Trúc Lâm Tránh Kiếm
Tiếng gậy tre gõ dồn dập dưới làn mưa giông xối xả, Hoa Vô Ưu mang theo tin tức phong tỏa khẩn cấp đe dọa thiêu rụi sự bình yên ngắn ngủi cuối cùng của Am Bạch Vân.
Trong gian phòng củi chật hẹp khuất sau điện thờ chính, ngọn đèn dầu lạc chỉ còn một chút bấc leo lét, hắt bóng hai thầy trò lên vách gỗ ẩm mốc. Tạ Hoài Phong khẽ rùng mình, cơn lạnh buốt từ vết bỏng sâu hoại tử nhẹ sau lưng đột ngột bộc phát khi nước mưa ngoài hiên tạt vào qua khe liếp. Tấm lưng ông, vốn dĩ đã rách da rỉ máu sau trận hỏa hoạn ngục tối phân đà, giờ đây sưng tấy và căng cứng. Mỗi nhịp thở nhẹ cũng đủ khiến lồng ngực ông thắt lại đau đớn. Vai phải hoàn toàn liệt buốt, buông thõng bất động như một khúc gỗ chết.
"Sư phụ..." Lâm Du khẽ thốt lên, giọng nói run rẩy. Cậu thiếu niên mười mươi tuổi vừa gượng dậy từ chiếc giường tre, bàn tay gầy gò của cậu run run bám lấy vạt áo thô xám của Tạ Hoài Phong. Dưới lớp võ phục ngoại môn rách rưới bám đầy tro bụi, cuộn Huyết Thư tối mật vẫn được quấn chặt quanh lồng ngực cậu, tỏa ra hơi ấm nhàn nhạt như một lời thề máu chưa nguôi.
"Nấp kỹ, Lâm Du. Vận chuyển Tĩnh Tâm Kinh, giữ cho tâm trí không động." Tạ Hoài Phong trầm giọng dặn dò, giọng nói thâm trầm chứa đựng kình lực ôn hòa truyền thẳng vào tai đệ tử, xoa dịu đi nỗi hoảng loạn đang nhen nhóm trong lòng cậu thiếu niên. Tay trái ông từ từ vươn ra, siết chặt lấy chuôi thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét đang dắt bên hông. Vỏ kiếm bằng gỗ đào cổ đã nứt nẻ nhiều vệt, nhưng luồng kiếm ý thâm sâu vô cầu bên trong vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu.
Ông thò tay trái vào ngực áo, khẽ chạm vào chiếc khuy áo đẫm máu – huyết ấn tín vật của đứa cháu họ quá cố Tạ Gia Bảo, rồi sờ vào bức thư tay đẫm mồ hôi của con gái Tạ Thanh Anh. Những kỷ vật thiêng liêng ấy như một chiếc neo giữ chặt đạo tâm của ông, tịnh hóa hoàn toàn sát niệm bùng nổ trước sự tàn ác của môn phái. Ông thề, dẫu thân xác này có tan nát dưới chân núi Nga Mi, ông cũng tuyệt đối không dùng sát chiêu để giết hại những đồng môn bị lừa dối.
Cánh cửa phòng củi khẽ kẹt mở. Thẩm Thanh Trúc bước vào, tà áo nâu sồng vá víu đẫm nước mưa. Gương mặt ni cô trung niên gầy gò lộ rõ vẻ bàng hoàng câm lặng, chuỗi tràng hạt bằng gỗ bồ đề cổ kính trên tay nàng khẽ va vào nhau lách cách:
"Biểu tỷ phu, Triệu Vô Cực và đội truy phong của Thích Vô Tình đã phong tỏa rặng thông phía Đông. Nhưng đáng sợ hơn... có một luồng sát khí quỷ dị, lạnh lẽo vô cùng đang từ phía Tây Nam len lỏi vào rừng trúc. Kẻ đó... không phải người của Nga Mi chính tông."
Tạ Hoài Phong khẽ nheo mắt. Ông lập tức kích hoạt *Cảm ứng chân khí*. Tinh thần lực của vị cựu trưởng lão như một làn sóng vô hình lan tỏa ra ngoài gian phòng củi, xuyên qua màn mưa giông dày đặc, bao phủ cả cánh rừng trúc già quanh Am Bạch Vân.
Trong bản đồ chân khí ảo hiện lên trong tâm trí ông, rặng thông phía Đông rực lên hàng chục đốm sáng chân khí cương mãnh, lạnh lùng của Nga Mi Cửu Dương chân khí – đó là Thích Vô Tình và đội truy phong tinh anh. Nhưng ở phía Tây Nam, sát mặt đất ẩm ướt của rừng trúc, một luồng hắc khí đỏ sẫm, quỷ dị đang di chuyển với tốc độ kinh hoàng. Luồng hắc khí ấy mang theo mùi máu tanh nồng, bám theo từng vệt máu rỉ ra từ vết bỏng chưa lành của Lâm Du dẫu đã được bôi Thiết Mộc Hương che giấu.
