Bức Xạ Hồng Ngoại Và Tuội Mực
Tiếng động cơ gầm rú của chiếc Ford Ranger sẫm màu dội vào kính chắn gió xe Chi như một lời đe dọa trực diện. Trên đoạn đê Yên Phụ lộng gió sương muối, chiếc bán tải không biển số lầm lũi bám sát, gầm xe cao lớn của nó choán hết gương chiếu hậu của cô. Chi siết chặt vô lăng, mồ hôi lạnh thấm đẫm lòng bàn tay. Cô biết, chỉ cần một cú thúc nhẹ từ phía sau của gã khổng lồ thép kia, chiếc sedan màu xám nhỏ bé của cô sẽ mất lái lao thẳng vào dải phân cách cứng.
"Hắn muốn ép mình dừng lại, hoặc muốn cướp chiếc túi xách chứa tài liệu," Chi lẩm nhẩm, đôi mắt sắc sảo sau tròng kính cận mỏng lướt nhanh qua các làn đường. Trí óc của một chuyên gia giám định tài liệu pháp y lập tức chuyển sang chế độ phân tích logic. Cô không thể chạy thẳng về nhà mẹ đẻ ở Hàng Đào lúc này; điều đó sẽ kéo theo mối đe dọa đến sát sườn bà Mai và bé Minh Khuê. Cô cũng không thể quay lại Viện Khoa học Hình sự khi Trần Quốc Bảo đang rình rập báo cáo kỷ luật.
Nhìn thấy biển báo rẽ vào phố Cửa Bắc phía trước, Chi đưa ra quyết định chớp nhoáng. Cô không giảm tốc độ để đánh lừa kẻ bám đuôi, nhưng ngay khi đầu xe vừa chớm đến ngã rẽ, cô đột ngột giật vô lăng, nhấn mạnh ga. Chiếc sedan xám ôm cua gắt, lốp xe rít lên chói tai trên mặt đường nhựa ẩm ướt. Chiếc Ford Ranger cồng kềnh bị bất ngờ, tài xế của nó phải phanh dúi dụi, thân xe đồ sộ mất đà lao trượt đi vài mét trước khi kịp bẻ lái đuổi theo.
Khoảng cách vài giây ngắn ngủi đó là quá đủ cho một người thông thuộc từng ngõ ngách Hà Nội như Chi. Cô lao xe vào con ngõ nhỏ thông giữa phố Cửa Bắc và Yên Phụ, nơi những mái hiên di động và xe hàng rong của người dân choán gần hết lối đi. Chiếc bán tải lớn hoàn toàn bất lực trước lối đi chật hẹp này. Chi nhanh chóng gửi xe vào một bãi đỗ ngầm của tòa nhà thương mại gần đó, đi bộ ra lối cửa sau, rồi bắt một chiếc xe ôm truyền thống để di chuyển ngược về phố cổ Hàng Đào.
Khi bước vào ngôi nhà ống cổ kính thơm mùi gỗ cũ của mẹ ruột, Chi cố gắng điều hòa lại nhịp thở. Bé Minh Khuê đang ngồi bên bàn gỗ nhỏ vẽ tranh màu nước, mái tóc tơ mềm mại rủ xuống vầng trán thông minh. Nhìn thấy mẹ, con bé reo lên, chạy lại ôm chầm lấy hông cô. Chi quỳ xuống, ôm chặt lấy tấm thân bé bỏng của con gái nuôi, áp mặt vào bờ vai thơm mùi sữa tắm của bé. Nước mắt cô chực trào ra khi nghĩ đến nghịch lý nhóm máu AB tàn nhẫn và thói quen viết tay giả mạo của gã chồng luật sư Nguyễn Thành Liêm. Đứa trẻ ngây thơ này không biết rằng cuộc sống bình yên mười năm qua của nó được xây dựng trên một tội ác hoàn hảo.
