Bàn Ánh Sáng Và Chữ Ký Vẽ Lại
Sáng sớm thứ Hai, khuôn viên Viện Khoa học Hình sự nằm khép mình dưới những tán cây sấu già xơ xác lá sau những trận mưa phùn dầm dề của mùa đông Hà Nội. Không khí ẩm ướt và lạnh buốt phả vào mặt Đặng Phương Chi khi cô bước xuống xe, kéo cao cổ chiếc áo khoác gió sẫm màu để che đi gương mặt hốc hác vì cả đêm mất ngủ. Đầu óc cô như một cuộn phim rối rắm, liên tục quay cuồng giữa ba hình ảnh: nhóm máu AB bất thường của con gái Đặng Minh Khuê trên tờ phiếu xét nghiệm sức khỏe, sợi chỉ bảo an màu đỏ mỏng dính bị đứt đôi trong két sắt của chồng đêm qua, và nụ cười lịch lãm nhưng lạnh lẽo của Nguyễn Thành Liêm.
Chi lướt nhẹ thẻ công vụ qua khe đọc từ tính ở cổng bảo vệ. Tiếng bíp khô khốc vang lên giữa hành lang vắng lặng. Cô đi nhanh về phía Phòng tối phân tích quang phổ của Viện Khoa học Hình sự. Đây là khu vực biệt lập, được thiết kế theo tiêu chuẩn phòng sạch kỹ thuật hình sự cấp quốc gia, nơi Chi đã dành hơn mười năm cuộc đời để đối thoại với những nét mực câm lặng nhưng luôn mang sức nặng phán quyết tối cao trước pháp luật.
Là một Giám định viên Tư pháp chính cấp 3, Chi có quyền tiếp cận độc lập các thiết bị tối tân tại đây. Tuy nhiên, chuyến đi hôm nay của cô không mang danh nghĩa một nhiệm vụ công vụ chính thức. Trong gấu áo khoác của cô, chiếc thẻ nhớ MicroSD mã hóa quân sự đang nằm im lìm, chứa đựng file ảnh quét độ phân giải cực cao của tờ Giấy chứng sinh mang tên Đặng Minh Khuê – tài liệu gốc mà cô đã mạo hiểm chụp lại từ két sắt của chồng đêm qua.
Chi bước vào phòng thay đồ bảo hộ. Cô búi cao mái tóc gọn gàng, đeo kính gọng mảnh thanh lịch và khoác lên mình chiếc áo blouse trắng phẳng phiu. Đôi bàn tay cô nhanh chóng được bao bọc bởi lớp găng tay cao su chuyên dụng. Từng động tác của cô chậm rãi, chuẩn xác, cố gắng kìm nén sự run rẩy cơ học của các thớ cơ do căng thẳng thần kinh tột độ.
Phòng tối phân tích quang phổ chìm trong một màu đen đặc quánh, chỉ được thắp sáng bởi ánh đèn LED màu đỏ dịu mắt để bảo vệ các mẫu vật nhạy cảm với ánh sáng. Chi tiếp cận chiếc bàn thí nghiệm trung tâm, nơi đặt hệ thống kính hiển vi lập thể Leica M205 C – một siêu phẩm quang học nhập khẩu từ Thụy Sĩ với độ phân giải cực cao, có khả năng dựng bản đồ ba chiều của sợi giấy và các hạt mực.
Cô cắm thẻ nhớ vào cổng kết nối bảo mật của máy tính phân tích, khởi động hệ thống thấu kính zoom quang học và kích hoạt nguồn sáng lạnh LED đa hướng. Trên màn hình chuyên dụng độ phân giải 4K, hình ảnh quét của tờ giấy chứng sinh giả mang tên Đặng Minh Khuê dần hiện lên, sắc nét đến từng xơ sợi cellulose của phôi giấy.
Chi điều chỉnh tiêu cự thấu kính, tập trung hoàn toàn vào phần chữ ký mang tên Bác sĩ Lê Huy – Trưởng khoa Sản của phòng khám phụ sản An Sinh mười năm trước.
