Người Mẹ Mười Năm
Cơn mưa rào trút xuống những mái tôn rỉ sét của quận Long Biên từ nửa đêm vẫn chưa có dấu hiệu dứt hạt khi chiếc xe máy của Đại úy Trần Thanh Lâm lao qua thành cầu Chương Dương để trở về trung tâm Hà Nội. Gió bão quất thẳng vào tấm kính chắn mũ bảo hiểm, lạnh buốt và rát rạt. Đằng sau xe, Đặng Phương Chi ngồi co rúm người, hai tay ôm chặt lấy ba lô trước ngực. Khớp gối trái của cô – vết thương từ cú ngã xe máy đêm qua – đã sưng mọng lên, nóng hầm hập và đau buốt đến tận xương tủy mỗi khi chiếc xe sập ổ gà. Vết máu rỉ ra từ thớ thịt rách đã khô lại, dính chặt vào lớp vải quần tây dạ, mỗi nhịp xe xóc là một lần thớ dạ thô ráp co kéo vết thương khiến cô phải cắn chặt môi đến bật máu để không phát ra tiếng khóc.
Trong túi áo khoác gió sẫm màu, chiếc túi đựng vật chứng chống tĩnh điện ESD chứa mảnh giấy đăng ký sinh cháy xém sột soạt theo từng nhịp thở của Chi. Cái tên viết bằng nét mực bút bi xanh đã bị nhiệt độ cao làm biến tính – Vũ Ngọc Khuê – như một vết nung đỏ găm thẳng vào võng mạc cô.
“Chi, cô cố chịu đựng một chút. Chúng ta sắp về đến Đê La Thành rồi,” tiếng Lâm nói át qua tiếng gió rít. Anh liếc nhìn qua gương chiếu hậu, gương mặt cương nghị sạm đen vì sương gió lộ rõ vẻ lo âu khi thấy bờ vai Chi run lên bần bật.
Chi không trả lời, cô chỉ siết chặt chiếc ba lô hơn. Trong đầu cô lúc này, một cơn bão lòng còn dữ dội và tàn khốc hơn cả giông bão ngoài kia đang gào thét. Minh Khuê – đứa con gái mười tuổi ngoan ngoãn, nhạy cảm, đứa trẻ có vết sẹo tiêm chủng lao bất thường của vùng nông thôn Hà Tây cũ, đứa trẻ mang nhóm máu AB nghịch lý hoàn toàn với nhóm máu O của cả cô và Nguyễn Thành Liêm – thực chất là con của một người phụ nữ mang tên Vũ Ngọc Khuê. Sự thật sinh học tàn nhẫn ấy đã hiển hiện dưới ánh sáng đèn pin xanh của cô dưới tầng hầm An Sinh hoang phế. Cuộc hôn nhân mười năm qua, tổ ấm giả tạo tại biệt thự Tây Hồ, và cả quyền làm mẹ mà cô tôn thờ hơn cả sinh mạng... tất cả được xây dựng trên một tội ác bắt cóc trẻ em tinh vi do chính người chồng luật sư đầy danh vọng của cô đạo diễn.
Chiếc xe máy dừng lại trước một ngôi nhà ống ba tầng sơn màu vàng nhạt nằm sâu trong ngõ hẻm phố Đê La Thành. Biển hiệu gỗ nhỏ treo trước cửa ghi dòng chữ nhã nhặn: “Văn phòng Hỗ trợ Gia đình Vòng tay Mẹ”. Đây chính là trụ sở của hội thiện nguyện 'Tìm con thất lạc' do Chị Lê Thị Thanh điều hành.
Lâm đỡ Chi xuống xe. Đầu gối trái vừa chạm đất, một cơn đau nhói buốt chạy dọc sống lưng khiến Chi suýt khuỵu xuống vũng nước mưa. Lâm kịp thời đỡ lấy khuỷu tay cô, dìu cô từng bước khập khiễng đi vào hiên nhà.
