Nhạc nềnShizima

Ánh Sáng Dưới Kính Hiển Vi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào cuối đông trút xuống mặt hồ Tây những lằn roi nước xám xịt, quất liên hồi vào lớp kính cường lực của căn biệt thự hai tầng phong cách Pháp. Bên trong phòng khách rộng lớn, không gian tĩnh mịch đến mức có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ quả lắc gõ nhịp nặng nề, đều đặn như tiếng đếm ngược của một bản án tư pháp. Đặng Phương Chi ngồi trên chiếc ghế sofa da Ý đối diện với chồng cô, Luật sư Nguyễn Thành Liêm. Khớp gối trái của cô, vết thương từ vụ tai nạn xe máy hai hôm trước, đã được băng bó chặt dưới lớp quần tây dạ sẫm màu, nhưng mỗi nhịp co duỗi vẫn truyền lên những cơn đau nhói buốt chạy thẳng vào đại não. Cô khẽ mím môi, tay siết chặt tập hồ sơ bìa cứng màu xanh đậm đặt trên đùi – thành quả của mười ngày đêm thức trắng dưới ánh đèn huỳnh quang cực tím và thấu kính của chiếc kính hiển vi lập thể.


Nguyễn Thành Liêm ngồi khoanh chân, lưng tựa nhàn nhã vào thành ghế, tay xoay nhẹ chiếc ly thủy tinh chứa dòng rượu whisky màu hổ phách. Hắn diện bộ comple màu xám tro may đo thủ công phẳng phiu, mái tóc vuốt ngược gọn gàng, nụ cười ôn hòa thường trực trên môi như thể hắn vẫn đang là người chồng hoàn hảo, biểu tượng của sự thành đạt và đạo đức trong giới tư pháp Hà Nội. Ánh mắt hắn, ẩn sau tròng kính gọng vàng, lướt qua dáng đi khập khiễng của vợ đầy vẻ thương hại.


“Em dạo này gầy đi nhiều quá, Chi ạ,” Liêm cất giọng trầm ấm, thứ tông giọng ngọt ngào mà hắn vẫn dùng để xoa dịu các bồi thẩm đoàn tại tòa án. “Việc em bị đình chỉ công tác tại Viện... anh biết đó là một cú sốc lớn. Nhưng em không nên vì thế mà hoang tưởng, tự giam mình trong phòng thí nghiệm tư nhân của cậu Nam để làm những việc vô ích. Trầm cảm sau sinh là một căn bệnh đáng sợ, nó khiến em nhìn đâu cũng thấy âm mưu.”


Chi không trả lời ngay. Cô nhìn thẳng vào gương mặt ngụy quân tử của người đàn ông đã chung sống cùng mình mười năm qua. Dưới ánh sáng mờ đục của ngày mưa hắt qua ô cửa kính, gương mặt ấy trông nhợt nhạt và xa lạ như một lớp mặt nạ thạch cao. Cô chậm rãi đặt tập hồ sơ lên chiếc bàn trà bằng kính cường lực. Tiếng cạch nhẹ của bìa cứng va chạm với mặt kính vang lên khô khốc, cắt đứt tiếng mưa gầm rú ngoài kia.


“Anh Liêm, mười năm qua, tôi đã tin vào tất cả những lời nói dối của anh,” Chi bắt đầu, giọng cô lạnh lùng, khúc chiết, mang theo uy lực của một giám định viên tư pháp lão luyện trước bục nhân chứng. “Tôi đã tin rằng con gái Đặng Minh Khuê của chúng ta là món quà mà số phận bù đắp cho tôi sau ca sinh khó năm hai ngàn mười bốn tại phòng khám An Sinh. Tôi đã tin vào tờ giấy chứng sinh có chữ ký của bác sĩ Lê Huy và con dấu đỏ chót của phòng khám. Nhưng khoa học hình sự không biết nói dối. Nó không có cảm xúc, và nó không bao giờ thỏa hiệp với tội ác.”


Liêm khẽ nhướng mày, nụ cười trên môi hắn không hề tắt, nhưng bàn tay đang xoay ly rượu chợt khựng lại trong một phần mười giây. “Em lại muốn thuyết trình về chuyên môn dưới kính hiển vi của em sao?”


