Thỏa Hiệp Trong Bóng Tối
Tiếng mưa ngoài kia vẫn quất từng cơn liên hồi vào mặt kính cường lực của căn biệt thự Tây Hồ, âm thanh rì rầm, trầm đục như một bản nhạc nền u ám cho cuộc đối đầu câm lặng trong phòng khách. Đặng Phương Chi ngồi bất động trên ghế sofa da Ý, hai bàn tay đan chặt vào nhau đặt trên đùi để che giấu sự run rẩy cơ học của các đầu ngón tay. Khớp gối trái của cô – vết thương sưng tấy rỉ máu sau cú ngã xe máy hai hôm trước – đang thắt lại từng cơn đau nhói buốt dưới lớp quần tây dạ sẫm màu. Mỗi nhịp tim đập là một nhịp đau truyền thẳng lên đại não, nhưng Chi không cho phép mình nhíu mày. Đối diện với cô, Nguyễn Thành Liêm đang tựa lưng nhàn nhã, gương mặt ngạo nghễ của một gã luật sư ngôi sao vừa tung ra quân bài tống tiền tàn nhẫn nhất: dùng chính tâm lý nhạy cảm của bé Đặng Minh Khuê làm con tin.
“Sự thật khoa học của em rất đẹp, Chi ạ,” Liêm chậm rãi đặt ly rượu whisky xuống mặt bàn trà bằng kính cường lực. Tiếng cạch nhẹ của thủy tinh chạm vào mặt kính vang lên khô khốc, cắt đứt tiếng mưa. “Nhưng pháp luật không vận hành bằng những biểu đồ quang phổ hồng ngoại trong phòng thí nghiệm kín. Nó vận hành bằng quyền lực, bằng chứng cứ được thừa nhận và bằng sự ổn định của trật tự xã hội. Em nghĩ nếu em mang tập hồ sơ ADN ti thể kia ra tòa, con bé sẽ cảm ơn em vì đã trả lại danh tính cho nó sao? Hay nó sẽ sụp đổ hoàn toàn khi biết người cha mười năm qua nó tôn thờ là một kẻ bắt cóc, còn người mẹ nuôi chính trực của nó thực chất chỉ là một kẻ đồng lõa vô tình?”
Từng lời nói của Liêm như những mũi kim tẩm độc đâm thẳng vào lồng ngực Chi. Cô biết hắn nói đúng một phần. Minh Khuê mới mười tuổi, con bé quá nhạy cảm và yêu thương gia đình này bằng một niềm tin ngây thơ, thánh thiện. Nếu đột ngột ném con bé vào vòng xoáy của một vụ đại án bắt cóc trẻ em, đối diện với truyền thông bẩn và sự kỳ thị của xã hội, tinh thần của đứa trẻ sẽ bị hủy hoại vĩnh viễn trước khi công lý kịp thực thi.
Chi hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa nhịp thở hỗn loạn. Trong đầu một nhà khoa học pháp y như cô, các kịch bản hành động bắt đầu được phân tích với tốc độ cực hạn. Đối đầu trực diện lúc này là tự sát. Liêm có sự bảo trợ của Thẩm phán cao cấp Trần Đình Thế, hắn có mạng lưới truyền thông bẩn sẵn sàng bôi nhọ cô là kẻ hoang tưởng trầm cảm sau sinh. Cô đang bị đình chỉ công tác, không có thẻ ngành, không có thiết bị công vụ. Để chiến thắng con quỷ ngụy trang hoàn hảo này, cô phải dùng đến chiến thuật lùi một bước để tiến ba bước. Cô phải giả vờ thỏa hiệp.
Chi khẽ cúi đầu, để những lọn tóc mai xõa xuống che đi ánh mắt sắc lạnh sau tròng kính gọng mảnh. Cô ép bản thân thả lỏng các thớ cơ, bả vai bắt đầu run lên nhè nhẹ theo một nhịp điệu của sự tuyệt vọng giả tạo. Một giọt nước mắt ấm nóng được cô cố ý ép ra, lăn dài trên gò má nhợt nhạt.