"Giám định viên không có quyền sai số," giọng nói trầm ấm, nghiêm khắc của người cha quá cố – Giáo sư Đặng Minh Triết – vang lên trong tâm trí Chi. Ông là người đã dạy cô rằng nét mực có thể lừa dối mắt thường bằng những thủ đoạn tinh vi nhất, nhưng cấu trúc vật lý của nó dưới kính hiển vi lập thể luôn là một nhân chứng trung thực không bao giờ biết nói dối.
Chi bắt đầu phân tích áp lực ngòi bút trên chữ ký. Thông thường, một chữ ký thật được ký một cách tự nhiên sẽ có tốc độ viết rất nhanh. Động lực học của nét chữ tự nhiên luôn thể hiện sự biến thiên liên tục về áp lực: nét bắt đầu thường sâu và đậm, nét hất lên nhanh sẽ thanh và nông, mực phân bố không đều tạo nên những khoảng chuyển tiếp mềm mại, xơ sợi giấy ở những vùng áp lực cao sẽ bị đè bẹp xuống tạo thành một rãnh lún cơ học hình chữ V tự nhiên.
Tuy nhiên, những gì hiển thị dưới kính hiển vi Leica M205 C đối với chữ ký của bác sĩ Huy lại hoàn toàn ngược lại.
Chi nín thở, điều chỉnh độ phóng đại lên 160 lần. Dưới nguồn sáng lạnh chiếu xiên, rãnh lún của ngòi bút trên bề mặt giấy hiện lên một cách quái dị.
"Độ sâu đồng đều bất thường..." Chi thì thầm, giọng cô run lên trong phòng tối trống trải.
Toàn bộ đường nét của chữ ký từ điểm khởi bút cho đến nét hất cuối cùng đều có một độ lún sâu bằng phẳng, giống như bị đè bởi một áp lực cơ học không đổi. Điều này hoàn toàn phi lý đối với hành vi viết tay tự nhiên của con người. Nguy hiểm hơn, ở những khúc cua ngặt nghèo của chữ "H" và chữ "y", Chi phát hiện ra các điểm đứt gãy vô hình – những vết dừng bút siêu nhỏ đọng mực tròn trịa.
Đó là dấu vết của sự do dự. Kẻ thực hiện chữ ký này đã viết cực kỳ chậm, vừa viết vừa dừng lại để căn chỉnh hướng đi của ngòi bút cho giống với mẫu chữ ký thật.
"Đây không phải là ký. Đây là vẽ," Chi lẩm nhẩm, một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng cô. Cô đã nhận diện được thủ đoạn: Giả mạo chữ ký bằng bàn ánh sáng (Light box).
Kẻ làm giả đã đặt tờ giấy chứng sinh giả đè lên trên một văn bản có chữ ký thật của bác sĩ Huy, sau đó đặt tất cả lên một chiếc bàn kính có nguồn đèn LED chiếu ngược từ dưới lên. Ánh sáng xuyên qua hai lớp giấy làm nổi bật đường nét chữ ký thật bên dưới, và kẻ giả mạo chỉ việc dùng bút gel đen đồ lại một cách chậm chạp theo bóng mờ hiện lên.
Thủ đoạn này có thể đánh lừa được các cán bộ hộ tịch của Ủy ban quận Tây Hồ mười năm trước bằng mắt thường, thậm chí đánh lừa được cả các kính lúp cầm tay thông thường. Nhưng dưới thấu kính Leica M205 C, tốc độ viết cực chậm và sự thiếu hụt động lực học tự nhiên đã phơi bày toàn bộ sự giả tạo.
Chi tiếp tục di chuyển vùng quét sang các nét thắt nút của chữ ký vẽ lại. Đột nhiên, mắt cô dán chặt vào màn hình. Ở nét hất cuối cùng của chữ "Huy", có một điểm dừng bút vô thức kéo dài tạo thành một vòng thắt nút hình elip dẹt cực nhỏ trước khi nhấc bút.
Chi run rẩy rút chiếc kính lúp Peak 10X từ túi áo ra, áp sát vào màn hình để đo đạc hình học. Góc hạ bút của nét hất cuối đó... đúng bốn mươi hai độ.