“Cảm ơn anh, Lâm. Anh cứ về chốt trực đi, kẻo Lê Huy Toàn nghi ngờ sự vắng mặt của anh,” Chi thì thầm, giọng khản đặc vì ngạt khói dưới hầm An Sinh.
“Tôi đã báo với Quân trực thay ca sáng. Cô vào gặp chị Thanh đi, tôi sẽ túc trực ở quán cà phê đầu ngõ. Có bất kỳ động tĩnh nào từ người của Liêm, tôi sẽ áp sát ngay,” Lâm nghiêm nghị dặn dò, ánh mắt đầy kiên định rồi quay xe lao vào màn mưa mù mịt.
Chi gõ cửa. Chỉ vài giây sau, cánh cửa gỗ hé mở, lộ ra gương mặt hiền từ nhưng hằn sâu những nếp nhăn mệt mỏi của chị Lê Thị Thanh. Nhìn thấy Chi trong bộ dạng ướt sũng, người bám đầy tro xám và bước đi khập khiễng, chị Thanh hốt hoảng mở rộng cửa.
“Kìa em Chi! Sao em lại nông nỗi này? Vào nhà mau, ngoài trời lạnh lắm!” Chị Thanh đỡ lấy Chi, kéo cô vào gian phòng khách ấm áp sực mùi trà gừng.
Sau khi giúp Chi lau khô tóc và đưa cho cô một tách trà gừng nóng hổi, chị Thanh ái ngại nhìn xuống chiếc quần tây dạ dính máu ở gối trái của cô. “Em đi giám định thực địa gặp tai nạn à? Có cần chị gọi bác sĩ không?”
“Em không sao, chị Thanh. Em chịu được,” Chi uống một ngụm trà, hơi nóng làm dịu đi cơn rùng mình cơ học của cơ thể. Cô đặt chiếc ba lô lên đùi, khéo léo rút chiếc túi ESD chứa mảnh giấy cháy xém ra, đặt lên chiếc bàn kính. “Chị Thanh, em cần chị giúp em tra cứu một hồ sơ tìm kiếm trẻ lạc mười năm trước. Người mẹ đăng ký tên là Vũ Ngọc Khuê. Đứa trẻ bị mất tích vào khoảng ngày mười lăm tháng mười năm hai ngàn mười bốn.”
Nghe đến cái tên “Vũ Ngọc Khuê”, bàn tay đang cầm ấm trà của chị Thanh khựng lại giữa chừng. Đôi mắt chị mở to, ánh nhìn xoáy sâu vào mảnh giấy cháy xém nằm trong túi niêm phong bảo mật.
“Vũ Ngọc Khuê... Em tìm cô ấy sao?” Giọng chị Thanh run lên, chứa đựng một nỗi xúc động nghẹn ngào khó tả.
“Chị biết cô ấy?” Chi rướn người lên, khớp gối trái nhói buốt nhưng cô hoàn toàn lờ đi.
Chị Thanh thở dài, đặt ấm trà xuống bàn, ánh mắt nhìn ra cửa sổ nhạt nhòa nước mưa. “Làm sao chị quên được cô ấy... Vũ Ngọc Khuê là một trong những thành viên đầu tiên của hội chúng chị. Mười năm qua, không có một ngóc ngách nào ở cái đất Hà Nội này, không có một tỉnh thành nào ở phía Bắc mà cô ấy chưa từng đặt chân đến để dán tờ rơi tìm con. Nỗi đau của Ngọc Khuê... nó vượt quá giới hạn chịu đựng của một con người bình thường, em ạ.”
Chị Thanh đứng dậy, đi đến chiếc tủ tài liệu bằng sắt đặt ở góc phòng. Chị dùng chìa khóa mở ngăn kéo dưới cùng, lấy ra một tập hồ sơ dày cộm, bìa da màu xanh đã sờn rách và bạc màu theo thời gian. Trên nhãn hồ sơ viết dòng chữ nắn nót: *“Hồ sơ tìm kiếm: Bé Vũ Minh An (Sinh ngày 15/10/2014) – Mẹ Vũ Ngọc Khuê”*.