“Anh Liêm... tôi xin anh,” Chi cất giọng run rẩy, khàn đặc, chứa đựng sự van nài của một người mẹ bị dồn vào đường cùng. “Đừng nói gì với Minh Khuê. Con bé không có tội. Nó không chịu nổi cú sốc này đâu. Tôi... tôi đồng ý thỏa hiệp.”
Nguyễn Thành Liêm nhìn sâu vào gương mặt đang cúi thấp của vợ. Sự hoài nghi trong mắt hắn khẽ giãn ra, thay thế bằng một niềm khoái cảm tự phụ tột cùng. Hắn yêu cảm giác chiến thắng, yêu việc nhìn thấy những kẻ kiêu hãnh nhất phải quỳ gối dưới chân mình, đặc biệt là người vợ giám định viên vốn luôn lạnh lùng, lý trí của hắn. Hắn chậm rãi rướn người về phía trước, đẩy một tập tài liệu mỏng bìa xanh qua mặt bàn kính.
“Anh biết em là người thông minh mà, Chi,” Liêm cười, nụ cười ôn hòa giả tạo thường trực quay trở lại trên môi. “Đây là Biên bản thỏa thuận ly thân và phân chia quyền nuôi con tạm thời. Anh đã soạn sẵn. Rất đơn giản: Em đồng ý tạm thời giao quyền nuôi dưỡng Minh Khuê cho anh tại biệt thự này để con bé ổn định học tập. Em có quyền thăm con vào cuối tuần. Đổi lại, anh sẽ bảo đảm con bé không biết bất kỳ điều gì về tập hồ sơ nhận nuôi năm xưa. Và tất nhiên, em phải bàn giao lại toàn bộ các bản quét gốc, dữ liệu quang phổ và báo cáo của phòng thí nghiệm Nam Việt cho anh. Không được để lại bất kỳ bản sao lưu nào trên đám mây hay thiết bị cá nhân.”
Chi đưa bàn tay run rẩy cầm lấy tờ giấy. Định lượng giấy khoảng 70gsm, bề mặt hơi nhám của phôi giấy văn phòng thông thường. Cô lướt nhanh qua các điều khoản pháp lý tàn nhẫn được viết bằng ngôn từ chặt chẽ của một luật sư lão luyện. Đây thực chất là một bản cam kết đầu hàng, tước bỏ mọi quyền bảo hộ thực tế của cô đối với Minh Khuê, đồng thời ràng buộc cô bằng những điều khoản phạt vi phạm khổng lồ nếu cô tiết lộ thông tin ra ngoài.
“Tôi... tôi có thể đưa Minh Khuê đi cùng vài ngày không?” Chi ngước mắt lên, ánh mắt đầy khẩn cầu. “Để tôi đưa con bé về nhà mẹ tôi tĩnh dưỡng một thời gian...”
“Không,” Liêm lạnh lùng cắt ngang, giọng điệu không chút thỏa hiệp. “Minh Khuê sẽ ở lại biệt thự Tây Hồ. Đây là nhà của nó. Con bé cần chuẩn bị cho kỳ thi học kỳ sắp tới tại trường Chu Văn An. Em có thể thu dọn đồ đạc cá nhân và dọn ra ngoài ngay trong ngày hôm nay. Cứ coi như em đi tĩnh dưỡng điều trị trầm cảm theo lời khuyên của bác sĩ Hòa. Khi nào tâm lý em ổn định, chúng ta sẽ bàn tiếp chuyện ly hôn chính thức.”
Hắn đang giữ con bé làm con tin vật lý để khóa chặt tay cô. Chi thầm siết chặt nắm tay dưới gầm bàn, cơn phẫn nộ dâng lên nghẹn ứ ở cổ họng, nhưng cô vẫn ép mình phải gật đầu gượng gạo. Cô rút chiếc bút máy Montblanc nạm vàng của mình ra. Đầu ngòi bút chạm vào mặt giấy, tạo ra một vết hằn áp lực sâu – thói quen của cô khi căng thẳng. Cô chậm rãi ký tên “Đặng Phương Chi” vào phần dành cho người vợ.
