Nhạc nềnPrairie

Bóng Đen Tàng Thư Các

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù Nga Mi đêm nay lạnh buốt như châm vào từng thớ thịt. Gió từ vực sâu thổi lên, mang theo hơi ẩm của núi rừng Thục Trung, vỗ bành bách vào những lá cờ thêu phù hiệu song kiếm của môn phái. Trên đỉnh Quang Minh, bóng tối bao trùm lấy những điện thờ nguy nga cổ kính, nhưng sâu bên trong những lối đi lát đá xanh, bầu không khí lại ngột ngạt đến đáng sợ.


Tạ Hoài Phong đứng lặng người dưới bóng tối của một cây tùng cổ thụ, mái tóc chớm bạc của ông bay nhẹ trong gió. Ở tuổi năm mươi lăm, gương mặt ông đã hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và sương gió giang hồ. Thần thái ông tĩnh lặng như nước hồ thu, nhưng sâu trong đôi mắt ấy lại là một nỗi u uất khó tả. Tay phải ông nắm chặt thanh Tàn Thiết Kiếm – một thanh cổ kiếm rỉ sét loang lổ được quấn trong lớp vải thô xám. Người đời nhìn vào chỉ thấy đây là một món sắt vụn vô giá trị, nhưng không ai biết rằng bên trong lớp rỉ sét ấy là một kiếm ý thâm sâu vô cầu mà cựu sư tổ Vô Trần Sư Thái đã truyền lại.


"Khụ... khụ..."


Tạ Hoài Phong khẽ ho khan, lồng ngực ông nhói đau. Một ngụm máu tươi dâng lên tận cổ họng, nhưng ông đã nhẫn nhịn nuốt ngược vào trong. Đó là hậu quả của vết nội thương rạn nứt kinh mạch tích lũy qua nhiều năm. Mỗi lần chiến đấu, ông đều cưỡng ép kìm nén chân khí sát sinh, thà tự tổn thương kinh mạch bản thân chứ tuyệt đối không hạ thủ sát chiêu làm tổn thương đồng môn. Cái giá của lòng từ bi ấy là một cơ thể ngày càng suy kiệt, nội lực đã hao hụt đi một phần mười.


Nhưng đêm nay, ông không thể đứng yên dưỡng thương. Sáu tháng trước, đứa cháu họ mà ông hết lòng yêu thương và bảo lãnh vào nội môn Nga Mi – Tạ Gia Bảo – đã mất tích một cách bí ẩn. Môn phái tuyên bố cậu bé đã lén xuống núi và gặp nạn, nhưng Tạ Hoài Phong không tin. Gia Bảo là một đứa trẻ nhiệt huyết, trung thực, luôn khát khao lập công trạng để làm rạng danh dòng họ Tạ. Cậu không bao giờ tự ý bỏ đi mà không một lời từ biệt. Manh mối duy nhất mà ông tìm thấy là chiếc khuy áo đẫm máu của cậu rơi rớt gần cấm địa Hắc Hổ Động. Từ đó, những hoài nghi về một thế lực tà ác ẩn giấu trong lòng Nga Mi phái bắt đầu gặm nhấm tâm trí ông.


Tạ Hoài Phong ngước nhìn tòa Tàng Thư Các sừng sững trước mắt. Tòa các cao ba tầng, quanh năm sương mù bao phủ vách đá dốc đứng phía sau. Nơi đây lưu giữ hàng vạn thư tịch cổ, bí tịch võ học của Nga Mi, và tầng ba của tòa các là vùng cấm kỵ tuyệt đối, nơi chỉ có Chưởng môn và các trưởng lão tối cao mới được phép đặt chân đến. Ông biết, nếu có một câu trả lời cho sự mất tích của Gia Bảo, nó chỉ có thể nằm ở nơi đó.


Ông khẽ chuyển mình, bộ pháp nhẹ nhàng không tiếng động tiến về phía cửa sau của Tàng Thư Các. Giữa màn đêm im lìm, bóng dáng một lão già gù lưng đang chậm rãi quét những chiếc lá trúc rụng bên thềm đá hiện ra. Đó là A Quý – lão tạp dịch câm điếc đã giữ cửa Tàng Thư Các hơn ba mươi năm. Gương mặt lão đầy những vết sẹo bỏng lớn, y phục xám rách rưới bẩn thỉu, nhưng đôi mắt lão lại sáng rực một cách kỳ lạ.


Tạ Hoài Phong bước ra khỏi bóng tối. A Quý khẽ giật mình, nhưng khi nhìn thấy tà áo trắng thêu chỉ bạc của vị trưởng lão quen thuộc, lão lập tức hạ cây chổi tre xuống. Lão không thể nói, cũng không thể nghe, nhưng giữa hai người có một sự thấu hiểu không lời từ những ngày Tạ Hoài Phong còn là một đệ tử trẻ thường xuyên đến đây đọc sách.


