Bóng Tối Trong Két Sắt
Cơn mưa phùn cuối đông của Hà Nội lướt thướt bay qua những rặng sưa già ven đường Thanh Niên, phả vào kính chắn gió xe ô tô một lớp sương mờ ẩm ướt. Đặng Phương Chi gạt cần số, nhấn ga cho chiếc xe lao đi trong dòng xe cộ đông đúc hướng về phía Tây Hồ. Đôi bàn tay cô siết chặt lấy vô lăng đến mức các khớp ngón tay trở nên trắng bệch. Trong chiếc túi xách đặt ở ghế phụ, tờ phiếu kết quả kiểm tra sức khỏe học sinh của bé Đặng Minh Khuê vẫn nằm im lìm, nhàu nát sau cơn siết nghẹt của cô lúc ở bệnh viện. Nhóm máu AB. Hai ký tự ngắn ngủi ấy giống như một bản án tử hình đập tan toàn bộ mười năm hạnh phúc gia đình mà cô hằng vun vén. Cả cô và Nguyễn Thành Liêm đều mang nhóm máu O, về mặt di truyền học, họ tuyệt đối không thể sinh ra một đứa trẻ mang nhóm máu AB. Minh Khuê – đứa con gái nhạy cảm, ngoan ngoãn mà cô yêu thương hơn cả sinh mạng – thực chất là con của ai?
Chiếc xe rẽ vào con ngõ rộng dẫn đến căn biệt thự hai tầng phong cách Pháp nằm nép mình bên Hồ Tây. Căn biệt thự uy nghiêm, tĩnh lặng dưới ánh đèn đường vàng vọt, nhưng đối với Chi lúc này, nó giống như một chiếc lồng kính khổng lồ ngột ngạt và đầy rẫy những bí mật đen tối. Cô tắt máy xe, ngồi lặng đi trong khoang lái vài phút để điều hòa lại nhịp thở hỗn loạn. Cô tự dặn mình phải bình tĩnh. Đối thủ của cô không phải là một kẻ tầm thường, mà là Nguyễn Thành Liêm – một luật sư ngôi sao đầy danh vọng, một kẻ có tư duy logic cực cao và sự nhạy bén sắc sảo của một chuyên gia tranh tụng. Chỉ một biểu hiện bất thường nhỏ của cô cũng có thể đánh động bản năng cảnh giác cực đoan của hắn.
Chi bước xuống xe, kéo cao chiếc cổ áo khoác gió sẫm màu để che đi gương mặt nhợt nhạt. Cô dùng khóa vân tay mở cửa chính bước vào nhà. Phòng khách biệt thự chìm trong tĩnh lặng, chỉ có tiếng tích tắc đều đặn, nặng nề của chiếc đồng hồ quả lắc cổ điển đặt ở góc tường. Mùi gỗ tuyết tùng và hương xì-gà Cuba thoang thoảng trong không khí – mùi hương đặc trưng của Liêm.
Bà vú nuôi Nguyễn Thị Lành từ trong bếp bước ra, trên tay vẫn cầm chiếc khăn lau. Bà nói nhỏ, giọng đầy ái ngại: "Cô Chi mới về ạ? Cậu Liêm đi tiếp khách với mấy người bên Đoàn Luật sư về từ lúc tám giờ tối. Cậu ấy say khướt, bước đi loạng choạng rồi lên thẳng phòng ngủ trên tầng hai ngủ mê mệt rồi cô ạ."
"Vâng, cháu biết rồi. Bà Lành cứ dọn dẹp xong rồi đi nghỉ sớm đi nhé, không cần đợi cháu đâu," Chi khẽ gật đầu, cố gắng giữ giọng điệu tự nhiên như thường ngày.
"Dạ, cô cũng nghỉ sớm đi. Dạo này nhìn cô gầy và mệt mỏi quá," bà Lành thương cảm nhìn Chi rồi lẳng lặng quay lại bếp.
Chi đi chân trần lên cầu thang gỗ lim. Tiếng kẽo kẹt rất khẽ của thớ gỗ cổ xưa dưới lòng bàn chân khiến cô giật mình, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cô tiếp cận cánh cửa phòng ngủ chính ở tầng hai. Căn phòng khép hờ, để lộ một vệt sáng mờ ảo hắt ra hành lang. Chi khẽ đẩy cửa bước vào.