Liêm mỉm cười hài lòng. Hắn cầm lấy chiếc bút Montblanc khắc tên riêng của mình, đặt ngòi xuống ký bên cạnh. Chi chăm chú quan sát từng chuyển động của tay hắn qua tròng kính cận. Góc hạ bút của hắn vẫn là bốn mươi hai độ, nét nối chữ ‘g’ và hất cuối chữ ‘y’ tạo thành vòng thắt elip dẹt quen thuộc – thói quen viết tay tiềm thức mà hắn không bao giờ có thể thay đổi, và cũng chính là bút tích đã tố cáo hành vi giả mạo chữ ký bác sĩ sản khoa mười năm trước.
“Còn dữ liệu giám định?” Liêm ngước nhìn cô, bàn tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ.
Chi mở chiếc túi xách da, lấy ra một chiếc USB màu bạc đã được chuẩn bị sẵn từ trước. “Tất cả file quét 3D và báo cáo tuổi mực của phòng thí nghiệm Nam Việt nằm trong này. Tôi không lưu trữ bất kỳ bản sao nào khác.”
Hắn giật lấy chiếc USB, cắm ngay vào máy tính xách tay đặt bên cạnh để kiểm tra. Màn hình hiển thị danh mục các file ảnh quét chữ ký bác sĩ Huy và biểu đồ sắc ký. Liêm thực hiện thao tác xóa vĩnh viễn (Shift + Delete) toàn bộ thư mục trên máy, rồi bẻ gãy chiếc USB làm đôi trước mặt cô, ném vào sọt rác.
“Tốt lắm. Giờ thì em lên gác dọn đồ đi. Người của anh sẽ giúp em chuyển hành lý,” Liêm nói, giọng điệu ban phát ơn huệ.
Chi khập khiễng đứng dậy, cơn đau từ đầu gối trái truyền lên khiến cô suýt ngã quỵ, nhưng cô nhanh chóng vịn vào thành ghế để đứng vững. Cô bước từng bước nặng nề lên cầu thang dẫn lên tầng hai. Ngay khi bước vào phòng ngủ chính, Chi lập tức khóa chặt cửa phòng bên trong.
Cô biết rõ căn phòng này, cũng như toàn bộ biệt thự, đang nằm dưới sự giám sát của hệ thống camera ẩn ngụy trang ổ cắm điện mà Lê Văn Thịnh đã lắp đặt. Chi bước đến tủ quần áo, đứng ở góc khuất của camera – một điểm mù nhỏ phía sau cánh cửa tủ gỗ lớn mà cô đã tính toán từ trước. Cô tháo chiếc kính gọng mảnh đang đeo trên mặt xuống, khéo léo dùng đầu ngón tay ấn nhẹ vào phần khớp nối bên trong gọng kính bên trái. Một chiếc thẻ nhớ MicroSD siêu nhỏ, chứa toàn bộ bản sao lưu dữ liệu giám định gốc đã được mã hóa quân sự AES-256, vẫn nằm im lìm trong kẽ hở an toàn. Đây chính là mạng sống của cô, là vũ khí tối mật mà Liêm không bao giờ ngờ tới.