"Sở Minh..." Tạ Hoài Phong khàn giọng thầm thì. Đôi mắt ông chợt lạnh đi. Đó là Quỷ kiếm tà phái, kẻ chuyên làm những việc bẩn thỉu ngoài ánh sáng cho Diệp Cô Vân, kẻ đã ra tay tàn sát những gia nhân vô tội tại thảo đường của ông. Tên ác quỷ này có khứu giác nhạy bén như chó săn, hắn đã ngửi thấy mùi máu của Lâm Du.
"Thanh Trúc, đưa các ni cô lánh vào mật thất dưới điện thờ chính ngay lập tức. Ta sẽ dẫn chúng rời khỏi nơi này. Am Bạch Vân tuyệt đối không thể bị liên lụy." Tạ Hoài Phong dứt khoát ra lệnh.
"Nhưng còn bả vai phải của người..." Thẩm Thanh Trúc lo lắng nhìn cánh tay buông thõng của ông.
"Không sao. Kiếm ý của ta nằm ở tâm, không nằm ở tay." Tạ Hoài Phong mỉm cười nhạt, thần thái tĩnh lặng đến kỳ lạ. Ông cúi xuống, dùng cánh tay trái gân guốc nhấc bổng Lâm Du lên, đặt cậu nằm gọn trên vai trái của mình. Lâm Du mím chặt môi, hai tay bám chặt lấy vai sư phụ, không dám phát ra một tiếng động nhỏ.
Tạ Hoài Phong lướt đi. Thân hình ông nhẹ nhàng như một làn khói xám, luồn qua cửa sau phòng củi, biến mất vào màn mưa giông xối xả của rừng trúc già.
Gió bão gào thét bên tai, quật mạnh những thân trúc xanh mướt nghiêng ngả. Nước mưa lạnh buốt dội xuống tấm lưng bỏng nặng của Tạ Hoài Phong, khiến cơn đau rát buốt xương bùng lên dữ dội. Mỗi bước khinh công lướt đi, vết thương lại nứt ra, máu tươi đỏ sẫm rỉ qua lớp băng gạc, thấm đỏ cả vạt áo vải thô cải trang. Nhưng Tạ Hoài Phong không hề chậm lại. Ông vận chuyển *Yên Vũ Trùng Phùng* bộ pháp, di chuyển theo hình zic-zac biến ảo khôn lường giữa những gốc trúc dày đặc. Thân ảnh ông tạo ra những tàn ảnh mờ ảo như làn sương khói mưa giông, không để lại một dấu chân nào trên mặt đất bùn lầy.
"Vút!"
Một tiếng rít gió quỷ dị đột ngột xé rách màn mưa từ phía sau lưng.
Tạ Hoài Phong khẽ động tai. Nhờ *Cảm ứng chân khí* đi trước một bước, ông đoán trước được quỹ đạo của đòn tấn công. Ông nghiêng người sang trái nửa thước, chân trái đạp mạnh vào một thân trúc mượn lực xoay tròn giữa không trung.
"Ầm!"
Ba luồng kiếm khí màu đỏ sẫm, tanh nồng mùi máu quét ngang qua khoảng không nơi ông vừa đứng, chém đứt lìa năm thân trúc lớn. Những thân trúc đổ rạp xuống đất đá, để lộ ra bóng dáng một hắc y nhân gầy gò, mặt bệch như người chết đang lơ lửng trên ngọn trúc. Tay hắn cầm thanh Huyết Quỷ Kiếm quấn đầy vải xám, đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí khóa chặt vào Lâm Du trên vai Tạ Hoài Phong.
"Tạ trưởng lão, khinh công của người dẫu nhanh, nhưng mùi máu của đứa trẻ kia thì không thể giấu được." Sở Minh cười lạnh, giọng nói khàn khàn như tiếng kim loại cọ xát vào nhau. "Giao nộp cuộn Huyết Thư và cái đầu của nó ra đây, ta sẽ cho người một cái chết toàn thây."
Tạ Hoài Phong đứng yên lặng trên một thân trúc nghiêng ngả, tay trái nắm chặt chuôi kiếm rỉ sét, tà áo xám bay phần phật trong gió bão. Ông nhìn Sở Minh với ánh mắt bao dung nhưng nghiêm nghị:
"Sở Minh, ngươi đã tàn sát những gia nhân vô tội ở thảo đường của ta. Món nợ máu ấy, ta chưa từng quên. Nhưng hôm nay, ta không muốn sát sinh. Hãy lui ra."
"Không muốn sát sinh? Nực cười! Một kẻ phản đồ bị cả võ lâm truy sát như ngươi thì lấy tư cách gì để từ bi?" Sở Minh gầm lên một tiếng tàn nhẫn. Hắn tăng tốc khinh công, thân hình quỷ mị lướt nhanh trên các ngọn trúc, Huyết Quỷ Kiếm vung lên chém ra hàng loạt kiếm khí đỏ sẫm đan xen thành một tấm lưới máu đổ ập xuống đầu hai thầy trò.