Chi lật trang đầu tiên của tập hồ sơ. Một bản ảnh giám định màu độ phân giải cực cao hiện ra. “Đây là kết quả phân tích quang phổ huỳnh quang vùng hồng ngoại thực hiện trên máy VSC8000 đối với chữ ký mang tên Bác sĩ Lê Huy trên tờ Giấy chứng sinh của Minh Khuê. Dưới bước sóng kích thích chín trăm năm mươi nanomet, lớp mực gel màu đen của chữ ký này phát quang mạnh mẽ, hiển thị rõ ràng công thức hóa học chứa nhựa acrylic bảo an. Hãng Pentel chỉ bắt đầu đưa công nghệ nhựa bảo an này vào dòng mực gel từ năm hai ngàn mười tám. Vậy anh giải thích thế nào khi một văn bản được ký vào năm hai ngàn mười bốn lại sử dụng loại mực chỉ tồn tại sau đó bốn năm?”


Chi lật tiếp trang thứ hai, đưa ra biểu đồ so sánh hình học chữ viết. “Còn đây là bản phân tích động lực học nét chữ. Dưới kính hiển vi lập thể Leica, áp lực ngòi bút của chữ ký bác sĩ Huy rất yếu, nét vẽ đứt quãng và xuất hiện các điểm đọng mực bất thường – đặc trưng của hành vi đồ lại chữ viết bằng bàn ánh sáng. Nhưng quan trọng hơn cả, thói quen thắt nút chữ ‘g’ và nét hất cuối của chữ ‘y’ trên chữ ký giả mạo này có góc hạ bút bốn mươi hai độ và biên độ elip dẹt trùng khớp một trăm phần trăm với thói quen viết tay tiềm thức của anh, Nguyễn Thành Liêm. Anh đã lén trộm phôi giấy chứng sinh đóng dấu khống của phòng khám An Sinh, tự tay giả mạo chữ ký của bác sĩ Huy để hợp thức hóa nguồn gốc của đứa trẻ.”


Nụ cười trên gương mặt Liêm bắt đầu đông cứng lại. Ánh mắt hắn co rút, nhìn chằm chằm vào các đường kẻ hình học màu đỏ nối giữa các nét chữ trên bản ảnh giám định. Hắn đặt ly rượu xuống bàn, tiếng thủy tinh chạm vào mặt kính vang lên nặng nề hơn.


“Chi, em đi quá giới hạn rồi đấy,” Liêm nói, giọng hắn trầm xuống, mất đi vẻ ấm áp ban đầu, để lộ sự lạnh lùng của một kẻ quen kiểm soát. “Những phân tích này chỉ là suy đoán lý thuyết. Không một tòa án nào chấp nhận một báo cáo giám định tư nhân từ một giám định viên đang bị đình chỉ công tác.”


“Vậy còn cái này thì sao?” Chi lật trang thứ ba. Đó là bản trích lục kết quả xét nghiệm ADN ti thể do đích thân Bác sĩ Nguyễn Thị Vinh, Trưởng phòng Giám định Sinh học pháp y ký đóng dấu đỏ. “Mitochondrial DNA – ADN ti thể chỉ truyền theo dòng mẹ. Kết quả giải trình tự gen của bé Đặng Minh Khuê trùng khớp một trăm phần trăm với mẫu ADN của Vũ Ngọc Khuê, người mẹ ruột đã mất con mười năm trước tại phòng khám An Sinh. Tờ giấy thỏa thuận nhận nuôi con nuôi số một trăm mười hai gạch UBND gốc mà anh cất giữ trong két sắt thực chất là văn bản giả mạo lùi ngày, được anh ngụy tạo bằng cách lừa Vũ Ngọc Khuê ký vào tờ ‘Giấy cam kết hỗ trợ y tế’ rồi dùng hóa chất tẩy xóa phần nội dung phía trên để in đè thỏa thuận nhận nuôi lên.”


Chi nhìn thẳng vào mắt Liêm, từng lời nói của cô như một mũi dao mổ xẻ vào lớp da bọc hoàn hảo của hắn. “Mười năm qua, Vũ Ngọc Khuê đã sống trong nghèo khổ, trầm cảm và tuyệt vọng tột cùng để đi tìm đứa con bị bắt cóc ngay trên bàn mổ. Còn anh, anh mang đứa trẻ đó về đây, đóng vai người cha vĩ đại, người chồng mẫu mực để che giấu sự thật nhục nhã rằng anh bị vô sinh thứ phát theo bệnh án nam khoa năm hai ngàn mười mười của anh tại bệnh viện quốc tế. Anh đã biến tôi thành kẻ đồng lõa vô tình trong vụ bắt cóc này!”


