Sợi Chỉ Bảo An
Tiếng gió rít qua những rặng tre già ở rìa vườn chuối Sóc Sơn nghe xào xạc như những tiếng thì thầm đầy đe dọa. Đặng Phương Chi cúi thấp người, đôi giày da bám đầy bùn đất đỏ nhão nhoét khẽ lún xuống nền đất trơn trượt. Phía sau cô, Đại úy Trần Thanh Lâm một tay giữ chặt bả vai cô, tay kia đặt hờ lên bao súng ngắn giấu dưới vạt áo khoác gió sẫm màu. Cả hai nín thở, lắng nghe tiếng động cơ gầm rú đầy uy lực của chiếc Ford Ranger đen sẫm ngoài cổng chính nhà bác sĩ Lê Huy. Tiếng còi xe kéo dài từng tràng phá vỡ sự yên bình của vùng ngoại ô bán sơn địa, như một lời cảnh cáo đanh thép từ Lê Văn Thịnh – gã tay sai trung thành của Nguyễn Thành Liêm.
“Nó đang quét đèn pha vào sân,” Lâm thì thầm sát tai Chi, hơi thở nóng hổi lẫn trong làn mưa bụi lạnh buốt. “Chúng ta phải đi lối đường mòn ven kênh bên kia đồi. Chiếc bán tải của tôi đỗ ở rặng bạch đàn cách đây năm trăm mét. Đi!”
Chi gật đầu, tay siết chặt chiếc túi xách bảo mật sát lồng ngực. Bên trong đó, ngoài cuốn sổ tay phương pháp giám định của người cha quá cố, còn có chiếc gọng kính cận mảnh mai đang giấu chiếc thẻ nhớ MicroSD chứa toàn bộ dữ liệu quét gốc chữ ký giả của Liêm. Lời thì thầm cuối cùng của bác sĩ Lê Huy trước khi khép sập cửa ngách vẫn còn vang vọng bên tai cô như một tiếng sét đánh thẳng vào tâm trí: *“Phôi giấy chứng sinh năm đó... thực chất không phải của năm hai ngàn mười bốn... Nó nằm trong lô phôi bị báo cáo thất lạc của phòng khám phụ sản An Sinh vào năm hai ngàn mười chín.”*
Nếu lời bác sĩ Huy là thật, thì toàn bộ tờ giấy chứng sinh mang tên Đặng Minh Khuê – vật chứng pháp lý duy nhất gắn kết cô và đứa con gái nuôi mười năm qua – là một cú lừa ngoạn mục được thực hiện lùi ngày. Liêm đã không chỉ giả mạo chữ ký của bác sĩ sản khoa; hắn đã dùng một phôi giấy được sản xuất sau đó cả nửa thập kỷ để hợp thức hóa một vụ bắt cóc từ năm 2014. Sự thật này quá tàn nhẫn, nhưng nó cũng là kẽ hở vật lý khổng lồ mà một kẻ ngạo mạn như Liêm không bao giờ ngờ tới dưới ánh sáng của khoa học hình sự.
Hai người lách qua những tán lá chuối ướt sũng nước mưa, bùn đất bắn lên gấu quần Chi lạnh ngắt. Khi tiếng còi xe của Thịnh nhỏ dần phía sau đồi, Lâm nhanh chóng mở cửa chiếc bán tải cũ, đẩy Chi vào ghế phụ rồi khởi động xe lao nhanh ra đường liên xã hướng về phía trung tâm Hà Nội. Chi ngồi lặng đi, đôi mắt hướng ra ngoài cửa sổ kính nhòe nước. Đầu óc cô đang vận hành với tốc độ cực hạn của một giám định viên chính cấp 3.
“Lâm này,” Chi đột ngột lên tiếng, giọng cô khản đặc vì lạnh và căng thẳng. “Chúng ta cần Phan Thanh Bình. Chỉ có anh ấy mới giúp tôi tiếp cận được danh mục mã số phôi giấy chứng sinh của Bộ Y tế phát hành năm hai ngàn mười bốn.”
