Nghịch Lý Sinh Học
Cánh cửa gỗ sồi đỏ của phòng làm việc khép hờ, để lộ một khe sáng mỏng dính như sợi chỉ vàng cắt ngang hành lang biệt thự Tây Hồ đang chìm vào bóng tối. Đặng Phương Chi đứng yên trước cửa, tay cô vẫn đặt trên tay nắm kim loại lạnh ngắt. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc ở phòng khách dội lại đều đặn, nặng nề như nhịp tim của một kẻ đang chuẩn bị thực hiện hành vi phạm tội.
Liêm chưa về. Chiếc xe Mercedes của anh vẫn chưa xuất hiện ở lối vào biệt thự. Chi biết mình chỉ có nhiều nhất là ba mươi phút trước khi người chồng luật sư hoàn hảo của cô trở về sau bữa tiệc chiêu đãi của Đoàn Luật sư Thành phố.
Chi khẽ đẩy cửa. Căn phòng làm việc của Nguyễn Thành Liêm luôn thơm mùi da thuộc đắt tiền, mùi gỗ tuyết tùng và thoang thoảng hương xì-gà Cuba thượng hạng. Mọi thứ ở đây đều được sắp xếp ngăn nắp đến mức cực đoan, phản ánh chính xác tính cách kiểm soát tuyệt đối của chủ nhân nó. Chi bước nhẹ đến bên bàn làm việc bằng gỗ lim nguyên khối. Cô không bật đèn trần, chỉ bấm nhẹ chiếc đèn bàn đọc sách dạng cổ điển, hướng luồng sáng vàng dịu xuống mặt bàn để tránh hắt bóng ra cửa sổ.
Tay cô mang găng cao su mỏng – thói quen nghề nghiệp của một giám định viên pháp y không bao giờ cho phép mình để lại dấu vết dầu tay trên bất kỳ bề mặt nào. Chi kéo nhẹ ngăn kéo bàn làm việc không khóa. Bên trong là những tập hồ sơ vụ án được phân loại theo màu sắc, những cuốn sổ tay ghi chép lịch trình và một vài cây bút máy Montblanc nạm vàng sáng bóng.
Chi lật nhanh những tờ giấy nháp, những bản thảo viết tay của Liêm về các ý kiến pháp lý gần đây. Cô tìm kiếm một văn bản có bút tích tự nhiên nhất của chồng. Đây rồi. Một bản thảo viết tay bằng mực Parker màu xanh đen, ghi chú về vụ tranh chấp đất đai tại Ba Vì mà chính Liêm đang làm đại diện pháp lý.
Chi rút từ trong túi áo khoác chiếc kính lúp phân cực cầm tay Peak 10X – kỷ vật nhỏ mà cô luôn mang theo bên người. Dưới luồng sáng xiên của đèn bàn, Chi đưa thấu kính sát vào bề mặt tờ giấy nháp.
Sự thật cơ học một lần nữa hiển thị không một chút khoan nhượng.
Trên nét chữ viết tay của Liêm, ở những ký tự có nét nối kéo dài như chữ "g", "y", vòng thắt nút ở phần đáy tạo thành một hình elip dẹt cực kỳ đặc trưng. Chi dùng thước đo góc chuyên dụng siêu nhỏ trên kính lúp để đo góc hạ bút của nét hất cuối cùng.
Bốn mươi hai độ.
Chính xác là bốn mươi hai độ. Góc hạ bút và tỷ lệ hình học của vòng thắt nút elip dẹt này trùng khớp hoàn hảo, không lệch một phần mười milimet so với chữ ký giả mạo của lão nông Nguyễn Văn Toàn trên bản hợp đồng chuyển nhượng đất đai Ba Vì mà cô đang giám định tại Viện Khoa học Hình sự.
Lồng ngực Chi thắt lại như có ai đó đang dùng dây thép siết chặt. Đầu óc cô quay cuồng. Người đàn ông mười năm qua chung chăn gối với cô, người luôn nói về công lý, đạo đức và sự tôn nghiêm của pháp luật trước công chúng, thực chất là một kẻ tội phạm. Hắn đã tự tay giả mạo chữ ký của một người đã khuất để cướp đi sinh kế của cả một gia tộc nghèo khó.
