Nhạc nềnShizima

Nhân Chứng Hoang Đường

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sáng thứ Bảy, bầu trời Hà Nội sập sùi một màu xám chì ẩm ướt. Những hạt mưa phùn li ti giăng mắc khắp các ngõ phố, bám vào da thịt mang theo cái lạnh thấu xương của đợt gió mùa đông bắc tràn về. Đặng Phương Chi bước xuống từ chiếc xe taxi, gót giày cao gót của cô vừa chạm xuống thềm đá của Tòa án Nhân dân Quận Tây Hồ đã khựng lại vì một cơn đau nhói truyền thẳng lên đại não.


Vết xước lớn ở khớp gối trái từ vụ ngã xe máy trên đường Đê La Thành đêm qua đã sưng tấy lên, căng cứng dưới lớp quần tây ống đứng màu sẫm. Mỗi bước đi của cô lúc này đều là một sự tra tấn thể xác thực sự. Lớp băng gạc dán vội dưới đầu gối đã bắt đầu rỉ máu, thấm nhẹ qua thớ vải dạ, nhưng Chi vẫn nghiến răng, giữ cho sống lưng thẳng đứng. Đôi mắt cô sau tròng kính gọng mảnh không hề lộ một tia dao động. Trong kẽ gọng kính ấy, chiếc thẻ nhớ MicroSD chứa toàn bộ dữ liệu quét gốc chữ ký giả của Nguyễn Thành Liêm vẫn nằm im lìm, an toàn tuyệt đối. Cánh tay trái của cô ôm chặt lấy chiếc túi xách da, nơi chứa chiếc túi đựng vật chứng chống tĩnh điện ESD – chiếc khiên hộ mệnh lưu giữ bản thảo gốc thỏa thuận nhận nuôi mười năm trước.


“Chi, để tôi đỡ cô.”


Lê Hoài Nam bước nhanh từ phía sau tới. Cánh tay phải của anh vẫn quấn băng gạc trắng xóa, vết bỏng rộp đỏ rát từ vụ cháy phòng lab đêm trước vẫn rỉ dịch rát buốt, nhưng anh vẫn cố dùng tay trái đỡ lấy khuỷu tay Chi, giúp cô giảm bớt trọng lực lên chân trái.


“Tôi tự đi được, Nam. Cảm ơn anh,” Chi khẽ lắc đầu, giọng nói điềm tĩnh nhưng đanh thép. “Hôm nay là phiên điều trần sơ thẩm. Liêm sẽ dùng mọi cách để tước quyền nuôi con của tôi ngay tại đây. Tôi không thể để lộ bất kỳ sự yếu đuối nào trước mặt hắn.”


Ngay tại sảnh lớn dẫn vào phòng nghị án, Nguyễn Thành Liêm đã đứng đợi sẵn. Hắn diện bộ comple màu xanh navy may đo thủ công phẳng phiu, chiếc caravat lụa xám thắt nút Windsor hoàn hảo, tay đeo chiếc đồng hồ Patek Philippe xa xỉ. Gương mặt hắn toát lên vẻ đĩnh đạc, tự tin của một luật sư ngôi sao luôn làm chủ mọi cuộc chơi pháp lý. Nhìn thấy Chi đi lại khập khiễng, nụ cười ôn hòa, ấm áp thường trực trên môi hắn bỗng giãn ra đầy ngạo mạn. Hắn bước lại gần, cúi đầu nhìn vết thương ẩn dưới lớp quần của Chi, giọng trầm ấm đầy giả tạo:


“Chi à, em nhìn xem em đã tự hành hạ bản thân đến mức nào rồi. Sức khỏe và tinh thần của em hoàn toàn không ổn định. Một người mẹ bị trầm cảm hoang tưởng, đêm hôm lái xe máy ngã trầy da tróc vảy, làm sao có thể chăm sóc tốt cho bé Minh Khuê? Nghe anh, giao con bé lại cho anh bảo hộ, em hãy vào viện điều trị sớm đi.”


Chi đứng khựng lại, đối diện trực tiếp với ánh mắt sâu hoắm đầy mưu mô của chồng. Cô khẽ đẩy gọng kính cận, cất giọng lạnh lùng, âm lượng vừa đủ để những người xung quanh đều nghe rõ:


“Nguyễn Thành Liêm, anh không cần phải diễn vở kịch người chồng nhân từ ở đây nữa. Sự thật về những gì anh làm mười năm trước đã được tôi khôi phục đầy đủ dưới ánh sáng khoa học. Hôm nay, pháp đình này sẽ là nơi lột trần bộ mặt ngụy quân tử của anh.”