Chi rút chiếc điện thoại phụ – một chiếc điện thoại rác không đăng ký chính chủ – giấu dưới đáy vali quần áo cũ. Cô nhanh chóng soạn một tin nhắn mã hóa gửi cho Lê Hoài Nam và Đại úy Trần Thanh Lâm: *“Đã ký biên bản tạm thời. Minh Khuê bị giữ lại biệt thự làm con tin. Tôi đang dọn đồ ra ngoài. Chuẩn bị phương án B. Phải tiếp cận Vũ Ngọc Khuê bằng mọi giá.”*
Sau khi gửi tin nhắn, Chi tháo sim, bẻ gãy và xả nước trôi xuống bồn cầu. Cô bắt đầu thu dọn những bộ quần áo đơn giản, vài cuốn sách luật cũ của người cha quá cố và cuốn sổ tay phương pháp giám định của ông vào chiếc vali nhỏ. Cô bước sang phòng của Minh Khuê. Con bé đang ngồi bên bàn học, chăm chú vẽ bức tranh màu nước về giàn hoa giấy đỏ. Thấy mẹ bước vào với chiếc vali, đôi mắt sáng thông minh của con bé chợt đượm buồn.
“Mẹ đi công tác hả mẹ?” Minh Khuê chạy lại ôm lấy hông Chi, giọng con bé nghẹn ngào. “Bố nói mẹ dạo này mệt mỏi nên phải đi điều trị y tế. Mẹ cho con đi cùng được không?”
Chi quỳ xuống, ôm chặt lấy cơ thể nhỏ bé, ấm áp của con gái nuôi vào lòng. Nước mắt cô chực trào ra nhưng cô cố kìm nén, hôn nhẹ lên trán con. “Minh Khuê ngoan của mẹ. Mẹ chỉ đi tĩnh dưỡng vài ngày thôi. Con ở nhà phải nghe lời u Lành, chăm chỉ học tập nhé. Cuối tuần mẹ lại về đón con đi chơi.”
“Bố có đi cùng mẹ không ạ?” con bé ngây thơ hỏi.
“Bố bận việc văn phòng con ạ,” Chi gượng cười, lòng đau như cắt khi phải nói dối con gái. Cô nhìn lên bức tranh giàn hoa giấy của con bé, nhận ra một ký ức mơ hồ về ngôi nhà cũ đang dần hiện hữu qua từng nét vẽ màu nước. Cô biết mình phải nhanh chóng tìm gặp Vũ Ngọc Khuê để giải mã ký ức này.
Chi xách vali bước xuống cầu thang sảnh chính. Nguyễn Thành Liêm đứng ở cửa ra vào, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt lạnh lùng giám sát từng cử động của cô. Bà vú nuôi Nguyễn Thị Lành đứng ở góc bếp, mắt đỏ hoe nhìn Chi đầy thương cảm nhưng không dám bước lại gần vì sợ sự đe dọa của Liêm đối với con trai bà dưới quê.
“Đi tĩnh dưỡng cho tốt, Chi nhé. Đừng nghĩ ngợi nhiều,” Liêm cất giọng tiễn khách đầy giả tạo.
Chi không thèm đáp lại một lời. Cô kéo chiếc vali bước ra khỏi cánh cửa gỗ lim nặng nề của biệt thự Tây Hồ. Gió từ hồ Tây thổi vào mang theo hơi nước lạnh buốt quất thẳng vào mặt cô, làm mái tóc búi cao hơi rối bời. Cô khập khiễng đi qua khoảng sân gạch, bước lên chiếc xe sedan màu xám của mình.
Chi khởi động máy, gạt cần số cho xe lăn bánh ra khỏi cổng biệt thự. Khi chiếc xe vừa rẽ ra con đường ven hồ Tây vắng vẻ dưới màn mưa phùn, Chi liếc mắt nhìn vào gương chiếu hậu.
Phía sau xe cô khoảng năm mươi mét, một chiếc xe bán tải Ford Ranger màu đen sẫm không biển số đang lẳng lặng lăn bánh bám theo. Tròng kính cận của Chi khẽ co rút lại khi cô nhận ra dáng người cao lớn, gương mặt có vết sẹo dài bên má trái của gã tài xế đang cầm vô lăng: Lê Văn Thịnh. Bóng ma giám sát của Nguyễn Thành Liêm vẫn đang bám đuổi sát nút, siết chặt vòng vây xung quanh cô ngay khi cô vừa bước chân ra khỏi lồng giam biệt thự.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!