Nhạc nềnShizima

Căn Cứ Bí Mật Bên Ngoài

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bước chân nặng nề của Trần Quốc Bảo xa dần rồi mất hút nơi cuối hành lang lát gạch đá mài của Viện Khoa học Hình sự. Trong phòng tối phân tích quang phổ, bầu không khí như đông cứng lại dưới sắc đỏ nhạt nhòa của hệ thống đèn LED bảo an. Đặng Phương Chi đứng lặng bên cạnh bục máy kính hiển vi lập thể Leica M205 C. Lồng ngực cô phập phồng, hơi thở dồn dập phả vào lớp khẩu trang y tế mỏng. Từng giọt mồ hôi lạnh rịn ra sau gáy, thấm ướt một mảng tóc mai đã bắt đầu rối bời.


Cô không có thời gian để hoảng sợ. Bảo đã chụp lại màn hình phân tích chữ ký giả của Nguyễn Thành Liêm. Với tính cách đố kỵ và mưu mô của hắn, chỉ trong vòng chưa đầy nửa tiếng nữa, bản báo cáo nặc danh kèm bức ảnh chụp trộm kia sẽ nằm chễm chệ trên bàn làm việc của Chánh văn phòng Viện. Quy chế của Viện cực kỳ nghiêm ngặt: giám định viên tuyệt đối không được phép sử dụng trang thiết bị công vụ, đặc biệt là hệ thống kính hiển vi lập thể và máy so sánh quang phổ tối tân, để xử lý tài liệu cá nhân khi chưa có quyết định trưng cầu giám định chính thức. Nếu bị khép vào khung vi phạm kỷ luật bảo mật, toàn bộ dữ liệu quét gốc mà cô vừa mạo hiểm thu thập đêm qua từ két sắt của Liêm sẽ bị niêm phong, thậm chí xóa sạch để phục vụ công tác thanh tra.


Chi tiến lại gần bàn điều khiển máy tính phân tích. Đôi bàn tay đeo găng cao su chuyên dụng của cô lướt nhanh trên bàn phím. Cô rút từ trong gấu áo khoác gió chiếc thẻ nhớ MicroSD mã hóa quân sự hiệu SanDisk – một thiết bị lưu trữ bảo mật tích hợp chip mã hóa phần cứng AES-256 mà cô luôn mang theo bên người như một vật bảo mệnh. Chi cắm thẻ vào đầu đọc, nhanh chóng kích hoạt phần mềm mã hóa độc lập.


Trên màn hình, thanh tiến trình sao chép file ảnh quét 3D độ phân giải cực cao của tờ Giấy chứng sinh mang tên Đặng Minh Khuê bắt đầu chạy. 10%... 45%... 80%... Mỗi phần trăm nhích lên đối với Chi dài tựa một thế kỷ. Trong đầu cô lúc này, hình ảnh chữ ký vẽ lại của chồng dưới góc hạ bút bốn mươi hai độ và vòng thắt nút elip dẹt hiện lên như một vết chàm đen tối. Hắn đã lừa dối cô suốt mười năm. Đứa con gái nuôi mà cô yêu hơn sinh mạng thực chất là nạn nhân của một đường dây bắt cóc tinh vi do chính người chồng luật sư danh tiếng đạo diễn.


"Phải nhanh lên..." Chi lẩm nhẩm, mắt không rời khỏi màn hình.


Sau khi file sao lưu hoàn tất, Chi thực hiện một phép thử cuối cùng. Cô cố gắng dùng tài khoản công vụ của mình để truy cập vào hệ thống cơ sở dữ liệu quốc gia về đăng ký hành nghề y tế nhằm tra cứu thông tin lịch sử của Bác sĩ Lê Huy vào thời điểm năm 2014. Thế nhưng, ngay khi cô vừa nhấn phím Enter, một dòng chữ đỏ cảnh báo lạnh lùng hiện lên: "Quyền truy cập bị hạn chế. Yêu cầu xác thực hai lớp từ Chánh văn phòng."


Chi mím môi, tim đập thắt lại. Tường lửa của hệ thống đã bắt đầu siết chặt. Lệnh hạn chế quyền truy cập từ xa đối với tài khoản của cô đã được kích hoạt, hoặc giả là Bảo đã nhanh chân đánh động bộ phận kỹ thuật số của Viện. Cô dứt khoát rút chiếc thẻ nhớ MicroSD ra khỏi cổng kết nối, khéo léo giấu nó vào kẽ gọng kính cận mỏng rồi đeo lên mắt.