Tiếng lốp xe nghiến trên lớp sỏi ngoài sân biệt thự đột ngột vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của Chi. Ánh đèn pha ô tô quét qua cửa sổ phòng làm việc, in những bóng cây loang lổ lên bức tường đối diện.
Liêm đã về.
Chi nhanh chóng tắt đèn bàn, khôi phục lại vị trí của tập hồ sơ trong ngăn kéo chính xác đến từng milimet, rồi bước ra khỏi phòng làm việc với nhịp tim dồn dập. Cô khép hờ cửa sồi đỏ đúng góc cũ, đi nhanh xuống cầu thang gỗ hướng về phía phòng khách, cố gắng điều hòa lại hơi thở hỗn loạn của mình.
Nhưng biến cố lớn nhất của cuộc đời cô không nằm ở phòng làm việc của Liêm. Nó đang đợi cô ở ngay phòng khách.
"Mẹ ơi!"
Tiếng gọi trong trẻo, lanh lảnh của bé Đặng Minh Khuê vang lên từ phía sofa. Đứa trẻ mười tuổi đang mặc bộ đồng phục học sinh của trường Tiểu học Chu Văn An, mái tóc cột đuôi ngựa hơi rối sau một ngày học tập. Bên cạnh con bé là bà vú nuôi Nguyễn Thị Lành đang dọn dẹp đống sách vở vẽ màu nước vương vãi trên bàn.
"Khuê của mẹ, sao giờ này con chưa đi ngủ?" Chi cố gắng nở một nụ cười ấm áp, quỳ xuống ôm lấy bờ vai nhỏ nhắn của con gái. Sự tiếp xúc ấm áp này là thứ duy nhất giúp cô giữ được thăng bằng giữa cơn bão lòng đang gào thét.
"Hôm nay trường con có đợt khám sức khỏe định kỳ toàn trường đấy mẹ," Minh Khuê háo hức nói, đôi mắt sáng thông minh ngước nhìn Chi. Con bé rút từ trong ba lô ra một tờ giấy bìa cứng màu xanh nhạt. "Cô giáo bảo mang phiếu này về cho bố mẹ ký xác nhận để lưu vào hồ sơ học sinh điện tử. Con được điểm mười môn vẽ, và chiều cao của con cũng tăng lên hai phân liền!"
Chi đón lấy tờ phiếu từ tay con gái. Đó là "Phiếu kết quả kiểm tra sức khỏe học sinh" tiêu chuẩn của Sở Giáo dục phối hợp với bệnh viện đa khoa liên kết thực hiện. Chi lướt nhanh qua các chỉ số thông thường: Chiều cao: 138 cm. Cân nặng: 32 kg. Thị lực: 10/10.
Nhưng khi ánh mắt cô chạm đến dòng chữ in kim ở góc dưới cùng, ngón tay cô đột ngột cứng đờ.
*Nhóm máu: AB.*
Chi nheo mắt lại sau tròng kính gọng mảnh. Cô tưởng mình nhìn nhầm do ánh sáng phòng khách quá tối. Cô đứng dậy, bước lại gần chiếc đèn chùm lớn giữa phòng, đưa tờ giấy sát mắt.
Không có sự nhầm lẫn nào cả. Hai ký tự in hoa sắc nét hiện rõ trên nền giấy trắng: **AB**.
Một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng Chi, khiến toàn bộ da gà trên cánh tay cô dựng ngược lên.
*Nhóm máu AB?*
Chi là một nhà khoa học pháp y. Cô đã dành cả đời để làm việc với các chỉ số sinh học, tàng thư chữ viết và các nhóm máu để định danh tội phạm. Cô biết rõ nhóm máu của chính mình: Nhóm máu O. Cô cũng biết rõ nhóm máu của Nguyễn Thành Liêm: Nhóm máu O. Trong ngăn kéo tủ y tế gia đình vẫn còn lưu giữ thẻ hiến máu nhân đạo định kỳ của Liêm, ghi rõ nhóm máu O một cách không thể chối cãi.
