Nhạc nềnPrairie

Ẩn Náu Am Bạch Vân

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa tuyết Thục Trung rốt cuộc cũng chuyển thành một trận mưa giông lạnh buốt, xối xả trút xuống những rặng tre già bao quanh chân núi Nga Mi. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên những phiến lá thon dài hòa cùng tiếng gió rít qua khe núi, tạo nên một khúc nhạc thê lương của đại ngàn. Bóng tối đặc quánh như mực bao phủ khắp nẻo đường, chỉ có ánh chớp thỉnh thoảng xé rách bầu trời đêm, soi rõ bóng dáng một bạch y nhân đang lảo đảo bước đi giữa bùn lầy.


Tạ Hoài Phong khó nhọc cõng Lâm Du trên lưng. Tấm lưng của ông, nơi vết bỏng nặng từ trận hỏa hoạn ngục tối phân đà vẫn chưa kịp khép miệng, giờ đây bị nước mưa lạnh buốt ngấm vào, đau rát như có hàng vạn chiếc kim nung đỏ đang liên tục đâm xuyên qua da thịt. Lớp áo bào trắng thêu chỉ bạc rách nát của vị cựu trưởng lão đã sớm thấm đẫm máu tươi, chuyển sang một màu hồng sẫm bẩn thỉu và nặng trịch. Cánh tay phải của ông hoàn toàn tê liệt, buông thõng bất động bên hông. Toàn bộ trọng lượng của Lâm Du và thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét đều dồn cả vào cánh tay trái gân guốc của ông.


Lâm Du trên lưng ông khẽ rên rỉ, hơi thở đứt quãng và nóng rực. Cậu thiếu niên mười bảy tuổi vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo sau khi hít phải khói độc hỏa hoạn và dược lực của cấm dược làm yếu chân khí. Quanh ngực cậu, cuộn Huyết Thư tối mật – vật chứng ghi lại danh sách bốn mươi tám đệ tử đã bị hiến tế và mười hai sinh mạng tiếp theo – vẫn được quấn chặt dưới lớp võ phục ngoại môn rách rưới.


"Lâm Du, ráng chịu đựng một chút nữa thôi. Sắp đến rồi..." Tạ Hoài Phong khàn giọng thầm thì. Giọng nói của ông yếu ớt, nghẹn ngào vì ngụm máu đen vừa nuốt ngược vào trong phế quản.


Sau khi vượt qua một dốc đá trơn trượt, trước mắt Tạ Hoài Phong hiện ra một mái tranh đơn sơ nép mình dưới bóng những cây tùng cổ thụ hẻo lánh. Đó chính là Am Bạch Vân, một am ni cô nhỏ bé, cô tịch nằm tách biệt hoàn toàn với sự xô bồ của Nga Mi sơn. Tạ Hoài Phong bước tới trước cánh cổng gỗ bách đã bạc màu vì sương gió, dùng những ngón tay trái run rẩy gõ lên cánh cửa: ba tiếng chậm, hai tiếng nhanh.


Đó là mật mã riêng tư chỉ có ông và người trong am biết.


Cánh cửa gỗ khẽ kẹt mở. Một nữ ni trung niên gầy gò, mặc áo nâu sồng vá nhiều mảnh bước ra. Gương mặt nàng tĩnh lặng, không gợn chút sóng trần ai, tay cầm chuỗi tràng hạt bằng gỗ bồ đề cổ kính. Khi ánh mắt nàng chạm vào gương mặt nhợt nhạt và tà áo đẫm máu của Tạ Hoài Phong, đôi mắt tĩnh lặng ấy khẽ dao động. Nàng chính là Thẩm Thanh Trúc, biểu muội của người vợ quá cố Thẩm Ngọc Hoa của ông.


"Biểu tỷ phu... người làm sao lại nông nỗi này?" Thẩm Thanh Trúc khẽ thốt lên, giọng nói chứa đựng sự bàng hoàng câm lặng.


"Thanh Trúc... xin hãy cứu đứa trẻ này." Tạ Hoài Phong khó nhọc nói, thân hình ông khẽ lảo đảo như muốn quỵ xuống.


Thẩm Thanh Trúc không hỏi thêm một lời. Nàng nhanh chóng đỡ lấy Lâm Du từ trên lưng ông, nghiêng người hé cửa để hai thầy trò lướt vào trong. Nàng lén đưa họ đi vòng qua lối sau, hướng về phía gian phòng củi hẻo lánh khuất sau điện thờ chính để tránh làm kinh động đến những nữ ni trẻ tuổi khác đang tu hành trong am. Nàng biết rõ, Diệp Cô Vân đã phát lệnh truy sát toàn võ lâm, nếu hành tung của Tạ Hoài Phong bị lộ, am ni cô hẻo lánh này cũng sẽ bị khép tội che giấu phản đồ và bị tiêu diệt.


