Tàn Tích An Sinh
Cơn gió mùa đông bắc rít liên hồi qua những khe hở hành lang Tòa án Nhân dân Quận Tây Hồ, mang theo hơi nước buốt giá của một ngày thứ Bảy sầm sùi. Đặng Phương Chi đứng tựa lưng vào bức tường sơn vàng đã bong tróc, cố gắng san sẻ trọng lượng cơ thể sang bên chân phải. Khớp gối bên trái của cô lúc này đang sưng tấy lên, nóng hầm hập và đau nhức nhối sau cú ngã xe máy đêm qua. Mỗi nhịp tim đập như kéo theo một luồng điện tê dại chạy dọc từ xương bánh chè lên đại não. Dưới lớp quần tây dạ dày dặn, vệt máu rỉ ra từ vết xước lớn đã bắt đầu khô lại, bám dính lấy thớ vải, khiến mỗi lần khẽ cử động đầu gối là một lần cô phải nghiến chặt răng để không bật ra tiếng rên rỉ.
“Chi, cô không thể đi Long Biên trong tình trạng này được.” Lê Hoài Nam đứng bên cạnh cô, cất giọng lo lắng trầm khàn. Cánh tay phải của anh quấn băng gạc trắng xóa từ cổ tay lên đến quá khuỷu, vết bỏng rộp đỏ rát do vụ cháy phòng thí nghiệm đêm trước vẫn còn rỉ dịch vàng qua lớp vải mỏng. Gương mặt anh phờ phạc, sạm đen vì khói bụi chưa được gột rửa kỹ, nhưng đôi mắt vẫn quắc thước đầy kiên định. Anh dùng bàn tay trái không bị thương giữ nhẹ lấy khuỷu tay Chi, cố kéo cô lùi lại một chút để tránh luồng gió lạnh từ sảnh tòa hắt vào.
Chi khẽ lắc đầu, đưa ngón tay đẩy lại gọng kính cận mảnh mai – nơi giấu chiếc thẻ nhớ MicroSD chứa toàn bộ dữ liệu quét gốc chữ ký giả của Liêm. “Tôi không sao, Nam. Anh nhìn xem, Liêm đã dùng thế lực của Thẩm phán cao cấp Trần Đình Thế để ép Thẩm phán Tuấn phải hoãn tòa bảy ngày. Bảy ngày đó không phải để tòa án xác minh y khoa bổ sung như họ tuyên bố. Đó là thời gian Liêm mua để san phẳng phòng khám An Sinh. Nếu chúng ta không đến đó ngay đêm nay, mọi tàn tích vật lý của đường dây bắt cóc mười năm trước sẽ vĩnh viễn biến thành cát bụi dưới những khối bê tông của công ty Phúc Thịnh.”
Đại úy Trần Thanh Lâm bước nhanh từ phòng nghị án ra hành lang, gương mặt cương nghị của người cảnh sát hình sự xám xịt lại vì phẫn nộ. Anh siết chặt nắm tay, chiếc bao da súng ngắn bên hông khẽ va vào thắt lưng phát ra tiếng động khô khốc. “Mảnh giấy ghi chú của Thế gửi cho Tuấn ngay giữa phiên xử là một sự sỉ nhục đối với công lý. Tôi vừa kiểm tra thông tin từ Sở Xây dựng, công ty môi giới bất động sản Phúc Thịnh của Vũ Đình Phúc – em họ của Liêm – đã nhận được giấy phép san lấp khẩn cấp mặt bằng khu đất phòng khám An Sinh từ sáng nay. Họ sẽ bắt đầu đưa máy xúc vào lúc năm giờ sáng mai dưới danh nghĩa dọn dẹp mặt bằng dự án.”
Lâm nhìn thẳng vào Chi, ánh mắt nghiêm nghị nhưng đầy tin cậy: “Tôi đã bố trí Trung úy Quân âm thầm giám sát biệt thự Tây Hồ. Liêm đang nghĩ cô bị giam chân bởi quyết định cưỡng chế giám định tâm thần và vết thương ở chân, hắn sẽ chủ quan. Đêm nay là cơ hội duy nhất của chúng ta. Tôi sẽ lái xe đưa cô sang Long Biên. Nhưng Chi, cô phải hứa với tôi, tuyệt đối không được liều lĩnh. Khu vực đó đang nằm dưới sự kiểm soát của nhóm giang hồ Nguyễn Văn Hắc.”