Bốn mươi hai độ. Vòng thắt nút elip dẹt.
Trí óc Chi như nổ tung. Đây chính là thói quen viết tay tiềm thức của Nguyễn Thành Liêm!
Hắn có thể cố gắng vẽ lại hình dáng chữ ký của bác sĩ Huy, nhưng ở những giây cuối cùng khi nhấc bút, thói quen vận động cơ học được rèn luyện suốt mấy chục năm của một luật sư đã vô tình phản bội hắn. Liêm đã tự tay đặt bàn ánh sáng trong phòng làm việc kín, tự tay cầm bút gel đen để vẽ lại chữ ký của bác sĩ sản khoa trên tờ giấy chứng sinh giả của con gái mình.
Nước mắt Chi chực trào ra, làm nhòe đi tròng kính cận. Người chồng mười năm qua của cô, người cha luôn ôm ấp bé Minh Khuê mỗi tối, chính là kẻ đã tự tay ngụy tạo ra sự tồn tại pháp lý của đứa trẻ bằng một tội ác được chuẩn bị tinh vi đến từng chi tiết.
Đúng lúc Chi đang chìm sâu vào cơn chấn động tâm lý tột cùng, một tiếng động cơ học khô khốc vang lên phía sau cô.
"Cạch."
Cánh cửa sắt nặng nề của phòng tối phân tích quang phổ đột ngột bị đẩy ra. Một vệt ánh sáng trắng chói mắt từ hành lang bên ngoài tràn vào, xé toạc không gian đỏ ấm của phòng tối.
Chi giật nảy mình theo bản năng. Cô nhanh chóng dùng thân mình che khuất khay mẫu vật của kính hiển vi, tay kia nhanh như chớp tắt màn hình máy tính phân tích 4K. Nhưng đã quá muộn.
Trần Quốc Bảo bước vào phòng với một nụ cười nửa miệng đầy tính toán trên gương mặt bóng bẩy. Trên tay hắn, chiếc điện thoại thông minh đang ở chế độ chụp ảnh, ánh đèn flash vừa lóe sáng một nhịp cực nhanh hướng thẳng về phía màn hình máy tính của Chi trước khi nó lịm tắt.
"Ô kìa, chị Chi. Sáng sớm ra đã chăm chỉ thế này à?" Bảo bước lại gần, giọng điệu mỉa mai, đôi mắt ti hí sau gọng kính đen thời trang quét nhanh qua bàn thí nghiệm. "Tôi nhớ không lầm thì tuần này chị đang xin nghỉ phép việc gia đình cơ mà? Sao lại lén lút vào phòng tối vận hành máy Leica ngoài giờ hành chính thế kia?"
Chi hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa nhịp tim đang đập liên hồi. Cô đứng thẳng người, điều chỉnh lại gọng kính mảnh, dùng phong thái lạnh lùng, uy nghiêm của một Giám định viên chính cấp 3 để đối mặt với đối thủ cạnh tranh trực tiếp của mình.
"Cậu Bảo, tôi yêu cầu cậu tôn trọng quy trình bảo mật phòng tối của Viện," Chi nói, giọng cô đanh thép và không có một chút dao động. "Cửa phòng tối có biển báo cấm xâm nhập khi máy đang vận hành. Hành vi đột ngột đẩy cửa vào và dùng điện thoại chụp ảnh của cậu đã vi phạm nghiêm trọng quy chế bảo an thiết bị nhạy cảm ánh sáng của C09."
Bảo không hề tỏ ra sợ hãi. Hắn thong thả đút chiếc điện thoại vào túi quần tây phẳng phiu, bước thêm một bước sát về phía bàn máy, ánh mắt đầy đố kỵ và dò xét.
"Quy chế? Chị Chi à, chị đừng dùng quy chế ra để dọa tôi," Bảo cười khẩy, giọng hắn trầm xuống đầy đe dọa. "Tôi vừa thấy rất rõ trên màn hình phân tích của chị không phải là hồ sơ đất đai Ba Vì mà chúng ta đang thụ lý. Đó là một tờ Giấy chứng sinh. Viện chúng ta làm gì có chuyên án nào liên quan đến giấy chứng sinh trong tuần này? Chị đang dùng thiết bị công của nhà nước trị giá hàng chục tỷ đồng để giám định tài liệu cá nhân cho ai vậy? Chồng luật sư ngôi sao của chị chăng?"