Theo quy luật di truyền học Mendel căn bản nhất về hệ nhóm máu ABO: Người có nhóm máu O chỉ mang kiểu gen đồng hợp lặn (OO). Khi hai bố mẹ đều có nhóm máu O kết hôn, họ chỉ có thể truyền cho thế hệ sau alen O. Đứa trẻ sinh ra bắt buộc 100% phải mang nhóm máu O.
Một cặp vợ chồng nhóm máu O không thể, tuyệt đối không thể sinh ra một đứa con có nhóm máu AB (kiểu gen mang cả alen trội A và B).
Chi stare vào tờ giấy, cảm giác như những chữ cái "AB" kia đang biến thành một con quái vật há miệng nuốt chửng mười năm cuộc đời cô. Minh Khuê là con gái cô. Đứa trẻ mà cô đã ôm vào lòng từ khi còn đỏ hỏn, đứa trẻ mà cô đã thức trắng đêm chăm sóc qua những trận sốt phát ban, đứa trẻ mang tên Minh Khuê – cái tên ghép từ tên cha quá cố của cô và tên của chính cô...
Làm sao con bé lại mang nhóm máu AB?
Minh Khuê nhạy cảm nhận ra sự thay đổi đột ngột trên gương mặt mẹ. Nụ cười trên môi con bé tắt ngấm, đôi mắt tròn xoe lộ rõ vẻ hoang mang. "Mẹ ơi... Mẹ sao thế? Phiếu sức khỏe của con có vấn đề gì ạ? Con bị bệnh gì hả mẹ?"
Tiếng hỏi ngây thơ của con gái kéo Chi ra khỏi vũng lầy hoảng loạn. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng ép nhịp tim đang đập liên hồi trong lồng ngực xuống. Chi quỳ xuống một lần nữa, nắm lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn hơi lạnh của con bé, forced một nụ cười dịu dàng nhất có thể.
"Không có gì đâu, Khuê của mẹ. Con khỏe mạnh lắm, chiều cao tăng thế này là rất tốt. Mẹ chỉ đang nghĩ xem cuối tuần này nên thưởng cho họa sĩ nhỏ của mẹ món gì thôi."
"Thật không mẹ? Con tưởng con bị làm sao... nhìn mẹ đáng sợ lắm," Minh Khuê khẽ thở phào, tựa đầu vào vai Chi.
Chi ôm chặt con gái, nước mắt cô suýt chút nữa rơi xuống mái tóc thơm mùi dầu gội trẻ em của con. Cô vuốt ve lưng con bé, bảo bà Lành đưa con lên phòng ngủ sớm. Khi bóng dáng nhỏ nhắn của Minh Khuê khuất sau khúc quanh cầu thang, Chi mới sụp xuống ghế sofa, hai tay ôm lấy mặt, hơi thở nghẹn ngào.
*Không thể nào.*
Có điều gì đó sai sót ở đây. Đúng thế, các đợt khám sức khỏe tại trường học luôn diễn ra rất nhanh và hỗn loạn. Các y tá phải lấy máu cho hàng trăm đứa trẻ trong một buổi sáng. Việc dán nhầm nhãn ống nghiệm, nhầm mẫu thử giữa các học sinh là chuyện xảy ra như cơm bữa. Hoặc đơn giản là nhân viên nhập liệu của bệnh viện đã gõ nhầm ký tự trên phần mềm.
Chi tự bám víu vào giả thuyết đó để cứu vãn tâm trí đang trên bờ vực sụp đổ của mình. Cô không thể chấp nhận được sự thật sinh học tàn nhẫn này. Minh Khuê là con ruột của cô. Cô nhớ như in những cơn đau đẻ xé thịt da tại phòng khám phụ sản An Sinh mười năm trước. Cô nhớ tiếng khóc chào đời của con bé trước khi cô lịm đi vì kiệt sức và băng huyết. Liêm đã bế con bé đến bên giường cô, khóc vì hạnh phúc.
Để dập tắt nỗi sợ hãi đang điên cuồng gặm nhấm lương tâm, Chi quyết định phải xác minh chuyện này ngay lập tức, một cách tuyệt mật.
