Nhạc nềnShizima

Bản Thảo Trong Hòm Sắt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đèn vàng nhạt từ chiếc đèn bàn đọc sách dạng cổ điển hắt xuống mặt gỗ lim của bàn làm việc, tạo nên những vệt bóng dài đổ nghiêng trên bức tường phòng làm việc riêng của Đặng Phương Chi. Đêm đã về khuya, không gian biệt thự Tây Hồ im ắng đến mức có thể nghe rõ tiếng gió rít qua khe cửa kính cường lực và tiếng sóng vỗ rì rào từ phía mặt hồ. Chi ngồi bất động trên ghế, chiếc kính gọng mảnh trễ xuống sống mũi. Đôi mắt cô nhìn chằm chằm vào trang nhật ký trống rỗng đặt trước mặt, nhưng tâm trí cô lại dồn toàn bộ sự chú ý vào lỗ cắm thứ ba của ổ điện âm tường nằm dưới gầm bàn. Nơi đó, sâu trong bóng tối, mắt thần hồng ngoại của chiếc camera ẩn mà Nguyễn Thành Liêm lén lắp đặt đang chằm chằm quan sát cô thời gian thực.


Chi khẽ thở dài, một tiếng thở dài cố tình được phóng đại để máy thu âm siêu nhạy của chiếc camera ghi nhận. Cô đưa tay lên day day thái dương, diễn trọn vai một người vợ đang kiệt sức, hoang mang và trầm cảm nhẹ sau những biến cố dồn dập tại Viện Khoa học Hình sự. Cô mở ngăn kéo, lấy ra lọ thuốc bổ gan – thứ mà trước ống kính camera sẽ trông giống hệt một lọ thuốc an thần liều cao – đổ hai viên ra lòng bàn tay rồi chậm rãi uống với một ngụm nước lọc.


"Phải để hắn tin rằng mình đang sụp đổ," Chi tự nhủ, lồng ngực cô thắt lại trước sự ghê tởm dành cho người chồng mười năm đầu ấp tay gối. "Hắn muốn thấy mình điên loạn, muốn thấy mình bất lực đầu hàng để dễ bề hợp thức hóa bệnh án tâm thần giả. Vậy thì mình sẽ cho hắn thấy điều đó."


Chi tắt đèn bàn, căn phòng chìm vào bóng tối. Cô bước về phía giường ngủ, nhưng trong đầu cô, một kế hoạch đào thoát tạm thời đã được định hình rõ ràng. Cô cần phải rời khỏi chiếc lồng kính đầy rẫy sự giám sát này. Cô cần một mẫu đối chứng tối cao để chứng minh chữ ký của Bác sĩ Lê Huy trên tờ giấy chứng sinh của bé Minh Khuê là giả mạo. Và nơi duy nhất lưu giữ bút tích tự nhiên, chưa qua rèn luyện giả mạo thời trẻ của Nguyễn Thành Liêm chính là ngôi nhà cổ của mẹ chồng cô ở quê lúa Thái Bình.


Sáng hôm sau, Chi chủ động chuẩn bị một mâm cỗ nhỏ cúng tuần trước bàn thờ người cha quá cố của Liêm tại biệt thự. Khi Liêm bước xuống cầu thang trong bộ veston lịch lãm chuẩn bị đi làm, Chi đón hắn bằng gương mặt nhợt nhạt, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ nhưng giọng nói lại vô cùng dịu dàng, cam chịu.


"Anh Liêm, cuối tuần này là giỗ mười năm của bố ở quê. Em nghĩ... em muốn đưa con bé Minh Khuê về Thái Bình sớm một vài ngày để phụ mẹ dọn dẹp nhà thờ tổ và chuẩn bị mâm cỗ. Dạo này việc ở Viện áp lực quá, em bị mất ngủ liên tục, về quê có lẽ sẽ tĩnh tâm hơn."


