Độc Tính Của Sự Im Lặng
“Ngắt nguồn! Mau lên!”
Tiếng hét của Lê Hoài Nam xé toạc bầu không khí đặc quánh mùi cồn của phòng thí nghiệm dự phòng. Cánh tay phải quấn băng gạc trắng xóa của anh vung lên, bất chấp vết bỏng rộp đỏ rát từ vụ cháy hôm trước đang co rút đau đớn, giật phăng phích cắm tổng của hệ thống máy chủ độc lập. Màn hình máy tính phụt tắt, kéo theo dải đèn LED cảnh báo màu đỏ chói cũng lịm dần vào bóng tối.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng nghẹt thở sau đó, chỉ còn tiếng mưa rào xối xả đập vào mái tôn bên ngoài ngõ phố Nguyễn Chí Thanh. Đặng Phương Chi đứng chôn chân giữa phòng sạch, chiếc kính lúp phân cực Peak 10X vẫn siết chặt trong lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh.
“Họ đã quét đến đâu rồi?” Chi hỏi, giọng cô run lên nhưng cố giữ sự điềm tĩnh của một nhà khoa học.
Nam tựa lưng vào mép bàn, thở dốc, tay trái ôm lấy cánh tay phải đang rỉ máu qua lớp băng gạc: “Nó đã chạm đến dải IP ngoại vi của khu vực này. Thằng hacker của Liêm rất mạnh. Chỉ cần chậm ba mươi giây nữa, vị trí chính xác của căn nhà này sẽ hiện lên trên bản đồ của Lê Văn Thịnh.”
Đại úy Trần Thanh Lâm bước nhanh từ phía cửa ngách vào, gương mặt sạm đen vì sương gió lộ rõ vẻ kiên quyết: “Chúng ta không thể ở lại đây lâu hơn. Thịnh đang cho người lùng sục các phòng lab tư nhân quanh quận Đống Đa. Chi, cô phải đi với tôi ngay bây giờ.”
“Còn tài liệu?” Chi nhìn xuống khay mẫu, nơi ba tờ bản thảo viết tay thời trẻ của Nguyễn Thành Liêm vừa được cô đối chiếu xong.
“Tôi đã sao lưu toàn bộ vào thẻ nhớ MicroSD trong gọng kính của cô,” Nam nói, khẽ gật đầu khích lệ. “Cả ảnh quét 3D chữ ký giả danh bác sĩ Huy lẫn biểu đồ phân tích góc hạ bút bốn mươi hai độ. Hãy mang nó đi. Đó là mạng sống của cô, và cũng là tương lai của bé Minh Khuê.”
***
Sáng hôm sau, một ngày thứ Sáu xám xịt và lạnh buốt của mùa đông Hà Nội. Chiếc xe bán tải cũ của Lâm chở Chi len lỏi qua những con đường đất đỏ gồ ghề của huyện Sóc Sơn, hướng về một vùng ngoại ô bán sơn địa hẻo lánh.
Chi ngồi ở ghế phụ, mắt đăm đăm nhìn ra ngoài cửa sổ kính mờ nước mưa. Đầu óc cô rối bời bởi những con số di truyền học và những nét mực hình học chồng chéo. Đặng Minh Khuê, đứa con gái mười tuổi cô yêu hơn sinh mạng, mang nhóm máu AB. Trong khi đó, cả cô và Nguyễn Thành Liêm đều mang nhóm máu O. Về mặt sinh học, đó là một nghịch lý tuyệt đối chứng minh hai người không thể là cha mẹ ruột của đứa trẻ. Và đêm qua, dưới kính hiển vi của Nam, cô đã tự tay chứng minh chữ ký của bác sĩ sản khoa Lê Huy trên tờ giấy chứng sinh năm 2014 thực chất là do chính Liêm ký giả.
“Bác sĩ Lê Huy hiện đang sống ẩn dật ở đây sau khi nghỉ hưu sớm,” Lâm vừa bẻ lái tránh một vũng nước lớn vừa nói. “Mười năm qua, ông ấy cắt đứt hoàn toàn liên lạc với giới y khoa Hà Nội. Tôi đã phải nhờ đến các mối quan hệ cũ trong ngành y tế mới tìm ra địa chỉ này. Nhưng Chi này, cô phải chuẩn bị tâm lý.”
“Tôi biết,” Chi khẽ thở dài, tay siết chặt chiếc túi xách chứa cuốn sổ tay phương pháp giám định của người cha quá cố. “Một người có y đức và uy tín như bác sĩ Huy lại chấp nhận im lặng trước việc chữ ký của mình bị lợi dụng để hợp thức hóa một vụ bắt cóc trẻ em suốt mười năm... Chắc chắn phải có một sợi dây ràng buộc cực kỳ khủng khiếp.”
