Nhạc nềnShizima

Giam Lỏng Trong Biệt Thự

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa phùn rả rích của mùa đông Hà Nội gõ liên hồi vào cửa kính xe khách, vẽ nên những vệt nước nhạt nhòa, kéo dài như những giọt nước mắt câm lặng. Đặng Phương Chi ngồi tựa đầu vào thành ghế, hai tay cô ôm chặt chiếc vali nhỏ đặt trên đùi. Bên trong ngăn lót bí mật của chiếc vali ấy là ba tờ bản thảo tập viết chữ ký giả mà cô đã mạo hiểm trích xuất từ chiếc hòm sắt cũ dưới gầm giường của Nguyễn Thành Liêm ở quê lúa Thái Bình. Đó không chỉ là những mảnh giấy ố vàng theo thời gian; đó là chứng cứ vật chất đanh thép nhất, bóc trần tội ác làm giả giấy tờ để hợp thức hóa vụ bắt cóc mười năm trước của người chồng luật sư danh tiếng.


Khi chiếc xe khách từ từ lăn bánh qua cầu Chương Dương, ánh đèn đường vàng vọt của thành phố hắt lên gương mặt nhợt nhạt, mệt mỏi nhưng đầy kiên định của Chi. Cô biết, một khi bước chân trở lại căn biệt thự Tây Hồ, cô sẽ phải đối mặt với một trận chiến sinh tử không tiếng súng. Nguyễn Thành Liêm đã bắt đầu ra tay đe dọa con trai của u Lành ở quê để bịt đầu mối. Hắn đang siết chặt vòng vây xung quanh cô.


Chiếc taxi dừng lại trước cổng biệt thự hai tầng phong cách Pháp ở quận Tây Hồ. Căn biệt thự sừng sững trong màn mưa lạnh, tĩnh mịch và u uất đến đáng sợ. Chi bước xuống xe, xách theo vali, bước nhanh qua khoảng sân gạch bát tràng loang lổ nước. Cô dùng khóa vân tay mở cửa chính bước vào nhà. Phòng khách chìm trong một không gian tĩnh lặng, lạnh lẽo.


"Em về rồi đấy à, Chi?"


Giọng nói trầm ấm, lịch lãm quen thuộc vang lên từ góc tối của phòng khách khiến Chi giật nẩy mình. Nguyễn Thành Liêm đang ngồi trên chiếc ghế sofa da Ý nhập khẩu, chiếc kính gọng vàng gác hờ trên sống mũi, trên tay hắn là tập hồ sơ vụ án dày cộm. Hắn ngước nhìn cô, nụ cười ôn hòa thường trực nở trên môi nhưng ánh mắt sâu hoắm phía sau tròng kính lại lạnh lùng và dò xét đến gai người.


Chi nén chặt cơn giận đang cuộn trào trong lồng ngực, cô khẽ cúi đầu, cố gắng giữ cho giọng nói của mình có vẻ mệt mỏi và phục tùng nhất có thể: "Dạ, em mới về. Dưới quê mưa lớn quá, đường xá lại trơn trượt nên xe đi hơi chậm."


Liêm đứng dậy, chậm rãi bước lại gần cô. Từng bước chân của hắn gõ đều đặn trên sàn gỗ giáng hương như tiếng gõ của một chiếc đồng hồ đếm ngược định mệnh. Hắn đưa tay đỡ lấy chiếc vali từ tay cô, ánh mắt khẽ liếc qua lớp khóa số của vali trước khi dừng lại trên gương mặt nhợt nhạt của vợ.


