Nhạc nềnShizima

Kịch Bản Bôi Nhọ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn hình chiếc điện thoại di động đặt trên mặt bàn thí nghiệm bằng thép không gỉ vẫn nảy số liên tục. Nhịp chuông dồn dập vang lên giữa không gian tĩnh mịch của phòng lab dự phòng, kéo tuột Đặng Phương Chi ra khỏi dòng suy nghĩ về dải phôi giấy chứng sinh mất trộm năm 2019. Cô khẽ liếc nhìn Đại úy Trần Thanh Lâm, rồi cầm máy lên. Đầu số lạ, nhưng linh tính của một nhà khoa học lập tức cảnh báo cô về một cơn giông bão mới sắp sửa ập đến.


“Alo?” Chi áp điện thoại vào tai, cố giữ giọng nói bình thản nhất có thể.


“Chị Chi ơi... hỏng rồi! Chị mở mạng ra xem đi, nhanh lên!”


Giọng nói của Nguyễn Hoài Thương vang lên ở đầu dây bên kia, khản đặc và run rẩy vì hoảng loạn. Tiếng ồn ào từ văn phòng Viện Khoa học Hình sự vọng vào máy nghe loãng xoảng, xen lẫn tiếng bước chân vội vã.


“Thương, bình tĩnh lại. Có chuyện gì?” Chi nhíu mày, bàn tay siết chặt lấy cạnh bàn.


“Trên các trang mạng xã hội... họ đang chia sẻ chóng mặt một bài viết nặc danh. Họ... họ bôi nhọ chị dã man lắm! Họ nói chị bị trầm cảm hoang tưởng nặng sau sinh, lạm dụng chức quyền giám định viên để làm giả hồ sơ gia đình nhằm chiếm đoạt đứa trẻ. Có cả ảnh chụp chị đi vào phòng khám tâm thần của bác sĩ Hòa nữa! Trần Quốc Bảo đang cầm tờ đơn tố cáo nặc danh này đi khắp các phòng ban để rêu rao. Chị ơi, ban giám đốc đang họp khẩn cấp về việc này rồi!”


Tai Chi như ù đi. Cô cúp máy không một lời từ biệt, ngón tay run rẩy lướt nhanh trên màn hình cảm ứng để truy cập vào các trang tin tức dân sự.


Ngay trên trang đầu của diễn đàn “Góc Nhìn Tư Pháp” – một trang fanpage có hàng triệu lượt theo dõi chuyên đưa tin về các vụ án nhạy cảm – một bài viết giật gân với dòng tiêu đề đỏ chót đang chễm chệ ở vị trí nổi bật nhất: *“Sự thật kinh hoàng phía sau nữ giám định viên pháp y danh tiếng: Hoang tưởng trầm cảm hay mưu đồ cướp con?”*


Bên dưới tiêu đề là loạt ảnh chụp lén độ phân giải cao, ghi lại cảnh Phương Chi bước vào Phòng khám chuyên khoa Tâm thần tư nhân Lê Hòa trong trạng thái mệt mỏi, mắt thâm quầng vì mất ngủ. Bài viết được biên soạn bằng những câu từ sắc sảo, đầy tính định hướng dư luận, cáo buộc Chi có tiền sử bệnh lý tâm thần phân liệt thể hoang tưởng từ khi đứa con đầu lòng yểu mệnh qua đời mười một năm trước. Kẻ viết bài tự xưng là “người trong cuộc”, khẳng định Chi vì quá đau đớn nên đã rơi vào trạng thái hoang tưởng tự hại, luôn tin rằng đứa con nuôi Đặng Minh Khuê là do chính mình sinh ra, và hiện tại đang dùng nghiệp vụ giám định tài liệu để ngụy tạo chứng cứ nhằm bôi nhọ người chồng luật sư danh tiếng Nguyễn Thành Liêm.


“Đây là kịch bản của Trần Thị Phượng,” Chi lẩm bẩm, hàm răng nghiến chặt đến mức đau nhức. Sự lạnh lùng thường ngày của một nhà khoa học pháp y bị thay thế bởi một ngọn lửa phẫn nộ tột cùng bùng lên trong lồng ngực. “Họ muốn dùng dư luận để bức tử danh dự của tôi, biến tôi thành một kẻ điên trước khi tôi kịp đưa chứng cứ phôi giấy giả ra ánh sáng.”


Lâm bước lại gần, nhìn vào màn hình điện thoại của Chi, gương mặt anh tối sầm lại: “Mỹ Phượng là chuyên gia truyền thông bẩn số một Hà Nội. Mọi chiến dịch bôi nhọ của cô ta đều được tính toán kỹ lưỡng về mặt pháp lý để lách luật an ninh mạng. Liêm đã dùng đến con bài này, nghĩa là hắn đã đánh hơi thấy nguy hiểm từ phía chúng ta.”