Liêm dừng bước ở bậc thềm cuối cùng. Ánh mắt hắn sắc lạnh quét qua gương mặt Chi, dò xét từng biểu cảm nhỏ nhất. Hắn khẽ nheo mắt, tâm trí nhanh chóng kết nối với những hình ảnh người vợ u uất uống thuốc an thần đêm qua mà hắn quan sát được qua ứng dụng điện thoại. Sự phục tùng và yếu đuối của Chi lúc này hoàn toàn khớp với kịch bản khống chế tâm lý mà hắn đang xây dựng.


"Em chu đáo quá, Chi," Liêm bước lại gần, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc búi gọn của vợ, nụ cười ôn hòa thường trực nở trên môi. "Về quê hít thở không khí trong lành cũng tốt cho sức khỏe của em lúc này. Nhưng Minh Khuê đang chuẩn bị cho kỳ thi học kỳ ở trường Chu Văn An, đi lại xa xôi sợ con bé mệt. Để anh giữ con bé lại Hà Nội, cuối tuần khi anh về giỗ bố, anh sẽ đưa con bé về cùng. Em cứ về trước giúp mẹ nhé."


Chi cảm nhận được bàn tay lạnh ngắt của Liêm trên tóc mình như một sợi dây thòng lọng vô hình đang siết nhẹ. Hắn đang giữ Minh Khuê lại làm con tin để đảm bảo cô không biến mất cùng tờ giấy chứng sinh gốc. Cô nén sự căm phẫn xuống đáy lòng, cúi đầu khẽ vâng lời: "Dạ, vậy cũng được. Anh nhớ nhắc con bé ôn bài buổi tối."


Chiều hôm đó, Chi xách chiếc vali nhỏ bước lên chuyến xe khách về Thái Bình. Khi chiếc xe lăn bánh qua cầu Chương Dương, Chi nhìn qua cửa kính thấy chiếc Ford Ranger sẫm màu không biển số của Lê Văn Thịnh vẫn lẳng lặng bám theo phía sau ở một khoảng cách an toàn. Liêm không bao giờ thả lỏng vòng vây giám sát xung quanh cô, ngay cả khi cô đã rời khỏi Hà Nội. Nhưng Chi mỉm cười lạnh lùng, cô biết ở quê nhà Thái Bình, trong ngôi nhà cổ ba gian phủ đầy bụi thời gian của mẹ chồng, Liêm không thể lắp đặt camera ẩn mà không làm kinh động đến người mẹ vốn cực kỳ mê tín và cổ hủ của hắn. Đó sẽ là vùng mù công nghệ duy nhất để cô hành động.


Chuyến xe đưa Chi về đến một ngôi làng cổ thuộc huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình khi trời đã chuyển sang chiều muộn. Không khí làng quê Bắc Bộ mùa đông ẩm ướt và u uất, thoảng mùi khói rơm rạ cháy đồng và mùi bùn đất ngai ngái. Ngôi nhà cổ của dòng họ Nguyễn hiện ra sau lũy tre xanh, với mái ngói mũi hài đã chuyển màu rêu phong đen thẫm, sân gạch bát tràng loang lổ những vệt ẩm mốc.


Bà Nguyễn Thị Thịnh – mẹ chồng của Chi – đang ngồi trên chiếc chõng tre ngoài hiên, tay bỏm bẻm nhai trầu, đôi mắt ti hí ẩn sau những nếp nhăn khắc khổ nhìn đứa con dâu thành phố bằng ánh mắt khắt khe quen thuộc. Bà Thịnh là người phụ nữ nông thôn trọng nam khinh nữ điển hình, cả đời sùng bái cậu con trai cả luật sư như một vị thần sống, nhưng lại luôn cay nghiệt với Chi vì cô không sinh thêm được cho dòng họ Nguyễn một mụn con trai nối dõi.


"Chị về đấy à? Sao không dắt con bé Minh Khuê về cùng? Giỗ chạp đến nơi mà cứ lật đật một mình," bà Thịnh cất giọng khàn khàn, nhổ một bãi nước trầu đỏ quạch xuống rãnh nước trước sân.