Đúng lúc đó, cửa phòng tối khẽ cạch mở. Chi giật mình quay lại, tay vô thức đưa lên túi áo phòng vệ.


Người bước vào là Nguyễn Hoài Thương, trợ lý giám định viên trẻ của cô. Cô gái đeo chiếc kính tròn to bản, nét mặt lộ rõ vẻ hớt hải. Thương đóng sập cửa lại, ghé sát tai Chi nói nhỏ, giọng run rẩy:


"Chị Chi, anh Bảo đang ở trên phòng Chánh văn phòng thật đấy! Em thấy anh ta cầm điện thoại trình bày rất gay gắt. Chánh văn phòng đã yêu cầu tổ kỹ thuật chuẩn bị lệnh niêm phong lịch sử lưu vết số của máy quét Leica. Chị phải đi ngay thôi!"


Chi nhìn sâu vào đôi mắt ngập tràn sự lo lắng của cô học trò nhỏ. Trong cái Viện Khoa học Hình sự đầy rẫy những mối quan hệ quyền lực phức tạp này, Thương là người duy nhất vẫn giữ được sự thuần khiết và lòng trung thành dành cho cô.


"Thương, nghe chị nói," Chi nắm lấy bả vai cô trợ lý, giọng cô trầm và cực kỳ nghiêm túc. "Chị phải mang tài liệu này ra ngoài. Nhưng Bảo sẽ kiểm tra lịch sử lưu vết số (log file) của máy Leica ngay lập tức để lấy bằng chứng buộc tội chị. Em có cách nào trì hoãn không?"


Thương cắn môi, ánh mắt thoáng qua một sự đấu tranh dữ dội. Cô hiểu rõ nếu bị phát hiện tiếp tay cho Chi, sự nghiệp giám định viên tập sự của cô sẽ chấm dứt ngay lập tức. Nhưng nhìn thấy vết hằn mệt mỏi và sự kiên định đến đau đớn trên gương mặt người cô luôn thần tượng, Thương gật đầu dứt khoát:


"Chị cứ đi đi. Em sẽ chạy một file dữ liệu rác – chạy hiệu chuẩn máy bằng mẫu thử nghiệm đất đai Ba Vì mà chị đang thụ lý. Em sẽ ghi đè nhật ký hoạt động của hệ thống trong vòng hai tiếng qua bằng một lệnh đồng bộ ảo. Bảo có kiểm tra cũng chỉ thấy lịch sử hiệu chuẩn máy thông thường."


"Cảm ơn em, Thương. Chị nợ em lần này," Chi siết chặt vai Thương một nhịp cuối cùng rồi nhanh chóng tháo găng tay cao su, cởi bỏ chiếc áo blouse trắng phẳng phiu treo lên giá.


Cô bước ra khỏi phòng tối, đi nhanh dọc theo hành lang lát gạch đá mài lạnh ngắt. Khi đi qua sảnh chính của Viện, Chi cố tình cúi đầu, bước chân dồn dập nhưng không quá vội vã để tránh thu hút sự chú ý của các đồng nghiệp khác. Tiếng còi xe cứu thương từ phía đường Nguyễn Huy Tự vọng vào nghe nhức nhối. Chi nhanh chóng bước ra bãi đỗ xe, nổ máy chiếc xe sedan màu xám của mình và lao ra khỏi cổng Viện, hòa vào dòng xe cộ đông đúc của buổi sáng Hà Nội dầm dề sương muối.


Ngồi trong khoang lái, Chi cảm thấy ngột ngạt đến mức phải hạ kính cửa sổ xuống một chút. Luồng gió lạnh buốt mang theo mùi khói bụi đô thị tạt thẳng vào mặt giúp cô tỉnh táo lại. Cô biết mình đang chơi một canh bạc nguy hiểm. Mang dữ liệu nghiệp vụ nhạy cảm chưa được phê duyệt ra ngoài cơ quan nhà nước là vi phạm pháp luật nghiêm trọng. Nhưng nếu cô không làm vậy, sự thật về nguồn gốc của bé Minh Khuê sẽ bị chôn vùi vĩnh viễn dưới bàn tay thao túng của Nguyễn Thành Liêm và liên minh tư pháp bẩn đứng sau hắn.


Chi cầm điện thoại, bấm một dãy số quen thuộc đã lâu không liên lạc.