Lâm bẻ lái tránh một chiếc xe tải ngược chiều, nhíu mày: “Bình là cán bộ Cục Lưu trữ Quốc gia, tính khí cực kỳ cứng nhắc và nguyên tắc. Hơn nữa, Chi này, cô đang bị đình chỉ công tác tại Viện Khoa học Hình sự. Trần Quốc Bảo chắc chắn đã báo cáo việc cô lén lút điều tra riêng. Nếu Bình giúp cô tra cứu tài liệu mật của Bộ Y tế mà không có công văn trưng cầu giám định chính thức từ cơ quan điều tra, anh ấy sẽ bị kỷ luật ngành ngay lập tức. Đây là một rào cản hành chính cực kỳ lớn.”
“Tôi biết,” Chi siết chặt hai bàn tay vào nhau, khớp xương trắng bệch. “Nhưng đây là con đường duy nhất. Công nghệ in ấn giấy tờ bảo an của Bộ Y tế thay đổi theo từng thời kỳ. Sợi bảo an, chất phát quang, thành phần xơ sợi gỗ... tất cả đều để lại dấu vết thời gian. Nếu tôi chứng minh được phôi giấy này được sản xuất sau năm hai ngàn mười bốn, toàn bộ hệ thống ngụy tạo của Liêm sẽ sụp đổ trước tòa sơ thẩm.”
***
Một tiếng rưỡi sau, chiếc bán tải của Lâm dừng lại ở một quán cà phê vắng vẻ nằm sâu trong ngõ nhỏ trên đường Đê La Thành. Phan Thanh Bình đã đợi sẵn ở chiếc bàn gỗ khuất sau giàn dây leo. Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xám tro cài kín cổ, mái tóc rẽ ngôi chỉn chu và đeo cặp kính gọng vuông nghiêm nghị. Trước mặt anh là một chiếc máy tính xách tay ThinkPad cũ và một tách trà lipton đã nguội ngắt.
“Chị Chi, anh Lâm,” Bình khẽ gật đầu khi thấy hai người bước vào với trang phục bám đầy bùn đất. Ánh mắt anh dừng lại ở vẻ mệt mỏi nhưng kiên định của Chi. “Tôi nghe nói về quyết định đình chỉ công tác của chị tại Viện. Trần Quốc Bảo đã gọi điện cho một số đầu mối bên Cục Lưu trữ để cảnh báo về việc chị có thể tìm cách tiếp cận hồ sơ cũ trái phép.”
Chi kéo ghế ngồi đối diện Bình, không vòng vo: “Bình, tôi không đến đây để nhờ anh trích lục hồ sơ trái phép. Tôi đến đây để nhờ anh cứu mạng một đứa trẻ mười tuổi. Con gái tôi – Đặng Minh Khuê – thực chất là nạn nhân của một vụ bắt cóc được hợp thức hóa bằng giấy tờ giả mạo từ mười năm trước.”
Bình khẽ đẩy gọng kính, nét mặt không giấu nổi sự chấn động, nhưng bản năng của một cán bộ lưu trữ lâu năm khiến anh nhanh chóng lấy lại vẻ phòng thủ hành chính: “Chị Chi, chị biết quy chế lưu trữ hành chính của chúng ta mà. Danh mục mã số phôi giấy chứng sinh năm hai ngàn mười bốn là tài liệu nghiệp vụ nội bộ của Bộ Y tế. Không có công văn đóng dấu đỏ của Cơ quan Cảnh sát Điều tra cấp quận trở lên, tôi không thể tự ý trích xuất dữ liệu. Nếu hệ thống ghi nhận tài khoản công vụ của tôi truy cập trái phép vào dải số sê-ri bảo mật đó, tôi sẽ bị đình chỉ công tác ngay ngày mai.”