Chi siết chặt quai chiếc túi xách da đeo chéo, nơi cất giữ chiếc túi đựng vật chứng chống tĩnh điện ESD sột soạt. “Tôi biết. Sự thật về Minh Khuê đang nằm ở đó. Tôi không thể lùi bước.”
***
Đêm Long Biên chìm trong một màn mưa sũng nước. Những hạt mưa nặng hạt quất liên hồi vào những tấm tôn rỉ sét bao quanh khu đất hoang của phòng khám phụ sản An Sinh cũ. Ánh đèn đường vàng vọt, mờ nhòe từ phía đê sông Hồng hắt lại chỉ đủ làm nổi bật bóng đen sừng sững, âm u của tòa nhà ba tầng bỏ hoang từ năm 2016. Cỏ dại, cây dại mọc lút đầu người, chen chúc giữa những đống xà bần, gạch vỡ và rác thải y tế phân hủy bốc mùi nồng nặc.
Lâm tắt đèn pha chiếc xe máy từ khoảng cách hai trăm mét, dắt xe vào ẩn dưới một lùm cây rậm rạp ven đường đê. Anh đưa cho Chi một chiếc đèn pin cực nhỏ có ánh sáng xanh chuyên dụng của cảnh sát điều tra và một cặp găng tay cao su. “Hắc đã cho ba tên đàn em canh gác ở cổng chính bằng xe bán tải không biển số. Chúng đang ngồi tránh mưa trong cabin và uống rượu. Tôi sẽ đi vòng ra phía trước, tạo tiếng động ở khu lán trại công trình để đánh lạc hướng chúng. Cô có đúng mười lăm phút để lách qua cửa ngách rách nát phía sau và thâm nhập vào tầng hầm.”
“Lâm, anh phải cẩn thận,” Chi thì thầm, bàn tay cô run nhẹ khi đeo găng cao su vào. Cơn đau từ gối trái lại nhói lên như kim châm khi cô bước chân xuống vũng bùn lầy lội.
“Tôi sẽ ổn. Nhớ kỹ, chỉ tìm những tài liệu chưa bị đốt hết trong lò đốt rác hành chính cũ dưới hầm. Mười lăm phút sau tôi sẽ đón cô ở lối cửa sau,” Lâm dặn dò rồi nhanh chóng cúi thấp người, lướt đi trong màn mưa đen kịt như một bóng ma thực địa chuyên nghiệp.
Chi đứng lại một mình giữa khoảng không hoang phế, hơi lạnh của nước mưa thấm qua lớp áo khoác gió mỏng khiến cô khẽ rùng mình. Cô hít một hơi thật sâu để ổn định lại nhịp tim đang đập dồn dập dưới lồng ngực, rồi bắt đầu di chuyển. Khớp gối trái đau nhức khiến cô đi lại khập khiễng, mỗi bước đi là một sự đấu tranh cơ học cực khổ. Cô phải bám tay vào những mảng tường rêu mốc ẩm ướt, lách qua những bụi tầm xuân đầy gai nhọn đang cào rách gấu quần tây.
Cửa ngách phía sau phòng khám là một tấm cửa sắt rỉ sét đã bị cạy bung một góc, chỉ còn treo hờ hững trên chiếc bản lề rỉ đặc. Chi nghiêng người, nín thở lách qua khe hẹp. Một mảnh kính vỡ từ khung cửa sổ phía trên bất ngờ rơi sạt qua vai cô, phát ra tiếng “xoảng” nhỏ nhặt giữa tiếng mưa gầm rú bên ngoài. Chi đứng im phăng phắc trong bóng tối của sảnh sau, lưng dán chặt vào bức tường lạnh ngắt, tai căng ra nghe ngóng. Ngoài tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn và tiếng gió rít qua những ô cửa trống hoác, không có động tĩnh nào khác. Cô bật chiếc đèn pin ánh sáng xanh, luồng sáng hẹp quét qua không gian ẩm mốc, lộ ra những mảng trần nhà bong tróc treo lơ lửng và những chiếc xe đẩy y tế rỉ sét nằm chỏng chơ.
Chi khập khiễng đi theo lối hành lang tối tăm dẫn xuống tầng hầm. Mùi ẩm mốc trộn lẫn với mùi dầu máy cũ và mùi giấy mục nát bốc lên nồng nặc, ngột ngạt đến khó thở. Dưới gầm cầu thang hầm, một tấm biển nhựa ố vàng bán chữ “Phòng Lưu Trữ – Tiêu Hủy” nằm xiêu vẹo trên mặt đất.
