Nhạc nềnShizima

Điểm Hằn Áp Lực

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng máy đo nhịp tim bên giường bệnh của bà Đặng Thị Mai kêu những tiếng bíp đều đặn, đơn điệu trong không gian nồng nặc mùi ete của phòng hồi sức tích cực Bệnh viện Xanh Pôn. Đặng Phương Chi đứng bên cửa sổ kính mờ bám đầy hơi nước của đêm đông Hà Nội. Gió lạnh rít qua khe cửa, nhưng lòng cô còn buốt giá hơn cả thời tiết ngoài kia. Chỉ còn chưa đầy hai mươi tư giờ nữa, Quyết định áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời số 45 của tòa án quận Tây Hồ sẽ chính thức có hiệu lực cưỡng chế. Nguyễn Thành Liêm sẽ mang lực lượng thi hành án đến nhà để bắt bé Đặng Minh Khuê đi. Hắn muốn dùng đứa trẻ làm con bài tẩy để ép cô phải im lặng, chấp nhận bản án tâm thần hoang tưởng mà hắn và đồng bọn đã dày công dàn dựng.


“Chi, cô phải uống chút nước đi.” Đại úy Trần Thanh Lâm bước vào phòng, đặt tay lên vai cô. Gương mặt anh sạm đi vì thiếu ngủ, nhưng ánh mắt vẫn giữ nguyên sự sắc bén của một trinh sát hình sự.


Chi quay lại, đôi mắt trũng sâu vì mệt mỏi nhưng tròng kính mảnh vẫn ánh lên sự kiên định của một nhà khoa học pháp y: “Lâm này, chúng ta không thể ngồi chờ tòa án quận đến cưỡng chế. Muốn vô hiệu hóa Quyết định số 45, chúng ta phải chứng minh được nguồn gốc pháp lý của quyền nuôi con nuôi của Liêm là bất hợp pháp ngay từ đầu. Bản thỏa thuận nhận nuôi mười năm trước... đó chính là chìa khóa.”


“Nhưng bản gốc thỏa thuận đó đang nằm trong hồ sơ lưu trữ của văn phòng công chứng hoặc két sắt của Liêm,” Lâm nhíu mày. “Chúng ta chỉ có bản sao có chứng thực mà cô chụp lại được.”


“Bản sao có chứng thực kỹ thuật số độ phân giải cao mà tôi chụp lại từ két sắt của Liêm vẫn lưu giữ đầy đủ các chi tiết vật lý của sợi giấy,” Chi nói, giọng cô đanh lại. “Nhưng quan trọng hơn, tôi đang giữ bản thảo viết tay gốc của văn bản thỏa thuận nhận nuôi mà Liêm bắt Vũ Ngọc Khuê ký năm xưa. Ngọc Khuê đã đưa nó cho tôi trước khi cô ấy bị nhóm giang hồ của Hắc đe dọa. Tôi phải đưa nó về phòng lab của Nam ngay lập tức.”


***


Phòng thí nghiệm dự phòng của Lê Hoài Nam nằm khuất sâu trong một con ngõ rộng trên đường Nguyễn Chí Thanh. Không gian nơi đây yên tĩnh, chỉ có tiếng quạt gió của hệ thống lọc khí chạy rì rầm. Lê Hoài Nam đứng bên bàn thí nghiệm, cánh tay phải của anh quấn băng gạc trắng xóa, vết bỏng rộp đỏ rát từ vụ cháy phòng lab chính vẫn còn rỉ dịch rát buốt mỗi khi anh cử động. Tuy nhiên, đôi mắt anh vẫn rực sáng khi nhìn thấy tập tài liệu trên tay Chi.


“Chi, đây là bản thảo gốc thỏa thuận nhận nuôi mười năm trước sao?” Nam hỏi, dùng tay trái chỉnh lại hệ thống đèn chiếu sáng của thiết bị tĩnh điện ESDA (Electrostatic Detection Apparatus) – một máy phát hiện vết hằn lún cơ học chuyên dụng mà anh đã mạo hiểm cứu được từ đám cháy.


“Đúng vậy,” Chi cẩn thận rút tờ giấy đã ố vàng từ trong túi xách ra. “Mười năm trước, Vũ Ngọc Khuê là một người mẹ đơn thân nghèo khổ, vừa sinh con xong đã bị Liêm dùng áp lực tâm lý ép ký vào tờ giấy này để từ bỏ quyền làm mẹ. Nhưng Ngọc Khuê luôn khẳng định với hội từ thiện rằng cô ấy chỉ ký vào một văn bản cam kết hỗ trợ y tế sơ sinh để nhận tiền viện phí, chứ chưa bao giờ đồng ý cho con làm con nuôi. Tôi nghi ngờ Liêm đã dùng thủ đoạn viết đè chồng chéo lên giấy lót để đánh tráo nội dung.”