Tạ Hoài Phong không hề rút kiếm. Ông vận chuyển chân khí ôn hòa vào bàn tay trái, dùng vỏ kiếm gỗ đào cổ kính vẽ một vòng tròn hoàn mỹ giữa khoảng không.
*Thanh Sơn Bất Lão!*
Một màng bảo vệ bằng kiếm khí tròn trịa, vững chãi như ngọn núi xanh hiện ra, đón đỡ toàn bộ tấm lưới kiếm khí đỏ sẫm của Sở Minh. Tiếng va chạm kịch liệt giữa hai luồng chân khí vang lên rầm rầm, đá lửa bắn tung tóe dưới màn mưa. Kình lực bạo ngược chấn động khiến vết bỏng sau lưng Tạ Hoài Phong nứt toác, máu tươi tuôn ra xối xả ướt đẫm vạt áo bào xám. Lồng ngực ông nhói đau, một ngụm máu tanh dâng lên tận cổ họng nhưng ông đã nhẫn nhịn nuốt ngược vào trong phế quản để giữ vững màng bảo vệ.
Sở Minh thấy đòn tấn công bị hóa giải, mắt càng thêm đỏ ngầu điên cuồng. Hắn biết Tạ Hoài Phong đang bị nội thương rạn nứt kinh mạch nghiêm trọng và liệt tay phải, không thể duy trì chiến đấu lâu dài. Hắn lén thò tay vào tay áo rộng, vung mạnh ra phía trước.
"Vút! Vút! Vút!"
Hàng loạt độc châm tẩm tà khí màu xanh lục bọc trong làn sương độc phun ra, nhắm thẳng vào tử huyệt của Lâm Du đang nằm trên vai main.
Tạ Hoài Phong nhướng mày. Nhờ *Cảm ứng chân khí*, ông cảm nhận được luồng tà khí độc tố đang lao tới cực nhanh. Ông không thể né tránh hoàn toàn vì Lâm Du sẽ trúng độc. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Tạ Hoài Phong dốc toàn bộ khinh công *Yên Vũ Trùng Phùng*, thân hình ông hóa thành một làn sương khói mờ ảo, cuốn Lâm Du xoay tròn ba vòng giữa không trung, dùng chính bả vai trái đã quấn băng bảo vệ của mình để cản phá loạt độc châm.
"Keng! Keng! Keng!"
Những cây độc châm va chạm vào kiếm khí hộ thể của ông rơi loảng xoảng xuống đất bùn, nhưng độc tính tà khí từ làn sương vẫn kịp ngấm nhẹ vào bả vai trái của ông, gây ra một cảm giác tê dại lạnh buốt.
"Sư phụ!" Lâm Du hoảng hốt kêu lên khi thấy vai sư phụ run rẩy.
"Ta không sao. Giữ chặt!" Tạ Hoài Phong trầm giọng quát nhẹ.
Sở Minh cười đắc ý, lướt nhanh áp sát cận chiến. Huyết Quỷ Kiếm Pháp quỷ dị đâm thẳng vạn điểm kiếm quang đỏ sẫm vào tử huyệt trước ngực Tạ Hoài Phong. Tốc độ của hắn cực nhanh, không để cho main một kẽ hở nào để thở.
Tạ Hoài Phong vẫn nhẫn nhịn không rút kiếm rỉ sét. Ông chỉ dùng vỏ kiếm gỗ đào gạt nhẹ vào mũi kiếm Huyết Quỷ của đối thủ. Động tác của ông cực kỳ nhu hòa, mượn chính lực đạo cương mãnh của Sở Minh để đẩy bản thân và Lâm Du lướt đi mười trượng, thoát khỏi phạm vi áp sát của tên sát thủ.
Thế nhưng, Sở Minh không hề có ý định buông tha. Hắn gầm lên một tiếng điên cuồng, vận chuyển toàn bộ tà công hắc khí vào thanh kiếm quấn vải xám. Lưỡi kiếm rực lên luồng sáng đỏ máu quỷ dị, chém mạnh một đường xuống mặt đất rừng trúc.
"Ầm! Ầm! Ầm!"
Một luồng kiếm khí khổng lồ, bạo ngược quét ngang qua, chặt đứt hàng loạt thân trúc xanh mướt đổ rạp xuống vách đá độc đạo phía trước, tạo thành một đống đổ nát chắn lối thoát hiểm duy nhất của thầy trò hướng về phía hạ sơn.
Sở Minh từ trên ngọn trúc đáp xuống, chắn ngay trước đống đổ nát, lưỡi kiếm đỏ máu chỉ thẳng vào ngực Tạ Hoài Phong, cười tàn ác:
"Tạ Hoài Phong! Lối thoát hiểm duy nhất đã bị chặn đứng! Để xem hôm nay người làm sao đưa đứa trẻ này thoát khỏi rừng trúc này!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!