Chi bước vào căn phòng hầm rộng khoảng ba mươi mét vuông. Giữa phòng, một chiếc lò đốt rác hành chính chui bằng sắt đúc đen kịt, cao ngang ngực người, sừng sững hiện ra như một con quái vật kim loại rỉ sét. Xung quanh lò, tàn tro đen kịt rơi vãi đầy trên nền xi măng ẩm ướt. Chi tiến lại gần, luồng sáng xanh từ đèn pin chiếu thẳng vào trong miệng lò. Trái tim cô thắt lại khi nhìn thấy đống tàn tro vẫn còn xám xịt và thoảng mùi khét mới. Kẻ nào đó đã vội vã gom hết các sổ sách giấy tờ cũ của phòng khám và phóng hỏa tiêu hủy ngay trước khi phiên điều trần diễn ra.
“Không... không thể như thế này được,” Chi thì thầm, lòng dâng lên một nỗi tuyệt vọng tột cùng. Cô quỳ sụp xuống nền xi măng lạnh buốt, mặc kệ cơn đau từ khớp gối trái đang rỉ máu nhói lên dữ dội. Cô đưa đôi bàn tay đeo găng cao su vào trong đống tàn tro nguội lạnh, điên cuồng tìm kiếm.
Lý trí của một nhà khoa học pháp y nhanh chóng kéo cô trở lại thực tế. Lò đốt rác hành chính chui kiểu cũ thường có cấu trúc đáy lò rất hẹp và thiếu oxy cục bộ ở các góc khuất. Nếu kẻ đốt tài liệu chỉ ném các cuốn sổ dày vào và châm lửa vội vã, các trang giấy ở giữa và dưới đáy lò sẽ bị ép chặt vào nhau, ngăn cản oxy tiếp xúc, khiến chúng chỉ bị sém đen ở rìa ngoài chứ không thể cháy hết hoàn toàn. Đây chính là điểm yếu vật lý của mọi vụ phóng hỏa tiêu hủy tài liệu giấy.
Chi khom người sát đất, chiếu đèn pin xiên góc dưới vỉ sắt đáy lò. Đúng như cô dự đoán, dưới lớp tro xám dày cộm là một khối giấy nén chặt, bị cháy xém cạnh nhưng phần ruột giấy vẫn còn nguyên hình dạng. Cô rút từ túi xách ra chiếc nhíp chuyên dụng dài hai mươi centimet và chiếc túi đựng vật chứng chống tĩnh điện ESD.
Bằng sự tỉ mỉ tột cùng của một giám định viên đã dành cả đời để đối thoại với những mảnh vụn tài liệu, Chi khéo léo dùng nhíp gắp từng lớp giấy mỏng manh ra khỏi đáy lò. Đôi bàn tay cô run nhẹ, không phải vì lạnh mà vì sợ hãi chỉ một lực tác động sai lệch nhỏ cũng có thể làm những thớ giấy đã bị nhiệt hóa biến thành tro bụi vô giá trị. Cô đặt từng mảnh giấy cháy sém vào trong túi ESD, miết chặt khóa zip kép để ngăn chặn độ ẩm không khí làm nhòe đi những nét mực còn sót lại.
Trên một mảnh giấy sém đen ở góc dưới, Chi nhận ra cấu trúc của phôi giấy chứng sinh cũ của Bộ Y tế phát hành năm 2014. Những thớ sợi gỗ thô ráp của công nghệ in ấn mười năm trước hiện rõ dưới ánh sáng xanh của đèn pin. Cô lật tiếp một mảnh giấy khác, đây là một phần của trang sổ đăng ký sinh viết tay.
Đột nhiên, từ phía lối cầu thang hầm dội lại tiếng bước chân nặng nề, dồn dập nện trên những bậc thềm xi măng nứt vỡ. Ánh đèn pin công suất lớn quét qua quét lại trên những mảng tường ẩm mốc, xé toạc bóng tối của tầng hầm.
“Đm, thằng nào vừa phá cửa ngách sau thế này? Hắc đại ca bảo phải kiểm tra kỹ, mai máy xúc vào san phẳng rồi, không được để xảy ra sai sót gì!” Giọng nói ồm ồm, hung dữ của một gã đàn ông vang lên, kèm theo tiếng khạc nhổ thô bỉ.