Trong gian phòng củi chật hẹp, mùi củi khô và lá thông thoang thoảng mang lại một chút ấm áp ngắn ngủi. Thẩm Thanh Trúc đặt Lâm Du nằm lên chiếc giường tre đơn sơ, rồi quay sang nhìn Tạ Hoài Phong với ánh mắt lo âu tột độ:


"Biểu tỷ phu, vết bỏng sau lưng người đã hoại tử nhẹ, kinh mạch lại bị tà khí xâm nhập nghiêm trọng. Để em đi sắc thuốc..."


"Không kịp đâu, Thanh Trúc." Tạ Hoài Phong lắc đầu, gương mặt ông trắng bệch dưới ánh đèn dầu leo lét. "Chân khí trong người ta đang nghịch hành dữ dội. Thuốc sắc thông thường không thể khống chế được luồng tà khí bỏng rát này. Ta phải tự mình điều hòa. Xin hãy canh chừng ngoài cửa, đừng để ai bước vào."


Thẩm Thanh Trúc mím môi, khẽ gật đầu rồi lặng lẽ bước ra ngoài, khép chặt cánh cửa gỗ lại. Trong phòng chỉ còn tiếng mưa rơi rầm rập ngoài mái hiên và tiếng thở dốc khó nhọc của Tạ Hoài Phong.


Ông ngồi xếp bằng trên nền đất lạnh buốt, cố gắng giữ cho lưng thẳng đứng dẫu cơn đau từ vết bỏng đang giật lên từng hồi liên tục. Vai phải của ông hoàn toàn tê dại, không có chút cảm giác nào. Tạ Hoài Phong biết rõ, nếu ông dùng chân khí nội môn thông thường để cưỡng ép điều hòa, luồng tà độc hỏa hoạn và tà khí từ cấm địa Hắc Hổ Động sẽ lập tức bộc phát, thiêu rụi toàn bộ đan điền của ông.


Ông buộc phải dùng đến *Nghịch Châm Khống Huyệt Thuật* – kỹ thuật tự châm cứu hiểm yếu mà Trương Thần Y từng truyền dạy cho ông năm xưa để phòng hờ những lúc kinh mạch bị tổn thương cực hạn.


Tạ Hoài Phong dùng bàn tay trái run rẩy lấy ra chiếc hộp xương thú cổ xưa từ trong ngực áo. Mở nắp hộp, chín cây ngân châm dài tỏa ra ánh sáng bạc ấm áp dưới ánh lửa leo lét của ngọn đèn dầu. Ông khẽ rít một hơi lạnh, dùng răng cắn chặt vạt áo thô để ngăn bản thân phát ra tiếng rên rỉ, rồi dùng tay trái kẹp lấy cây ngân châm thứ nhất.


Kỹ thuật này đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối. Một ly đi sai huyệt vị, chân khí nghịch hành sẽ lập tức khiến người châm bị liệt vĩnh viễn hoặc đứt kinh mạch mà chết. Tạ Hoài Phong nhắm mắt, tập trung toàn bộ tinh thần lực còn sót lại để cảm nhận dòng chảy chân khí đang hỗn loạn trong người.


"Phập!"


Cây ngân châm thứ nhất đâm sâu vào huyệt Đại Chùy sau gáy. Một luồng đau đớn tột cùng bùng nổ, khiến toàn thân Tạ Hoài Phong co giật mạnh. Trán ông nổi đầy gân xanh, mồ hôi lạnh túa ra như tắm. Ông cắn chặt vạt áo, cố giữ cho cơ thể không đổ sụp.


"Phập! Phập! Phập!"


Liên tiếp ba cây châm tiếp theo được cắm vào các huyệt Kiên Ngung, Vân Môn và Thiên Tông quanh bả vai phải bị liệt. Mỗi mũi châm cắm xuống là một lần chân khí nghịch hành chống trả dữ dội, đau đớn như có hàng vạn lưỡi dao nhỏ đang cưa xẻ từng thớ thịt bên trong. Từ đầu các cây ngân châm, những giọt máu đen sậm, đặc quánh tỏa ra mùi hôi tanh nồng của tà độc bắt đầu rỉ ra, nhỏ xuống nền đất đá.


Lâm Du trên giường tre khẽ động đậy, từ từ mở mắt ra. Dưới ánh đèn dầu mờ ảo, cậu nhìn thấy sư phụ của mình đang ngồi quỳ gối, thân hình gầy gò run rẩy dữ dội, máu đen loang lổ trên bả vai và gáy. Cậu thiếu niên bàng hoàng, nước mắt lập tức trào ra:


"Sư phụ... người làm sao vậy? Sư phụ!"