"Alo, Nam à? Chi đây. Tôi cần sự giúp đỡ của ông. Khẩn cấp."


Đầu dây bên kia im lặng một nhịp, rồi giọng nói trầm ấm, có chút phong trần của Lê Hoài Nam vang lên:


"Chi đấy à? Có chuyện gì mà giọng bà căng thẳng thế?"


"Tôi đang giữ một mẫu tài liệu nhạy cảm liên quan đến gia đình mình. Tôi cần dùng máy so sánh quang phổ video VSC8000 của ông. Ở Viện... tôi bị Bảo khóa quyền truy cập rồi."


Nam không hỏi thêm câu nào. Sự nhạy bén của một cựu giám định viên hình sự kỳ cựu từng cùng cô phá hàng chục vụ án lớn giúp anh hiểu ngay tính chất nghiêm trọng của vấn đề.


"Mười một giờ trưa. Quán cà phê cổ dưới bóng cây sao đen trên phố Nguyễn Du. Tôi đợi bà ở đó. Đi xe ôm hoặc taxi đến, đừng đi xe cá nhân."


"Được, tôi biết rồi."


Chi tấp xe vào một ngõ nhỏ trên đường Trần Hưng Đạo, gửi xe tại một bãi đỗ công cộng rồi bắt một chiếc xe ôm truyền thống để di chuyển đến điểm hẹn. Sự cẩn thận của Nam không bao giờ thừa. Nguyễn Thành Liêm là một luật sư cáo già, hắn có thể đã bắt đầu cho người giám sát hành tung của cô từ lúc sợi chỉ đỏ bảo an trong két sắt bị đứt.


Quán cà phê cổ nằm nép mình dưới một gốc cây sao đen cổ thụ rêu phong. Không gian bên trong quán tối và vắng lặng, thoang thoảng mùi gỗ cũ và hương cà phê phin đậm đặc. Lê Hoài Nam đã ngồi sẵn ở một góc khuất phía sau bức vách ngăn bằng tre nứa. Anh mặc một chiếc áo khoác kaki tối màu bụi bặm, tay đeo chiếc đồng hồ thể thao bền bỉ, gương mặt phong sương với bộ râu quai nón tỉa gọn gàng khẽ ngẩng lên khi thấy Chi bước vào.


Chi ngồi xuống đối diện anh, hơi thở vẫn còn chút dồn dập. Nam đẩy ly trà ấm về phía cô, ánh mắt sắc bén lướt qua gương mặt hốc hác của người bạn cũ.


"Bà gầy đi nhiều quá, Chi. Có chuyện gì mà phải dùng đến cả VSC8000 tư nhân của tôi? Thiết bị đó thường chỉ dùng cho các vụ tranh chấp tài liệu thương mại quốc tế lớn thôi."


Chi không nói lời nào. Cô khẽ đưa tay lên gọng kính, rút chiếc thẻ nhớ MicroSD siêu nhỏ ra đặt lên lòng bàn tay Nam.


"Trong này là file quét 3D độ phân giải cao của tờ Giấy chứng sinh mang tên Minh Khuê mười năm trước tại phòng khám sản An Sinh. Chữ ký của bác sĩ Huy trên đó..."


Chi nghẹn lời, cô phải dừng lại một nhịp để ngăn dòng nước mắt chực trào.


"Nét chữ ký đó có góc hạ bút bốn mươi hai độ và vòng thắt nút elip dẹt ở nét hất cuối cùng. Nam... đó là thói quen viết tay của Liêm. Hắn đã tự tay vẽ lại chữ ký của bác sĩ để hợp thức hóa tờ giấy chứng sinh đó."


Nam nheo mắt, toàn thân anh khẽ cứng lại. Là một chuyên gia giám định chữ viết tay hàng đầu, anh hiểu rõ ý nghĩa của những thông số hình học mà Chi vừa đọc ra.


"Bà chắc chắn chứ?" Nam hỏi, giọng anh thấp xuống, đầy nghiêm trọng. "Liêm là chồng bà mười năm qua. Hắn làm vậy để làm gì? Minh Khuê... con bé chẳng lẽ không phải..."