“Tôi hiểu áp lực của anh,” Chi trầm giọng, cô rút từ trong túi xách ra bản ảnh chụp giấy chứng sinh của Minh Khuê – bản ảnh mà cô đã mạo hiểm mở két sắt của Liêm để chụp lại. “Nhưng anh hãy nhìn vào dãy số sê-ri in chìm ở mép trái tờ giấy này. Ký hiệu phôi là YT-2014-AS. Bác sĩ Lê Huy vừa tiết lộ cho tôi biết, phôi giấy này thuộc một lô phôi bị báo cáo thất lạc của phòng khám phụ sản An Sinh. Nếu chúng ta không xác định được dải số sê-ri này thực chất được sản xuất vào năm nào, Liêm sẽ dùng quyền lực luật sư của hắn và sự bảo trợ của Thẩm phán Trần Đình Thế để hợp thức hóa nó trước tòa sơ thẩm.”
Lâm bước lên một bước, đặt tay lên bàn: “Bình, tôi đang thụ lý một chuyên án đất đai liên quan đến Nguyễn Thành Liêm. Nhưng để ký được công văn trưng cầu giám định chính thức đối với phôi giấy này, tôi cần một cơ sở kỹ thuật ban đầu để thuyết phục lãnh đạo công an quận. Phó phòng Lê Huy Toàn đang tìm mọi cách cản trở tôi. Nếu cậu giúp chúng tôi xác minh nhanh dải sê-ri này bằng ghi chép cá nhân của cậu, tôi cam kết sẽ bảo mật tuyệt đối nguồn tin và hợp thức hóa nó bằng quyết định trưng cầu của chuyên án ngay khi có cơ hội.”
Phan Thanh Bình nhìn chằm chằm vào tờ ảnh chụp giấy chứng sinh. Đôi lông mày anh nhíu chặt lại. Sự giằng xé giữa một bên là quy chế hành chính cứng nhắc đã bảo vệ sự nghiệp của anh suốt mười hai năm qua, và một bên là lương tâm trước lời khẩn cầu của người đồng nghiệp chính trực đang bị dồn vào đường cùng. Tiếng lạch cạch của chiếc tủ lạnh cũ trong quán cà phê nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng.
Sau một hồi im lặng dài tưởng chừng như vô tận, Bình khẽ thở dài. Anh mở chiếc cặp da cũ, rút ra một chiếc ổ cứng di động WD được mã hóa phần cứng.
“Tôi không thể truy cập vào hệ thống máy chủ của Bộ lúc này,” Bình nói, giọng nhỏ nhưng dứt khoát. “Nhưng trong ổ cứng này, tôi có lưu giữ bản sao lưu danh mục phân bổ phôi giấy chứng sinh toàn quốc giai đoạn hai ngàn mười đến hai ngàn hai mươi do chính tay tôi biên soạn phục vụ đề tài nghiên cứu khoa học cấp Bộ năm ngoái. Tài liệu này chưa được công bố rộng rãi, nhưng nó là dữ liệu chuẩn xác nhất. Chúng ta cần một phòng thí nghiệm có thiết bị quang phổ để đối chiếu vật lý tờ giấy chứng sinh gốc của chị.”
“Phòng lab dự phòng của Nam,” Chi lập tức đứng dậy, ánh mắt cô sáng lên tia hy vọng đầu tiên sau những giờ phút trốn chạy nghẹt thở. “Nam đã chuẩn bị sẵn thiết bị ở đó.”
***
Phòng thí nghiệm dự phòng của Lê Hoài Nam nằm nép mình trong một ngõ nhỏ khuất nẻo trên đường Nguyễn Chí Thanh. Không gian nơi đây nhỏ hẹp, nồng nặc mùi hóa chất và dung môi hữu cơ. Trên chiếc bàn thí nghiệm bằng thép không gỉ, Lê Hoài Nam đang dùng bàn tay trái lóng ngóng hiệu chuẩn hệ thống quang học. Cánh tay phải của anh quấn băng gạc trắng xóa, vết bỏng rộp đỏ rát từ vụ cháy phòng lab chính hôm trước vẫn khiến anh khẽ nhăn mặt mỗi khi cử động mạnh.