“Tôi phải về nhà mẹ tôi ngay lập tức,” Chi đột ngột đứng dậy, thu dọn nhanh chiếc kính gọng mảnh chứa thẻ nhớ MicroSD bảo mật vào túi xách. “Mẹ tôi... bà là nhà giáo ưu tú cả đời trọng danh dự gia phong. Nếu bà đọc được những lời dơ bẩn này...”


Nỗi lo sợ về sức khỏe của mẹ khiến Chi không còn giữ được sự điềm tĩnh thường nhật. Cô lao ra khỏi phòng lab dự phòng, bỏ lại sau lưng tiếng gọi lo lắng của Lê Hoài Nam và Lâm. Con đường Nguyễn Chí Thanh trưa thứ Sáu đông đúc và ồn ã, tiếng còi xe inh ỏi như xé rách màng nhĩ của Chi khi cô ngồi trong chiếc taxi truyền thống, mắt không rời khỏi những dòng bình luận ác ý đang tăng lên theo cấp số nhân dưới bài viết bẩn.


***


Chiếc taxi vừa dừng lại đầu ngõ phố cổ Hàng Đào, Chi đã thấy một đám đông hàng xóm đang tụ tập xôn xao trước cửa ngôi nhà ống cổ kính của gia đình cô. Tiếng xì xào bàn tán lọt vào tai Chi khi cô chen qua đám đông:


“Khổ thân bà Mai, cả đời dạy học nề nếp, giờ con gái lại mang bệnh tâm thần đi vu khống chồng...”


“Nghe bảo cô Chi còn bạo hành cả đứa con gái nuôi nữa cơ, báo chí đăng đầy ảnh đơn thuốc an thần liều cao kìa...”


“Chi ơi! Vào nhà đi con!” Tiếng bà Hoàng Thị Cúc, người hàng xóm lâu năm, vang lên đầy lo lắng khi bà nhìn thấy Chi. Bà Cúc chạy lại nắm lấy tay cô, giọng run run: “Mẹ con... mẹ con ngất xỉu trong phòng khách rồi!”


Chi như người mất hồn lao thẳng vào nhà. Cánh cửa gỗ lim mở toang. Trên nền gạch bông cổ điển của phòng khách, bà Đặng Thị Mai đang nằm bất tỉnh, gương mặt nhợt nhạt không còn một giọt máu, một bàn tay vẫn co quắp giữ chặt chiếc iPad đang hiển thị loạt bài viết bôi nhọ con gái. Bộ ấm trà gốm Chu Đậu cổ trên bàn bị gạt đổ, nước trà loang lổ trên nền nhà như một vết thương chưa lành.


“Mẹ! Mẹ ơi!” Chi quỳ sụp xuống bên cạnh mẹ, đỡ lấy bả vai gầy guộc của bà. Cô áp tai vào lồng ngực bà Mai, nhịp tim yếu ớt và dồn dập, hơi thở đứt quãng.


Bà Mai khẽ mở mắt, ánh mắt mờ đục chứa đựng nỗi đau đớn tột cùng nhìn con gái, môi bà mấp máy không thành tiếng: “Chi... con... gia phong nhà ta... bố con...”


Lời chưa dứt, bà lại lịm đi. Chi nhanh chóng dùng kỹ năng sơ cứu y tế cơ bản, nới lỏng cổ áo cho mẹ và đo huyết áp bằng chiếc máy cơ đặt trên kệ sách. Chỉ số vọt lên mức 210/120 mmHg – một ngưỡng sốc huyết áp cực kỳ nguy hiểm có thể dẫn đến tai biến mạch máu não bất cứ lúc nào.


“Bà Cúc, giúp cháu gọi cấp cứu mười một năm! Nhanh lên!” Chi hét lên, giọng cô lạc đi trong nước mắt.


Khi tiếng còi xe cứu thương vang vọng đầu ngõ Hàng Đào, Chi bế mẹ ra xe dưới sự hỗ trợ của Lâm – người vừa kịp chạy xe máy đuổi theo cô từ phòng lab. Nhưng ngay khi cánh cửa xe cứu thương vừa mở ra, ba kẻ lạ mặt mang theo máy ảnh ống kính dài và điện thoại thông minh bất ngờ lao ra từ góc khuất, liên tục bấm máy, ánh đèn flash chớp sáng liên hồi vào gương mặt đầy nước mắt của Chi và thân thể yếu ớt của bà Mai trên cáng thương.