Sáng hôm sau, Chi không đến Viện Khoa học Hình sự. Cô xin nghỉ phép nửa ngày với lý do cá nhân và lái xe thẳng đến Bệnh viện Đa khoa Quốc tế Hà Nội. Cô cần gặp Bác sĩ nhi khoa Phạm Minh Đức – trưởng khoa nhi của bệnh viện, đồng thời là bác sĩ riêng đã theo dõi sức khỏe cho Minh Khuê từ khi con bé mới một tuổi.
Phòng làm việc của bác sĩ Đức nằm ở góc yên tĩnh của tầng bốn, thơm mùi nước sát khuẩn nhẹ nhàng và bày trí nhiều đồ chơi mềm cho trẻ em. Đức là bạn học cũ thời đại học của Liêm, một người đàn ông trung niên đeo kính gọng tròn vàng, phong thái ôn hòa và cực kỳ cẩn trọng.
"Chi? Sao em lại đến vào giờ này? Minh Khuê có biểu hiện gì bất thường à?" Đức ngạc nhiên đứng dậy đón cô, rót một ly nước ấm đặt trước mặt Chi.
Chi ngồi xuống ghế đối diện, hai bàn tay cô siết chặt vào nhau để ngăn sự run rẩy. Cô rút tờ phiếu sức khỏe của trường học từ trong túi xách ra, đặt lên bàn làm việc của Đức.
"Anh Đức, anh xem cái này giúp em."
Đức cầm tờ phiếu lên, liếc nhìn qua các chỉ số rồi dừng lại ở dòng nhóm máu. Anh khẽ nhướng mày: "Nhóm máu AB. Có chuyện gì sao?"
Chi nhìn thẳng vào mắt Đức, giọng cô run rẩy nhưng cố gắng giữ sự khúc chiết của một nhà khoa học: "Anh Đức, anh biết nhóm máu của em và anh Liêm rồi đúng không? Cả hai chúng em đều có nhóm máu O. Nhưng phiếu sức khỏe của Minh Khuê lại ghi là AB."
Phòng làm việc đột ngột rơi vào một sự im lặng đáng sợ. Nụ cười xã giao trên gương mặt bác sĩ Đức biến mất hoàn toàn. Là một bác sĩ nội trú xuất sắc từng tu nghiệp tại Pháp, Đức hiểu ngay lập tức tính nghiêm trọng của vấn đề mà Chi đang đặt ra.
"Chi... Em biết rõ di truyền học mà," Đức nói chậm rãi, giọng anh trầm xuống đầy nghiêm túc. "Về mặt sinh học, hai bố mẹ nhóm máu O chỉ mang alen lặn. Họ không thể sinh ra con có nhóm máu AB. Điều đó là không tưởng, trừ khi..."
"Em biết!" Chi ngắt lời, giọng cô nghẹn lại. "Vì thế em mới đến tìm anh. Em nghĩ quy trình xét nghiệm máu lưu động ở trường Chu Văn An có sai sót. Họ lấy mẫu hàng loạt, việc nhầm lẫn ống nghiệm giữa các học sinh lớp 5 là hoàn toàn có thể xảy ra đúng không anh? Hoặc là lỗi đánh máy từ phía bệnh viện liên kết? Em muốn anh thực hiện lại một xét nghiệm máu chuẩn xác nhất tại đây cho Minh Khuê."
Chi nhìn Đức bằng ánh mắt đầy van nài, hy vọng anh sẽ gật đầu đồng ý với giả thuyết nhầm lẫn của cô. Cô cần một chiếc phao cứu sinh để bám víu.
Nhưng Đức không gật đầu. Anh thở dài, tháo kính gọng tròn ra, lau nhẹ lên vạt áo blouse trắng rồi đeo lại.
"Chi, nếu chỉ dựa vào tờ phiếu sức khỏe trường học này, anh sẽ đồng ý với em là có thể có sai sót hành chính," Đức nói, quay màn hình máy tính làm việc về phía cô. "Nhưng Minh Khuê là bệnh nhân quen thuộc của khoa nhi bệnh viện này suốt chín năm qua. Con bé đã thực hiện rất nhiều xét nghiệm tại đây."
Đức gõ bàn phím, truy cập vào hệ thống hồ sơ bệnh án điện tử được bảo mật của bệnh viện. Anh lật mở một tệp tài liệu cũ.