“Sợi dây đó mang tên Nguyễn Thành Liêm,” Lâm trầm giọng. “Liêm không bao giờ đi đêm mà không chuẩn bị sẵn xích khóa cổ đối phương.”
Chiếc xe dừng lại trước một ngôi nhà cấp bốn nhỏ nằm nép mình sau giàn hoa giấy rụng gần hết lá. Không gian xung quanh tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió rít qua những rặng tre già. Chi bước xuống xe, kéo cao cổ chiếc áo khoác gió sẫm màu, hít một hơi thật sâu để lấy lại sự kiên định của một giám định viên tư pháp chính cấp 3. Cô không còn thẻ ngành bên người, cô đang đứng đây với tư cách một người mẹ đi đòi lại sự thật cho con gái mình.
Chi gõ cửa. Ba tiếng gõ khô khốc vang lên.
Một lát sau, cánh cửa gỗ sờn cũ từ từ mở ra. Một ông lão dáng người nhỏ nhắn, mái tóc bạc phơ và đôi mắt có phần nghễnh ngãng bước ra. Ông mặc chiếc áo sơ mi trắng giản dị nhưng phẳng phiu, toát lên phong thái của một trí thức cũ. Đó chính là Bác sĩ Lê Huy.
“Các cháu tìm ai?” giọng ông run run, khàn đục.
“Cháu chào bác,” Chi cúi đầu lễ phép, cố gắng giữ giọng ôn hòa nhất có thể. “Cháu là Đặng Phương Chi, giám định viên của Viện Khoa học Hình sự. Cháu đến đây để hỏi bác về một hồ sơ y khoa năm hai ngàn mười bốn tại phòng khám sản An Sinh.”
Nghe đến ba chữ “phòng khám An Sinh”, cơ mặt của bác sĩ Huy đột ngột co rút lại. Đôi bàn tay gầy guộc đang vịn vào cánh cửa khẽ run lên. Ông định khép cửa lại ngay lập tức, nhưng Lâm đã nhanh chân bước lên một bước, dùng bả vai rắn rỏi chặn nhẹ vào mép cửa.
“Bác sĩ Huy, chúng tôi không đến đây để gây rắc rối,” Lâm ôn tồn nói, rút tấm thẻ cảnh sát hình sự ra trước mặt ông lão. “Chúng tôi đến để bảo vệ bác, và bảo vệ một đứa trẻ mười tuổi đang là nạn nhân của một đường dây làm giả giấy tờ tư pháp.”
Bác sĩ Huy nhìn tấm thẻ ngành của Lâm, rồi nhìn vào ánh mắt kiên định nhưng đầy khẩn thiết của Chi. Ông khẽ thở dài, bờ vai chùng xuống như thể vừa phải gánh thêm một quả tạ ngàn cân.
“Vào nhà đi,” ông lão nói nhỏ, quay lưng bước vào trong.
Căn nhà nhỏ bày trí đơn sơ nhưng ngăn nắp. Trên chiếc bàn trà bằng tre cũ, bác sĩ Huy rót hai chén nước chè xanh nóng hổi khói bay nghi ngút. Chi không uống nước, cô chậm rãi mở túi xách, lấy ra bản ảnh giám định phóng đại chữ ký trên giấy chứng sinh của Minh Khuê và đặt phẳng phiu lên bàn.
“Bác sĩ Huy, bác hãy nhìn vào đây,” Chi chỉ vào bức ảnh đen trắng được phóng đại 120 lần dưới kính hiển vi lập thể Zeiss. “Đây là chữ ký mang tên bác trên Giấy chứng sinh số 112 cấp ngày mười lăm tháng mười năm hai ngàn mười bốn. Cháu muốn bác xác nhận một điều: Đây có phải là chữ ký do chính tay bác ký không?”
Bác sĩ Huy nheo mắt, đeo chiếc kính lão gọng tròn vào rồi cúi sát xuống bức ảnh. Chỉ mất chưa đầy ba giây để ông nhận ra sự thật. Gương mặt ông tái nhợt đi dưới ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn tuýp. Ông vội vàng né tránh ánh mắt của Chi, đẩy bức ảnh ra xa.
“Tôi già rồi... mắt mũi kém, trí nhớ cũng không còn minh mẫn,” bác sĩ Huy run rẩy nói, giọng đầy vẻ trốn tránh. “Mười năm trước tôi đỡ đẻ hàng nghìn ca, làm sao nhớ nổi một chữ ký trên tờ giấy lộn này.”