Chi bước vào sân, lễ phép chào mẹ chồng rồi nhanh nhẹn đỡ lấy chiếc nón lá sờn cũ trên tay bà. "Dạ, anh Liêm bảo con bé bận ôn thi học kỳ nên cuối tuần anh ấy sẽ chở con về sau mẹ ạ. Em về trước để dọn dẹp nhà cửa, lau chùi bàn thờ cho bố."


"Hừm, thằng Liêm nó bận trăm công nghìn việc ngoài Hà Nội mà việc gì cũng đến tay nó lo," bà Thịnh lầm bầm đứng dậy, phủi phủi vạt áo lụa sẫm màu. "Vào nhà đi, con Thảo nó đang nấu cơm dưới bếp đấy. Liệu mà dọn dẹp cho tươm tất, dòng họ nhà này không chấp nhận sự cẩu thả đâu."


Chi mỉm cười cam chịu, bước vào gian nhà chính thơm mùi gỗ mít và hương trầm cũ. Trong bếp, Nguyễn Thị Thảo – người giúp việc trẻ tuổi được Liêm thuê để chăm sóc bà Thịnh mười năm nay – đang lúi húi nhóm bếp củi. Thấy Chi vào, gương mặt ngăm đen, thật thà của Thảo rạng rỡ hẳn lên. Thảo rất quý mến Chi vì mỗi lần về quê, Chi đều đối xử tử tế, mua quần áo mới và gửi tiền thuốc men chu đáo cho gia đình Thảo dưới quê.


"Cô Chi mới về ạ! Để cháu lấy nước ấm cho cô rửa mặt," Thảo nhanh nhảu đứng dậy.


Chi giữ tay Thảo lại, khẽ mỉm cười: "Không cần đâu Thảo, cô tự làm được. Mẹ dạo này khỏe không cháu?"


"Dạ, cụ vẫn khỏe nhưng tính khí ngày càng khó chiều cô ạ. Cứ nhắc chuyện cháu đích tôn suốt ngày làm cháu cũng mệt lây," Thảo thì thầm, mắt lén nhìn ra phía hiên nhà nơi bà Thịnh đang lẩm nhẩm khấn vái trước cây hương ngoài trời.


Chi gật đầu thấu hiểu. Cô biết tính bà Thịnh rất sùng bái thần phật và thường xuyên đi chùa cầu an vào những ngày sát giỗ. Đây chính là mắt xích quan trọng trong kế hoạch tạo khoảng trống thời gian của cô.


Tối hôm đó, sau bữa cơm tối gượng gạo đầy những lời giáo huấn khắt khe của bà Thịnh, Chi chủ động ngồi bóp chân cho mẹ chồng. Cô khéo léo gợi chuyện: "Mẹ ơi, em nghe nói Chùa Keo dạo này có khóa lễ cầu an cho hương linh người quá cố rất linh thiêng. Ngày mai lại đúng vào ngày lành đầu tháng Chạp, hay là ngày mai em nhờ Thảo chở mẹ lên chùa lễ Phật, xin sớ cầu an cho bố và cầu tài lộc cho anh Liêm luôn thể?"


Nghe nhắc đến việc cầu tài lộc cho cậu con trai cưng, mắt bà Thịnh sáng lên. Bà gật gù: "Ừ, chị nói cũng phải. Thằng Liêm dạo này việc lớn việc nhỏ ngoài Hà Nội áp lực nhiều, phải lên chùa xin Phật tổ che chở mới được. Mai bảo con Thảo nó chở tao đi sớm, sắm sửa lễ lạt cho chu đáo."


Chi khẽ thở phào dưới ánh điện mờ tối của gian nhà cổ. Bước thứ nhất của kế hoạch đã thành công.


