*. Một màng bảo vệ bằng kiếm khí tròn trịa, vững chãi như ngọn núi xanh hiện ra, không phải để đỡ đòn trực diện, mà là để nương theo lực chém của Sở Minh.


"Keng!"


Mũi kiếm của Sở Minh đâm mạnh vào màng kiếm khí ôn hòa. Tạ Hoài Phong mượn chính phản lực cương mãnh của cú đâm ấy, đẩy thân hình hai thầy trò lướt bay ngược về phía vách đá dốc đứng sát bên hẻm núi. Đồng thời, lực chấn động của đường kiếm khiến đống đổ nát trúc xanh sụp đổ rầm rầm xuống khe sâu, tạo ra một màn sương bụi và lá tre mù mịt che khuất tầm nhìn.


"Đuổi theo!" Tiếng gầm rú điên cuồng của Sở Minh bị tiếng mưa bão nuốt chửng. Khi hắn và Thích Vô Tình đuổi tới rìa vách đá, bóng dáng tà áo xám của Tạ Hoài Phong đã biến mất hoàn toàn vào màn sương đêm dày đặc hướng về phía hạ sơn.


***


Sáng hôm sau, mưa giông đã dứt, chỉ còn lại làn sương mù xám xịt bao phủ khắp núi rừng Thục Trung. Dưới chân núi Nga Mi, con đường mòn dẫn về trấn Gia Định lầy lội những bùn đất và lá mục.


Tạ Hoài Phong khó nhọc bước đi, từng bước chân nặng nề như đeo đá nghìn cân. Tấm lưng bỏng nặng của ông sau trận hỏa hoạn ngục tối đêm qua giờ đã rách miệng, máu tươi rỉ qua lớp băng gạc thấm đỏ cả vạt áo vải thô cải trang. Vai phải liệt buốt, vai trái tê dại vì độc tính chưa tan hoàn toàn. Lâm Du đi bên cạnh, gương mặt thiếu niên mười bảy tuổi hốc hác, đôi mắt đỏ hoe vì lo lắng nhưng vẫn kiên cường đỡ lấy một bên hông của sư phụ.


"Sư phụ... người có sao không? Vai trái của người đang run lên kìa..." Lâm Du nghẹn ngào thầm thì.


"Ta không sao. Vận chuyển Tĩnh Tâm Kinh, đừng để tâm trí bị xao động bởi ngoại cảnh." Tạ Hoài Phong khàn giọng nói, gương mặt chớm bạc rủ rượi lộ rõ vẻ kiệt quệ nhưng ánh mắt vẫn đầy bao dung.


Khi họ tiếp cận cây cầu đá cổ dẫn vào ngoại vi trấn Gia Định, tiếng sáo trúc trầm buồn, melancholic bất ngờ vang lên từ dưới bóng cây liễu già ven sông. Tiếng sáo lượn lờ trong sương mù, nhịp điệu lúc dồn dập lúc khoan thai.


Tạ Hoài Phong khẽ dừng bước. Ông nhận ra nhịp điệu truyền tin mật của Cái Bang.


Dưới gốc liễu, một lão khất cái mù cả hai mắt, tóc tai rối bù như tổ quạ, mặc chiếc áo thô xám vá trăm mảnh bẩn thỉu đang ngồi xếp bằng, tay nâng chiếc sáo trúc cũ kỹ thổi từng hơi dài. Đó chính là Hoa Vô Ưu – liên lạc viên bí mật của Cái Bang tại trấn Gia Định.


Thấy tiếng bước chân dừng lại, Hoa Vô Ưu ngừng sáo, khẽ nghiêng tai nghe ngóng gió núi, rồi nở một nụ cười thưa răng rạng rỡ: "Khách quý phương nào ghé trấn nhỏ rạng sáng thế này? Trấn Gia Định hôm nay gió lớn lắm, cổng thành đang dựng rào sắt kiểm tra gắt gao, chim bay cũng khó lọt."


"Hoa huynh, cố nhân ghé thăm." Tạ Hoài Phong bước tới, giọng nói trầm ấm dẫu khàn đục.


Hoa Vô Ưu giật mình, lập tức đứng dậy, thu sáo trúc vào đai lưng rách. Lão bước nhanh tới, dùng bàn tay sần sùi khẽ chạm vào vai Tạ Hoài Phong, sắc mặt đại biến khi cảm nhận được vết thương bỏng nặng và luồng độc khí đang nghẽn mạch trong người ông: "Tạ trưởng lão... người bị thương nặng thế này sao? Hồng phó bang chủ đã báo tin cho ta từ trước, nói người mang theo truyền nhân Nga Mi đang bị truy sát toàn võ lâm. Mau đi theo ta!"


Hoa Vô Ưu dẫn thầy trò lách qua rặng liễu rậm rạp, đi vào một miếu hoang đổ nát khuất sau bờ sông. Tại đây, lão khất cái mù đã chuẩn bị sẵn một chiếc xe đẩy bằng gỗ thô, bên trên chất đầy những cuộn *Thục Cẩm quý giá* – loại vải dệt lụa lộng lẫy nổi tiếng của vùng Tứ Xuyên.