Không gian phòng khách rơi vào một khoảng lặng chết chóc. Tiếng mưa ngoài kia như xa xăm hẳn đi trước bầu không khí đặc quánh áp lực trong phòng. Nguyễn Thành Liêm không hề hoảng loạn, không hề giận dữ hay đập phá đồ đạc như những kẻ tội phạm tầm thường khi bị dồn vào chân tường. Hắn chậm rãi tháo chiếc kính gọng vàng đặt xuống bàn, tự tay rót thêm một ngụm rượu whisky, rồi dựa lưng ra ghế.


Một nụ cười mới xuất hiện trên môi hắn – không còn là nụ cười ôn hòa của người chồng, mà là nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn và đầy thách thức của một con quỷ dữ vừa lột bỏ lớp mặt nạ da người.


“Báo cáo xuất sắc lắm, Chi ạ,” Liêm khẽ vỗ tay hai tiếng khô khốc. “Mười năm qua, anh đã không đánh giá thấp tài năng của em dưới kính hiển vi. Nhưng em quên mất một điều... anh là một luật sư. Và anh hiểu rõ luật chơi của thế giới này hơn em.”


Liêm rướn người về phía trước, hai tay đan chéo đặt trên bàn, ánh mắt xoáy sâu vào Chi đầy uy hiếp. “Em định mang tập hồ sơ này đến đâu? Viện Kiểm sát? Tòa án? Hay công bố ra công luận? Em nghĩ thế lực của Thẩm phán Trần Đình Thế và văn phòng luật của anh sẽ để yên cho em nộp những thứ này sao? Chỉ cần một cuộc gọi, toàn bộ danh tiếng nghề nghiệp của em sẽ biến mất vĩnh viễn dưới kịch bản em bị hoang tưởng trầm cảm sau sinh bạo hành con cái mà truyền thông của anh đã chuẩn bị sẵn.”


Chi siết chặt nắm tay, bả vai cô run lên vì giận dữ nhưng ánh mắt cô vẫn kiên định như thép nguội. “Tôi không sợ những thủ đoạn bẩn thỉu của anh. Sự thật sinh học và công lý khoa học sẽ đứng về phía hai người mẹ. Cuộc hôn nhân mười năm qua của chúng ta đã kết thúc trong tội ác của anh, Nguyễn Thành Liêm. Tôi sẽ ly hôn đơn phương, đưa Minh Khuê rời khỏi đây và trả lại sự thật nhân thân cho con bé.”


Nghe đến đó, Nguyễn Thành Liêm bỗng bật cười thành tiếng. Tiếng cười của hắn vang vọng trong căn phòng khách trống trải, lạnh lẽo và tàn nhẫn đến rợn người. Hắn lắc đầu, nhìn Chi bằng ánh mắt chứa đựng sự thương hại tột cùng.


“Đưa Minh Khuê đi sao? Trả lại sự thật nhân thân?” Liêm thu lại nụ cười, giọng hắn thì thầm đầy đe dọa, từng chữ như lằn roi quất thẳng vào trái tim người mẹ nuôi của Chi. “Chi ơi, em yêu con bé hơn cả sinh mạng của mình đúng không? Vậy em có từng nghĩ xem, nếu em công bố tập hồ sơ này, con bé sẽ ra sao chưa?”


Liêm chỉ tay vào tập hồ sơ trên bàn. “Nếu toàn bộ sự thật này được phơi bày trước tòa, bé Đặng Minh Khuê – đứa trẻ mười tuổi nhạy cảm, ngoan ngoãn mà em nâng niu suốt mười năm qua – sẽ biết được rằng người cha mà nó tôn thờ thực chất là một kẻ bắt cóc. Nó sẽ biết được người mẹ nuôi yêu thương nó bấy lâu nay thực chất là kẻ đã hợp thức hóa cuộc đời nó bằng giấy tờ giả. Và người mẹ ruột của nó là một thợ may nghèo khổ ở khu tập thể Trung Tự cũ. Toàn bộ thế giới của con bé, niềm tin ngây thơ của nó vào gia đình, vào cuộc sống... sẽ bị chính tay em đập nát vĩnh viễn.”


Liêm ghé sát mặt vào Chi, nụ cười lạnh lùng của hắn nở rộng trên gương mặt xám xịt dưới ánh sáng mưa bão. “Tâm lý của Minh Khuê vốn dĩ rất nhạy cảm. Em có dám đánh cược sự điên loạn, sự sụp đổ tinh thần vĩnh viễn của đứa con gái em yêu thương để đổi lấy cái gọi là công lý khoa học của em không? Chỉ cần em bước ra khỏi cánh cửa biệt thự này cùng tập hồ sơ, chính tay em sẽ là kẻ hủy hoại cuộc đời của con bé, chứ không phải anh.”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!