"Nhìn em mệt mỏi quá, Chi. Dạo này việc ở Viện áp lực, về quê lại phải lo toan việc giỗ chạp, sức khỏe của em suy giảm nhiều rồi đấy," Liêm nói, giọng đầy vẻ quan tâm chu đáo nhưng bàn tay hắn khi chạm vào vai cô lại lạnh ngắt như băng. "Anh đã nói với mẹ rồi, em bị hoang tưởng di chứng sau sinh, thần kinh không ổn định nên mới hay nghĩ ngợi lung tung. Anh đã nhờ bác sĩ chuyên khoa tâm thần Lê Thị Hòa – bạn thân của anh – ngày mai đến nhà để thăm khám và kê đơn thuốc điều trị đặc biệt cho em."


Chi cảm thấy sống lưng mình lạnh toát. "Bác sĩ Hòa? Em không cần bác sĩ tâm thần, anh Liêm. Em chỉ bị mất ngủ thông thường thôi."


"Không, Chi. Em cần phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng tuyệt đối," giọng Liêm đột ngột đanh lại, không còn vẻ ôn hòa giả tạo nữa. Hắn lùi lại một bước, khẽ vẫy tay.


Ngay lập tức, từ phía sau hành lang, Lê Văn Thịnh – gã trưởng nhóm an ninh tư nhân tàn nhẫn của Liêm – bước ra với vẻ mặt lạnh lùng. Trên tay Thịnh là chiếc điện thoại cá nhân và chùm chìa khóa xe của Chi.


"Anh Liêm, thế này là có ý gì?" Chi lùi lại, lưng cô chạm sát vào cánh cửa gỗ lim khóa chặt.


Liêm tháo chiếc kính gọng vàng xuống, chậm rãi lau bằng vạt áo sơ mi trắng phẳng phiu. "Để đảm bảo em không bị kích động bởi những tin đồn nhảm nhí bên ngoài và có thời gian hồi phục thần kinh tốt nhất, anh quyết định áp dụng biện pháp 'chăm sóc y tế đặc biệt' tại nhà cho em. Từ hôm nay, em sẽ nghỉ ngơi tại phòng làm việc riêng trên tầng hai. Điện thoại, máy tính và chìa khóa xe của em sẽ do anh tạm thời quản lý. Toàn bộ hệ thống cửa ra vào biệt thự đã được thay đổi mật mã và khóa ngoài."


"Anh đang giam lỏng tôi!" Chi phẫn nộ quát lên, hai nắm tay cô siết chặt đến mức móng tay găm sâu vào lòng bàn tay.


"Anh đang bảo vệ em và gia đình này, Chi ạ," Liêm mỉm cười lạnh lùng, ánh mắt hắn lóe lên sự kiểm soát tuyệt đối. "Em hãy lên phòng đi. Đừng làm ảnh hưởng đến tâm lý của con bé Minh Khuê. Con bé đang ôn thi học kỳ ở phòng bên cạnh, nó không nên thấy mẹ mình trong trạng thái điên loạn thế này."


Chi nhìn thẳng vào mắt Liêm, nhận ra sự tàn nhẫn tột cùng của gã chồng luật sư mưu mô. Hắn dùng chính sự an toàn và tâm lý của đứa con gái nuôi mười năm để làm con bài tẩy khóa chặt mọi sự phản kháng của cô. Nếu cô la hét hay đập phá cửa sổ để kêu cứu hàng xóm, cửa kính cường lực hai lớp cách âm hoàn toàn của căn biệt thự sẽ vô hiệu hóa mọi âm thanh, và hành động đó sẽ chỉ làm củng cố thêm kịch bản "vợ bị hoang tưởng điên loạn" mà Liêm đã dày công dựng lên trước dòng họ và tòa án.


Chi hít một hơi thật sâu để lấy lại sự điềm tĩnh của một nhà khoa học hình sự. Cô biết mình không thể đối kháng bạo lực lúc này. Cô cúi đầu, xách chiếc vali bước chậm rãi lên cầu thang tầng hai dưới sự giám sát lạnh lùng của Lê Văn Thịnh.