"Kim Đao Hầu – tổng binh địa phương đã nhận hối lộ lớn của Diệp Cô Vân, ban hành lệnh truy nã quan phủ đối với người. Tranh vẽ tầm nã dán đầy cổng thành, lính canh đang lục soát từng người qua lại." Hoa Vô Ưu vừa nói, vừa lấy ra một hộp gỗ nhỏ chứa bùn đất mịn, nước cốt thảo dược đắng và bột than đen. "Muốn qua ải, chỉ có thể dùng *Thuật dịch dung thô sơ* của Cái Bang ta."


Hoa Vô Ưu tuy mù nhưng đôi bàn tay cực kỳ nhạy bén. Lão dùng ngón tay thoa hỗn hợp bùn đất và nước thảo dược lên mặt Tạ Hoài Phong. Dưới sự vuốt ve tỉ mỉ của lão, những nếp nhăn giả sâu hoắm hiện ra quanh khóe mắt và vầng trán của ông, màu da chuyển sang sắc vàng vọt, sạm nắng của một lão già khắc khổ quanh năm đi buôn lụa. Mái tóc chớm bạc của ông được xõa xuống cẩu thả, búi lại bằng một dải vải thô rách.


Đối với Lâm Du, Hoa Vô Ưu dùng bột than và đất sét đỏ vẽ lên mặt cậu những vết mụn chàm giả lấm lem, che đi gương mặt thanh tú đệ tử nội môn. Lão bắt Lâm Du mặc chiếc áo thô rách vai, đóng vai một đứa tiểu đồng câm điếc, gù lưng đi theo hầu hạ.


Thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét được quấn chặt trong một lớp vải bố thô, giấu sâu dưới đáy xe đẩy, bên dưới những cuộn lụa Thục Cẩm rực rỡ chỉ vàng chỉ bạc. Cuộn Huyết Thư tối mật vẫn được quấn chặt quanh ngực Lâm Du dưới lớp áo rách.


"Tạ trưởng lão, đây là ba trăm lượng *Ngân lượng lộ phí* do Cái Bang ta quyên góp ngầm cho người." Hoa Vô Ưu nhét một túi vải nặng trịch vào tay áo Tạ Hoài Phong. "Hồng phó bang chủ đang chờ người ở quán trọ phía trong trấn. Đi cổng thành phía Nam, tên đội trưởng lính canh ở đó rất tham lam, nhưng phải cẩn thận... Kim Đao Hầu hôm nay có mặt tại trạm gác."


"Đa tạ Hoa huynh. Ơn nghĩa này, Tạ mỗ ghi tạc trong lòng." Tạ Hoài Phong chắp tay trái tạ ơn, rồi cúi người, dùng cánh tay trái gân guốc đẩy chiếc xe gỗ nặng trịch hướng về phía cổng thành trấn Gia Định.


***


Cổng phía Nam trấn Gia Định ngột ngạt và căng thẳng đến cực hạn.


Hàng rào hắc thiết được dựng lên chắn ngang lối đi, chỉ chừa lại một khe hẹp vừa đủ cho một chiếc xe đẩy qua. Hàng chục binh lính mặc giáp sắt sáng loáng của Tổng binh phủ đứng dàn hàng hai bên, tay lăm lăm giáo dài và cung nỏ bọc thép. Trên bức tường đá xám xịt của cổng thành, bức họa chân dung Tạ Hoài Phong mặc bạch y Nga Mi, thần thái tĩnh lặng được dán nổi bật, bên dưới đề dòng chữ đỏ sẫm: "Phản đồ Nga Mi Tạ Hoài Phong – sát hại đồng môn, cướp đoạt bảo vật. Treo thưởng vạn lượng vàng."


Tạ Hoài Phong bước từng bước chậm rãi, thân hình gù rạp xuống cỗ xe đẩy gỗ. Vai phải liệt buốt, vai trái tê dại, tấm lưng bỏng nặng co thắt dữ dội sau mỗi nhịp vận lực đẩy xe. Mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán ông, hòa cùng lớp bùn đất dịch dung tạo thành những vệt xám xịt dơ bẩn. Lâm Du gù lưng đi bên cạnh, đầu cúi thấp, tay bám chặt lấy thành xe gỗ, lồng ngực đập liên hồi dưới cuộn Huyết Thư đang quấn quanh người.


"Đứng lại! Xe chở thứ gì?" Một tiếng quát hống hách vang lên.


Tên đội trưởng lính canh cổng thành bước tới, tay tì lên chuôi kiếm hông, ánh mắt tham lam quét qua cỗ xe đẩy chất đầy Thục Cẩm.