“Chị Đặng Phương Chi, có phải chị bị đình chỉ công tác tại Viện vì nhận hối lộ và làm giả hồ sơ không?”


“Chị có ý kiến gì về đơn tố cáo chị bạo hành con gái nuôi Đặng Minh Khuê?”


Những câu hỏi dồn dập, tàn nhẫn như những mũi dao găm thẳng vào Chi. Lâm lập tức bước lên, dùng thân hình vạm vỡ của một cảnh sát hình sự che chắn cho hai mẹ con cô, gạt mạnh chiếc ống kính máy ảnh đang áp sát:


“Tránh ra! Đây là khu vực cấp cứu y tế! Ai cản trở tôi sẽ bắt giữ vì tội gây rối trật tự công cộng!”


Sự kiên quyết của Lâm tạm thời đẩy lui nhóm phóng viên bẩn của Phượng, chiếc xe cấp cứu hú còi lao đi trong mưa bụi, hướng thẳng về Bệnh viện Xanh Pôn. Chi ngồi bên cạnh mẹ trong khoang xe chật hẹp, bàn tay cô siết chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của bà Mai. Cô cảm nhận rõ rệt cái giá tích lũy của cuộc chiến này: sự nghiệp của cô bị đình chỉ, danh dự của dòng họ họ Đặng bị chà đạp, và giờ đây là tính mạng của người mẹ ruột đang bị đe dọa trực tiếp.


***


Hành lang Khoa Cấp cứu Bệnh viện Xanh Pôn nồng nặc mùi ete và cồn sát trùng. Ánh đèn tuýp neon trắng lạnh chiếu xuống dãy ghế hành lang kim loại rỉ sét. Chi ngồi bó gối ở góc khuất, đôi mắt đỏ hoe nhìn chăm chằm vào cánh cửa phòng hồi sức cấp cứu vẫn đóng chặt.


Lâm bước lại gần, đưa cho cô một chai nước lọc ấm: “Bác sĩ nói huyết áp của bác gái đã bắt đầu hạ sau khi tiêm thuốc giãn mạch. Không có dấu hiệu xuất huyết não, nhưng cần phải nằm lại phòng hồi sức tích cực để theo dõi đặc biệt trong vòng hai mươi tư giờ tới. Cô phải giữ sức khỏe, Chi ạ.”


Chi nhận lấy chai nước nhưng không uống, giọng cô khản đặc: “Lâm này, tôi vừa gọi điện cho Linh ở báo Pháp luật và một số tổng biên tập các báo chính thống mà tôi quen biết khi còn làm việc ở Viện. Tôi muốn đăng bài đính chính, muốn đưa ra kết quả xét nghiệm độc chất máu chứng minh tôi bị đầu độc ngầm, muốn đưa ra bằng chứng phôi giấy chứng sinh giả mạo.”


“Họ trả lời sao?” Lâm nhíu mày hỏi.


Chi nở một nụ cười cay đắng, lắc đầu: “Họ từ chối. Linh nói văn phòng luật sư Thành Liêm & Cộng sự đã gửi văn bản cảnh báo pháp lý đến tất cả các tòa soạn từ sáng nay. Họ tuyên bố đây là tranh chấp dân sự gia đình đang trong quá trình thụ lý của tòa án, chưa có phán quyết cuối cùng. Bất kỳ cơ quan báo chí nào đưa tin một chiều có lợi cho tôi sẽ bị kiện vì tội vu khống và vi phạm quyền riêng tư của trẻ em. Sức ảnh hưởng của Liêm trong giới truyền thông và tư pháp quá lớn. Họ chọn cách im lặng để tự bảo vệ.”


Đó là một đòn bẩy pháp lý bẩn hoàn hảo. Liêm không cần đối đầu với Chi bằng chứng cứ khoa học hình sự dưới kính hiển vi; hắn chỉ cần dùng các quy định tố tụng hành chính và sức mạnh của tiền bạc để khóa chặt miệng cô trước công luận, cô lập cô hoàn toàn trong bóng tối.


Đúng lúc đó, tiếng bước chân giày da gõ đều đặn, đĩnh đạc trên nền gạch hành lang vang lên. Chi ngước mắt nhìn lên.


Nguyễn Thành Liêm đang bước lại gần. Hắn mặc một bộ veston màu xanh navy may đo phẳng phiu, tay cầm một giỏ hoa quả đắt tiền và một hộp thuốc bổ sâm Hàn Quốc. Gương mặt hắn lộ rõ vẻ lo lắng, lo âu tột độ của một người con rể hiếu thảo, một người chồng chu đáo vừa nhận được tin dữ.


