Nhạc nềnShizima

Mắt Thần Trong Biệt Thự

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa đêm trút xuống mặt nước Hồ Tây phẳng lặng, kéo theo luồng gió lạnh buốt tràn qua những khe cửa kính của căn biệt thự hai tầng phong cách Pháp. Biệt thự Tây Hồ vẫn đứng đó, uy nghiêm, lộng lẫy dưới ánh đèn vàng ấm áp, nhưng đối với Đặng Phương Chi lúc này, nó chẳng khác nào một chiếc lồng băng ngột ngạt. Cô bước qua bậc thềm đá granite, cố gắng điều hòa nhịp thở dồn dập trong lồng ngực. Mùi khói xăng và bụi than từ vụ phóng hỏa tại phòng thí nghiệm của Lê Hoài Nam dường như vẫn còn bám chặt vào từng sợi tóc, từng thớ vải trên chiếc áo khoác sẫm màu của cô, dù cô đã cố sức tẩy rửa tại một nhà tắm công cộng ven đường đê.


Trong đầu Chi, hình ảnh cánh tay phải bị bỏng rộp đỏ rát của Nam khi anh dũng cảm che chắn cho buồng máy VSC8000 vẫn hiện lên rõ mồn một. Vết bỏng ấy là cái giá đầu tiên bằng máu mà liên minh của cô phải trả trong cuộc đối đầu này. Nhưng Chi không được phép gục ngã. Trong gấu áo khoác của cô, tờ giấy chứng sinh gốc mang tên Đặng Minh Khuê được bọc kỹ lưỡng trong túi đựng vật chứng chống tĩnh điện ESD vẫn an toàn. Cô phải quay lại đây, quay lại hang ổ của con quỷ ngụy trang hoàn hảo mang tên Nguyễn Thành Liêm để tiếp tục diễn vở kịch người vợ vô tội, cho đến khi thu thập đủ chứng cứ hạ gục hắn.


Chi dùng vân tay mở khóa cửa chính. Tiếng bíp kéo dài của hệ thống khóa thông minh vang lên khô khốc trong khoảng sân vắng. Ngay khi cô vừa bước chân vào sảnh, ánh đèn trần phòng khách đột ngột bật sáng.


Nguyễn Thành Liêm đang ngồi trên chiếc ghế sofa da nhập khẩu từ Ý, trên tay cầm một ly rượu whisky màu hổ phách. Bộ veston may đo phẳng phiu của hắn đã được cởi bỏ, chỉ còn chiếc áo sơ mi trắng mở hờ hai cúc cổ, để lộ vẻ phong trần, lịch lãm của một luật sư ngôi sao. Hắn ngước mắt nhìn cô, nụ cười ôn hòa thường trực trên môi nhưng ánh mắt sâu hoắm lại lạnh tanh như băng tuyết.


"Em về muộn thế, Chi? Điện thoại lại không liên lạc được. Anh đã rất lo lắng đấy," Liêm lên tiếng, giọng trầm ấm đầy quan tâm.


Chi nén lại cơn run rẩy dọc sống lưng, cô tháo chiếc kính gọng mảnh, vờ như mệt mỏi lau đi những giọt nước mưa còn đọng trên tròng kính. "Em xin lỗi. Điện thoại của em bị hỏng nguồn từ chiều, sập nguồn lúc nào không hay. Em phải ghé qua chỗ Nam để mượn mấy cuốn tài liệu nghiên cứu cũ của bố, rồi hai anh em ngồi trao đổi chuyên môn quên cả thời gian."


Liêm đặt nhẹ ly rượu xuống mặt bàn kính cường lực. Tiếng thủy tinh chạm vào mặt kính vang lên một tiếng cạch nhỏ nhưng sắc gọn. Hắn đứng dậy, thong thả bước về phía cô. Mỗi bước chân của hắn trên nền gỗ gõ đỏ như gõ thẳng vào lồng ngực đang đập liên hồi của Chi.


"Chỗ Nam à?" Liêm nheo mắt, đưa tay nhẹ nhàng gạt một sợi tóc mai dính nước mưa trên má Chi. Ngón tay hắn lạnh ngắt, mang theo mùi nước hoa đắt tiền trộn lẫn vị cồn nhạt. "Anh vừa nghe tin trên đài báo có một vụ cháy lớn ở khu Nguyễn Chí Thanh. Hình như là một phòng thí nghiệm tư nhân bị ném bom xăng phóng hỏa. Anh nhớ phòng lab của Nam cũng ở mạn đó. May mà em không sao."


Lời nói của Liêm nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự thăm dò tàn nhẫn. Chi biết rõ, chính hắn là kẻ đã ra lệnh cho Lê Văn Thịnh và Đỗ Văn Cường phóng hỏa thiêu rụi phòng lab nhằm tiêu hủy tờ giấy chứng sinh gốc. Hắn đang muốn kiểm tra xem cô có mang được tài liệu đó thoát ra ngoài hay không.