Nguyễn Thành Liêm đang nằm nghiêng trên chiếc giường lớn bằng gỗ gụ. Hắn vẫn mặc nguyên chiếc quần tây và áo sơ mi trắng tháo cúc cổ, chiếc áo veston may đo sang trọng vứt cẩu thả trên chiếc ghế bành bọc da bên cạnh. Tiếng thở của hắn nặng nề, nồng nặc mùi rượu ngoại đắt tiền và khói xì-gà. Gương mặt lịch lãm thường ngày của gã luật sư ngôi sao giờ đây đỏ gay vì men rượu, đôi chân mày rậm khẽ chau lại như đang chìm vào một giấc mơ không mấy yên ổn.
Chi đứng yên lặng bên mép giường, quan sát chồng mình. Đây là người đàn ông cô đã đầu ấp tay gối mười năm qua, người luôn nói về công lý, sự chính trực và tình yêu thương vô bờ bến dành cho cô và con gái. Nhưng dưới kính hiển vi của sự thật khoa học, lớp vỏ bọc hoàn hảo đó đang rạn nứt từng mảng lớn. Cô biết mình phải hành động ngay bây giờ. Cơ hội này sẽ không đến lần thứ hai.
Chi nhẹ nhàng tiến lại gần chiếc ghế bành nơi vứt chiếc quần tây của Liêm. Mục tiêu của cô là chùm chìa khóa cơ của chiếc két sắt bảo mật nằm trong phòng làm việc riêng của hắn. Cô biết chiếc két sắt thương hiệu Đức đó đòi hỏi cả khóa cơ đặc chủng lẫn mật mã số điện tử. Liêm luôn mang chùm chìa khóa này bên mình và chưa bao giờ để cô chạm vào.
Chi quỳ một gối xuống sàn thảm bỉ mềm mại, lùa ngón tay run rẩy vào túi quần sâu hoắm của Liêm. Cảm giác kim loại lạnh ngắt chạm vào đầu ngón tay cô. Tim Chi đập mạnh đến mức cô có cảm giác như nó sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô khẽ ngước mắt nhìn lên giường. Liêm khẽ cựa mình, tiếng lẩm bẩm vô nghĩa vang lên trong cổ họng hắn. Chi đóng băng mọi chuyển động, nín thở. Mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán cô.
Khi thấy Liêm quay mặt vào tường tiếp tục ngủ say, Chi mới từ từ rút ngón tay ra. Nhưng khi cô vừa kéo nhẹ chùm chìa khóa cơ ra khỏi miệng túi quần, một tiếng "loảng xoảng" kim loại cực khẽ vang lên do các chìa chạm vào nhau. Chi giật nảy mình, suýt nữa làm rơi chùm chìa khóa cơ nặng nề xuống sàn gỗ do lòng bàn tay ra mồ hôi lạnh buốt. Bằng phản xạ cực nhanh của một giám định viên pháp y, cô khép chặt các ngón tay, giữ chặt chùm chìa khóa sát vào lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, áp chặt vào ngực mình để triệt tiêu mọi âm thanh cộng hưởng.
Cô đứng yên như một bức tượng trong bóng tối suốt hai phút, chỉ nghe thấy tiếng thở khò khè của chồng và tiếng tim mình đập dồn dập. Khi chắc chắn Liêm đã hoàn toàn chìm sâu vào giấc ngủ say của kẻ say rượu, cô mới lẳng lặng bước ra khỏi phòng ngủ, khép hờ cửa đúng góc cũ.
Chi đi dọc hành lang gỗ lim đến phòng làm việc riêng của Liêm ở cuối dãy. Căn phòng này luôn là vùng cấm đối với mọi người trong nhà, kể cả cô và bà Lành. Chi đẩy cửa bước vào, mùi gỗ tuyết tùng và mùi giấy tờ hồ sơ cũ ập vào khứu giác cô. Cô không bật đèn trần phòng làm việc để tránh hắt bóng ra cửa sổ hướng ra Hồ Tây. Cô chỉ đóng hờ cửa sồi đỏ đúng góc cũ để có thể nghe thấy bất kỳ tiếng động nào từ hành lang.