“Chi ơi! Mẹ sao rồi em?” Liêm lao lại gần, giọng nói ấm áp đầy lo âu của hắn vang lên đủ to để các y tá trực ban gần đó có thể nghe thấy. “Anh vừa xong phiên tòa ở tỉnh là chạy thẳng về đây ngay. Sao em lại để mẹ ra nông nỗi này?”


Lâm bước lên chặn trước mặt Liêm, ánh mắt sắc lạnh: “Luật sư Liêm, đây là bệnh viện. Yêu cầu anh giữ khoảng cách và không gây ồn ào.”


Liêm khẽ cười, một nụ cười ôn hòa nhưng đầy thách thức: “Đại úy Lâm, tôi đến thăm mẹ vợ tôi, người mẹ mà tôi hằng kính trọng suốt mười năm qua. Anh lấy tư cách gì để cản trở tôi? Hay anh muốn tôi đệ đơn lên công an thành phố tố cáo anh lạm dụng chức quyền, can thiệp vào chuyện nội bộ gia đình tôi?”


Chi đặt tay lên vai Lâm, khẽ kéo anh lại. Cô đứng thẳng người, đối diện trực diện với gã chồng luật sư mưu mô. Ánh mắt cô lạnh lùng như băng tuyết dưới kính hiển vi lập thể Zeiss.


“Lâm, để tôi nói chuyện với anh ta.” Chi trầm giọng nói.


Liêm khẽ nhướng mày, ra hiệu cho hai tên trợ lý đi cùng đứng đợi ở đầu hành lang, rồi cùng Chi bước ra khu vực ban công vắng vẻ phía sau phòng bệnh, nơi chỉ có tiếng mưa rơi tí tách trên những tán lá cây bàng già.


Ngay khi cánh cửa ban công khép lại, nụ cười lo âu trên gương mặt Liêm lập tức biến mất. Hắn khoanh tay trước ngực, tựa lưng vào lan can bê tông, ánh mắt sâu hoắm nhìn Chi đầy vẻ giễu cợt và tự phụ tột cùng.


“Em thấy kịch bản của anh thế nào, Chi?” Liêm cất giọng trầm thấp, thứ giọng điệu ngọt ngào nhưng chứa đựng nọc độc chết người. “Chiến dịch truyền thông của Phượng rất hiệu quả đúng không? Chỉ trong vòng sáu tiếng đồng hồ, em từ một nữ giám định viên xuất sắc đã trở thành một mụ điên hoang tưởng bạo hành con cái trong mắt công chúng.”


Chi không hề nao núng. Bàn tay cô đút sâu vào túi áo khoác gió, khéo léo gạt nút trượt kích hoạt của chiếc **Bút ghi âm siêu nhỏ Sony ICD-TX660** giấu kín trong lớp vải lót. Đèn LED đỏ siêu nhỏ trên thân bút nhấp nháy một lần rồi tắt hẳn, bắt đầu ghi nhận từng tần số âm thanh của cuộc đối thoại.


“Anh tự tin thế sao, Liêm?” Chi lạnh lùng hỏi, cố tình kéo dài khoảng cách từ ngữ để khơi gợi sự tự mãn của hắn. “Anh nghĩ việc mua chuộc bác sĩ Hòa để ngụy tạo bệnh án tâm thần giả mạo cho tôi có thể che giấu được tội ác bắt cóc trẻ em mười năm trước của anh sao?”


Liêm bật cười khẽ, tiếng cười khô khốc lẫn trong tiếng mưa lạnh: “Mua chuộc? Em nói năng cho cẩn thận, Chi ạ. Bệnh án của em có đầy đủ chữ ký của bác sĩ chuyên khoa, có lịch sử kê đơn thuốc an thần liều cao suốt nhiều tháng qua do chính tay em uống. Trước tòa án quận, lời nói của một kẻ có bệnh án tâm thần phân liệt như em có giá trị gì không? Toàn bộ các báo cáo giám định độc lập về tuổi mực hay phôi giấy chứng sinh mà em lén lút thực hiện cùng thằng Nam Việt... tất cả sẽ bị tuyên bố vô hiệu pháp lý vì người thực hiện không đủ năng lực hành vi dân sự.”