Chi tiến hành chuẩn bị mẫu vật với sự tỉ mỉ tột độ của một Giám định viên Tư pháp chính cấp 3. Cô đeo găng tay cao su chuyên dụng, nhẹ nhàng đặt tờ giấy thỏa thuận nhận nuôi lên tấm lưới kim loại của máy ESDA. Thiết bị này hoạt động dựa trên nguyên lý tích điện tĩnh: khi một người viết chữ trên một tờ giấy đặt phía trên, lực hằn của ngòi bút sẽ làm đứt gãy các sợi cellulose của tờ giấy lót phía dưới, tạo ra các rãnh lún vô hình bằng mắt thường nhưng lại tích tụ điện tích khác biệt.


“Nam, giúp tôi phủ màng polymer,” Chi trầm giọng nói.


Nam dùng tay trái khéo léo kéo căng một lớp màng phim Mylar siêu mỏng, trong suốt phủ kín bề mặt tờ giấy thỏa thuận. Chi bật công tắc máy hút chân không, tiếng mô tơ kêu o o kéo sập màng phim bám chặt vào từng thớ sợi giấy ố vàng. Tiếp theo, cô cầm thanh phóng điện corona di chuyển đều đặn phía trên bề mặt màng phim, nạp một lượng điện tích tĩnh điện cao áp lên toàn bộ khu vực giám định.


“Bây giờ là bước quyết định,” Chi hít một hơi thật sâu, tay cô cầm hộp phun bột từ tính hạt sắt siêu mịn chứa các sắc tố màu đen.


Cô nhẹ nhàng rắc bột từ tính lên bề mặt màng phim. Những hạt bột đen li ti bay lơ lửng, lập tức bị hút vào các vùng có mật độ điện tích cao – chính là những rãnh lún vô hình do áp lực ngòi bút từ mười năm trước để lại.


Dưới ánh sáng lạnh của đèn neon phòng lab, một điều kỳ diệu của khoa học hình sự bắt đầu hiển thị. Những vệt bột đen tự động sắp xếp, ghép nối lại thành những nét chữ chìm, sắc mảnh và rõ rệt, nằm ẩn hiện ngay phía dưới chữ ký tay của Vũ Ngọc Khuê.


Chi nheo mắt sau tròng kính gọng mảnh, cô dùng kính lúp phân cực cầm tay Peak 10X để đọc từng ký tự vừa xuất hiện. Những dòng chữ hiện lên rõ mồn một:


*“GIẤY CAM KẾT HỖ TRỢ Y TẾ SƠ SINH – Phòng khám Phụ sản An Sinh...”*


Nước mắt Chi suýt trào ra. Cô nghẹn ngào nhìn Nam: “Anh nhìn xem... Đúng như Ngọc Khuê nói. Văn bản thực tế mà cô ấy đặt bút ký ở phía trên là Giấy cam kết hỗ trợ y tế sơ sinh. Liêm đã lén lót tờ giấy thỏa thuận nhận nuôi này ở phía dưới. Lực hằn ngòi bút của Ngọc Khuê khi ký tờ giấy cam kết y tế đã vô tình in hằn chữ viết chìm xuống tờ giấy thỏa thuận nhận nuôi đặt bên dưới. Đây chính là bằng chứng thép chứng minh hành vi lừa đảo, đánh tráo văn bản của Nguyễn Thành Liêm!”


“Thủ đoạn thật dã man,” Nam nghiến răng, vết bỏng trên tay anh như đỏ ửng lên vì phẫn nộ. “Hắn đã dùng sự lương thiện và hoàn cảnh khốn cùng của một người mẹ mất con để hợp thức hóa vụ bắt cóc bằng một hồ sơ nhận nuôi giả mạo tinh vi. Chứng cứ này đủ để lật ngược toàn bộ vụ kiện tại phiên điều trần sơ thẩm!”


Chi lập tức dùng máy ảnh chuyên dụng chụp lại bản ảnh giám định độ tương phản cao của vết chữ chìm. Sau đó, cô cẩn thận đặt tờ giấy thỏa thuận gốc và bản ảnh chụp vào trong **Túi đựng vật chứng chống tĩnh điện ESD**. Cô miết chặt khóa zip kép, dán nhãn niêm phong màu đỏ có chữ ký chứng kiến của cô và Nam đè lên mép túi bảo vệ.