Liêm khẽ nheo mắt, nụ cười của hắn thoáng đông cứng lại trong một phần mười giây, nhưng ngay lập tức hắn đã lấy lại sự tự phụ. Hắn ghé sát tai Chi, thì thầm bằng chất giọng lạnh ngắt:


“Để xem chứng cứ không chính thống của một giám định viên đã bị đình chỉ công tác như em có nặng hơn tiếng nói của những nhân chứng sống mà anh mang đến hôm nay không.”


***


Phòng xử án sơ thẩm của Tòa án Quận Tây Hồ trang nghiêm với những dãy ghế gỗ bóng loáng. Phía trên bục cao, Thẩm phán sơ cấp Phùng Anh Tuấn bước vào trong sắc phục thẩm phán chỉnh tề. Gương mặt vị thẩm phán trẻ tuổi toát lên vẻ cương nghị, nhưng Chi tinh ý nhận ra một vệt căng thẳng mơ hồ trên vầng trán của anh. Cô biết, Thẩm phán Tuấn đang phải chịu một sức ép hành chính vô hình nhưng cực kỳ khủng khiếp từ Thẩm phán cao cấp Trần Đình Thế – kẻ đứng sau bảo trợ cho mạng lưới tư pháp bẩn của Liêm.


“Phiên điều trần giải quyết tranh chấp quyền nuôi con tạm thời giữa nguyên đơn Nguyễn Thành Liêm và bị đơn Đặng Phương Chi chính thức bắt đầu,” Thẩm phán Tuấn gõ búa, giọng nói rành rọt vang lên.


Nguyễn Thành Liêm đứng dậy, đại diện cho chính mình. Hắn trình bày lập luận một cách khúc chiết, trơn tru như đã tập luyện hàng trăm lần. Hắn đưa ra Quyết định áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời số 45, lập luận rằng Chi đang bị đình chỉ công tác tại Viện Khoa học Hình sự do vi phạm đạo đức nghề nghiệp và có dấu hiệu bất ổn về tâm lý.


“Để chứng minh bị đơn Đặng Phương Chi không phải là mẹ ruột của cháu Đặng Minh Khuê, và việc nhận nuôi mười năm trước hoàn toàn là mong muốn đơn phương của tôi nhằm bù đắp cho người vợ bị trầm cảm sau sinh, tôi xin phép Hội đồng xét xử được triệu tập một nhân chứng đặc biệt,” Liêm dõng dạc nói, tay hướng về phía cửa phòng xử án. “Bà Nguyễn Thị Dung, cựu hộ lý trực tiếp của Phòng khám Phụ sản An Sinh mười năm trước.”


Cánh cửa gỗ mở ra. Một người đàn bà khoảng gần sáu mươi tuổi bước vào. Bà ta mặc bộ đồ lụa tối màu giản dị, dáng người gầy gò, gương mặt đầy nếp nhăn và những nốt tàn nhang loang lổ. Ánh mắt bà ta láo liên, thiếu tự tin khi nhìn về phía bục xét xử, nhưng ngay khi chạm mắt với Liêm, bà ta khẽ gật đầu như để trấn an bản thân.


Chi nheo mắt quan sát. Đúng là bà Nguyễn Thị Dung, kẻ trực tiếp nằm trong danh sách đen những hộ lý từng tiếp tay cho đường dây mua bán trẻ sơ sinh của bà Vũ Thị Mỹ mười năm trước. Liêm đã dùng tiền mặt từ tài khoản ẩn để mua chuộc người đàn bà này đứng ra làm nhân chứng giả.


Bà Dung bước lên bục khai báo, giọng run rẩy nhưng rành mạch theo một kịch bản đã được soạn sẵn:


“Thưa Tòa, tôi là Nguyễn Thị Dung. Mười năm trước, vào ngày mười lăm tháng mười năm hai ngàn mười bốn, tôi là hộ lý trực ca đêm tại Phòng khám Phụ sản An Sinh. Đêm hôm đó, chính mắt tôi đã chứng kiến cô Đặng Phương Chi nhập viện trong tình trạng chuyển dạ cấp tính. Chính tay tôi đã hỗ trợ bác sĩ đỡ đẻ cho cô Chi sinh ra một bé gái, sau này được đặt tên là Đặng Minh Khuê. Cô Chi bị băng huyết nặng sau sinh và ngất xỉu, nên mọi thủ tục ký giấy chứng sinh và nhận con đều do một tay chồng cô ấy, luật sư Nguyễn Thành Liêm, thực hiện. Việc cô Chi bây giờ nghi ngờ đứa trẻ không phải con ruột của mình hoàn toàn là do chứng hoang tưởng trầm cảm của cô ấy tái phát.”