Tạ Hoài Phong khẽ gật đầu, tay trái đưa lên ra hiệu. A Quý khựng lại một nhịp, đôi mắt già nua lộ vẻ lo lắng tột độ. Lão biết Tạ Hoài Phong muốn lên tầng ba – nơi cấm kỵ của môn phái. Nhưng nhìn vào ánh mắt kiên định đầy đau đớn của vị trưởng lão, A Quý thở dài một tiếng khàn khàn từ cuống họng. Lão thò tay vào thắt lưng, lấy ra một chùm chìa khóa sắt cũ kỹ, lặng lẽ mở cánh cửa gỗ nhỏ ở lối đi phụ phía sau tòa các.


"Đa tạ huynh," Tạ Hoài Phong mấp máy môi, dù biết A Quý không nghe thấy.


Ông lướt vào bên trong. Bầu không khí trong Tàng Thư Các nồng nặc mùi giấy cũ và gỗ đàn hương. Ánh trăng mờ nhạt xuyên qua những khe cửa sổ hẹp, hắt lên những kệ sách khổng lồ cao chạm trần. Tạ Hoài Phong khinh công cực nhanh, thân hình ông như một làn sương khói lướt qua các tầng lầu mà không tạo ra một tiếng động nhỏ nhất.


Khi tiếp cận cầu thang dẫn lên tầng ba, tai ông khẽ động. Ông cảm nhận được hai luồng chân khí mạnh mẽ đang tuần tra ở hành lang phía ngoài cửa chính. Đó là những đệ tử tinh anh của Chấp Pháp Đường Nga Mi phái, những kẻ trung thành tuyệt đối với Chưởng môn Diệp Cô Vân. Chúng mặc thiết giáp đen, tay cầm kiếm sắt lạnh lùng canh gác ngày đêm.


Tạ Hoài Phong lập tức đứng yên, lưng tựa vào một cột gỗ lớn. Ông vận chuyển nội công ẩn hơi Tức Chân Huyền Công. Trong chớp mắt, nhịp tim ông chậm lại, hơi thở tắt lịm, toàn bộ chân khí trong cơ thể thu liễm hoàn toàn vào đan điền. Cơ thể ông trở nên lạnh ngắt như một xác chết, hòa làm một với bóng tối và gỗ đá xung quanh. Đây là cấm thuật dưỡng khí mà ông đã rèn luyện nhiều năm trong hang gió hú, giúp ông qua mắt được mọi giác quan nhạy bén của kẻ thù.


Một đệ tử Chấp Pháp bước vào phòng sách tầng hai, ánh mắt nghi ngờ quét qua các kệ gỗ. Tiếng bước chân bọc sắt của hắn nện xuống sàn gỗ vang lên côm cốp, mỗi tiếng động như một áp lực đè nặng lên lồng ngực đang bị tổn thương của Tạ Hoài Phong. Tên đệ tử dừng lại ngay sát cột gỗ nơi ông đang ẩn nấp. Hắn khẽ hít hà không khí, dường như cảm nhận được một chút dao động kỳ lạ.


Đúng lúc nguy cấp ấy, từ tầng dưới bỗng vang lên một tiếng động lớn – tiếng một chiếc bình gốm cổ bị rơi vỡ loảng xoảng, kèm theo tiếng ú ớ hốt hoảng của lão câm A Quý.


Tên đệ tử Chấp Pháp giật mình, lập tức quay người lao xuống cầu thang. "Ai đó? Có biến ở tầng dưới!"


Tận dụng cơ hội ngàn vàng ấy, Tạ Hoài Phong lập tức thu công, khinh công lướt nhanh như một tia chớp lên tầng ba. Cánh cửa gỗ lim khóa chặt bằng xích sắt hắc thiết không làm khó được ông; ông lách người qua một khe hở hẹp trên vách gỗ mà ông đã quan sát từ trước, tiến vào không gian cấm kỵ tuyệt đối.


Tầng ba của Tàng Thư Các tối tăm và bụi bặm hơn nhiều. Nơi đây không có các kệ sách thông thường, mà chỉ có những chiếc hộp gỗ bách khóa kín xếp dọc theo bức tường đá tự nhiên của vách núi. Ở chính giữa phòng là một bục đá thờ phụng di ảnh của cựu sư tổ Vô Trần Sư Thái.


Tạ Hoài Phong tiến đến trước di ảnh, cúi đầu vái ba vái. Ánh mắt ông dừng lại ở bức tường đá phía sau bục thờ. Với sự nhạy bén của một cao thủ nhất lưu, ông phát hiện ra một khe đá nhỏ ẩn sau bức rèm lụa xám. Khe đá này dường như đã bị ai đó cạy mở gần đây, để lại một vệt xước mờ nhạt trên mặt đá.