Sự can thiệp của Trần Quốc Bảo giống như một gọng kìm siết chặt lấy Chi. Cô biết Bảo đã nhận tiền của Liêm để giám sát mình tại Viện, và hắn chỉ chờ đợi một sơ hở nhỏ này để lật đổ cô. Nếu Bảo báo cáo việc này lên Chánh văn phòng, cô không những bị kỷ luật hành chính vì lạm dụng máy công, mà toàn bộ file dữ liệu quét chứa chứng cứ tội ác của Liêm sẽ bị tịch thu và tiêu hủy.
Bảo cố tình nghiêng người, đưa bàn tay đeo găng định gạt Chi ra để nhìn vào khay đựng mẫu vật của kính hiển vi Leica nhằm tìm kiếm tờ giấy chứng sinh gốc.
Chi nhanh trí, dùng toàn bộ cơ thể chắn trước khay máy, đồng thời tay phải cô nhanh chóng rút tập hồ sơ màu xanh của vụ án đất đai Ba Vì – chuyên án hợp pháp duy nhất cô đang thụ lý – đặt đè lên trên khay mẫu vật phụ bên cạnh.
"Cậu Bảo, mắt cậu có vấn đề rồi đấy," Chi lạnh lùng đáp trả, cô chỉ tay vào tập hồ sơ Ba Vì. "Tôi đang tiến hành hiệu chuẩn máy Leica M205 C bằng cách đối chiếu áp lực ngòi bút của mẫu chữ ký trong vụ án đất đai Ba Vì mà tôi được giao. Việc thử nghiệm hiệu chuẩn thiết bị trước khi đưa vào giám định chính thức là quy trình bắt buộc. Cậu là giám định viên bậc 2, chẳng lẽ kiến thức cơ bản này cũng quên rồi sao?"
Bảo nhìn chằm chằm vào tập hồ sơ đất đai Ba Vì, rồi lại nhìn vào gương mặt điềm tĩnh đến đáng sợ của Chi. Sự tự tin của hắn thoáng chút lung lay.
"Hiệu chuẩn máy? Chị nghĩ tôi trẻ con chắc?" Bảo gằn giọng, cố vớt vát thế chủ động. "Bức ảnh tôi vừa chụp trong điện thoại lưu lại rất rõ cấu trúc của một tờ giấy chứng sinh. Tôi sẽ mang bức ảnh này lên thẳng Chánh văn phòng để yêu cầu trích xuất nhật ký lưu vết số của máy tính. Chị Chi, lần này chị không thoát được đâu. Chị chuẩn bị tinh thần giải trình kỷ luật đi!"
Nói rồi, Bảo quay lưng bước nhanh ra khỏi phòng tối, tiếng giày tây của hắn nện xuống sàn hành lang vang lên những âm thanh đầy đe dọa.
Chi đứng lặng trong phòng tối, ánh đèn LED đỏ hắt lên gương mặt nhợt nhạt của cô. Tay cô nắm chặt lấy mép bàn thí nghiệm đến mức lớp cao su của găng tay muốn rách ra. Cô đã bảo vệ được file dữ liệu quét trong thẻ nhớ, nhưng cái giá phải trả là cô đã lộ sơ hở chuyên môn cực lớn trước đối thủ cạnh tranh trực tiếp tại Viện. Bảo chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội này để báo cáo kỷ luật cô.
Chi nhận ra một sự thật tàn nhẫn: Viện Khoa học Hình sự không còn là nơi an toàn để cô tiếp tục cuộc điều tra độc lập này nữa. Dưới sự giám sát của Bảo và tầm ảnh hưởng ngầm của Liêm, mọi bước đi tiếp theo của cô tại đây đều có thể dẫn đến việc bị đình chỉ công tác vĩnh viễn.
Cô cần một căn cứ bí mật bên ngoài. Cô cần Lê Hoài Nam.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!