"Mẹ ơi, hôm nay dì Thanh ở hội tìm con lạc có qua phố mình đấy. Dì ấy nhìn con lâu lắm," Minh Khuê lí nhí nói, đôi mắt sáng trong veo ngước nhìn Chi.
Trực giác của Chi khẽ nhói lên. Cô xoa đầu con, gượng cười: "Thế à? Chắc tại con gái mẹ vẽ đẹp quá đấy. Con lên phòng đọc sách với bà ngoại nhé, đêm nay mẹ phải trực khẩn cấp ở cơ quan."
Sau khi gửi gắm con an toàn cho bà Mai, Chi lặng lẽ rời nhà khi thành phố đã lên đèn. Cô không bắt taxi trực tiếp đến Nguyễn Chí Thanh mà di chuyển vòng qua ba tuyến phố khác nhau để đảm bảo hoàn toàn cắt đuôi được nhóm tay sai của Lê Văn Thịnh.
Mười giờ đêm. Phòng thí nghiệm pháp y tư nhân của Lê Hoài Nam chìm trong ánh đèn vàng bảo an mờ ảo. Nam đã đợi sẵn cô ở cửa ngách. Gương mặt anh nghiêm nghị dưới ánh sáng yếu, chiếc áo khoác kaki sẫm màu vẫn còn vương vài hạt sương muối ban đêm.
"Bà cắt đuôi được chúng nó chưa?" Nam hỏi khẽ khi khóa chặt hai lớp cửa từ.
"Rồi. Tôi gửi xe ở Trần Hưng Đạo, đi xe ôm vòng vèo mới qua đây," Chi tháo chiếc kính cận, khéo léo rút chiếc thẻ nhớ MicroSD mã hóa quân sự SanDisk giấu trong kẽ gọng kính ra. "Dữ liệu quét gốc ở đây. Chúng ta phải làm ngay đêm nay."
Cậu kỹ thuật viên trẻ Trần Văn Tám bước ra từ phòng sạch, cúi đầu chào Chi đầy kính trọng. Tám đã bật sẵn hệ thống máy so sánh quang phổ video VSC8000 và hiệu chuẩn cảm biến quang học đạt độ nhạy tối đa. Bầu không khí bên trong phòng sạch mát lạnh, nhiệt độ luôn giữ ở mức hai mươi độ C để tránh sự giãn nở nhiệt của các thấu kính quang phổ.
Chi bước vào phòng thay đồ, khoác lên mình bộ quần áo bảo hộ chống tĩnh điện màu xanh nhạt, đeo găng tay cao su chuyên dụng và khẩu trang y tế. Cô bước đến trước buồng máy VSC8000 sừng sững như một cỗ máy thời gian công nghệ cao.
"Nam, tôi cần dung dịch Pyridine tinh khiết để thực hiện phép thử độ hòa tan vi lượng trước khi chạy quang phổ," Chi nói, giọng cô đều đặn nhưng chứa đựng sự căng thẳng cực độ.
"Tám đã chuẩn bị sẵn trong tủ hút độc rồi," Nam chỉ tay về phía tủ kính bảo hộ. "Nhưng Chi này, lượng mẫu mực trên chữ ký giả của bác sĩ Huy rất ít. Bà chỉ có tối đa ba cơ hội trích mẫu vi lượng bằng kim siêu vi thôi. Nếu làm hỏng, chúng ta sẽ không còn đủ hạt mực để chạy sắc ký lớp mỏng sau này đâu."
"Tôi biết. Giám định viên không có quyền sai số," Chi đáp, câu nói quen thuộc của người cha quá cố như tiếp thêm luồng điện chạy dọc sống lưng cô.
Cô tiến lại gần kính hiển vi lập thể Leica kết nối với buồng phân tích của VSC8000. Dưới độ phóng đại 120 lần, nét chữ ký mang tên "Bác sĩ Lê Huy" hiện lên trên màn hình lớn như một thung lũng gồ ghề của những sợi cellulose màu xám đục, trên đó bám đầy những hạt mực gel đen óng. Chi dùng ngón tay giữ chặt chiếc kim vi phẫu bằng thép không gỉ. Đôi mắt cô nheo lại sau tròng kính, toàn bộ hệ thần kinh tập trung vào một điểm cực nhỏ ở nét hất cuối cùng của chữ "Huy".