Chị Thanh đặt tập hồ sơ trước mặt Chi, chậm rãi mở trang đầu tiên. “Đây là toàn bộ nhật ký hành trình và những ghi chép mà Ngọc Khuê gửi lại văn phòng. Mỗi lần cô ấy đi tìm con về, cô ấy lại đến đây viết vào cuốn sổ này. Cô ấy nói, cô ấy sợ một ngày nào đó trí nhớ của mình sẽ suy kiệt do trầm cảm, sợ mình sẽ quên mất những chi tiết nhỏ nhất về con.”
Chi đưa đôi bàn tay đeo găng cao su mỏng run rẩy lật giở từng trang giấy. Những dòng chữ viết tay mộc mạc, nét chữ nghiêng nghiêng của một người thợ may tự học hiện ra trước mắt cô.
*“Ngày 15 tháng 10 năm 2014.
Con của mẹ chào đời nặng ba ký hai, có một vết bớt đỏ nhỏ bằng hạt đỗ ở ngay sát nách trái. Bác sĩ nói con khỏe mạnh lắm. Nhưng mẹ chưa kịp ôm con vào lòng, họ đã bế con đi. Họ nói con bị suy hô hấp cấp, phải đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt. Mẹ nằm trên bàn mổ, đầu óc quay cuồng vì thuốc tê, chỉ kịp nghe tiếng con khóc một tiếng rồi lịm đi...”*
Nước mắt Chi đột ngột trào ra, làm nhòe đi tròng kính cận mảnh mai. Cô đưa tay đẩy kính, cố nuốt nghẹn để đọc tiếp. Những dòng nhật ký tiếp theo là một chuỗi bi kịch đẫm máu và nước mắt.
*“Ngày 16 tháng 10 năm 2014.
Họ nói con mẹ đã mất. Họ đưa cho mẹ một tờ giấy, bảo là ‘Giấy cam kết hỗ trợ y tế’ để làm thủ tục an táng chui vì phòng khám An Sinh không có chức năng đỡ đẻ phức tạp. Mẹ hoảng loạn, mẹ gào thét, mẹ ký vào tờ giấy đó trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Nhưng khi mẹ đòi nhìn xác con lần cuối, họ lại bảo đã đưa đi hỏa táng khẩn cấp để tránh lây nhiễm dịch bệnh. Mẹ không tin! Làm sao một đứa trẻ khỏe mạnh lại chết nhanh như thế? Mẹ biết họ đang lừa mẹ. Con của mẹ vẫn còn sống, mẹ cảm nhận được nhịp tim của con...”*
Trái tim Chi thắt lại như bị một bàn tay sắt bóp nghẹt. Cô nhớ lại bản thảo thỏa thuận nhận nuôi mười năm trước mà cô đã dùng thiết bị ESDA để phục hồi nét chữ chìm tại phòng lab của Nam. Bản thảo đó thực chất được viết đè lên một tờ giấy cam kết hỗ trợ y tế. Nguyễn Thành Liêm đã dàn dựng toàn bộ kịch bản này! Hắn đã lợi dụng sự hoảng loạn của người mẹ trẻ vừa mất con, lừa cô ấy ký vào tờ giấy cam kết hỗ trợ y tế thực chất là văn bản từ bỏ quyền nuôi con được ngụy trang tinh vi. Hắn đã cướp đứa trẻ sơ sinh ngay trên bàn mổ để mang về biệt thự Tây Hồ, hợp thức hóa nó thành đứa con nuôi “Đặng Minh Khuê” để bù đắp cho nỗi đau mất con của Chi, đồng thời che giấu bệnh án vô sinh thứ phát nhục nhã của bản thân.
Chi lật tiếp những trang nhật ký của những năm sau đó. Những dòng chữ ngày càng nguệch ngoạc, nét bút run rẩy hằn sâu lên mặt giấy, biểu thị một trạng thái tâm lý cực đoan và kiệt quệ.
*“Tháng 10 năm 2017.