"Minh Khuê mang nhóm máu AB. Trong khi cả tôi và Liêm đều mang nhóm máu O," Chi nói, giọng cô lạnh đi, chứa đựng một nỗi đau tột cùng. "Về mặt di truyền học, điều đó là bất khả thi. Minh Khuê không phải con ruột của chúng tôi. Liêm đã dàn dựng toàn bộ hồ sơ nhận nuôi giả mạo này mười năm trước. Tôi nghi ngờ con bé là nạn nhân của một vụ bắt cóc chui được hợp thức hóa bằng quyền lực luật sư của hắn."


Nam thở dài một tiếng nặng nề, bàn tay anh siết chặt chiếc ly sứ đựng cà phê.


"Một luật sư ngôi sao, biểu tượng của sự thành đạt và đạo đức pháp lý... hóa ra lại là một con quỷ ngụy trang hoàn hảo ngay trong chính ngôi nhà của bà," Nam lắc đầu, ánh mắt anh hiện lên vẻ căm phẫn. "Chi, bà biết là mang dữ liệu này ra ngoài là vi phạm quy trình bảo toàn chuỗi chứng cứ (Chain of Custody) đúng không? Nếu Liêm phát hiện, hắn sẽ dùng chính kẽ hở này để vô hiệu hóa toàn bộ kết quả giám định của bà trước tòa."


"Tôi biết," Chi nhìn thẳng vào mắt Nam, ánh mắt cô rực lên một sự kiên định không thể lay chuyển. "Nhưng dưới kính hiển vi của Viện, tôi bị Bảo giám sát. Tôi không còn lựa chọn nào khác. Tôi cần máy VSC8000 của ông để thực hiện phép phân tích quang phổ huỳnh quang hồng ngoại. Tôi phải bóc tách lớp mực ký của Liêm để chứng minh tuổi mực. Nếu tuổi mực mới ký gần đây chứ không phải từ mười năm trước, tờ giấy chứng sinh kia sẽ hoàn toàn vô hiệu về mặt pháp lý."


Nam im lặng nhìn cô vài giây. Giữa họ không chỉ là mối quan hệ đồng nghiệp cũ, mà còn là sự thấu hiểu sâu sắc giữa những người cùng được rèn luyện dưới mái trường kỹ thuật hình sự, cùng khắc ghi lời dạy của Giáo sư Khang: "Giám định viên không có quyền sai số". Nam từ chức ở Viện để ra mở phòng thí nghiệm độc lập vì muốn tự do tìm kiếm công lý mà không bị ràng buộc bởi các áp lực chính trị hành chính. Và hôm nay, anh biết mình phải đứng bên cạnh cô.


"Được," Nam thu chiếc thẻ nhớ MicroSD vào lòng bàn tay. "Hệ thống so sánh quang phổ video VSC8000 của tôi đặt tại phòng lab tư nhân trên đường Nguyễn Chí Thanh. Thiết bị này sử dụng các nguồn sáng đơn sắc từ tử ngoại đến hồng ngoại, hoàn toàn có thể bóc tách các lớp mực có công thức hóa học khác nhau mà không làm tổn hại đến sợi giấy. Tôi sẽ thiết lập cho bà một tài khoản truy cập ẩn danh, hoàn toàn ngoại tuyến trên hệ thống máy chủ cục bộ của phòng lab. Không một hacker nào, kể cả người của Liêm, có thể truy vết số được hoạt động của bà ở đó."


"Cảm ơn ông, Nam."


"Đừng cảm ơn vội. Đi thôi, thời gian không chờ đợi chúng ta đâu."


Nửa tiếng sau, chiếc taxi chở Chi và Nam dừng lại trước một con ngõ rộng trên đường Nguyễn Chí Thanh. Phòng thí nghiệm pháp y tư nhân của Nam nằm khuất sau một tòa nhà văn phòng hiện đại. Lối vào được bảo mật nghiêm ngặt bằng hệ thống khóa từ hai lớp yêu cầu cả mã số và vân tay của Nam.


Chi bước vào bên trong. Trái ngược với không khí ngột ngạt bên ngoài, phòng lab của Nam cực kỳ hiện đại và ngăn nắp. Mùi hóa chất hữu cơ dịu nhẹ và tiếng o o đều đặn của hệ thống lọc khí phòng sạch tạo cảm giác như một thế giới hoàn toàn tách biệt. Tại trung tâm phòng sạch, chiếc máy so sánh quang phổ VSC8000 đồ sộ trị giá hàng chục tỷ đồng nằm sừng sững dưới ánh đèn neon trắng muốt.