Nín thở. Một cú chọc nhẹ, chuẩn xác đến từng phần mười milimet.
Chi khéo léo trích ra một hạt mực có đường kính chưa đầy 0.1 milimet mà không làm rách cấu trúc sợi giấy nền bên dưới. Cô đặt hạt mực siêu nhỏ đó vào một chiếc ống nghiệm thủy tinh vi lượng chứa sẵn một giọt dung dịch Pyridine tinh khiết.
"Bắt đầu bấm giờ," Chi ra lệnh cho Tám.
Pyridine là một dung môi hữu cơ cực mạnh, có khả năng hòa tan chất liên kết nhựa acrylic của mực gel. Theo nguyên lý lão hóa tự nhiên của mực viết, nếu chữ ký này được ký thực tế vào năm 2014 (tức là đã mười năm tuổi), các phân tử nhựa acrylic sẽ bị polyme hóa hoàn toàn dưới tác động của oxy và ánh sáng, tạo thành một cấu trúc mạng lưới cực kỳ bền vững và khó hòa tan. Mực mười năm tuổi sẽ cần ít nhất sáu mươi giây để dung dịch Pyridine bắt đầu làm loang màu nhẹ.
Ngược lại, nếu nét chữ này mới được ký gần đây, chất liên kết chưa bị polyme hóa triệt để, hạt mực sẽ hòa tan và loang ra gần như lập tức.
Ba cặp mắt đổ dồn vào chiếc ống nghiệm vi lượng dưới kính lúp phóng đại.
Một giây... hai giây... ba giây...
Ngay ở giây thứ tư, hạt mực đen bắt đầu vỡ ra. Những sợi màu đen nhánh như những vòi bạch tuộc nhỏ li ti từ từ loang nhanh vào dung dịch Pyridine trong suốt, nhuộm đen cả giọt dung môi chỉ trong vòng chưa đầy mười giây.
"Hòa tan cực nhanh!" Tám thốt lên đầy kinh ngạc. "Chất liên kết chưa hề bị polyme hóa. Đây chắc chắn là mực mới ký!"
Lồng ngực Chi thắt lại. Nhịp tim cô đập dồn dập dội vào tai. Kết quả thực nghiệm hóa học đầu tiên đã bóc trần lời nói dối vĩ đại của Liêm. Nhưng cô cần một chứng cứ quang phổ không thể chối cãi để trình tòa.
"Nam, đưa mẫu quét 3D vào buồng phân tích quang phổ," Chi ra lệnh, giọng cô khẽ run nhưng ánh mắt rực lên tia sáng sắc lạnh.
Nam cẩn thận đặt bản quét độ phân giải cao của tờ giấy chứng sinh vào khay mẫu của máy VSC8000. Chi ngồi trước màn hình điều khiển, các ngón tay lướt nhanh trên bàn phím để kích hoạt Phương pháp Quang phổ huỳnh quang hồng ngoại. Cô thiết lập dải bước sóng hồng ngoại kích thích từ 650nm đến 950nm.
"Bật nguồn sáng đơn sắc," Chi bấm nút.
Trong buồng tối của máy VSC8000, luồng ánh sáng hồng ngoại bước sóng ngắn chiếu thẳng vào vùng chữ ký giả. Cảm biến CCD siêu nhạy bắt đầu thu nhận năng lượng bức xạ phản xạ từ các hạt mực và chuyển hóa thành biểu đồ phổ hấp thụ trên màn hình máy tính.
Trên màn hình, hai đường cong đỉnh phổ hiện lên với hai màu sắc tương phản rõ rệt. Đường cong màu xanh lục đại diện cho thành phần hóa học của mực viết tiêu chuẩn năm 2014. Đường curve màu đỏ – đại diện cho mực trên chữ ký của bác sĩ Huy – lệch hoàn toàn về phía dải bước sóng dài hơn, cho thấy cường độ phát quang huỳnh quang mạnh hơn gấp ba lần.