Ba năm rồi, An của mẹ giờ chắc đã biết chạy, biết nói. Mẹ đã bán đi chiếc máy may cuối cùng để lấy tiền đi Hải Phòng vì có người báo thấy một đứa trẻ có vết bớt đỏ giống con. Nhưng đến nơi thì không phải. Mẹ ngồi khóc bên bờ sông Cấm, muốn nhảy xuống đó cho rảnh nợ. Nhưng nếu mẹ chết, ai sẽ đi tìm con? Ai sẽ nhớ đến sự tồn tại của con trên đời này?”*
*“Tháng 10 năm 2020.
Sáu năm. Mẹ mở một tiệm may nhỏ ở khu tập thể Trung Tự cũ. Mỗi ngày mẹ đều nhìn những đứa trẻ đi học qua ngõ, tự hỏi con của mẹ giờ đang học lớp mấy? Mẹ vẽ lại gương mặt con trong tưởng tượng của mẹ. Con có đôi mắt sáng giống mẹ, có chiếc mũi cao của cha. Mẹ không bao giờ từ bỏ. Dù có phải đi đến tận cùng địa ngục, mẹ cũng phải tìm lại con...”*
Chi đóng sập cuốn sổ lại. Cô áp hai lòng bàn tay vào mặt, những giọt nước mắt nóng hổi rỉ qua kẽ ngón tay đeo găng cao su, thấm ướt cả vạt áo blouse trắng phẳng phiu bên trong. Một cơn đau thắt từ lồng ngực bóp nghẹt lấy hơi thở của cô.
Mười năm qua, cô đã nuôi nấng Minh Khuê bằng tất cả tình yêu thương của một người mẹ. Cô đã thức trắng đêm mỗi khi con sốt, cô đã tự tay bôi thuốc mỡ lên vết sẹo tiêm chủng bất thường của con, cô đã mỉm cười hạnh phúc khi nhìn con vẽ những bức tranh màu nước đầu đời. Minh Khuê chính là nguồn sống, là động lực duy nhất giúp cô vượt qua sự lạnh nhạt, ngột ngạt của cuộc hôn nhân với Liêm. Cô yêu đứa trẻ này hơn cả sinh mạng của mình.
Nhưng giờ đây, trước mặt cô là cuốn nhật ký đẫm nước mắt của một người mẹ khác. Một người mẹ đã bị cướp đi đứa con ruột ngay từ khi lọt lòng, đã phải sống mười năm trong nghèo khổ, u uất và tuyệt vọng tột cùng để đi tìm con. Sự thật khoa học hình sự đã phơi bày: Minh Khuê không phải con cô, và quyền làm mẹ nuôi của cô được xây dựng trên xương máu và nỗi đau tột cùng của Vũ Ngọc Khuê.
Một sự giằng xé nội tâm dữ dội bùng lên trong lòng Chi. Bản năng ích kỷ của một người mẹ nuôi mười năm gào thét trong đầu cô: *Hãy im lặng! Hãy tiêu hủy mảnh giấy cháy xém kia đi, xóa sạch mọi dữ liệu số trong thẻ nhớ. Liêm là một luật sư quyền lực, hắn sẽ bảo vệ được gia đình này. Nếu sự thật vỡ lở, Minh Khuê sẽ bị cướp đi, cô sẽ mất con vĩnh viễn. Đứa trẻ nhạy cảm ấy sẽ ra sao nếu biết mình là nạn nhân của một vụ bắt cóc?*
Nhưng ngay lập tức, hình ảnh người cha quá cố – Giáo sư Đặng Minh Triết – hiện lên trong tâm trí cô với ánh mắt nghiêm nghị đầy bao dung.