“Mọi người đến rồi à?” Nam quay lại, gương mặt sạm đen vì thiếu ngủ lộ rõ vẻ mừng rỡ khi thấy Chi và Lâm bước vào an toàn. “Tôi đã thiết lập xong nguồn sáng cho máy quét. Cánh tay này hơi vướng víu, nhưng không sao, tôi vẫn vận hành được.”
“Cảm ơn anh, Nam,” Chi khẽ nói, lòng dâng lên một nỗi xúc động sâu sắc trước sự hy sinh vô điều kiện của người đồng nghiệp cũ.
Chi cẩn thận mở túi xách, đeo găng tay cao su chuyên dụng rồi rút tờ Giấy chứng sinh số 112 gốc mang tên Đặng Minh Khuê ra khỏi túi đựng vật chứng chống tĩnh điện ESD. Tờ giấy mỏng manh, hơi ngả vàng sau mười năm lưu trữ trong két sắt của Liêm, nhưng bề mặt giấy vẫn phẳng phiu, chưa hề có dấu vết rách nát.
Bình cũng mở chiếc hộp nhung mang theo, dùng nhíp gắp ra một tờ Phôi giấy chứng sinh Bộ Y tế năm 2014 chuẩn – mẫu phôi thật được anh trích lục từ kho lưu trữ nghiệp vụ của Cục Lưu trữ Quốc gia để làm mẫu đối chiếu tiêu chuẩn.
“Đây là phôi chuẩn được Bộ Y tế phát hành vào tháng Sáu năm hai ngàn mười bốn,” Bình giải thích, chỉ vào cấu trúc giấy dưới ánh sáng thường. “Giấy chứng sinh thật thời kỳ này được sản xuất bởi Nhà máy in tiền Quốc gia, sử dụng loại giấy không chứa chất làm sáng quang học để tăng tính bảo an. Sợi bảo an hóa học được trộn lẫn vào bột giấy trong quá trình xeo giấy, có mật độ thưa và phát quang màu xanh lam nhạt dưới ánh sáng tử ngoại.”
Chi gật đầu gật đầu. Cô cầm chiếc Đèn UV bước sóng kép cầm tay (254nm/365nm) mượn từ phòng lab của Nam lên. Thiết bị nhỏ gọn bằng kim loại đen, có hai nút bấm riêng biệt cho hai bước sóng cực tím khác nhau.
“Tôi sẽ bắt đầu quét ở bước sóng ba trăm sáu mươi lăm nanomet,” Chi nói, giọng cô lấy lại sự lạnh lùng, chuyên nghiệp của một chuyên gia giám định tài liệu pháp y thực thụ.
Nam tắt bớt hệ thống đèn trần của phòng lab. Căn phòng chìm vào bóng tối mờ ảo, chỉ còn ánh sáng xanh nhẹ hắt ra từ màn hình máy tính của Bình. Chi đặt hai tờ giấy song song trên khay mẫu: bên trái là phôi giấy chứng sinh chuẩn năm 2014 của Bình, bên phải là tờ giấy chứng sinh của bé Minh Khuê.
Chi nhấn nút kích hoạt bước sóng 365nm. Một luồng ánh sáng tím xanh huyền ảo phun ra từ đầu đèn quét, bao phủ lên bề mặt của cả hai tài liệu.
Ngay lập tức, một sự khác biệt vật lý kinh hoàng hiện ra trước mắt bốn người.
Tờ phôi giấy chuẩn năm 2014 bên trái phát quang một màu xanh lam dịu, mờ đục và tĩnh lặng. Trên bề mặt giấy, chỉ xuất hiện lác đác vài sợi bảo an hóa học siêu nhỏ, phát quang màu vàng nhạt và xanh dương với mật độ rất thưa thớt, đúng như mô tả kỹ thuật của Nhà máy in tiền thời kỳ đó.