"Hãy nhìn vào đỉnh phổ hấp thụ ở bước sóng 850nm," Chi chỉ tay vào màn hình, giọng cô đanh thép. "Mực gel đen Pentel sản xuất trước năm 2016 sử dụng chất nhuộm màu carbon đen không phát quang trong vùng hồng ngoại gần. Nhưng từ cuối năm 2018, hãng Pentel đã thay đổi công thức, bổ sung chất liên kết nhựa acrylic thế hệ mới có tính năng phát quang mạnh dưới bức xạ hồng ngoại bước sóng 800nm đến 900nm để chống làm giả."
Nam ghé sát mắt vào màn hình, gương mặt anh rúng động hoàn toàn: "Nghĩa là... loại mực dùng để ký chữ ký của bác sĩ Huy chỉ bắt đầu xuất hiện trên thị trường từ năm 2018!"
"Đúng thế," Chi đứng bật dậy, hai nắm tay siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch dưới lớp găng cao su. "Tờ giấy chứng sinh ghi ngày 15 tháng 10 năm 2014 thực chất được ký giả mạo bằng loại mực sản xuất sau năm 2018. Nguyễn Thành Liêm đã làm giả lùi ngày tài liệu này ít nhất là bốn năm sau đó để hợp thức hóa nguồn gốc của Minh Khuê khi con bé bắt đầu đến tuổi đi học tiểu học!"
"Trời đất... Một kế hoạch làm giả tinh vi đến rợn người," Nam lẩm nhẩm, ánh mắt anh hiện rõ vẻ kinh hoàng trước sự tàn nhẫn và mưu mô của Liêm. "Hắn dùng chính kiến thức luật pháp để tạo ra một vỏ bọc nhân thân hoàn hảo cho đứa trẻ bắt cóc."
Chi nhanh chóng cắm chiếc ổ cứng di động WD My Passport đã được mã hóa phần cứng vào máy tính điều khiển để lưu trữ toàn bộ kết quả phân tích phổ hấp thụ và biểu đồ huỳnh quang hồng ngoại. Đôi vai cô khẽ run lên vì kiệt sức nhưng lòng cô tràn ngập một sự nhẹ nhõm khoa học kỳ lạ. Sự thật khách quan dưới bức xạ hồng ngoại đã chiến thắng sự ngụy tạo chủ quan của gã chồng luật sư.
"Chi, lưu trữ xong chưa? Chúng ta phải sao lưu thêm một bản lên đám mây bảo mật của..." Nam đang nói dở thì đột ngột dừng lại.
Phụt!
Toàn bộ hệ thống đèn neon trắng trong phòng sạch vụt tắt. Màn hình máy tính điều khiển máy VSC8000 tối đen. Hệ thống lọc khí phòng sạch đang o o đều đặn bỗng im bặt, trả lại một bầu không khí im lặng đến rợn tóc gáy.
"Mất điện lưới rồi!" Tám hoảng hốt kêu lên trong bóng tối.
Chỉ ba giây sau, hệ thống nguồn điện dự phòng UPS kích hoạt với một tiếng cạch lớn. Đèn LED đỏ khẩn cấp ở bốn góc phòng sạch bật sáng, hắt lên những bóng người màu đỏ lòm, ma quái trên vách kính.
"Không thể tự nhiên mất điện được, khu này có đường điện ưu tiên của tòa nhà văn phòng," Nam cảnh giác nói, tay anh vô thức với lấy chiếc đèn pin tuần tra lớn đặt trên kệ thép.
XOẢNG!
Một tiếng động lớn, chói tai vang lên từ phía sảnh lễ tân vòng ngoài. Đó là tiếng kính cường lực của cửa chính bị đập vỡ vụn dưới một lực tác động cực mạnh.