Sáng hôm sau, trời đổ mưa lâm thâm, cái lạnh cắt da cắt thịt của vùng đồng bằng Bắc Bộ bao trùm lên ngôi làng cổ. Đúng 6 giờ sáng, Thảo dắt chiếc xe máy cũ chở bà Thịnh đi về phía thị trấn để lên Chùa Keo. Trước khi đi, Chi lén nhét vào túi áo khoác của Thảo một phong bao tiền nhỏ, thì thầm dặn dò: "Cháu cứ đưa bà đi thong thả, lễ bái xong thì mời bà ghé quán chay ngon nhất thị trấn dùng bữa rồi hãy về nhé. Cô ở nhà tự dọn dẹp được."


Thảo nhận tiền, nháy mắt đầy tinh nghịch: "Cô Chi yên tâm, cháu biết cách chiều ý cụ mà."


Tiếng động cơ xe máy nhỏ dần rồi tắt hẳn sau lũy tre đầu ngõ. Ngôi nhà cổ ba gian lập tức chìm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối. Chi đứng giữa sân gạch, để mặc những hạt mưa bụi lạnh ngắt táp vào mặt để tỉnh táo đầu óc. Cô biết mình chỉ có khoảng ba đến bốn tiếng đồng hồ trước khi mẹ chồng quay về.


Chi nhanh chóng quay vào nhà, đi thẳng về phía gian buồng cũ nằm ở góc chái tây của ngôi nhà thờ tổ. Đây là căn buồng thời trẻ của Nguyễn Thành Liêm trước khi hắn ra Hà Nội học đại học và lập nghiệp. Căn phòng từ lâu đã bị khóa chặt bằng một ổ khóa đồng cổ điển rỉ sét, bên ngoài phủ một lớp bụi dày xám xịt.


Chi rút từ trong túi xách cá nhân một bộ dụng cụ nhỏ cầm tay – một thanh thép mỏng uốn cong và một cây kim gạt chuyên dụng mà cô mượn từ phòng lab của Nam trước khi nó bị cháy. Là một giám định viên kỹ thuật hình sự, Chi không chỉ giỏi phân tích tài liệu mà còn được đào tạo bài bản về kỹ thuật khám nghiệm hiện trường, bao gồm cả cơ chế hoạt động của các loại khóa cơ học.


Cô quỳ xuống trước cánh cửa gỗ mít sẫm màu, đưa thanh gạt vào khe khóa. Đôi tai cô áp sát vào ổ khóa đồng, tập trung cảm nhận từng chuyển động cơ học cực nhỏ bên trong.


*Tách. Tách.*


Những tiếng động thanh mảnh vang lên trong không gian câm lặng. Chi khéo léo điều chỉnh lực gạt để không để lại bất kỳ dấu vết cơ học hay vết xước mới nào trên bề mặt kim loại cũ – thứ có thể khiến một kẻ nhạy cảm như Liêm phát hiện ra có người đã xâm nhập căn phòng.


*Cạch.*


Chiếc cầu khóa đồng bật mở. Chi khẽ đẩy cánh cửa gỗ, tiếng bản lề rít lên một âm thanh kẽo kẹt ê ẩm dài. Một luồng không khí ẩm mốc, nồng nặc mùi gián, mùi giấy cũ và mùi băng phiến xộc thẳng vào mũi cô. Chi bước vào trong, nhanh chóng khép hờ cánh cửa để tránh ánh sáng từ gian chính hắt vào quá rõ.


Căn buồng nhỏ bày trí đơn giản với một chiếc giường tre cũ, một chiếc bàn học bằng gỗ xoan đào đã mục góc và một giá sách chứa đầy những cuốn giáo trình luật đại học ố vàng từ thập niên trước. Chi đi thẳng đến bên gầm chiếc giường tre. Đúng như những gì người giúp việc Thảo từng vô tình tiết lộ trong một lần trò chuyện năm ngoái, phía dưới gầm giường, khuất sau chiếc chiếu cói cũ cuộn tròn, là một chiếc hòm sắt quân đội màu xanh lá cây sẫm.


Chi kéo chiếc hòm sắt ra ngoài. Chiếc hòm rất nặng, bám đầy bụi đất và mạng nhện. Nắp hòm được khóa chặt bằng một chiếc khóa số xoay kiểu cũ hiệu Minh Khai.