Cánh cửa phòng làm việc riêng của Chi khép lại, tiếng chốt khóa cơ học khóa ngoài vang lên khô khốc, giam cầm cô trong không gian bốn bức tường cô độc. Căn phòng không có kết nối internet, chiếc máy tính để bàn đã bị rút sạch dây nguồn và dây cáp mạng. Chi bị cắt đứt hoàn toàn liên lạc với thế giới bên ngoài.


Chi ngồi sụp xuống sàn gỗ bên cạnh chiếc giường nhỏ, lồng ngực cô phập phồng thở dốc. Sự tuyệt vọng và cô độc như một bóng tối đậm đặc vây lấy cô. Cô nhớ đến u Lành đang khóc lóc van xin ở quê, nhớ đến đứa con gái nuôi Minh Khuê đang bị Liêm kiểm soát ở phòng bên cạnh, và nhớ đến người mẹ ruột Vũ Ngọc Khuê đang mòn mỏi tìm con suốt mười năm qua.


"Không... mình không được phép gục ngã," Chi thì thầm, hai hàng nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. "Nét mực có thể giả mạo, nhưng sự thật sinh học và công lý thì không thể bị đánh tráo. Mình là một giám định viên pháp y, vũ khí của mình là khoa học."


Chi đứng dậy, đi đến bên chiếc vali. Cô khéo léo dùng đầu ngón tay luồn vào khe lót dưới đáy vali, rút ra ba tờ bản thảo tập viết chữ ký giả của Liêm và cuốn sổ tay phương pháp giám định của người cha quá cố, Giáo sư Đặng Minh Triết. Cô đặt những tài liệu này lên bàn làm việc dưới ánh đèn vàng nhạt của chiếc đèn bàn đọc sách dạng cổ điển – góc duy nhất khuất tầm quan sát trực tiếp của chiếc camera ẩn ngụy trang ổ cắm điện dưới gầm bàn.


Không có kính hiển vi lập thể Leica của Viện, không có máy so sánh quang phổ VSC8000 của Nam, Chi buộc phải sử dụng những công cụ thô sơ nhất mà cô có: chiếc kính lúp phân cực cầm tay Peak 10X, một cây thước kẻ nhựa học sinh của Minh Khuê bỏ quên trên bàn, một cây bút chì gỗ và những công thức tính toán hình học chữ viết tay được cha cô ghi chép tỉ mỉ trong cuốn sổ da cũ.


Chi đặt ba tờ bản thảo tập viết chữ ký giả cạnh nhau. Dưới ống kính phóng đại 10 lần của chiếc kính lúp Peak, cấu trúc các hạt màu của nét mực viết bằng bút gel đen hiện lên rõ nét. Chi tập trung phân tích thói quen viết tay tiềm thức của Liêm khi hắn cố gắng đồ lại chữ ký của Bác sĩ Lê Huy.


Cô dùng thước kẻ đo đạc chính xác góc hạ bút của các nét chữ ký giả. Trong cuốn sổ tay của Giáo sư Đặng Minh Triết có ghi rõ: *"Góc hạ bút và độ nghiêng của nét nối là những đặc trưng động học cơ học của hệ thần kinh vận động, được hình thành từ thời thơ ấu và cực kỳ khó thay đổi, ngay cả khi chủ thể cố tình viết chậm lại hoặc thay đổi tư thế ngồi."*


Chi tiến hành đo góc hạ bút của nét hất đầu tiên trong chữ "L" và nét nối giữa chữ "H" và "u" trong chữ ký giả. Kết quả đo đạc bằng thước đo góc hiển thị một con số thống nhất: đúng 42 độ.


Cô lật tiếp sang cuốn sổ tay viết tay thời trẻ của Liêm tìm thấy trong hòm sắt ở quê. Cô đo đạc các chữ cái tương tự trong các lá thư tình cũ của hắn. Góc hạ bút cũng chính xác là 42 độ.


"Đúng 42 độ... không hề có sự sai lệch," Chi thầm reo lên trong lòng, những ngón tay cô siết chặt cây bút chì gỗ.