Lâm Du định nhỏm dậy lao tới, nhưng cơ thể cậu quá yếu ớt khiến cậu ngã sụp xuống cạnh giường tre. Tạ Hoài Phong khẽ mở mắt, ánh mắt ông vẫn ngập tràn sự bao dung và tĩnh lặng dẫu gương mặt đang vặn vẹo vì đau đớn. Ông khẽ ra dấu bằng tay trái, ra hiệu cho Lâm Du im lặng.


"Lâm Du... ngồi yên đó... vận chuyển Tĩnh Tâm Kinh... Đừng làm ta xao nhãng..." Giọng nói của Tạ Hoài Phong trầm đục, đứt quãng.


Lâm Du khóc nghẹn, nhưng cậu biết mình không thể làm vướng chân sư phụ lúc này. Cậu vội vàng ngồi xếp bằng trên giường, nhắm mắt lại, thầm tụng khẩu quyết của Tĩnh Tâm Kinh để ổn định tinh thần đang hoảng loạn tột độ của mình.


Tạ Hoài Phong hít một hơi thật sâu, dùng ngón tay trái kẹp lấy cây ngân châm thứ chín – cây châm quyết định nhất của thuật nghịch châm. Ông đâm mạnh cây châm vào huyệt Thần Môn nơi cổ tay phải bị liệt.


"Hự!"


Một tiếng rên rỉ nghẹn ngào thoát ra từ kẽ răng Tạ Hoài Phong. Một dòng máu đen sậm phun mạnh ra từ đầu châm, bắn lên vách gỗ phòng củi. Nhưng ngay sau đó, luồng hỏa độc bỏng rát đang tàn phá kinh mạch của ông bỗng chốc dịu đi rõ rệt. Dòng chân khí hỗn loạn bắt đầu thu liễm, từ từ rút về đan điền dưới sự phong tỏa tạm thời của chín cây ngân châm. Thân thể Tạ Hoài Phong ngừng co giật, ông thở phào một hơi dài, sắc mặt tuy nhợt nhạt nhưng ánh mắt đã lấy lại được vẻ tinh anh thường ngày.


Ông chậm rãi rút chín cây ngân châm ra, lau sạch vết máu đen rồi cẩn thận cất vào hộp xương thú. Bả vai phải của ông dẫu vẫn còn tê liệt tạm thời và không thể nhấc lên quá vai, nhưng cơn đau kinh mạch co thắt đã hoàn toàn được dập tắt.


"Sư phụ..." Lâm Du bước xuống giường, quỳ sụp dưới chân Tạ Hoài Phong, nước mắt giàn giụa. "Tất cả là tại con hèn nhát, tư chất ngu muội... Nếu không vì cứu con, sư phụ đã không bị Diệp Cô Vân hãm hại, A Phúc thúc thúc cũng không phải chết..."


Tạ Hoài Phong khẽ thở dài. Ông dùng bàn tay trái nâng Lâm Du dậy, xoa đầu cậu đệ tử trẻ tuổi với tấm lòng bao dung vô bờ bến:


"Lâm Du, con không được tự trách mình. Cái chết của A Phúc là sự lựa chọn trung nghĩa của lão, để bảo vệ cuộn Huyết Thư này, bảo vệ tương lai của chính đạo Nga Mi. Sự hy sinh của lão là một bài học lớn cho chúng ta."


Ông nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ hoe của Lâm Du, giọng nói trở nên nghiêm nghị nhưng chan chứa tình thương:


"Con có biết điều đầu tiên khi học võ là gì không?"


Lâm Du khẽ lắc đầu, cúi mặt xuống.


Tạ Hoài Phong chỉ tay vào thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét đang đặt bên cạnh giường tre, trầm giọng giảng giải:


"Kiếm pháp mạnh nhất thiên hạ không phải dùng để giết người, mà là để bảo hộ những người vô tội. Diệp Cô Vân dùng kiếm để tranh đoạt danh lợi, dùng máu đệ tử để luyện tà công kéo dài mạng sống khô héo. Đó không phải là chính đạo, mà là tà ma ngoại đạo núp bóng danh môn. Kiếm của ta dẫu rỉ sét, dẫu gãy nát, nhưng nó dùng để cứu con, cứu lấy linh hồn chính nghĩa của Nga Mi. Đó mới thực là chân chính đạo."