"Năm hai tuổi, Minh Khuê từng nhập viện để thực hiện phẫu thuật cắt amiđan do viêm nhiễm nặng. Em có nhớ không?"
Chi gật đầu, ký ức về lần con bé nằm viện năm hai tuổi hiện về rõ mồn một. Cô đã khóc hết nước mắt ngoài phòng mổ.
"Quy trình bắt buộc trước khi lên bàn mổ yêu cầu phải xét nghiệm nhóm máu hai lần độc lập tại phòng lab trung tâm của bệnh viện để chuẩn bị nguồn máu dự phòng trong trường hợp tai biến," Đức chỉ tay vào các dòng chỉ số hiển thị trên màn hình. "Đây là kết quả xét nghiệm ngày 14 tháng 11 năm 2016. Phương pháp ngưng kết hồng cầu tiêu chuẩn. Kết quả: **Nhóm máu AB, Rh+**."
Chi stare vào màn hình máy tính. Những con số, những ký hiệu y khoa hiện lên lạnh lùng, chính xác tuyệt đối.
"Và đây là kết quả xét nghiệm máu tổng thể của con bé vào năm ngoái, khi con bé bị sốt xuất huyết nhập viện," Đức tiếp tục lật mở một tệp khác. "Kết quả vẫn là: **Nhóm máu AB**."
Căn phòng như quay cuồng trước mắt Chi. Ly nước ấm trên bàn tỏa ra làn khói mỏng, nhưng cô cảm thấy như mình đang bị đóng băng trong một hầm băng sâu thẳm. Niềm tin sinh học cuối cùng, chiếc phao cứu sinh cuối cùng của cô đã bị những dòng dữ liệu điện tử kia đập tan thành trăm mảnh.
Không có sự nhầm lẫn nào của trường học. Không có lỗi đánh máy nào của nhân viên nhập liệu.
Đặng Minh Khuê – đứa con gái cô yêu hơn sinh mạng, đứa trẻ cô đã nuôi nấng chăm sóc mười năm qua – thực sự mang nhóm máu AB.
Con bé không phải là con ruột của Nguyễn Thành Liêm.
Và con bé... cũng không phải là con ruột của cô.
"Chi... Em ổn chứ?" Giọng Đức vang lên đầy lo ngại từ phía sau màn hình. Anh bước lại gần, đặt tay lên vai cô. "Em là mẹ của con bé. Em mang thai chín tháng mười ngày, chính tay em sinh con bé ra... Em chắc chắn về quy trình sinh nở của mình năm đó chứ? Có khi nào... có sự nhầm lẫn ngay từ lúc ở phòng sinh của phòng khám An Sinh không?"
Câu hỏi của Đức như một nhát dao găm đâm thẳng vào vết thương sâu kín nhất trong ký ức của Chi.
*Tôi có chắc chắn không?*
Chi nhắm mắt lại. Ký ức về đêm ngày 15 tháng 10 năm 2014 hiện về, mờ nhạt và đứt quãng như một cuốn phim bị cháy xém. Cô nhớ mình đã đau đẻ dữ dội trong căn phòng mổ chật hẹp của phòng khám phụ sản tư nhân An Sinh. Cô nhớ gương mặt lo âu của bà Viện trưởng Vũ Thị Mỹ, nhớ tiếng còi xe cấp cứu ngoài đường. Rồi một cơn đau xé rách tâm can ập đến, cô cảm thấy máu chảy tràn dưới thân mình. Liêm nắm chặt tay cô, hét lên gọi bác sĩ. Sau đó là một khoảng trống mênh mông, tối đen hoàn toàn.
Cô đã ngất xỉu vì băng huyết sau sinh.
Khi cô tỉnh lại vào chiều hôm sau, cô đang nằm trong một phòng hồi sức yên tĩnh. Liêm ngồi bên cạnh, râu ria lởm chởm, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và khóc. Anh bế một đứa trẻ sơ sinh được quấn chặt trong chiếc chăn hồng đến bên cô.