Tiếp theo, Chi tập trung vào kỹ năng định vị thói quen thắt nút chữ 'g' và 'y'. Dưới kính lúp Peak 10X, vòng thắt nút ở phần đuôi của chữ 'g' và 'y' trong các bản thảo tập viết của Liêm không tròn trịa như chữ ký thật của bác sĩ Huy, mà bị bóp dẹt thành một hình elip lệch hẳn về phía bên trái với một điểm dừng bút đọng mực siêu nhỏ bất thường – đặc trưng của việc viết chậm để đồ nét.


Chi vẽ lại sơ đồ hình học của vòng thắt nút này lên một tờ giấy trắng, tính toán tỷ lệ giữa trục lớn và trục bé của hình elip dẹt. Tỷ lệ này trùng khớp 100% với thói quen viết tay tiềm thức của Liêm trong các ghi chép thời sinh viên của hắn.


"Anh không thể chối cãi được nữa rồi, Nguyễn Thành Liêm," Chi nghiến răng, ánh mắt cô sắc lạnh nhìn vào bản đồ phân tích hình học chữ viết trên bàn. "Khoa học hình sự đã định vị chính xác bút tích giả mạo của anh. Anh chính là kẻ đã tự tay ký giả chữ ký của bác sĩ sản khoa để hợp thức hóa tờ giấy chứng sinh giả mạo của Minh Khuê mười năm trước."


*Cạch.*


Tiếng khóa cửa ngoài đột ngột vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của Chi. Cô nhanh chóng thu dọn ba tờ bản thảo và cuốn sổ tay của cha vào ngăn kéo bàn làm việc, chỉ để lại một vài cuốn sách y học thông thường trên bàn trước khi cánh cửa phòng mở ra.


Nguyễn Thành Liêm bước vào phòng, trên tay hắn là một khay trà nhỏ khói bốc lên nghi ngút. Hắn đặt khay trà xuống bàn, ánh mắt khẽ quét qua mặt bàn dọn dẹp gọn gàng của Chi rồi dừng lại trên gương mặt điềm tĩnh của vợ.


"Em đang làm gì thế, Chi?" Liêm cất giọng dịu dàng, nhưng đầy vẻ dò xét.


"Em chỉ đọc lại một vài cuốn sách y học cũ để thư giãn đầu óc thôi," Chi trả lời, giọng cô không chút gợn sóng.


Liêm mỉm cười, hắn rót một chén trà nóng, lén lút rút từ trong túi quần ra một viên thuốc an thần màu trắng nhỏ – viên thuốc do bác sĩ tâm thần giả Lê Thị Hòa chuẩn bị sẵn để làm suy yếu hệ thần kinh của Chi. Hắn thả viên thuốc vào chén trà, viên thuốc nhanh chóng sủi bọt và hòa tan không để lại dấu vết.


"Uống chén trà nóng cho dễ ngủ đi em. Dạo này em suy nghĩ nhiều quá, sắc mặt kém lắm," Liêm đưa chén trà đến trước mặt Chi, ánh mắt hắn khóa chặt vào mắt cô như một mệnh lệnh không thể từ chối.


Chi nhìn chén trà, cô biết rõ bên trong chứa dư lượng Benzodiazepine liều cao hòng đầu độc ngầm và tạo chứng cứ hoang tưởng cho cô. Cô bình tĩnh đón lấy chén trà, khẽ mỉm cười: "Cảm ơn anh. Em sẽ uống."


Chi đưa chén trà lên miệng, giả vờ nhấp một ngụm lớn nhưng thực chất cô khéo léo ngậm viên thuốc chưa kịp tan hết dưới lưỡi. Ngay khi Liêm vừa quay lưng bước đi để dọn dẹp khay trà, Chi nhanh chóng đi đến bên chậu cây cảnh đặt ở góc phòng, lén nhổ viên thuốc và ngụm trà vào kẽ đất sâu dưới gốc cây mà không để lại bất kỳ tiếng động nào.