Ông cầm lấy một nhành củi khô dưới đất, đưa cho Lâm Du:


"Hôm nay, ta chính thức truyền thụ cho con đạo lý kiếm thuật đầu tiên của Kiếm ý Vô Ngã. Hãy nhớ kỹ: Kiếm dùng để cứu người, không phải để thể hiện oai phong hay trút giận. Khi lòng con không còn sát niệm, không còn cái tôi ích kỷ, kiếm ý của con mới thực sự đạt đến cảnh giới tối cao."


Lâm Du nhìn nhành củi khô trong tay, cảm nhận được một luồng nhiệt lượng ôn hòa truyền từ bàn tay sư phụ vào cơ thể cậu. Lời giảng giải của Tạ Hoài Phong như một luồng suối ấm áp, gột rửa đi sự sợ hãi và thù hận đang bủa vây tâm trí cậu thiếu niên. Lâm Du quỳ sụp xuống đất, dập đầu ba cái thật mạnh trước mặt Tạ Hoài Phong:


"Đệ tử Lâm Du, nguyện khắc cốt ghi tâm lời dạy của sư phụ! Thề dùng mạng sống bảo vệ Huyết Thư, rửa sạch oan khuất cho sư phụ và phục hưng chính đạo Nga Mi!"


Tạ Hoài Phong mỉm cười thanh thản. Ông đỡ Lâm Du dậy, bảo cậu ngồi xếp bằng để ông dùng chân khí ôn hòa hỗ trợ cậu tiêu hóa dược lực cấm độc còn sót lại trong cơ thể. Dưới sự chỉ điểm âm thầm của sư phụ, Lâm Du vận chuyển Tĩnh Tâm Kinh, cảm nhận được một luồng kiếm ý nhu hòa, mờ nhạt bắt đầu nhen nhóm trong đan điền của mình – bước khởi đầu của *Kiếm ý sơ manh*.


Đêm càng về khuya, tiếng mưa giông ngoài trời càng lúc càng dữ dội. Gió rít qua khe cửa phòng củi tạo nên những tiếng hú ghê rợn.


Bỗng nhiên, từ ngoài cổng Am Bạch Vân vang lên tiếng gõ cửa dồn dập, dứt khoát. Nhưng lần này, đó không phải là tiếng gõ cửa bằng tay thông thường, mà là tiếng gõ cộc cộc khô khốc của một cây gậy tre nện mạnh vào cánh gỗ.


Tạ Hoài Phong lập tức mở mắt, ánh mắt ông sắc lẹm như kiếm phong. Ông khẽ ra dấu cho Lâm Du nín thở ẩn nấp vào góc tối của đống củi khô, còn bản thân ông thì tay trái nắm chặt chuôi thanh Tàn Thiết Kiếm, lặng lẽ lướt ra phía cửa phòng củi.


Bên ngoài hành lang tối tăm, Thẩm Thanh Trúc cũng đang vội vã bước ra với vẻ mặt đầy lo âu. Nàng khẽ hé mở cánh cổng am.


Dưới làn mưa giông xối xả, một lão khất cái già nua, rách rưới đang đứng run rẩy. Lão bị mù cả hai mắt, mái tóc rối bù ướt đẫm bám đầy bùn đất, tay cầm một cây sáo trúc cũ kỹ và một cây gậy tre dẫn đường. Lão chính là Hoa Vô Ưu, liên lạc viên mật của Cái Bang dưới quyền Hồng Thất Sơn tại trấn Gia Định.


"Thanh Trúc sư thái... xin lỗi vì đã làm phiền lúc nửa đêm..." Hoa Vô Ưu khàn giọng nói, nước mưa chảy ròng ròng trên gương mặt đầy nếp nhăn của lão. "Tôi mang theo tin tức khẩn cấp của Hồng phó bang chủ gửi cho trưởng lão Tạ..."


Tạ Hoài Phong từ bóng tối bước ra, trầm giọng hỏi:


"Hoa huynh, có chuyện gì vậy?"


Hoa Vô Ưu nghe tiếng bước chân của Tạ Hoài Phong, gương mặt mù lòa của lão lập tức biến sắc, lão bước vội vào trong am, khàn giọng báo tin dữ:


"Trưởng lão Tạ! Nguy to rồi! Chấp Pháp Đường của Liên Minh Ngũ Nhạc do Tần Vô Song đích thân chỉ huy đã phong tỏa toàn bộ cửa ngõ dẫn vào trấn Gia Định! Chúng đang rải quân lục soát từng ngôi nhà, từng gốc cây quanh chân núi Nga Mi để săn lùng hai người! Triệu Vô Cực cũng đang dẫn một toán đệ tử tinh anh tiến thẳng về hướng rừng trúc này!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!