“Tôi phải mang túi vật chứng này đến tòa án quận Tây Hồ ngay lập tức để nộp trực tiếp cho Thẩm phán sơ cấp Phùng Anh Tuấn,” Chi nói, mắt liếc nhìn đồng hồ. Đã là 8 giờ 30 phút tối. “Lâm đang bận phối hợp với công an phường bảo vệ an toàn cho u Lành ở quê, tôi không thể làm phiền anh ấy việc di chuyển này.”


“Để tôi lái xe đưa cô đi,” Nam đề nghị.


“Không được, tay anh đang bị bỏng nặng, di chuyển trong phố đông lúc mưa gió thế này rất nguy hiểm,” Chi từ chối, cô khoác nhanh chiếc áo gió sẫm màu, ôm chặt chiếc túi vật chứng ESD vào lòng. “Tôi sẽ tự đi bằng xe máy. Đoạn đường từ Nguyễn Chí Thanh đến tòa án quận chỉ mất mười lăm phút.”


***


Mưa bụi đêm đông Hà Nội giăng đầy trên những con phố cổ kính. Mặt đường nhựa ướt sũng, loang loang ánh đèn đường vàng vọt phản chiếu từ những vũng nước đọng. Chi lái chiếc xe máy Honda Lead màu xám, len lỏi qua dòng xe cộ đông đúc trên đường Nguyễn Chí Thanh hướng về phía đường đê Yên Phụ.


Gió lạnh tạt thẳng vào mặt, nhưng đầu óc Chi lại nóng như lửa đốt. Chiếc túi xách chứa túi vật chứng ESD được cô đeo chéo trước ngực, kéo khóa áo gió trùm kín bên ngoài để tránh nước mưa xâm nhập. Đây là mạng sống của cô, là danh dự của Ngọc Khuê, và là tương lai bình yên của bé Minh Khuê. Cô không được phép để xảy ra bất kỳ sai sót nào.


Khi xe vừa đi qua ngã tư Kim Mã rẽ vào đường Đê La Thành, Chi bắt đầu có cảm giác bất an. Qua gương chiếu hậu mờ nước mưa, cô phát hiện hai chiếc xe máy Exciter phân khối lớn không biển số, trên xe là bốn gã thanh niên mặc áo khoác đen trùm đầu kín mít, đang bám theo cô ở một khoảng cách không đổi.


“Lê Văn Thịnh!”


Cái tên gã cựu trinh sát biến chất, trưởng nhóm an ninh tư nhân của Liêm lập tức hiện lên trong đầu Chi. Cô nhận ra Liêm đã cho người giám sát phòng lab dự phòng của Nam 24/7. Hắn biết cô đang nắm giữ một chứng cứ có thể hủy hoại toàn bộ sự nghiệp của hắn, và hắn sẵn sàng dùng đến bạo lực đường phố để tiêu hủy nó.


Chi siết chặt tay ga, tăng tốc chiếc xe máy lao đi trên con đường Đê La Thành hẹp và trơn trượt. Hai chiếc xe phía sau cũng lập tức rú ga đuổi theo, tiếng động cơ gầm rú vang dội trong màn đêm mưa bụi. Chúng bắt đầu áp sát, cố tình ép xe của cô vào sát vỉa hè.


“Đứng lại! Con mụ điên kia!” Một gã ngồi sau hét lên, tay lăm lăm chiếc gậy sắt ngắn.


Chi cố gắng giữ bình tĩnh, áp dụng kỹ năng xử lý tình huống khẩn cấp mà cô từng được huấn luyện thời học ở Học viện Cảnh sát. Cô không chạy thẳng mà liên tục lạng lách qua các khe hở giữa những chiếc xe ô tô đang đi chậm trên đường để cản trở hướng truy đuổi của chúng. Nhưng đoạn đường phía trước bất ngờ thưa thớt xe cộ.


Một chiếc Exciter vượt lên, tạt đầu xe của cô một cách thô bạo. Chiếc xe thứ hai áp sát từ bên sườn phải. Tên ngồi sau nhoài người tới, giật mạnh lấy chiếc dây đeo túi xách của cô.


“Buông ra!” Chi hét lên, cô dùng một tay giữ chặt lấy chiếc túi trước ngực, tay kia cố gắng giữ vững tay lái.