Liêm quay lại nhìn thấy chén trà đã cạn, hắn tỏ ra vô cùng hài lòng. "Ngoan lắm, Chi. Hãy ngủ một giấc thật sâu đi. Ngày mai bác sĩ Hòa sẽ đến giúp em hồi phục hoàn toàn."


Hắn bước ra ngoài, tiếng khóa cửa ngoài lại vang lên một lần nữa. Chi tựa lưng vào cánh cửa, khẽ thở phào nhẹ nhõm. Cô đã vượt qua được đòn đầu độc đầu tiên của Liêm nhờ sự cảnh giác và kỹ năng phản ứng nhanh.


Thời gian trôi qua nặng nề trong căn phòng giam lỏng. Đến khoảng 3 giờ chiều, Chi nghe thấy tiếng động cơ xe máy quen thuộc của bà vú nuôi Lành đi chợ về dừng trước sân biệt thự. Chi lập tức đi đến bên cửa sổ kính cường lực hai lớp, nhìn xuống sân.


Bà Lành xách theo làn khay đi chợ, gương mặt phúc hậu bơ phờ, lo âu, mắt lén nhìn lên tầng hai nơi Chi đang bị giam lỏng. Chi khéo léo dùng hai ngón tay gõ nhẹ vào mặt kính cửa sổ theo nhịp mã Morse đơn giản mà cô từng dạy cho u Lành khi còn ở biệt thự để báo hiệu mình vẫn an toàn.


Bà Lành ngước nhìn lên, khẽ gật đầu nhẹ để tránh tầm quan sát của camera an ninh lắp ngoài sân biệt thự. Bà đi vào bếp dọn dẹp đồ ăn.


Khoảng nửa tiếng sau, Chi nghe thấy tiếng bước chân rón rén của bà Lành bước lên cầu thang tầng hai. Tiếng chổi quét nhà xột xoạt vang lên ngoài hành lang để đánh lạc hướng Lê Văn Thịnh đang túc trực dưới phòng khách.


Bà Lành đi sát vào cửa phòng Chi, khẽ thì thầm qua khe cửa nhỏ dưới sàn: "Cô Chi ơi... cô có sao không? Ông Liêm khóa cửa ngoài rồi, tôi không có chìa khóa mở cho cô..."


Chi quỳ rạp xuống sàn, áp tai sát khe cửa, thì thầm đáp lại: "U Lành, em vẫn an toàn. U đừng lo cho em. Con trai u dưới quê thế nào rồi u?"


"Dạ, chú Lâm công an đã cho người về quê bảo vệ thằng lớn nhà tôi rồi cô ạ. Chú ấy bảo tôi cứ yên tâm giúp đỡ cô," giọng u Lành run rẩy nhưng đã bớt phần hoảng loạn hơn trước. "Cô Chi ơi, lúc đi chợ về, tôi lén nhặt được cái này ở hòm thư ngoài cổng..."


*Xột xoạt.*


Một mẩu giấy viết thư học sinh nhỏ, gấp làm tư, được bà Lành khéo léo luồn qua khe hở hẹp dưới chân cửa gỗ lim đẩy vào trong phòng của Chi.


Chi nhanh chóng chộp lấy mẩu giấy, giấu vào lòng bàn tay. "Cảm ơn u Lành! U đi xuống ngay đi kẻo Thịnh nghi ngờ."


"Dạ, tôi xuống đây cô Chi giữ gìn sức khỏe nhé."


Tiếng chổi quét nhà lại vang lên xột xoạt rồi xa dần xuống cầu thang.


Chi đi nhanh về phía bàn làm việc dưới ánh đèn vàng nhạt. Cô mở mẩu giấy gấp tư ra. Mặt trên của tờ giấy hoàn toàn trống rỗng, không hề có một nét mực nào viết bằng bút viết thông thường.