Chi tiếp cận bức tường phía sau bàn làm việc bằng gỗ lim nguyên khối. Treo trên bức tường đó là bức tranh sơn dầu phong cảnh Hồ Tây khổ lớn. Cô nhẹ nhàng gạt bức tranh sang một bên, để lộ bảng điều khiển bằng thép xám của chiếc két sắt bảo mật thương hiệu Đức âm tường.
Chiếc két sắt này là nơi Liêm cất giữ những hồ sơ nhạy cảm nhất về các giao dịch đất đai mờ ám và các vụ chạy án cấp tỉnh. Liêm thay đổi mật mã liên tục để bảo mật thông tin. Nhưng Chi là một giám định viên tài liệu pháp y bậc thầy của Viện Khoa học Hình sự. Cô hiểu rằng mọi hành vi lặp đi lặp lại của con người đều để lại dấu vết vật chất không thể xóa nhòa.
Chi rút chiếc kính lúp phân cực cầm tay Peak 10X – kỷ vật của người cha quá cố truyền lại – từ trong túi áo khoác ra. Cô bật màn hình điện thoại ở chế độ sáng yếu nhất, dùng ngón tay che bớt ánh sáng để chỉ tạo ra một luồng sáng xiên góc 45 độ cực nhỏ hắt lên bảng phím số cơ học của két sắt.
Dưới thấu kính phân cực của Peak 10X, thói quen sinh hoạt và dấu vết sinh học của Liêm hiện lên rõ nét dưới dạng những vết mòn cơ học và lớp dầu tay mỏng bám trên phím bấm. Chi quan sát tỉ mỉ mật độ và độ bóng của các nút số. Phím số 1, 5, 1, 0, 1, 4 có vết mòn và độ bóng cao nhất, lớp bụi mỏng xung quanh các phím này đã bị xóa sạch hoàn toàn do tần suất bấm cực cao.
Chi suy luận logic: 15/10/2014 – ngày nhận nuôi bé Đặng Minh Khuê, cũng là ngày Liêm mang đứa trẻ từ phòng khám sản An Sinh về nhà. Hắn đã dùng ngày định mệnh đó làm mật mã bảo mật cho những tội ác của mình.
Chi đặt ngón tay run rẩy lên phím bấm. Cô bấm chậm rãi, chính xác từng số: 1 - 5 - 1 - 0 - 1 - 4. Tiếng "tạch" khẽ vang lên từ hệ thống khóa điện tử, đèn xanh nhấp nháy báo hiệu mật mã chính xác. Chi đút chiếc chìa khóa cơ đặc chủng vào ổ, xoay mạnh một góc chín mươi độ. Tiếng trục thép nặng nề lùi lại, cánh cửa két sắt từ từ hé mở trong bóng tối.
Bên trong két sắt tối om. Chi dùng đèn pin điện thoại soi nhẹ vào ngăn giữa. Cô thấy một tập hồ sơ màu xanh thẫm buộc bằng sợi chỉ bảo an màu đỏ mỏng dính – một thủ đoạn niêm phong vật lý tinh vi mà Liêm học được từ giới lưu trữ tài liệu mật của cơ quan tư pháp. Chi cẩn thận nhấc tập hồ sơ lên, cố gắng giữ nguyên vị trí của các tài liệu xung quanh. Nhưng trong bóng tối ngột ngạt và sự hoảng loạn kìm nén, cô không hề nhận ra sợi chỉ bảo an màu đỏ siêu mỏng, vốn được Liêm kẹp một đầu vào mép khe ngăn sắt, đã bị đứt làm đôi khi cô nhấc tập hồ sơ ra khỏi mép kẹt của ngăn sắt.
Chi đặt tập hồ sơ lên mặt bàn gỗ lim. Cô mở tập hồ sơ màu xanh thẫm ra. Bản gốc Giấy chứng sinh mang tên Đặng Minh Khuê hiện ra dưới ánh sáng màn hình điện thoại cực yếu.
Trên tờ giấy là chữ ký của Bác sĩ Lê Huy và con dấu đỏ chót của phòng khám phụ sản An Sinh, ghi ngày 15/10/2014. Chi nhanh chóng dùng điện thoại chụp lại toàn bộ tờ giấy chứng sinh gốc với độ phân giải cao nhất. Cô chụp thẳng, chụp nghiêng để lấy rõ vết hằn lún của nét mực và con dấu, phục vụ cho việc giám định quang phổ sau này.