Ông thò tay vào khe đá, ngón tay chạm vào một vật thể mềm mại bằng da dê. Trái tim ông đập liên hồi. Ông từ từ kéo vật đó ra ngoài dưới ánh trăng mờ nhạt từ cửa sổ.


Đó là một bức thư tuyệt mệnh – di thư của Vô Trần Sư Thái, viết bằng những nét chữ vội vã, loang lổ những vết máu khô sậm màu đen. Khi đọc những dòng chữ đầu tiên, toàn thân Tạ Hoài Phong run lên bần bật, đôi mắt ông trợn trừng vì kinh hoàng.


"Huyết Hải Thần Công... tà thuật hiến tế..."


Những từ ngữ đẫm máu hiện lên trước mắt ông như một cơn ác mộng. Di thư ghi rõ: Môn phái Nga Mi danh môn chính phái ngàn năm thực chất đang che giấu một bí mật kinh hoàng. Để duy trì thọ nguyên khô héo cho các vị thái thượng lão tổ sắp chết – đặc biệt là Từ Hắc Hải đang bế quan trong Hắc Hổ Động, Chưởng môn Diệp Cô Vân đã âm thầm vận hành cấm thuật Huyết Hải Thần Công. Cứ mỗi nửa năm, họ lại chọn ra những đệ tử trẻ tuổi có tư chất nội lực tinh thuần nhất, đưa vào tế đàn ngầm dưới lòng đất để hút cạn chân khí của họ. Những đệ tử bị hút cạn sẽ trở thành những xác khô không hồn, rồi bị ném xác xuống vực sâu vạn trượng sau núi để phi tang.


"Gia Bảo..."


Tạ Hoài Phong nghẹn ngào, nước mắt trào ra. Ông đã hiểu vì sao cháu mình mất tích. Cậu bé tội nghiệp đã bị chính những kẻ mà cậu tôn sùng làm sư trưởng biến thành vật hiến tế đê hèn. Sự thật tàn khốc này đập tan hoàn toàn niềm tin cả đời của ông vào chính nghĩa của môn phái. Nga Mi phái danh tiếng lẫy lừng, hóa ra lại là một hang ổ tà đạo hút máu người không hơn không kém.


Cơn giận dữ và đau đớn tột cùng khiến chân khí trong người Tạ Hoài Phong bộc phát hỗn loạn. Vết nội thương rạn nứt kinh mạch của ông bị chấn động mạnh. Ông khuỵu gối xuống đất, tay ôm ngực, phun ra một ngụm máu tươi nhuộm đỏ cả một góc di thư.


"Không... ta phải cứu các đệ tử còn lại... ta không thể để bi kịch này tiếp diễn!"


Ông cẩn thận cuộn bức di thư lại, nhét vào sát ngực áo thô xám. Ông biết, một khi bước ra khỏi cánh cửa này, ông sẽ không còn đường lui. Ông sẽ phải đối đầu với Chưởng môn, với toàn bộ môn phái, chấp nhận mang danh phản đồ bị truy sát toàn võ lâm để bảo vệ những mầm non tương lai.


Đúng lúc đó, từ tầng dưới bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập dồn dập. Tiếng xích sắt khóa cửa chính của Tàng Thư Các bị giật mạnh kêu loảng xoảng.


Tạ Hoài Phong giật mình, áp tai xuống sàn gỗ. Ông nghe thấy một giọng nói trầm ấm nhưng lạnh lùng quen thuộc vang lên đầy uy áp:


"Tìm kiếm kỹ cho ta! Có kẻ đã đột nhập Tàng Thư Các. Nếu phát hiện ra bất kỳ ai, giết không tha!"


Đó là giọng của Chưởng môn Diệp Cô Vân. Hắn đang đích thân dẫn theo lực lượng Chấp Pháp Đường bao vây tòa các.


Tạ Hoài Phong biết mình đã bị lộ. Cửa chính đã bị khóa chặt, lối thoát duy nhất là cửa sổ hẹp nhìn ra vách đá dựng đứng phía sau. Ông khẽ lướt đến bên cửa sổ, chuẩn bị nhảy xuống vực sâu để thoát thân.


Nhưng ngay khi ông vừa đặt tay lên bậu cửa, một bóng đen bỗng xuất hiện ở lối đi cầu thang tầng ba. Đó là lão câm A Quý. Gương mặt lão nhợt nhạt không còn giọt máu, đôi bàn tay gầy guộc đầy sẹo run rẩy dữ dội. Lão điên cuồng ra dấu bằng tay, mắt hướng về phía cầu thang dưới chân, rồi chỉ thẳng vào ngực Tạ Hoài Phong.


*Chưởng môn Diệp Cô Vân đang đích thân dẫn người tiến lên tầng ba!*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!