Cú giằng co mạnh khiến chiếc xe Lead mất đà. Bánh xe trượt dài trên vũng nước mưa loang dầu trên mặt đường. Chiếc xe đổ rầm xuống mặt đường nhựa lạnh ngắt, kéo lê Chi đi một đoạn dài trước khi dừng lại sát mép dải phân cách.


Cơn đau rát buốt lập tức truyền từ bả vai và cánh tay trái lên đại não. Quần áo cô bị rách nát, da thịt cọ xát xuống mặt đường nhựa thô ráp chảy máu đỏ tươi. Đầu gối cô va đập mạnh xuống lòng đường đau nhói, khiến cô không thể đứng dậy ngay lập tức.


Nhưng bản năng làm mẹ và lương tâm của một nhà khoa học đã vượt lên trên nỗi đau thể xác. Chi không hề nhìn vào vết thương của mình; đôi mắt cô chỉ tìm kiếm chiếc túi xách. Chiếc túi đã bị đứt dây, văng ra xa khoảng hai mét, nằm im lìm trên mặt đường sũng nước.


Một gã thanh niên trên chiếc Exciter nhảy xuống xe, hắn cầm chiếc gậy sắt, bước nhanh lại gần định nhặt chiếc túi xách chứa túi vật chứng ESD.


“Không được chạm vào!” Chi hét lên, cô dùng hết sức lực còn lại, nhoài người tới, ôm chặt lấy chiếc túi xách vào lòng trước khi bàn tay của gã giang hồ kịp chạm tới.


Hạt mưa lạnh tạt vào mặt Chi, hòa cùng dòng máu đỏ chảy ra từ vết xước trên trán cô. Gã thanh niên nhìn cô bằng ánh mắt tàn nhẫn, hắn giơ chiếc gậy sắt lên định quật mạnh xuống bả vai cô để cướp túi.


Chi nhìn quanh trong tuyệt vọng. Cách đó khoảng năm mươi mét, dưới ánh đèn cao áp của ngã tư Giảng Võ – Đê La Thành, cô phát hiện ánh đèn nhấp nháy màu đỏ xanh của một chốt Cảnh sát Giao thông đang làm nhiệm vụ kiểm tra nồng độ cồn ban đêm.


“Cướp! Cướp tài liệu chuyên án! Cứu tôi với!” Chi dùng toàn bộ sức lực trong lồng ngực hét lớn, giọng cô vang vọng trong đêm mưa.


Tiếng hét của cô lập tức thu hút sự chú ý của hai sĩ quan cảnh sát giao thông tại chốt trực. Họ quay lại nhìn, phát hiện vụ va chạm giao thông bất thường và hành vi đe dọa của nhóm thanh niên áo đen. Một sĩ quan rút còi thổi liên tục những tiếng đanh thép, người kia cầm gậy chỉ huy chạy nhanh lại gần hiện trường.


“Này! Làm cái gì đấy? Đứng im!” Tiếng hét của người cảnh sát vang lên.


Nhìn thấy cảnh phục và lực lượng chức năng đang áp sát, gã thanh niên áo đen hoảng sợ rút tay lại. Hắn vội vàng nhảy lên yên sau chiếc Exciter đang nổ máy chờ sẵn.


“Mẹ kiếp! Rút mau!” Gã cầm lái rú ga lớn.


Hai chiếc xe máy phân khối lớn quay đầu, lạng lách điên cuồng ngược chiều đường rồi biến mất vào các ngõ hẻm tối tăm của phố cổ, bỏ lại Chi nằm gục trên mặt đường nhựa ướt sũng mưa.


Người sĩ quan cảnh sát giao thông chạy lại đỡ Chi dậy, giọng anh lo lắng: “Chị có sao không? Để chúng tôi gọi xe cấp cứu.”


“Không... tôi không sao,” Chi hổn hển nói, gương mặt cô nhợt nhạt nhưng đôi bàn tay vẫn ôm chặt chiếc túi xách trước ngực. Cô khẽ kéo khóa áo gió, nhìn vào bên trong. Túi đựng vật chứng chống tĩnh điện ESD vẫn nguyên vẹn, không hề bị rách hay dính nước mưa. Bản phục hồi nét chữ chìm – bằng chứng thép lột trần bộ mặt thật của Nguyễn Thành Liêm – đã được bảo vệ an toàn.


Cô nhìn lên ánh đèn tòa án quận Tây Hồ phía xa, biết rằng trận đại chiến pháp đình ngày mai sẽ là ranh giới quyết định giữa ánh sáng công lý và bóng tối của sự lừa dối dã man.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!