Lời khai của bà Dung vang lên giữa phòng xử án tĩnh lặng, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt. Liêm quay sang nhìn Chi với ánh mắt đắc ý đầy thách thức. Hắn nghĩ rằng lời khai của một nhân chứng sống, người trực tiếp có mặt tại ca sinh mười năm trước, là một bức tường thành không thể phá vỡ.


Thẩm phán Phùng Anh Tuấn quay sang phía Chi: “Bị đơn Đặng Phương Chi, cô có ý kiến phản biện hoặc câu hỏi nào dành cho nhân chứng Nguyễn Thị Dung không?”


Chi cố nén cơn đau nhói ở khớp gối trái, vịn tay vào cạnh bàn gỗ từ từ đứng dậy. Sống lưng cô thẳng tắp, phong thái của một nhà khoa học hình sự sắc sảo lập tức bao trùm căn phòng. Cô nhìn thẳng vào bà Dung, cất giọng rõ ràng, khúc chiết:


“Thưa Hội đồng xét xử, tôi có câu hỏi dành cho nhân chứng.”


Chi bước từng bước chậm rãi, khập khiễng lại gần bục khai báo. Khoảng cách giữa cô và bà Dung chỉ còn chưa đầy một mét. Sự uy nghiêm của một nữ cảnh sát hình sự kỳ cựu khiến người đàn bà gầy gò khẽ rụt vai lại.


“Bà Dung, bà khẳng định chính mắt bà đã thấy tôi nhập viện sinh con tại Phòng khám An Sinh vào đêm ngày mười lăm tháng mười năm hai ngàn mười bốn, đúng không?”


“Đúng... đúng vậy. Tôi nhớ rất rõ, đêm đó mưa lớn lắm,” bà Dung lắp bắp, mắt tránh né ánh nhìn trực diện của Chi.


“Vậy tôi muốn hỏi bà một câu hỏi chuyên môn rất đơn giản của một hộ lý,” Chi dằn giọng, ánh mắt sắc lẹm sau tròng kính. “Sau khi tôi sinh xong và bị băng huyết nặng như bà nói, bác sĩ trực ca đêm đó đã sử dụng phương pháp nào để cầm máu khẩn cấp cho tôi? Và chỉ số APGAR của bé Minh Khuê khi vừa chào đời là bao nhiêu?”


Bà Dung ngớ người, gương mặt gầy gò bỗng chốc tái nhợt. Bà ta mấp máy môi, mồ hôi hột bắt đầu rịn ra trên trán: “Tôi... tôi chỉ là hộ lý dọn dẹp... quy trình y tế phức tạp đó tôi không nhớ rõ. Còn chỉ số gì đó... lâu quá rồi tôi không thể nhớ được.”


“Một hộ lý trực tiếp đỡ đẻ cho một ca tai biến băng huyết nặng suýt chết người, lại không nhớ nổi một chi tiết y tế cơ bản nào sao?” Chi cười lạnh, cô không để cho nhân chứng có thời gian thở dốc, lập tức quay sang phía Thẩm phán Tuấn. “Thưa Hội đồng xét xử, tôi xin phép được thực hiện quyền thuyết trình chứng cứ khoa học trực quan để bẻ gãy hoàn toàn lời khai man của nhân chứng Nguyễn Thị Dung.”


Thẩm phán Tuấn khẽ gật đầu: “Cho phép bị đơn trình bày.”


Chi mở túi xách, rút ra chiếc điện thoại cá nhân đã được kết nối sẵn với hệ thống máy chiếu của phòng xử án. Trên màn hình lớn phía sau bục thẩm phán, một văn bản y tế đóng dấu đỏ chói bắt đầu xuất hiện. Đó là bản trích lục **Bệnh án sinh nở trống rỗng của Chi năm 2014** tại Bệnh viện Xanh Pôn.