Hắn bước lại gần cô một bước, hơi thở nồng mùi rượu whisky hắt vào mặt cô: “Anh khuyên em nên thực tế đi. Hãy rút ngay đơn tố cáo chữ ký giả danh bác sĩ Huy tại Viện Khoa học Hình sự. Bàn giao lại toàn bộ file dữ liệu quét gốc và cuốn sổ hộ tịch giấy của Hà Tây cho anh. Chỉ cần em ký vào biên bản thỏa thuận ly hôn tự nguyện, đồng ý giao toàn bộ quyền nuôi con nuôi Đặng Minh Khuê cho anh và thừa nhận mình bị trầm cảm cần điều trị dài hạn... anh sẽ cho người dập tắt truyền thông bẩn ngay lập tức. Mẹ em sẽ được chuyển sang phòng VIP, con gái em sẽ tiếp tục được học trường quốc tế dưới danh nghĩa con của một luật sư danh tiếng.”


“Nếu tôi từ chối?” Chi nheo mắt, giọng cô đanh lại.


Ánh mắt Liêm đột ngột trở nên tàn nhẫn, nụ cười biến mất hoàn toàn trên gương mặt ngụy quân tử của hắn: “Nếu em từ chối, anh sẽ dùng quyết định cưỡng chế y tế của Thẩm phán Trần Đình Thế để đưa em vào bệnh viện tâm thần bắt buộc ngay ngày mai. Còn đứa trẻ? Anh đã chuẩn bị sẵn hồ sơ chứng minh em không đủ năng lực hành vi để nuôi con. Tòa án quận sẽ ra quyết định áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời, tước quyền nuôi con của em và giao con bé cho anh quản lý thực tế vĩnh viễn. Em sẽ mất tất cả, Chi ạ. Sự nghiệp, gia đình, mẹ ruột và cả đứa con gái mà em yêu hơn sinh mạng.”


Chi siết chặt chiếc bút ghi âm trong túi áo, cảm nhận rõ rệt độ rung nhẹ của thiết bị khi ghi nhận lời thú nhận đầy tự phụ của chồng. Sự kiên định của một nhà khoa học pháp y giúp cô giữ vững cái đầu lạnh trước đòn khủng bố tâm lý cực đoan của hắn. Cô không thanh minh, không khóc lóc, chỉ nhìn thẳng vào mắt hắn bằng một sự khinh bỉ tột cùng.


“Nguyễn Thành Liêm, anh là một luật sư giỏi, nhưng anh đã quên một nguyên tắc tối thượng của khoa học hình sự: mọi hành động ngụy tạo đều để lại dấu vết vật chất. Anh có thể thao túng truyền thông, nhưng anh không thể thay đổi được sự thật sinh học dưới kính hiển vi.”


Liêm khẽ hừ một tiếng, hắn rút từ trong túi áo comple ra một phong bì thư màu trắng có đóng dấu đỏ của Tòa án Nhân dân Quận Tây Hồ, đặt mạnh lên bục bê tông lan can trước mặt Chi.


“Sự thật thuộc về kẻ mạnh, Chi ạ. Đây là thông báo chính thức của tòa án quận.” Liêm nở nụ cười lạnh lùng cuối cùng trước khi quay lưng bước đi. “Anh đã chính thức đệ đơn đơn phương xin ly hôn và yêu cầu tòa án áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời tước quyền nuôi con tạm thời của em ngay từ chiều nay. Hạn cho em hai mươi tư giờ để suy nghĩ về đề nghị của anh. Đừng để đến lúc phải cưỡng chế trước mặt con gái.”


Hắn quay lưng bước đi, tà áo măng tô đen bay nhẹ trong gió lạnh hành lang, để lại Chi đứng một mình ngoài ban công lộng gió.


Chi cầm phong bì thư lên, những ngón tay đeo nhẫn cưới mười năm qua khẽ run rẩy khi lướt qua dòng chữ: *“Quyết định áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời số 45/QĐ-BPKCTT: Tạm thời thay đổi người trực tiếp nuôi dưỡng trẻ vị thành niên Đặng Minh Khuê...”*


Nước mắt Chi khẽ rơi xuống, làm nhòe đi một góc chữ in trên văn bản tòa án. Nhưng ngay sau đó, cô gạt nước mắt, rút chiếc bút ghi âm siêu nhỏ Sony ICD-TX660 ra khỏi túi áo. Đoạn ghi âm dài mười lăm phút chứa đựng toàn bộ lời đe dọa, âm mưu ngụy tạo bệnh án tâm thần và lời thú nhận tự phụ của Nguyễn Thành Liêm đã được lưu trữ an toàn trong chip nhớ mã hóa phần cứng.


Chi nhìn về phía phòng hồi sức cấp cứu nơi người mẹ già đang nằm giữa ranh giới sinh tử, rồi nhìn xuống chiếc bút ghi âm trên tay. Cuộc chiến này cô không được phép thua, vì phía sau cô là tính mạng của mẹ, sự thật của khoa học, và tương lai bình yên của đứa con gái nuôi mười năm qua.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!