Nhưng tờ giấy chứng sinh của Minh Khuê bên phải lại bùng lên một dải sáng rực rỡ, phát quang màu xanh lục huỳnh quang cực mạnh. Bề mặt giấy sáng lóa lên dưới tia cực tím, chứng tỏ nó chứa một hàm lượng chất làm sáng quang học (OBA - Optical Brightening Agents) cực cao.
“Nhìn vào mật độ sợi bảo an đi!” Nam thốt lên, chỉ ngón tay trái vào màn hình hiển thị phóng đại kết nối với camera hồng ngoại. “Mật độ sợi phát quang trên tờ giấy của Minh Khuê dày đặc hơn gấp ba lần mẫu chuẩn. Và màu sắc phát quang của sợi là màu đỏ ruby và xanh lá cây sáng – đây là công nghệ sợi bảo an đa sắc thế hệ mới!”
Chi di chuyển đèn quét sát hơn, đôi mắt sau tròng kính gọng mảnh của cô nheo lại, phân tích từng chi tiết nhỏ nhất: “Chất làm sáng quang học thế hệ mới này chỉ bắt đầu được các nhà máy giấy tại Việt Nam nhập khẩu và đưa vào quy trình sản xuất giấy bảo an từ cuối năm hai ngàn mười bảy để chống lại công nghệ làm giả bằng máy in phun màu. Giấy sản xuất năm hai ngàn mười bốn hoàn toàn không thể có đặc tính phát quang mạnh và đều màu như thế này.”
“Để chắc chắn hơn, tôi sẽ chuyển sang bước sóng ngắn hai trăm năm mươi tư nanomet,” Chi trầm giọng nói.
Cô nhấn nút chuyển đổi bước sóng trên thân đèn UV. Luồng ánh sáng tím tối hơn, mang năng lượng cao hơn hắt xuống bề mặt giấy.
Dưới bước sóng 254nm, phần mực in tiêu đề “CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM” trên tờ phôi chuẩn năm 2014 biến mất hoàn toàn, chứng tỏ nó sử dụng loại mực in offset thông thường không phát quang. Ngược lại, trên tờ giấy chứng sinh của Minh Khuê, dòng chữ tiêu đề bùng lên màu đỏ cam rực rỡ.
“Mực phát quang hồng ngoại!” Bình thốt lên, giọng anh run rẩy vì phấn khích lẫn kinh hoàng trước chứng cứ vật lý hiển hiện trước mắt. “Công nghệ in mực phát quang bước sóng ngắn này chỉ được Bộ Y tế áp dụng cho phôi giấy chứng sinh từ loạt phát hành tháng Tám năm hai ngàn mười tám trở đi nhằm ngăn chặn việc tẩy xóa hóa học. Chị Chi, tờ giấy này... tờ giấy chứng sinh ghi ngày mười lăm tháng mười năm hai ngàn mười bốn của con gái chị... thực chất được in trên phôi giấy sản xuất sau năm hai ngàn mười tám!”
Nỗi đau đớn và sự ghê tởm dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng Chi. Cô đứng thẳng người, tắt chiếc đèn UV cầm tay. Bóng tối của phòng lab dường như càng trở nên ngột ngạt hơn. Vậy là đã rõ. Nguyễn Thành Liêm đã ngụy tạo toàn bộ hồ sơ nhận nuôi con gái cô vào một thời điểm rất muộn sau này – ít nhất là sau năm 2018 – rồi dùng các mối quan hệ bẩn thỉu để chèn hồ sơ lùi ngày về năm 2014, biến vụ bắt cóc đứa trẻ sơ sinh thành một ca nhận nuôi hợp pháp mười năm trước.
“Bình,” Chi quay sang cán bộ lưu trữ, giọng cô đanh lại như thép nguội. “Hãy tra cứu mã số sê-ri trên tờ giấy này trong danh mục sao lưu của anh. Số sê-ri là: **AS-2019-0845**.”