“Thưa Hội đồng xét xử,” Chi dùng bút chỉ laser hướng luồng sáng đỏ vào dòng chữ hiển thị thời gian trên màn hình. “Đây là bệnh án gốc được trích xuất từ hệ thống tàng thư y tế của Bệnh viện Xanh Pôn – một bệnh viện công lập cấp thành phố. Lịch sử bệnh án ghi nhận: từ ngày mười hai tháng mười đến ngày hai mươi tháng mười năm hai ngàn mười bốn, tôi – Đặng Phương Chi – đang nằm điều trị nội trú tại Khoa Hồi sức tích cực của Bệnh viện Xanh Pôn do suy nhược cơ thể và trầm cảm nặng sau khi mất đứa con đầu lòng. Bệnh án có chữ ký xác nhận của Trưởng khoa và hệ thống lưu vết số không thể can thiệp.”


Chi quay ngoắt lại nhìn bà Dung, giọng cô đanh lại như thép nguội:


“Vào đúng ngày mười lăm tháng mười năm hai ngàn mười bốn, khi tôi đang phải truyền dịch và thở oxy dưới sự giám sát hai mươi tư trên hai mươi tư giờ của các bác sĩ bệnh viện Xanh Pôn tại quận Ba Đình, thì làm cách nào bà Dung lại có thể thấy tôi phân thân đến phòng khám An Sinh ở quận Long Biên để sinh cháu Minh Khuê? Sự thật sinh học và thời gian thực tế là ranh giới vật lý không thể bị bóp méo bởi bất kỳ lời khai man nào!”


Cả phòng xử án xôn xao. Lời giải thích khúc chiết, đanh thép kết hợp với chứng cứ y khoa chuẩn xác của Chi giống như một đòn giáng sấm sét đập tan hoàn toàn lời khai của bà Dung. Người đàn bà gầy gò đứng trên bục khai báo run rẩy bần bật, bà ta nhìn về phía Liêm cầu cứu, miệng lắp bắp không thành tiếng:


“Tôi... tôi nhớ nhầm... có lẽ là một người khác... tôi không cố ý...”


“Bà Dung, tôi cảnh báo bà về trách nhiệm hình sự đối với tội khai man trước tòa theo Điều 382 Bộ luật Hình sự,” Thẩm phán Tuấn gõ búa nghiêm khắc, ánh mắt anh nhìn bà Dung đầy khiển trách. “Bà có muốn đính chính lại lời khai của mình không?”


“Tôi... tôi không biết gì hết! Có người đưa tiền bảo tôi khai như thế!” Bà Dung hoảng loạn hét lên, rồi cúi đầu khóc mếu máo, hoàn toàn sụp đổ tư cách nhân chứng.


Nguyễn Thành Liêm đứng bên cạnh, cơ mặt hắn khẽ giật mạnh. Hắn không ngờ Chi lại có thể trích xuất được bệnh án gốc từ mười năm trước nhanh đến thế trong khi cô đang bị đình chỉ công tác. Tuy nhiên, là một luật sư cáo già, hắn lập tức thay đổi chiến thuật, không để lộ một chút bối rối. Hắn đứng dậy, dõng dạc cắt ngang:


“Thưa Hội đồng xét xử, lời khai của bà Dung có thể có sai sót về mặt thời gian do trí nhớ người già bị suy giảm. Nhưng điều đó không thay đổi được một sự thật pháp lý: bị đơn Đặng Phương Chi hiện tại không đủ năng lực tài chính và điều kiện đạo đức để nuôi dưỡng cháu Minh Khuê. Tôi xin nộp lên Tòa quyết định đình chỉ công tác của Viện Khoa học Hình sự đối với cô Chi do vi phạm bảo mật ngành và nhận hối lộ trong vụ án đất đai Ba Vì. Một người đang đối mặt với án kỷ luật và điều tra hình sự, làm sao có thể là môi trường giáo dục tốt cho đứa trẻ?”


Chi nhìn chồng, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười lạnh lẽo. Cô biết Liêm sẽ dùng đến con bài bẩn này để dồn cô vào chân tường.


“Thưa Hội đồng xét xử, nếu nguyên đơn Nguyễn Thành Liêm đã đề cập đến vấn đề đạo đức và năng lực nuôi dạy con,” Chi chậm rãi rút chiếc bút ghi âm siêu nhỏ Sony ICD-TX660 từ trong túi áo khoác ra, đặt lên bàn thư ký tòa án. “Tôi xin phép được công bố một file ghi âm tự vệ thông tin mà tôi thu thập được vào tối thứ Sáu vừa qua ngoài ban công bệnh viện Xanh Pôn. File ghi âm này chứa đựng những lời đe dọa trực tiếp của chính luật sư Nguyễn Thành Liêm nhắm vào tôi và mẹ ruột tôi.”