Chi giật nẩy mình, tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Ánh đèn pin của kẻ đột nhập đang tiến sát đến cửa phòng lưu trữ. Gối trái đau nhức khiến cô không thể di chuyển nhanh để thoát ra lối cửa sau. Trong khoảng khắc sinh tử ấy, Chi nhanh chóng nhét chiếc túi ESD chứa các mảnh giấy vào túi áo khoác gió, tắt phụt đèn pin xanh, rồi dùng hết sức bình sinh bò rạp người xuống nền xi măng, lách vào gầm chiếc bàn mổ cũ rỉ sét nằm khuất trong góc tối của căn phòng, được phủ kín bởi một tấm vải bạt rách nát đầy bụi bặm.
Cánh cửa phòng lưu trữ bị đẩy ra với một tiếng “rầm” khô khốc. Nguyễn Văn Hắc bước vào phòng. Gương mặt gã bặm trợn dưới ánh đèn pin cầm tay, chiếc xích vàng lớn trên cổ lấp lánh dưới ánh sáng. Gã cầm một chiếc gậy sắt, gõ mạnh vào thành lò đốt rác rỉ sét phát ra những tiếng “boong boong” chói tai.
“Có ai không?” Hắc chửi thề, ánh đèn pin quét qua quét lại căn phòng, dừng lại vài giây ở đống tàn tro dưới đất rồi quét qua chiếc bàn mổ nơi Chi đang nằm trốn.
Chi nằm áp sát mặt xuống nền xi măng lạnh ngắt, ngửi thấy mùi bụi bặm bám đầy trên tấm vải bạt rách và mùi mốc ẩm xộc thẳng vào mũi. Cô dùng hai tay bịt chặt miệng, nín thở hoàn toàn. Khớp gối trái va đập xuống nền đất cứng đau nhức nhối, nhưng cô không dám dịch chuyển dù chỉ một milimet. Ánh đèn pin của Hắc quét sát qua khe rách của tấm vải bạt, chỉ cách gương mặt cô vài gang tay. Cô có thể nhìn thấy rõ đôi giày thể thao bám đầy bùn đất của gã giang hồ đang đứng ngay cạnh bàn mổ.
“Đm, chắc là mấy con mèo hoang hoặc chuột nhắt phá cửa,” gã đàn em đi sau lên tiếng. “Mưa gió thế này ai mò vào đây làm gì. Đi lên cabin uống tiếp đi đại ca, lạnh bỏ mẹ.”
Hắc im lặng vài giây, khạc nhổ một bãi nước bọt ngay sát mép tấm vải bạt rồi quay người bước ra ngoài. “Mẹ kiếp, bảo mấy thằng lái máy xúc sáng mai đúng năm giờ phải có mặt. San phẳng cái chỗ hãm tài này đi cho xong việc.”
Tiếng bước chân của chúng nhỏ dần rồi mất hút phía trên cầu thang. Chi nằm im thêm hai phút để đảm bảo chúng đã đi hẳn, rồi mới từ từ bò ra khỏi gầm bàn mổ. Cô thở dốc, lồng ngực phập phồng tranh thủ hít lấy bầu không khí ẩm mốc. Đầu gối trái của cô lúc này đã hoàn toàn tê dại, máu tươi rỉ qua lớp quần dạ thấm xuống nền đất.
Chi gượng dậy, vịn vào cạnh bàn mổ để đứng vững. Cô rút chiếc túi ESD từ trong túi áo ra, tay run rẩy bật chiếc đèn pin ánh sáng xanh cực nhỏ. Cô lật mảnh giấy sém đen lớn nhất vừa cứu được từ đáy lò đốt rác.
Dưới ánh sáng xanh đơn sắc, lớp tro xám mỏng bám trên bề mặt giấy từ từ rụng xuống, làm lộ ra một dòng chữ viết tay bằng mực bút bi màu xanh đen đã bị nhiệt độ cao làm biến tính nhẹ. Đó là dòng đăng ký sinh của ngày 15/10/2014 – ngày mà Liêm tuyên bố Chi đã sinh ra Minh Khuê.
Chi đẩy gọng kính cận sát mắt, tập trung toàn bộ tiêu cự quan sát dòng chữ ghi tên người mẹ ruột thực sự của đứa trẻ.
Gương mặt cô bỗng chốc đông cứng lại, đôi mắt mở to kinh hoàng khi đọc được cái tên được viết nắn nót bằng nét chữ của hộ lý mười năm trước:
*Vũ Ngọc Khuê.*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!