*“Giám định viên không có quyền sai số, Chi ạ. Một nét mực sai có thể đẩy một người vô tội vào tù, một sự thật bị che giấu sẽ giết chết lương tâm của một nhà khoa học vĩnh viễn.”*
Chi nhìn xuống đôi bàn tay đeo găng của mình. Đôi bàn tay này đã bóc trần hàng trăm vụ làm giả tài liệu, đã đưa ánh sáng khoa học vào những góc tối tăm nhất của tội ác tư pháp. Cô là một nhà khoa học pháp y. Cô thượng tôn sự thật. Cô không thể xây dựng hạnh phúc làm mẹ của mình trên đống đổ nát cuộc đời của một người mẹ vô tội khác. Trốn tránh sự thật sinh học chỉ kéo dài tội ác của Nguyễn Thành Liêm và biến chính cô thành kẻ đồng phạm hèn hạ.
Chi hít một hơi thật sâu, đôi mắt cô dần lấy lại sự kiên định lạnh lùng vốn có của một chuyên gia hình sự. Cô lau sạch nước mắt trên mặt, đẩy lại gọng kính cận mảnh mai.
“Chị Thanh,” Chi cất giọng, tuy khản đặc nhưng vô cùng dứt khoát. “Em cần địa chỉ hiện tại của chị Vũ Ngọc Khuê. Em muốn gặp cô ấy.”
Chị Thanh nhìn Chi đầy ái ngại. Chị nhận ra sự biến đổi tâm lý dữ dội trong ánh mắt của nữ giám định viên. Là người điều hành hội tìm con nhiều năm, chị nhạy cảm nhận ra có một mối liên kết đặc biệt, một bí mật khủng khiếp nào đó đang kết nối Chi với hồ sơ của Ngọc Khuê.
“Chi này... Chị có thể hỏi tại sao em lại quan tâm đến vụ án của Ngọc Khuê đến thế không? Em đang nắm giữ chứng cứ gì về con của cô ấy sao?” Chị Thanh khẽ hỏi, ánh mắt đầy dò xét.
Chi im lặng vài giây. Cô biết mình không thể tiết lộ danh tính của Minh Khuê lúc này để tránh làm rò rỉ thông tin đến tai Liêm trước khi cô thiết lập được liên minh an toàn với Ngọc Khuê. Cô siết chặt chiếc túi ESD chứa mảnh giấy cháy xém.
“Em đang điều tra một đường dây làm giả giấy tờ tư pháp liên quan đến phòng khám An Sinh mười năm trước, chị Thanh. Sự tồn tại của chị Ngọc Khuê là chìa khóa duy nhất để em đưa sự thật ra ánh sáng trước tòa. Em hứa với chị, em sẽ bảo vệ sự an toàn của cô ấy.”
Chị Thanh nhìn sâu vào mắt Chi, nhận ra sự chân thành và quyết tâm đanh thép của một nhà khoa học chính trực. Chị thở dài, kéo cuốn sổ ghi chép địa chỉ thành viên ra, nhanh chóng viết một dòng chữ lên mảnh giấy nhỏ rồi đưa cho Chi.
“Cô ấy hiện đang sống và làm việc tại một căn hộ tập thể cũ ở khu Trung Tự, quận Đống Đa. Đây là địa chỉ cụ thể và số điện thoại của cô ấy. Nhưng Chi ơi, chị xin em... Ngọc Khuê đã phải chịu đựng quá nhiều tổn thương rồi. Đừng làm cô ấy phải thất vọng thêm một lần nào nữa.”
Chi nhận lấy mảnh giấy từ tay chị Thanh, những ngón tay cô miết chặt vào thớ giấy thô ráp. “Em biết, chị Thanh. Em sẽ không làm cô ấy thất vọng.”
Chi đứng dậy, mặc kệ cơn đau nhói dữ dội từ khớp gối trái đang rỉ máu nung nấu cơ thể. Cô khép chặt chiếc áo khoác gió sẫm màu che giấu chiếc túi ESD bảo mệnh bên trong, khập khiễng bước ra phía cửa chính.
Ngoài trời, màn mưa giông của đêm muộn Hà Nội vẫn gào thét dữ dội, nước mưa chảy thành dòng trên những bậc thềm xi măng. Chi bước ra hiên nhà, ánh mắt cô hướng về phía con ngõ tối tăm dẫn ra đường lớn Đê La Thành, nơi bóng tối của sự thật đang chờ đợi cô đối mặt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!