Liêm biến sắc. Hắn nhìn chằm chằm vào chiếc bút ghi âm nhỏ xíu màu đen trên bàn, trong đầu hắn lập tức tái hiện lại cuộc đối thoại đầy tự phụ ngoài ban công bệnh viện đêm hôm đó. Hắn đã quá chủ quan khi nghĩ rằng Chi bị dồn vào đường cùng nên không thể đề phòng.


“Tôi phản đối!” Liêm đứng bật dậy, giọng nói mất đi vẻ ôn hòa thường ngày. “File ghi âm này được thu thập bất hợp pháp, không qua trưng cầu giám định và không có giá trị chứng cứ trước tòa!”


“Quyết định có chấp nhận chứng cứ hay không thuộc thẩm quyền của Hội đồng xét xử,” Thẩm phán Tuấn cắt ngang lời Liêm, anh ra hiệu cho thư ký kỹ thuật kết nối và phát file ghi âm.


Tiếng rè rè của loa phòng xử án vang lên, rồi giọng nói trầm ấm nhưng đầy tàn nhẫn, lạnh lùng của Nguyễn Thành Liêm phát ra rõ mồn một:


*“Chi à... Em nghĩ em có thể dùng mấy vết mực để đấu với anh sao? Chỉ cần một cuộc điện thoại của anh, bệnh án tâm thần hoang tưởng mười năm trước của em sẽ được ký đóng dấu đỏ chót. Lúc đó, em sẽ chỉ là một mụ điên cướp con trước pháp luật... Giao con bé cho anh, hoặc em sẽ mất sạch sự nghiệp và danh dự...”*


Những lời nói tự phụ, độc địa phát ra từ chiếc loa khiến toàn bộ phòng xử án lặng đi trong kinh hoàng. Những người dự khán xì xào bàn tán, những ánh mắt ngưỡng mộ dành cho cặp đôi luật sư - giám định viên hoàn hảo trước đây giờ chuyển thành sự ghê tởm hướng về phía Liêm.


Bộ mặt ngụy quân tử của gã luật sư ngôi sao đã bị bóc trần hoàn toàn bằng chính giọng nói của hắn.


Thẩm phán Phùng Anh Tuấn nhìn Liêm với ánh mắt nghiêm trực đầy thất vọng. Anh gõ búa để giữ trật tự phòng xử án, rồi quay sang Chi:


“Bị đơn Đặng Phương Chi, chứng cứ ghi âm này và bản trích lục bệnh án của cô rất rõ ràng. Tuy nhiên, phía nguyên đơn Nguyễn Thành Liêm đã đưa ra những tài liệu liên quan đến quyết định đình chỉ công tác của cô tại Viện Khoa học Hình sự, cũng như yêu cầu giám định sức khỏe tâm thần bắt buộc đối với cô từ phía cơ quan y tế quận.”


Chi bước lên một bước, gối trái đau nhức khiến cô khẽ nghiêng người, nhưng giọng cô vẫn đanh thép:


“Thưa Thẩm phán, tôi hoàn toàn tự tin vào năng lực hành vi dân sự và sức khỏe tâm thần của mình. Tôi sẵn sàng tiếp nhận mọi cuộc giám định y khoa độc lập từ các bệnh viện công lập cấp trung ương, chứ không chấp nhận những phòng khám tư nhân bị mua chuộc bởi tiền bạc của nguyên đơn. Tôi khẩn thiết yêu cầu Tòa án bác bỏ Quyết định cưỡng chế giao con số bốn mươi lăm, giữ nguyên quyền nuôi dưỡng tạm thời bé Minh Khuê cho tôi cho đến khi vụ án ly hôn được giải quyết triệt để.”


Thẩm phán Tuấn khẽ cúi đầu, lật giở các tập hồ sơ trên bàn. Đúng lúc đó, một thư ký tòa án bước nhanh từ cửa ngách vào, cúi đầu thì thầm vào tai Tuấn và đặt lên bàn anh một mảnh giấy ghi chú nhỏ có đóng dấu mật của Tòa án Nhân dân Cấp cao.


Chi nhìn thấy rõ nét mặt của Thẩm phán Tuấn thoáng biến đổi. Đôi lông mày anh nhíu chặt, ánh mắt anh nhìn lướt qua mảnh giấy rồi nhìn về phía Liêm. Liêm khẽ nhếch mép cười, một nụ cười đầy ẩn ý.