Chi nheo mắt quan sát các vòng số bám bụi. Đối với một kẻ có tư duy logic và tính kiểm soát cao như Liêm, mật mã khóa của hắn luôn tuân theo một quy luật toán học hoặc một mốc thời gian đặc biệt trong đời. Chi thử nhập ngày sinh của hắn: 1204. Vòng khóa không xoay. Cô thử ngày cưới của hai người: 0811. Vẫn không được.


Chi dừng lại một nhịp, cô nhớ đến cuốn sổ tay phương pháp giám định của cha mình, nơi ông ghi lại rằng: "Kẻ phạm tội luôn bị ám ảnh bởi cột mốc khởi đầu của tội ác."


Chi hít một hơi thật sâu, đôi ngón tay đeo găng cao su mỏng khẽ xoay các vòng số về mốc thời gian định mệnh: 1510 – ngày 15 tháng 10, ngày mà mười năm trước Liêm bế bé Minh Khuê về nhà và tuyên bố đó là con nuôi hợp pháp của hai vợ chồng.


*Cạch.*


Tiếng chốt khóa sắt bên trong bật ra giòn giã. Chiếc hòm sắt đã được mở.


Chi hồi hộp nhấc nắp hòm lên. Bên trong chứa đầy những kỷ vật thời sinh viên của Liêm: những lá thư tình cũ viết trên giấy dòng kẻ đã ố vàng, những cuốn sổ tay ghi chép giảng đường đại học và một vài bức ảnh kỷ niệm thời trẻ. Chi không quan tâm đến những thứ đó. Cô lật nhanh xuống đáy hòm, nơi có một tệp hồ sơ được bọc kỹ lưỡng trong một túi nilon chống ẩm màu xanh.


Chi rút tệp hồ sơ ra, đặt lên mặt chiếc giường tre cũ. Khi cô mở lớp nilon bảo vệ, tim cô đột ngột đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Bên trong là hàng chục trang giấy nháp, giấy viết thư học sinh có dòng kẻ đôi đã ngả màu vàng sẫm của năm 2013 và 2014.


Chi dùng chiếc kính lúp phân cực cầm tay Peak 10X mang theo bên người, soi sát vào bề mặt những trang giấy nháp.


Trên những trang giấy đó không phải là những ghi chép luật pháp, mà là hàng trăm chữ ký được vẽ đi vẽ lại bằng nhiều loại mực khác nhau.


"Lê Huy... Bác sĩ Lê Huy... Trưởng khoa sản Lê Huy..."


Chi kinh hoàng nhận ra đây chính là những bản thảo tập viết chữ ký giả danh Bác sĩ Lê Huy – người có tên trên tờ giấy chứng sinh giả mạo của Minh Khuê. Có những trang giấy ghi kín những nét vẽ nguệch ngoạc, đứt quãng, thể hiện quá trình rèn luyện để đạt được sự lưu loát tự nhiên của chữ ký thật. Có những nét vẽ được đồ lại đè lên nhau dưới một bàn ánh sáng giả định, để lại những vết hằn lún cơ học sâu sắc trên mặt sau của tờ giấy.


Chi áp sát kính lúp vào một chữ ký có độ hoàn thiện cao nhất ở góc dưới trang giấy nháp thứ năm. Bằng kỹ năng nghiệp vụ định vị thói quen thắt nút chữ 'g' và 'y', Chi tiến hành phân tích hình học trực quan ngay tại hiện trường.


"Góc hạ bút đúng 42 độ," Chi thì thầm, giọng cô run lên vì chấn động. "Và đây... vòng thắt nút của chữ 'y' kéo dài phía dưới dòng kẻ. Nó không tròn trịa như chữ ký thật của bác sĩ Huy, mà bị bóp dẹt thành một hình elip lệch về phía bên trái. Đây là thói quen vận động tiềm thức của Nguyễn Thành Liêm. Hắn đã cố gắng đồ lại chữ ký của người khác, nhưng hệ thần kinh vận động của hắn không thể xóa bỏ được thói quen viết tay đã hình thành từ thời thơ ấu."