Tạ Hoài Phong lập tức buông xe, giả vờ ho khúm núm rũ rượi, tấm lưng gù rạp xuống như một lão già sắp đất quy thiên. Ông run rẩy nâng giọng nói khàn khàn, đứt quãng:


"Bẩm quan lớn... lão già từ Thục Tây... mang vài cuộn Thục Cẩm vào trấn giao cho tiệm vải... Mong quan lớn khai ân cho cha con lão thông quan... Khụ... khụ..."


"Thục Cẩm? Vải lụa quý giá thế này, một lão già rách rưới như ngươi lấy đâu ra?" Tên đội trưởng nghi ngờ, vỗ mạnh tay lên cuộn lụa thêu chỉ vàng trên cùng.


Tạ Hoài Phong khéo léo lấy từ trong tay áo ra hai xấp Thục Cẩm quý giá thêu hoa sen lộng lẫy, hai tay dâng lên trước mặt tên đội trưởng, đồng thời lén nhét túi *Ngân lượng lộ phí* nặng trịch vào dưới vạt áo của hắn. Ông thì thầm bằng giọng run rẩy:


"Chút tấm lòng mọn... xin quan lớn uống trà... Lão già nhà nghèo, chỉ mong kiếm chút tiền mua thuốc thang... khụ... khụ..."


Tên đội trưởng cảm nhận được sức nặng của túi bạc dưới vạt áo, mắt lập tức sáng lên. Hắn khẽ ho khan một tiếng, ra hiệu cho thuộc hạ hạ giáo xuống. Thế nhưng, ánh mắt hắn bất chợt dừng lại trên người Lâm Du đang đứng khúm núm bên cạnh.


Lâm Du cúi đầu, nhưng chiếc cổ gầy gò của cậu để lộ ra một vệt da đỏ ửng, nhăn nheo – đó là vết bỏng nhẹ từ trận cháy ngục tối Nga Mi chưa lành hẳn, dẫu đã được bôi Thiết Mộc Hương làm dịu.


"Thằng nhóc kia!" Tên đội trưởng biến sắc, chĩa mũi giáo vào ngực Lâm Du. "Ngẩng mặt lên! Cổ ngươi bị làm sao kia? Đưa tay nải kia cho ta kiểm tra diện mạo!"


Lâm Du run rẩy tột độ. Cậu khẽ ngẩng mặt lên, lộ ra gương mặt đầy mụn chàm giả lấm lem bùn đất quỷ dị. Cậu ú ớ phát ra những tiếng kêu câm lặng, tay chân khua khoắng hoảng loạn như một đứa trẻ khuyết tật mất trí.


"Bẩm... bẩm quan lớn... nó là đứa cháu câm điếc của lão..." Tạ Hoài Phong vội vàng bước lên che chắn trước mũi giáo, giọng nói run rẩy đầy van nài. "Nó bị bỏng nước sôi từ nhỏ... đầu óc lại không bình thường... Xin quan lớn thương tình... khụ... khụ..."


Tên đội trưởng nhìn gương mặt xấu xí đầy mụn giả của Lâm Du, lộ vẻ ghê tởm, định phất tay cho qua.


Nhưng đúng lúc cỗ xe chuẩn bị được đẩy qua cổng thành hẹp, tiếng móng ngựa dồn dập, uy nghiêm bất ngờ vang lên từ phía sau chiến lũy đá.


Một con hắc mã khổng lồ, bờm đen mượt bay trong gió lướt tới. Trên lưng ngựa, một vị võ quan trung niên mập mạp, mặc giáp sắt sáng loáng thêu hổ phù oai phong lẫm liệt đang ghìm cương. Hông hắn đeo thanh kim đao bọc vàng khảm ngọc bích quý phái – đó chính là Kim Đao Hầu, tổng binh địa phương cấu kết ngầm với Nga Mi phái.


Kim Đao Hầu ghìm cương ngựa ngay sát cỗ xe đẩy gỗ. Đôi mắt hổ sắc sảo, lạnh lùng của hắn quét qua Tạ Hoài Phong và Lâm Du như hai luồng dao cạo. Hắn nhận thấy tà khí của kiếm sĩ dẫu đã bị che giấu kỹ, nhưng phong thái đứng của lão già gù kia vẫn có chút gì đó quá vững chãi so với một thương nhân bệnh tật.


Hắn cưỡi ngựa tiến tới gần hơn, mũi giày da chạm vào thành xe gỗ. Hắn vươn thanh kim đao còn nằm trong vỏ, gõ cán đao khảm ngọc bích nặng trịch vào chiếc tay nải thô cũ kỹ giấu dưới đáy cuộn lụa Thục Cẩm – chiếc tay nải thực chất đang đựng cuộn Huyết Thư đẫm máu của Nga Mi phái.


Ánh mắt Kim Đao Hầu lạnh như băng tuyết, hắn nhìn thẳng vào Tạ Hoài Phong, giọng nói hách dịch vang dội cả cổng thành:


"Chậm đã! Tay nải này đựng thứ gì? Mở ra cho bản hầu kiểm tra trực tiếp!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!