"Con gái chúng ta đây em. Con bé giống em lắm. Bác sĩ Mỹ bảo con bé bị ngạt nhẹ nên phải nằm lồng ấp mười tiếng, giờ thì ổn rồi."
Chi đã tin. Cô tin hoàn toàn vì cô vừa trải qua nỗi đau mất đứa con đầu lòng Minh Anh một năm trước đó. Sự xuất hiện của Minh Khuê giống như một sự cứu rỗi, một món quà của số phận bù đắp cho vết thương lòng chưa lành của cô. Cô yêu con bé bằng tất cả bản năng của một người mẹ, chưa từng một lần nghi ngờ.
Nhưng giờ đây, dưới ánh sáng lạnh lùng của di truyền học, lời giải thích của Liêm mười năm trước hiện lên như một kịch bản được dàn dựng hoàn hảo.
"Chi," Đức nói, giọng anh chứa đựng một sự nghi ngờ sâu sắc. "Nếu kết quả nhóm máu này là chính xác – và anh khẳng định nó chính xác 100% – thì Minh Khuê không thể là con sinh học của em và Liêm. Có chuyện gì đó rất không ổn đã xảy ra mười năm trước tại phòng khám An Sinh. Có thể... có sự tráo đổi đứa trẻ? Hoặc là..."
Đức bỏ lửng câu nói, nhưng Chi hiểu anh đang nghĩ gì. Là một luật sư danh tiếng, Liêm có thừa khả năng và mối quan hệ để thao túng mọi giấy tờ pháp lý.
"Em cần phải kiểm tra lại hồ sơ nhận nuôi hoặc giấy chứng sinh gốc của con bé," Đức khuyên, ánh mắt đầy lo lắng. "Mọi thủ tục pháp lý năm đó đều phải lưu lại tài liệu gốc. Chỉ có đối chiếu tài liệu gốc mới tìm ra chân tướng."
Chi đứng dậy, tờ phiếu sức khỏe học sinh bị cô siết chặt trong lòng bàn tay đến mức nhàu nát. Gương mặt cô không còn một giọt máu, nhưng đôi mắt sau tròng kính gọng mảnh đã lấy lại sự sắc bén, lạnh lùng của một chuyên gia giám định tài liệu.
"Em hiểu rồi. Cảm ơn anh Đức. Chuyện này... xin anh bảo mật tuyệt đối giúp em."
"Anh biết quy định y đức mà. Hãy cẩn thận, Chi."
Chi bước ra khỏi bệnh viện, đi thẳng ra bãi đỗ xe. Ánh nắng ban trưa của Hà Nội rọi xuống kính chắn gió ô tô chói chang, nhưng cô cảm thấy lạnh buốt tận xương tủy.
Một giả thuyết kinh hoàng bắt đầu hình thành trong đầu Chi. Nguyễn Thành Liêm làm giả chữ ký đất đai Ba Vi bằng thói quen thắt nút chữ 42 độ. Hắn là một kẻ ngụy tạo chuyên nghiệp. Nếu Minh Khuê không phải con ruột của cô, và Liêm biết rõ điều đó... thì toàn bộ hồ sơ nhận nuôi và giấy chứng sinh của con bé mười năm qua thực chất là gì?
Có một nơi chứa đựng câu trả lời cho tất cả những câu hỏi này.
Chiếc két sắt bảo mật thương hiệu Đức nằm âm tường trong phòng làm việc riêng của Liêm tại biệt thự Tây Hồ. Liêm luôn khóa chặt nó và chưa từng cho cô biết mật mã. Hắn luôn bảo cô: "Anh là luật sư, mọi giấy tờ quan trọng của gia đình cứ để anh quản lý bảo mật."
Giờ đây, câu nói đó không còn là sự chu đáo nữa. Đó là một bức tường phong tỏa chứng cứ tội ác.
Chi gạt cần số, nhấn ga cho xe lao đi trong dòng xe cộ đông đúc của đường phố Hà Nội hướng về phía Tây Hồ. Cô phải tiếp cận bằng được hồ sơ nhận nuôi con gái mười năm trước đang bị khóa chặt trong chiếc két sắt của chồng.
Cuộc chiến giành lại sự thật về đứa con cô yêu hơn sinh mạng chính thức bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!