Những bản thảo tập viết chữ ký giả trong hòm sắt này chính là bằng chứng vật chất đanh thép nhất, không thể chối cãi chứng minh hành vi cố ý làm giả tài liệu có chuẩn bị cực kỳ công phu của Liêm từ mười năm trước. Hắn không thể đổ lỗi cho bất kỳ đường dây làm giả giấy tờ nào khác, bởi chính bút tích tiềm thức của hắn đã tự tố cáo hành vi phạm tội ngay trên những trang giấy này.


Nước mắt Chi vô thức rơi lã chã xuống mặt kính lúp, làm nhòe đi những nét mực đen tàn nhẫn. Cô khóc không phải vì tiếc nuối cuộc hôn nhân mười năm qua, mà khóc vì nỗi đau tột cùng của người mẹ ruột Vũ Ngọc Khuê – người đã bị gã chồng luật sư của cô dùng những nét mực giả mạo này để cướp đi đứa con gái ruột thịt suốt mười năm ròng rã.


"Liêm... anh tàn nhẫn quá," Chi nghiến răng, nỗi căm phẫn biến thành một sức mạnh đanh thép trong huyết quản. Cô nhanh chóng dùng điện thoại cá nhân chụp lại toàn bộ các trang bản thảo dưới góc sáng xiên từ cửa sổ để lưu giữ vết hằn lún cơ học. Sau đó, cô cẩn thận chọn ra ba tờ bản thảo có chứa thói quen thắt nút chữ rõ ràng nhất, xếp gọn rồi giấu vào ngăn bí mật trong lớp lót của chiếc vali cá nhân.


Chi xếp lại toàn bộ thư từ, sổ sách vào hòm sắt theo đúng trật tự ban đầu. Cô đóng nắp hòm, xoay vòng khóa số về mốc ngẫu nhiên rồi đẩy hòm sắt trở lại vị trí cũ dưới gầm giường tre. Cô bước ra ngoài, khóa chặt ổ khóa đồng cổ điển của cánh cửa buồng, dùng một chiếc khăn giấy ẩm lau sạch bụi bám trên ổ khóa để xóa đi mọi dấu vết xâm nhập vật lý.


Đúng lúc Chi vừa hoàn thành việc khôi phục hiện trạng căn phòng, bầu trời ngoài sân đột ngột tối sầm lại. Một cơn mưa rào mùa đông đổ ập xuống, tiếng sấm sét nổ vang rền trên bầu trời Thái Bình.


*Két... rắc.*


Tiếng cánh cổng gỗ ngoài sân bị đẩy ra mạnh mẽ. Chi giật mình, cô nhanh chóng đi ra gian nhà chính thì thấy bà Thịnh và Thảo đang hớt hải chạy vào hiên nhà, quần áo cả hai đều bị ướt sũng nước mưa.


"Trời đất ơi, đang nắng ráo tự dưng đổ trận mưa giông lớn quá," bà Thịnh vừa làu bàu vừa cởi chiếc nón lá dính nước mưa vứt lên chõng tre. "Cũng may lễ bái xong xuôi rồi sấm chớp mới nổi lên. Chị dọn dẹp nhà cửa đến đâu rồi, Chi?"


Chi cố gắng giữ cho nhịp tim bình ổn, cô lấy chiếc khăn khô đưa cho mẹ chồng, giọng điềm tĩnh: "Dạ, em dọn dẹp xong bàn thờ bố và lau chùi phòng khách rồi mẹ ạ. Thảo ơi, cháu vào bếp nấu nước gừng ấm cho bà uống kẻo cảm lạnh nhé."


Bà Thịnh nhận chiếc khăn, khẽ liếc nhìn Chi bằng ánh mắt bớt phần khắt khe hơn. "Ừ, biết lo liệu thế là tốt. Vào chuẩn bị cơm trưa đi."