Là một chuyên gia giám định tài liệu, Chi bàng hoàng nhận thấy nét mực chữ ký của bác sĩ Lê Huy có độ bóng và độ phản quang bất thường. Thớ giấy xung quanh nét chữ không hề có dấu hiệu lão hóa tự nhiên của một văn bản mười năm tuổi. Mực gel đen dường như vẫn còn quá mới, chưa hề bị oxy hóa bám sâu vào cấu trúc sợi xenlulo của giấy. Cô chụp thêm bản thỏa thuận nhận nuôi con nuôi đi kèm. Trí óc cô quay cuồng: toàn bộ hồ sơ này chắc chắn là giả mạo!
Đúng lúc Chi vừa xếp lại tập hồ sơ màu xanh thẫm vào két sắt và chuẩn bị đóng cửa khóa chốt, từ phía hành lang bên ngoài đột ngột vang lên một âm thanh khiến tim cô như ngừng đập.
Tiếng bước chân nặng nề, loạng choạng. Tiếng dép lê lẹt xẹt trên sàn gỗ lim của hành lang tầng hai đang tiến dần về phía phòng làm việc.
Liêm đã thức giấc!
Cơn say rượu có vẻ đã khiến hắn khát nước hoặc đánh thức bản năng cảnh giác cực đoan của một gã luật sư mưu mô. Chi hoảng loạn tột độ. Lòng bàn tay cô ra mồ hôi lạnh buốt, suýt nữa làm rơi chùm chìa khóa cơ nặng nề xuống sàn gỗ lim. Cô kịp thời áp chặt chùm khóa vào ngực, nín thở. Tiếng bước chân ngày càng gần, chỉ còn cách cửa phòng làm việc vài bước chân.
Chi không còn thời gian để khóa két sắt hoàn toàn. Cô nhanh chóng khép chặt cánh cửa két sắt nhưng chưa kịp xoay chốt khóa cơ, gạt bức tranh sơn dầu Hồ Tây trở lại vị trí cũ để che giấu, rồi lao nhanh trốn sau bức rèm cửa sổ bằng nhung tối màu dày cộp ở góc phòng.
Cánh cửa phòng làm việc bị đẩy ra với một tiếng "kẹt" khẽ. Nguyễn Thành Liêm bước vào. Hắn không bật đèn trần phòng làm việc. Gương mặt hắn đỏ gay vì men rượu, đôi mắt lờ đờ nhưng ánh mắt vẫn quét quanh phòng đầy nghi ngại. Hắn chỉ dùng ánh sáng xanh lét từ màn hình điện thoại cá nhân để soi đường.
Liêm bước đến bên bàn làm việc, lầm bầm điều gì đó trong cổ họng. Ánh sáng điện thoại của hắn quét qua bức tranh sơn dầu Hồ Tây. Chi nín thở phía sau bức rèm nhung tối màu, hai tay ôm chặt lấy ngực để ngăn tiếng tim đập dồn dập. Cô có thể nhìn thấy bóng dáng cao lớn của chồng qua khe hở nhỏ của bức rèm.
Liêm bước đến chiếc bàn, cầm ly nước lọc uống một ngụm lớn. Hắn đứng yên đó vài phút, dường như đang lắng nghe mọi động tĩnh trong nhà. Dưới tác dụng của rượu ngoại, hắn không nhận ra góc lệch cực nhỏ của bức tranh phong cảnh và việc cánh cửa két sắt chưa được khóa chốt hoàn toàn. Hắn quay lưng bước ra ngoài, khép cửa lại.
Chi chờ thêm năm phút trong bóng tối cho đến khi nghe thấy tiếng bước chân của Liêm quay trở lại phòng ngủ và tiếng ngáy của hắn vang lên đều đặn. Cô bước ra khỏi rèm cửa, nhanh chóng khóa chặt két sắt, trả chùm chìa khóa về túi quần của Liêm trong phòng ngủ mà không đánh động hắn.
Nhưng khi đứng dậy, cô không hề biết sợi chỉ bảo an màu đỏ mỏng dính trong két sắt đã bị đứt hoàn toàn – một cái bẫy niêm phong vật lý mà Liêm đã cài sẵn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!