"Có kẻ đột nhập!" Tám hét lên, mắt nhìn trừng trừng vào hệ thống màn hình giám sát camera đặt cạnh cửa phòng sạch. Nhưng màn hình camera cũng đã tối đen do đường dây cáp tín hiệu bên ngoài đã bị cắt đứt.
Chi cảm thấy tim mình nhảy lên tận cổ họng. "Là người của Liêm... Hắn biết tôi đang ở đây!"
"Tám! Khóa chặt cửa phòng sạch bằng hệ thống chốt cơ dự phòng ngay!" Nam hét lớn, giọng anh mất đi vẻ điềm tĩnh thường ngày. "Chi, thu hồi tờ giấy chứng sinh gốc và ổ cứng di động ngay lập tức!"
Chi lập tức hành động theo bản năng của một giám định viên thực địa. Cô không màng đến bóng tối đỏ lòm, nhanh chóng rút chiếc ổ cứng di động ra khỏi cổng USB. Đôi tay đeo găng cao su của cô lướt nhanh trên khay mẫu của máy VSC8000, nhấc tờ giấy chứng sinh gốc – vật chứng tối cao của vụ án – đặt phẳng vào bên trong chiếc túi đựng vật chứng chống tĩnh điện ESD, miết chặt khóa zip kép rồi giấu sâu vào bên trong gấu áo khoác bảo hộ của mình.
Bên ngoài sảnh lễ tân, tiếng bước chân rầm rập của nhiều người nện trên nền gạch vỡ vang lên mỗi lúc một gần. Tiếng chửi bới tục tĩu dội qua khe cửa kính cách âm.
"Đốt sạch chỗ này cho tao! Tìm chiếc máy quét và con mụ giám định kia!" Một giọng nói khàn đặc, hung hãn ra lệnh. Chi lập tức nhận ra giọng điệu lạnh lùng của nhóm tay sai dưới quyền Lê Văn Thịnh.
BÙNG!
Một luồng ánh sáng cam rực rỡ đột ngột bùng lên phía sau vách kính mờ của phòng sạch. Tiếng chai thủy tinh vỡ loảng xoảng kèm theo tiếng lửa cháy xèo xèo đặc trưng của bom xăng. Khói đen kịt bắt đầu len lỏi qua các khe hở của hệ thống thông gió đã ngừng hoạt động, mang theo mùi xăng nồng nặc và mùi nhựa cháy khét lẹt.
"Chúng nó ném bom xăng phóng hỏa sảnh ngoài rồi!" Tám hoảng loạn, hai tay giữ chặt chiếc chốt cơ của cửa phòng sạch bằng thép, toàn thân run rẩy.
Nam lao đến tủ thiết bị, giật phắt chiếc bình chữa cháy CO2 cỡ lớn. Gương mặt anh đanh lại dưới ánh lửa cam đang liếm dần vào vách kính phòng sạch.
"Chi, đứng sát vào góc tường phía sau máy VSC8000! Thiết bị này có vỏ thép chống cháy, nó sẽ cản bớt nhiệt!" Nam hét lên qua lớp khẩu trang. "Tôi phải ra dập lửa ở sảnh ngoài để mở đường thoát, nếu không khói độc sẽ làm chúng ta ngạt thở trong vòng năm phút!"
"Nam, cẩn thận! Chúng nó có hung khí!" Chi hét lớn, tay cô ôm chặt lấy lồng ngực nơi giấu chiếc túi vật chứng ESD chứa tờ giấy chứng sinh gốc.
Nam không trả lời. Anh ra hiệu cho Tám hé mở chốt cửa cơ phòng sạch. Ngay khi cửa vừa hé lộ một khe nhỏ, Nam dũng cảm xông ra ngoài, hướng vòi phun của bình CO2 vào đám lửa đang bùng lên dữ dội từ chiếc ghế sofa bọc da ở sảnh lễ tân. Luồng khí CO2 lạnh buốt phun ra tạo thành những tiếng xì xì lớn, tạm thời dập tắt một mảng lửa đỏ rực trước cửa phòng sạch.