Chi quay lưng bước về phía bếp, hai bàn tay cô giấu trong túi áo khoác vẫn còn run rẩy nhẹ. Cô đã có được chứng cứ thép trong tay. Bản thảo trong hòm sắt sẽ là vũ khí tối cao giúp cô bẻ gãy mọi lời ngụy biện của Liêm trước pháp luật.


Tối hôm đó, cơn mưa rào vẫn không ngớt, nước mưa xối xả tuôn xuống mái ngói cổ tạo nên những âm thanh lộp độp liên tục. Chi nằm trên chiếc giường lò xo cũ ở phòng khách, mắt đăm đăm nhìn lên trần nhà gỗ, trong lòng thầm tính toán các bước đi tiếp theo khi trở lại Hà Nội. Cô cần phải mang những bản thảo này đến cho Nam phân tích quang phổ tuổi mực để khớp với thời gian lập giấy chứng sinh giả.


*Rrrr... Rrrr...*


Chiếc điện thoại phụ – chiếc điện thoại không nằm trong danh sách giám sát của Liêm mà cô giấu dưới gối – đột ngột rung lên bần bật. Màn hình hiển thị số điện thoại của bà vú nuôi Lành ở Hà Nội.


Chi vội vàng nhấn nút nghe, áp điện thoại vào tai: "Alo, u Lành ạ? Có chuyện gì thế u? Minh Khuê ở nhà có sao không u?"


Từ đầu dây bên kia, không có tiếng trả lời ngay lập tức, chỉ có tiếng thở dốc run rẩy và tiếng khóc sụt sùi nén chặt trong không gian câm lặng. Chiếc điện thoại truyền đi một luồng điện lạnh buốt khiến Chi dựng tóc gáy.


"U Lành! U nghe em nói không? Minh Khuê làm sao hả u?" Chi khẩn thiết hỏi dồn.


"Cô Chi ơi... tôi lạy cô..." Giọng u Lành vang lên, run rẩy đến mức gần như không thành tiếng, tiếng khóc nghẹn ngào vỡ òa ra trong sự hãi hùng tột độ. "Tôi lạy cô... Cô đừng điều tra chuyện mười năm trước nữa... Tôi xin cô đấy..."


"U Lành, có chuyện gì u cứ bình tĩnh nói cho em nghe! Ai đã làm gì u?" Chi bật ngồi dậy trên giường, hai chân cô run lên bần bật.


"Họ... họ tìm đến tận nhà con trai tôi ở quê rồi cô Chi ơi..." U Lành khóc nấc lên, giọng nói đầy sự tuyệt vọng của một người mẹ nghèo bị dồn vào đường cùng. "Chiều nay có hai đứa xăm trổ chặn đường thằng lớn nhà tôi đi làm về... Chúng nó bảo... chúng nó bảo nếu tôi còn hé răng nửa lời về chuyện ông Liêm đi đêm mười năm trước, thằng lớn nhà tôi sẽ gặp tai nạn giao thông nát thây... Cô Chi ơi, tôi sợ lắm... Tôi van cô, tôi lạy cô, cô tha cho gia đình tôi... Tôi không dám làm chứng cho cô nữa đâu..."


Tiếng tút tút kéo dài khô khốc vang lên từ loa điện thoại. Cuộc gọi đã bị ngắt đột ngột.


Chi đứng lặng người giữa căn phòng tối, chiếc điện thoại trượt khỏi tay rơi xuống tấm chiếu cói. Tiếng sấm sét ngoài trời lại nổ vang một tiếng rền rĩ như xé toạc bầu trời đêm Thái Bình, hắt luồng ánh sáng chớp trắng lạnh lẽo qua khe cửa sổ, rọi lên gương mặt đang dần đông cứng vì kinh hoàng của Đặng Phương Chi. Liên minh của cô chưa kịp bắt đầu chiến đấu đã phải đối mặt với đòn đe dọa tàn nhẫn nhất từ bóng tối của Nguyễn Thành Liêm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!