Chi tỏ ra bàng hoàng, đôi mắt cô mở to đầy kinh ngạc: "Cháy sao? Ôi chúa ơi, em vừa rời khỏi đó lúc chín giờ tối để ghé hiệu sách. Nam có sao không anh? Để em gọi điện hỏi thăm anh ấy..."


"Anh đùa đấy," Liêm đột ngột ngắt lời cô, nụ cười của hắn rộng thêm một chút nhưng không hề chạm đến ánh mắt. "Chỉ là một vụ chập điện nhỏ ở tòa nhà bên cạnh thôi. Em nhạy cảm quá. Thôi, muộn rồi, em lên phòng tắm rửa rồi nghỉ ngơi đi. Sắc mặt em kém lắm."


Chi cúi đầu, vờ như tin vào lời nói của hắn rồi bước nhanh lên cầu thang gỗ. Khi bóng dáng Liêm đã khuất sau góc hành lang, cô mới dám thở phào một hơi dài. Cuộc đấu trí đầu tiên tại phòng khách đã trôi qua, nhưng sự nghi ngờ của Liêm đã đạt đến mức báo động đỏ.


Chi bước vào phòng làm việc riêng của mình trên tầng hai. Đây là không gian học thuật cá nhân của cô, nơi cô lưu giữ những cuốn sách luật cổ của người cha quá cố Đặng Minh Triết và chiếc kính hiển vi lập thể cầm tay hiệu Zeiss. Cô bật chiếc đèn bàn đọc sách dạng cổ điển, hướng luồng sáng vàng dịu xuống mặt bàn gỗ lim.


Theo thói quen nghề nghiệp của một giám định viên tài liệu pháp y – người luôn chú ý đến từng chi tiết nhỏ nhất dưới kính hiển vi – Chi lướt mắt quét qua căn phòng. Trực giác sắc bén của cô lập tức nhận diện một sự bất thường cơ học cực nhỏ.


Chiếc lọ hoa gốm Bát Tràng đặt trên góc bàn làm việc của cô đã bị dịch chuyển.


Bình thường, Chi luôn đặt lọ hoa căn khít với góc vuông của tấm lót bàn da, khoảng cách từ mép lọ đến cạnh bàn luôn là đúng 5cm. Nhưng hiện tại, mép lọ hoa đang lệch ra ngoài khoảng 2cm, và hướng xoay của họa tiết hoa sen trên thân lọ cũng bị chệch đi khoảng ba mươi độ.


"Có kẻ đã lục lọi bàn làm việc của mình," Chi thầm nghĩ, tim cô đập thắt lại. "Không, Liêm không đơn thuần là lục lọi tài liệu. Hắn muốn tìm kiếm thứ gì đó... hoặc lắp đặt thứ gì đó để giám sát mình."


Ý nghĩ về một hệ thống giám sát ẩn hiện lên trong đầu Chi như một tia chớp lạnh buốt. Cô biết Liêm là một kẻ kiểm soát cực đoan. Sợi chỉ đỏ bảo an bị đứt trong két sắt đêm qua chắc chắn đã đánh động bản năng cảnh giác của hắn. Hắn cần biết chắc chắn vợ mình đang làm gì, đang giữ những tài liệu gì trong căn phòng này.


Chi lặng lẽ đóng cửa phòng làm việc, khóa trái chốt trong. Cô bước đến bên tủ thiết bị cá nhân, lấy ra một chiếc hộp nhung nhỏ màu đen – nơi cô cất giữ thiết bị dò hồng ngoại cầm tay chuyên dụng dùng để phát hiện các thấu kính camera ẩn. Đây là thiết bị Nam đã tặng cô trong một chuyến công tác thực địa chung năm ngoái.


Chi tắt hết toàn bộ đèn trong phòng làm việc. Căn phòng lập tức chìm vào bóng tối đặc quánh, chỉ còn ánh sáng mờ nhạt từ đèn đường ngoài Hồ Tây hắt qua khe rèm cửa sổ. Cô bấm nút khởi động thiết bị dò hồng ngoại. Một luồng ánh sáng đỏ đơn sắc quét qua các bức tường, các khe sách và các góc khuất trong phòng.


Chi đi chậm rãi, giữ cho hơi thở thật nhẹ, đưa thiết bị quét qua từng ổ cắm điện, từng kẽ hở của điều hòa và chiếc đèn trần.


Khi luồng ánh sáng đỏ quét đến ổ cắm điện âm tường nằm ngay phía dưới gầm bàn làm việc – vị trí đối diện trực tiếp với chiếc ghế ngồi của cô – thiết bị cầm tay bỗng rung nhẹ lên một nhịp.