Tuy nhiên, từ trong đám khói đen kịt của sảnh ngoài, một bóng người cao lớn cầm theo chiếc gậy sắt dài lao thẳng về phía Nam. Đó là Đỗ Văn Cường – tên đàn em hung hãn của băng nhóm Nguyễn Văn Hắc.
"Thằng chó! Tránh ra!" Cường hét lên, vung gậy sắt định nện thẳng vào đầu Nam.
Nam phản ứng nhanh nhạy của một cựu trinh sát, anh nghiêng người tránh né cú vụt hiểm hóc, đồng thời bóp cò bình chữa cháy phun thẳng luồng khí CO2 lạnh ngắt vào mặt Cường. Tên giang hồ bị bất ngờ, luồng khí lạnh làm hắn cay mắt, ho sặc sụa và loạng choạng lùi lại phía sau, va vào chiếc bàn lễ tân đang bốc cháy.
Nhưng một chai bom xăng thứ hai đã được ném từ phía cửa chính vào.
BÙNG!
Lửa bùng phát ngay sát chân Nam. Sức nóng tột độ khiến anh đau đớn kêu lên một tiếng, chiếc áo khoác kaki bên cánh tay phải bắt đầu bắt lửa. Nam phải buông bình chữa cháy, lăn lộn trên sàn nhà đầy mảnh kính vỡ để dập tắt ngọn lửa bám trên tay áo. Gương mặt anh sạm đen vì khói, bàn tay phải xuất hiện những vết bỏng rộp đỏ rát.
"Nam!" Chi định lao ra khỏi phòng sạch để cứu bạn nhưng Tám đã nhanh tay kéo cô lại, khóa chặt cửa sắt một lần nữa.
"Chị Chi, không được ra! Bên ngoài lửa to lắm, khói độc đang tràn vào!" Tám hoảng hốt nói, nước mắt chảy giàn giụa vì khói cay.
Nam gượng dậy từ sàn nhà đầy lửa, anh áp sát mặt vào vách kính phòng sạch, hét lớn qua khe hở: "Tám... Chi... Tôi không sao! Tôi đã dập bớt lửa ở lối cửa ngách phía sau tủ hóa chất rồi! Hai người... chuẩn bị... phá vỡ cửa kính ngách để thoát ra hẻm sau!"
Chi nhìn qua vách kính, thấy Nam đang nén đau đớn, dùng chiếc bình chữa cháy còn lại để dọn dẹp một lối đi nhỏ giữa biển lửa đang bao trùm lấy sảnh lễ tân của phòng thí nghiệm tư nhân mà anh đã dành cả đời để gầy dựng. Mọi thiết bị đắt tiền bên ngoài đang bị thiêu rụi, khói đen cuồn cuộn bốc lên trần nhà.
Cô biết, kẻ đứng sau vụ phóng hỏa này không ai khác chính là gã chồng luật sư của cô. Nguyễn Thành Liêm đã điên cuồng đến mức sẵn sàng thiêu sống cô và đồng nghiệp để tiêu hủy tờ giấy chứng sinh gốc và chiếc máy quét quang phổ VSC8000 – những thứ có thể đưa hắn vào vòng lao lý.
Chi siết chặt chiếc túi vật chứng ESD trong gấu áo, ánh mắt cô lạnh lùng và kiên định đến đáng sợ giữa làn khói độc đang bắt đầu tràn ngập phòng sạch.
"Nguyễn Thành Liêm... Hắn nghĩ lửa có thể thiêu rụi được sự thật sao?" Chi lẩm nhẩm, hàm răng nghiến chặt vào nhau.
Hệ thống điện của phòng thí nghiệm đột ngột bị cắt phụt, tiếng kính vỡ xoảng từ sảnh lễ tân báo hiệu có kẻ đột nhập tiếp theo đang áp sát từ lối cửa chính bị vỡ nát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!