Phan Thanh Bình nhanh chóng gõ phím máy tính. Tiếng quạt gió của chiếc ThinkPad kêu vù vù trong không gian tĩnh lặng. Anh cắm chiếc ổ cứng di động vào, khởi động phần mềm cơ sở dữ liệu đã được mã hóa. Những dòng số sê-ri, ngày cấp phát và đơn vị tiếp nhận chạy lướt qua màn hình với tốc độ chóng mặt dưới ánh mắt căng thẳng của cả bốn người.
Sau ba phút rà soát bộ lọc dữ liệu, Bình đột ngột dừng tay gõ phím. Ánh sáng xanh từ màn hình máy tính phản chiếu lên gương mặt đang dần đông cứng vì kinh ngạc của anh.
“Chị Chi... anh Lâm...” Bình cất tiếng, giọng anh lạc đi vì chấn động. “Tôi đã tìm thấy dải số sê-ri này rồi.”
“Nó thuộc lô phôi năm nào?” Lâm ghé sát vào màn hình, gặng hỏi.
Bình đẩy gọng kính, chỉ tay vào dòng dữ liệu được bôi đỏ trên màn hình hiển thị:
“Dải số sê-ri từ AS-2019-0800 đến AS-2019-1000... thực chất nằm trong lô phôi giấy chứng sinh do Bộ Y tế cấp phát cho Sở Y tế tỉnh Hà Tây cũ vào tháng Ba năm hai ngàn mười chín. Và điều kinh khủng nhất là... toàn bộ dải phôi này đã bị Sở Y tế tỉnh Hà Tây cũ báo cáo thất lạc vĩnh viễn trong một vụ mất trộm hồ sơ hành chính tại kho lưu trữ huyện Ba Vì vào tháng Sáu năm hai ngàn mười chín!”
Chiếc túi xách bảo mật trên tay Chi khẽ rơi xuống mặt bàn thí nghiệm bằng thép lạnh ngắt. Đầu óc cô như nổ tung trước thông tin định mệnh ấy.
Lô phôi giấy bị mất trộm năm 2019 tại Hà Tây cũ!
Điều này có nghĩa là Nguyễn Thành Liêm đã sở hữu dải phôi giấy bị mất trộm này, tự tay ký giả chữ ký của bác sĩ sản khoa Lê Huy lên đó, đóng con dấu giả của phòng khám An Sinh đã giải thể, rồi hợp thức hóa toàn bộ hồ sơ đăng ký khai sinh của bé Minh Khuê lùi ngày về năm 2014. Hắn đã thực hiện toàn bộ âm mưu này vào năm 2019 – thời điểm mà bé Minh Khuê đã được năm tuổi và bắt đầu bộc lộ những năng khiếu hội họa thiên bẩm giống hệt người mẹ ruột Vũ Ngọc Khuê.
“Đây là một bước đột phá công nghệ khổng lồ, Chi ạ!” Nam nắm chặt bả vai cô bằng bàn tay trái lành lặn, ánh mắt anh rực sáng dưới ánh đèn mờ. “Chúng ta không chỉ chứng minh được chữ ký giả; chúng ta đã cắt đứt hoàn toàn tính hợp pháp của phôi giấy tờ này. Liêm không thể giải thích được vì sao một tờ giấy chứng sinh năm hai ngàn mười bốn lại được in trên phôi giấy bị mất cắp năm hai ngàn mười chín tại Hà Tây!”
“Nhưng điều này cũng nghĩa là gì?” Lâm trầm giọng, gương mặt anh hiện rõ vẻ lo âu của một cảnh sát hình sự lão luyện. “Liêm đã có sự chuẩn bị cực kỳ tinh vi. Hắn biết rõ phôi giấy này là phôi mất cắp nên mới tự tin đối đầu với cô trước tòa sơ thẩm. Và nếu hắn phát hiện ra chúng ta đã tiếp cận được thông tin dải sê-ri bảo mật này...”
Lời của Lâm chưa kịp dứt thì chiếc điện thoại di động đặt trên bàn thí nghiệm của Chi đột ngột rung lên bần bật, màn hình hiển thị một số máy lạ không có trong danh bạ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!