Nhưng bằng trực giác nhạy bén của một giám định viên pháp y, Chi không vứt tờ giấy đi. Cô dùng đầu ngón tay vuốt nhẹ lên bề mặt giấy nhám. Cô cảm nhận được những vết gợn sóng li ti, những đường rãnh hằn lún cơ học sâu sắc ẩn hiện dưới thớ giấy.


"Vết hằn lún cơ học... đây là nét chữ chìm!" Chi thầm reo lên.


Cô đặt tờ giấy phẳng lên mặt bàn gỗ, dùng chiếc bút chì gỗ 2B gọt nhọn đầu, khẽ nghiêng ngòi bút một góc 15 độ rồi nhẹ nhàng tô nhẹ, đều tay lên bề mặt giấy trắng. Đây là kỹ thuật phục hồi nét chữ chìm thủ công thô sơ nhất khi không có thiết bị tĩnh điện ESDA.


Lớp bột than chì màu xám đen của bút chì bám đều vào các thớ giấy nổi lên, chừa lại các rãnh lún sâu vô hình bên dưới không bị bám mực. Từng nét chữ, từng con số bắt đầu hiển thị rõ ràng, sắc nét dưới ánh đèn vàng.


Đó là một dòng chữ viết vội vàng, nhưng chứa đựng thông tin cứu hộ khẩn cấp tối cao:


"CHILAM: 0912.345.xxx. TÔI ĐANG GIÁM SÁT VĂN PHÒNG LIÊM. NAM AN TOÀN. HÃY GIỮ BÌNH TĨNH."


Đó chính là số điện thoại khẩn cấp và thông điệp của Đại úy Trần Thanh Lâm gửi đến cho cô thông qua kênh liên lạc bí mật của bà Lành. Vết hằn lún cơ học trên giấy chứng minh Lâm đã viết thông tin này lên một tờ giấy khác đè lên tờ giấy này, đảm bảo thông tin không để lại dấu vết mực viết thông thường đề phòng trường hợp bị Liêm tịch thu kiểm tra.


Chi ôm chặt mẩu giấy cứu hộ vào lồng ngực, những giọt nước mắt hạnh phúc và kiên cường khẽ rơi xuống. Cô không còn cô độc trong căn biệt thự giam lỏng này nữa. Đồng minh của cô – Lâm và Nam – vẫn đang âm thầm chiến đấu bảo vệ cô ngoài kia.


Tuy nhiên, niềm vui ngắn chẳng tày gang. Từ phía ngoài hành lang biệt thự, tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát của Nguyễn Thành Liêm lại vang lên một lần nữa, đi kèm với tiếng cười nói xả giao đầy giả tạo của một người phụ nữ.


"Chào bác sĩ Hòa, cảm ơn chị đã bớt chút thời gian khẩn cấp đến nhà tôi," giọng Liêm vang lên đầy vẻ lịch thiệp.


"Không có gì, luật sư Liêm. Việc điều trị cưỡng chế y tế cho bệnh nhân có dấu hiệu hoang tưởng tự hại sau sinh là trách nhiệm của chúng tôi để đảm bảo an toàn cho gia đình," giọng nói lạnh lùng, hành chính của bác sĩ tâm thần giả Lê Thị Hòa đáp lại.


Tiếng bước chân dừng lại ngay trước cửa phòng làm việc của Chi. Tiếng chìa khóa lách cách tra vào ổ khóa ngoài bắt đầu xoay chuyển.


Chi nhanh chóng nhét mẩu giấy chữ chìm của Lâm vào kẽ gọng kính cận mảnh của mình, giấu ba tờ bản thảo dưới gấu áo khoác, rồi bình tĩnh đứng dậy đối diện với cánh cửa phòng chuẩn bị mở ra. Cơn bão cưỡng chế y tế bẩn thỉu của Liêm chuẩn bị ập xuống đầu cô, thử thách giới hạn bản lĩnh cuối cùng của một nhà khoa học hình sự chính trực.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!