Kỹ thuật viên Trần Văn Tám – trợ thủ đắc lực của Nam – đang cẩn thận lau chùi các thấu kính. Nam ra hiệu cho Tám rời khỏi phòng sạch và đóng chặt cửa kính cách âm lại.


"Chi, tài khoản ẩn danh của bà đã sẵn sàng," Nam chỉ vào màn hình điều khiển của máy VSC8000. "Bà có thể nạp dữ liệu quét 3D từ thẻ nhớ vào đây để tiến hành phân tích phổ hấp thụ hồng ngoại bước đầu. Nhưng hãy nhớ, để kết quả này có giá trị pháp lý tuyệt đối trước tòa, chúng ta vẫn cần phải tiếp cận được tờ giấy chứng sinh gốc để thực hiện phép thử độ hòa tan vi lượng trực tiếp trên mực viết."


Chi gật đầu, cô ngồi xuống trước bàn điều khiển, bắt đầu nhập mật khẩu mã hóa để giải nén file ảnh quét từ chiếc thẻ nhớ MicroSD. Ánh sáng xanh từ màn hình máy tính phản chiếu lên tròng kính cận của cô, làm nổi bật gương mặt đầy tập trung và quyết đoán. Cô đã thiết lập thành công căn cứ hoạt động độc lập đầu tiên của mình bên ngoài hệ thống công vụ.


Sau gần hai tiếng đồng hồ tập trung hiệu chuẩn các thông số quang phổ trên phần mềm, Chi tạm thời lưu trữ các kết quả phân tích sơ bộ vào một phân vùng bảo mật. Cô đứng dậy, vươn vai để xua đi sự mỏi mệt của một ngày dài căng thẳng.


"Tôi phải về nhà mẹ đẻ đón Minh Khuê trước khi Liêm đi làm về," Chi nói với Nam khi bước ra sảnh lễ tân của phòng lab. "Tôi không muốn hắn nghi ngờ việc tôi dời căn cứ ra ngoài."


"Bà phải cực kỳ cẩn thận," Nam tiễn cô ra cửa ngách, ánh mắt anh đầy lo âu. "Tôi có cảm giác Liêm bắt đầu hành động rồi đấy. Sợi chỉ đỏ bị đứt trong két sắt chắc chắn đã đánh động hắn."


Chi siết chặt quai chiếc túi xách chứa chiếc thẻ nhớ bảo mệnh, gật đầu chào Nam rồi bước nhanh ra đầu ngõ để bắt taxi quay lại bãi đỗ xe gửi xe cá nhân.


Khi bước lên chiếc xe sedan màu xám của mình tại bãi đỗ Trần Hưng Đạo, Chi khẽ nhìn vào gương chiếu hậu bên trong xe để chỉnh lại mái tóc búi cao hơi rối. Cô nổ máy, cho xe từ từ lăn bánh ra khỏi bãi đỗ, hướng về phía mạn phố cổ Hàng Đào để đón con gái.


Chiếc xe di chuyển được khoảng hai cây số qua các tuyến phố đông đúc. Khi rẽ vào đoạn đường đê Yên Phụ hướng về phía Tây Hồ, Chi theo bản năng nghề nghiệp liếc mắt nhìn vào gương chiếu hậu hai bên sườn xe.


Một chiếc xe bán tải sẫm màu, loại Ford Ranger đời cũ dính đầy bụi bẩn, không hề gắn biển số phía trước, đang lầm lũi di chuyển phía sau xe cô khoảng ba thân xe.


Ban đầu, Chi nghĩ đó chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên của giao thông Hà Nội giờ cao điểm. Nhưng khi cô cố tình xi-nhan chuyển làn đột ngột để áp sát vào lề phải, chiếc xe bán tải sẫm màu kia cũng lẳng lặng chuyển làn theo, giữ nguyên khoảng cách an toàn nhưng kiên trì một cách đáng ngờ.


Chi cảm thấy tim mình như nghẹn lại, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Dưới lớp kính đen mờ của chiếc bán tải, cô không thể nhìn rõ gương mặt của kẻ cầm lái, chỉ thấy một bóng người cao lớn ngồi im lìm như một pho tượng đá.


Chiếc xe không biển số sẫm màu ấy vẫn âm thầm bám theo xe cô qua từng ngã rẽ, giống như một bóng ma đen tối của Nguyễn Thành Liêm bắt đầu áp sát, siết chặt vòng vây xung quanh cuộc đời cô.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!