Trong bóng tối, qua ống kính lọc của máy dò, Chi bàng hoàng nhìn thấy một điểm sáng màu đỏ nhấp nháy liên tục, cực kỳ sắc nét ẩn sâu bên trong lỗ cắm thứ ba của ổ điện. Đó là lỗ cắm tròn vốn ít khi được sử dụng.


Chi quỳ xuống nền gỗ, đưa sát mắt kiểm tra. Bằng mắt thường, nếu không có nguồn sáng hồng ngoại kích thích, lỗ cắm đó hoàn toàn tối đen và bình thường như bao ổ cắm khác. Nhưng dưới ánh sáng của máy dò, thấu kính siêu nhỏ của chiếc camera IP ngụy trang đang chằm chằm nhìn thẳng vào cô.


Một chiếc camera ẩn ngụy trang ổ cắm điện công nghệ cao, tự động truyền dữ liệu thời gian thực qua sóng Wifi ẩn.


Lồng ngực Chi nghẹn ứ một sự phẫn nộ tột cùng. Sự thật kinh tởm phơi bày trước mắt: người chồng mười năm đầu ấp tay gối, kẻ luôn nói lời yêu thương bảo bọc cô, giờ đây đang đặt một mắt thần trong bóng tối để theo dõi từng cử chỉ, từng hơi thở của cô như một kẻ tội đồ.


Cơn giận dữ bùng lên khiến Chi vô thức đưa tay định giật phắt chiếc ổ cắm điện ra khỏi bức tường. Cô muốn đập tan nát chiếc camera khốn nạn này, muốn lao xuống nhà đối chất trực diện với Liêm về tờ giấy chứng sinh giả và tội ác bắt cóc mười năm trước.


Nhưng ngay khi ngón tay cô vừa chạm vào mép nhựa của ổ điện, lý trí lạnh lùng của một nhà khoa học hình sự đã kịp thời kéo cô lại.


"Không được làm thế," Chi tự cảnh báo mình, trán cô lấm tấm mồ hôi lạnh. "Nếu mình phá hủy chiếc camera này, Liêm sẽ biết ngay lập tức rằng mình đã phát hiện ra sự giám sát của hắn. Hắn sẽ biết mình đã đề phòng và sẽ chuyển sang những phương thức tấn công cực đoan hơn, thậm chí hắn có thể cưỡng chế tước đoạt tờ giấy chứng sinh gốc ngay đêm nay."


Chi rút tay lại, cô hít một hơi thật sâu để lấy lại sự điềm tĩnh vốn có. Cô nhìn thẳng vào ống kính camera ẩn trong lỗ cắm điện, nhận ra rằng Liêm rất có thể đang theo dõi mình thời gian thực qua điện thoại di động của hắn lúc này. Hắn đang chờ đợi một phản ứng hoảng loạn, một hành động lục lọi tài liệu của cô để làm bằng chứng buộc tội cô có trạng thái tinh thần không ổn định.


Chi mỉm cười một nụ cười lạnh buốt trong bóng tối. Cô quyết định biến chiếc camera này thành công cụ để đánh lừa hắn. Hắn muốn nhìn thấy gì? Hắn muốn nhìn thấy một người vợ mệt mỏi, cam chịu và không hề hay biết gì về tội ác của chồng.


Chi bật đèn bàn trở lại. Cô cố tình di chuyển tự nhiên, dọn dẹp vài cuốn sách luật trên bàn. Cô lấy từ trong ngăn kéo ra một lọ thuốc bổ gan thông thường, giả vờ như đó là lọ thuốc an thần, lấy ra hai viên và uống uống với một ly nước lọc trước ống kính camera. Sau đó, cô ngồi xuống ghế, mở một cuốn sổ tay trống rỗng, dùng chiếc bút bi bình thường viết vài dòng nhật ký vô thưởng vô phạt về công việc tại Viện, cố tình để lộ thói quen viết chữ nghiêng tự nhiên của mình.


Qua lăng kính siêu nhỏ của chiếc camera ẩn, hình ảnh Đặng Phương Chi hiện lên hoàn hảo như một người vợ hiền lành đang chịu áp lực công việc, hoàn toàn vô hại.


Nhưng ở góc khuất dưới gầm bàn, nơi chiếc camera không thể quét tới, bàn tay trái của Chi đang siết chặt chiếc túi đựng vật chứng ESD chứa tờ giấy chứng sinh gốc giấu trong gấu áo khoác. Cô biết, cuộc đấu trí sinh tử này chỉ mới bắt đầu, và đêm nay, dưới mắt thần của kẻ thù, cô đã chính thức bước qua ranh giới của sự hoài nghi để bước vào cuộc chiến sinh tồn bảo vệ con gái nuôi Đặng Minh Khuê.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!