Chi hiểu ngay lập tức. Thẩm phán cao cấp Trần Đình Thế đã ra tay can thiệp. Mảnh giấy kia chính là lệnh áp đặt hành chính từ cấp cao hơn để khóa tay Thẩm phán Tuấn, không cho phép anh đưa ra phán quyết có lợi cho Chi ngay tại phiên tòa này.


Thẩm phán Tuấn hít một hơi thật sâu, gương mặt anh lộ rõ sự giằng xé giữa lương tâm chính trực của một người cầm cân nảy mực và áp lực thăng tiến nghề nghiệp trước thế lực của Thế. Anh gõ búa, giọng nói có phần nặng nề:


“Sau khi xem xét các chứng cứ mới do bị đơn Đặng Phương Chi cung cấp, bao gồm bản trích lục bệnh án năm hai ngàn mười bốn và file ghi âm đối thoại, Hội đồng xét xử nhận thấy lời khai của nhân chứng Nguyễn Thị Dung có dấu hiệu mâu thuẫn nghiêm trọng và cần được cơ quan điều tra xác minh làm rõ. Quyết định áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời số bốn mươi lăm tạm thời được đình chỉ thi hành trong thời gian xác minh.”


Chi thở phào nhẹ nhõm, nhưng niềm vui của cô chưa kịp trọn vẹn thì câu nói tiếp theo của Thẩm phán Tuấn đã dội một gáo nước lạnh xuống căn phòng:


“Tuy nhiên, do tính chất phức tạp của các chứng cứ tài liệu đang tranh chấp, bao gồm cả tính xác thực của file ghi âm và quyết định kỷ luật hành chính của bị đơn tại Viện Khoa học Hình sự, Tòa án quyết định tạm hoãn phiên điều trần sơ thẩm trong vòng bảy ngày. Trong thời gian này, yêu cầu hai bên giữ nguyên trạng trạng thái nuôi dưỡng đứa trẻ, không được tự ý di chuyển cháu Đặng Minh Khuê ra khỏi địa bàn thành phố, và yêu cầu bị đơn Đặng Phương Chi phải thực hiện cuộc giám định sức khỏe tâm thần bổ sung tại Viện Giám định Pháp y Tâm thần Trung ương.”


“Thưa Thẩm phán!” Chi bước lên, gối trái đau nhói khiến cô suýt ngã quỵ, Nam phải nhanh tay đỡ lấy cô. “Bảy ngày là quá dài! Đứa trẻ đang chịu áp lực tâm lý cực lớn từ những tin đồn bôi nhọ trên mạng xã hội!”


“Đây là quyết định cuối cùng của Tòa án để đảm bảo tính khách quan của tố tụng,” Thẩm phán Tuấn gõ búa quyết định, ánh mắt anh nhìn Chi đầy ẩn ý dằn vặt trước khi đứng dậy bước nhanh vào phòng nghị án.


Phiên tòa kết thúc trong sự lấp lửng đầy căng thẳng. Quyền nuôi con nuôi của Chi vẫn bị treo lơ lửng trên sợi tóc. Cô đã vô hiệu hóa được lời khai của nhân chứng giả Dung, nhưng thế lực đứng sau Liêm vẫn quá mạnh, buộc cô phải chịu áp lực thời gian bảy ngày cực kỳ khốc liệt.


Liêm chậm rãi thu dọn tài liệu vào cặp da, hắn bước lại gần Chi, nhìn xuống vết xước rỉ máu trên gối trái của cô bằng ánh mắt tàn nhẫn:


“Bảy ngày, Chi ạ. Em nghĩ em đã thắng khi bẻ gãy được lời khai của mụ Dung sao? Bảy ngày là quá đủ để anh dọn sạch những tàn tích cũ của phòng khám An Sinh, và biến cuộc giám định tâm thần sắp tới của em thành chiếc vé một chiều đưa em vào trại biệt lập vĩnh viễn. Để xem khoa học của em có chạy nhanh hơn quyền lực của anh không.”


Hắn quay lưng bước đi, tiếng giày da gõ đều đặn trên nền gạch đá hoa lạnh ngắt của hành lang tòa án.


Chi vịn chặt vào vai Nam để đứng vững, đôi mắt cô rực lên một ngọn lửa quyết tâm đanh thép. Cô quay sang nhìn Đại úy Lâm vừa bước vào phòng xử án:


“Lâm, chúng ta không có bảy ngày để chờ đợi. Liêm sẽ cho người san phẳng phòng khám An Sinh để tiêu hủy mọi sổ sách gốc. Chúng ta phải đến đó ngay đêm nay.”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!