“Bác nhớ rõ hơn ai hết, thưa bác sĩ,” Chi không để ông thoái lui. Cô lập tức đặt ba tờ bản thảo viết tay thời trẻ của Nguyễn Thành Liêm cạnh bức ảnh chữ ký giả. “Dưới kính hiển vi hình sự, chữ ký này không phải được ký bằng một nét lưu loát tự nhiên của một bác sĩ sản khoa bận rộn. Nó được vẽ lại chậm chạp bằng bàn ánh sáng. Hãy nhìn vào góc hạ bút bốn mươi hai độ này, thói quen thắt nút hình elip dẹt ở nét hất chữ 'y' và đặc biệt là điểm đứt nét vô hình không phẩy hai milimet trước khi kéo nét chữ 'u'. Tất cả những đặc điểm động học tiềm thức này trùng khớp một trăm phần trăm với thói quen viết tay của Nguyễn Thành Liêm – chồng cháu.”
Bác sĩ Huy nấc lên một tiếng nghẹn ngào. Ông đan chặt mười đầu ngón tay vào nhau, đầu gối run lên bần bật dưới gầm bàn.
“Bác sĩ Huy,” Chi tiến sát lại gần ông lão, giọng cô run rẩy vì xúc động nhưng đanh thép. “Mười năm qua, cháu đã nuôi nấng bé Đặng Minh Khuê như con ruột của mình. Cháu đã dồn hết tình yêu thương của một người mẹ mất con để bảo bọc nó. Nhưng giờ đây cháu phát hiện ra, toàn bộ cuộc đời của con gái cháu đã bị chồng cháu ngụy tạo dưới bàn ánh sáng. Mẹ ruột của con bé – cô Vũ Ngọc Khuê – đã mòn mỏi đi tìm con suốt mười năm qua trong nghèo khổ và u uất. Bác là một bác sĩ sản khoa, bác đã trực tiếp đỡ đẻ cho hàng vạn sinh linh, bác có thể nhắm mắt làm ngơ trước nỗi đau tột cùng của hai người mẹ sao?”
“Tôi... tôi không thể nói!” bác sĩ Huy đột ngột đứng phắt dậy, gương mặt khắc khổ đầy vẻ hoảng loạn và dằn vặt. “Cậu đừng ép tôi! Cậu Liêm là ân nhân của gia đình tôi. Nếu không có cậu ấy, con trai tôi đã phải ngồi tù, bản thân tôi đã thân bại danh liệt từ mười năm trước rồi!”
Lâm lập tức đứng dậy, đặt tay lên vai ông lão để trấn an: “Bác sĩ Huy, bác đang nói về vụ án tranh chấp đất đai và cáo buộc vi phạm quy trình y tế của bác vào năm hai ngàn mười ba đúng không?”
Bác sĩ Huy sững sờ nhìn Lâm: “Các cháu... các cháu biết cả rồi?”
“Cháu đã nghiên cứu hồ sơ lưu trữ cũ của Liêm,” Chi nói, ánh mắt cô xoáy sâu vào tâm can ông lão. “Năm hai ngàn mười ba, bác bị một doanh nghiệp bất động sản cấu kết với chính quyền địa phương vu khống vi phạm quy trình đỡ đẻ gây hậu quả nghiêm trọng nhằm tịch thu khu đất vườn của gia đình bác. Nguyễn Thành Liêm đã xuất hiện như một vị cứu tinh, bào chữa miễn phí cho bác và giúp con trai bác thoát khỏi vòng lao lý. Hắn đã dùng danh nghĩa chính nghĩa để ban phát ơn huệ cho bác.”
Chi đứng dậy, đối diện thẳng với bác sĩ Huy:
“Nhưng bác có biết cái giá của ơn huệ đó là gì không? Là sự im lặng của bác trước một tội ác bắt cóc trẻ em mười năm sau! Liêm đã tính toán trước tất cả. Hắn cứu bác để biến bác thành một quân bài dự phòng, một cái tên câm lặng để hắn tự ý làm giả chữ ký trên giấy chứng sinh của một đứa trẻ bị cướp đoạt. Bác nghĩ mình đang trả ơn, nhưng thực chất bác đang đồng lõa với một con quỷ để hủy hoại cuộc đời của một đứa trẻ vô tội!”
Những lời nói của Chi như những nhát búa đập tan lớp vỏ bọc phòng thủ cuối cùng của bác sĩ Huy. Ông lão sụp xuống chiếc ghế tre, hai tay ôm lấy mặt khóc nấc lên như một đứa trẻ. Nỗi dằn vặt lương tâm bị đè nén suốt mười năm qua giờ đây vỡ òa ra theo những giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo.
“Tôi sai rồi... tôi thực sự sai rồi...” ông lão nghẹn ngào. “Năm đó, cậu Liêm mang đến cho tôi một tờ giấy chứng sinh trống, yêu cầu tôi ký tên vào để hợp thức hóa một ca sinh khó ngoài ý muốn của một người quen. Tôi đã từ chối vì quy trình y tế không cho phép ký khống. Nhưng cậu ấy nhìn tôi, nhắc lại vụ án năm hai ngàn mười ba, nhắc lại tương lai của con trai tôi... Tôi đã yếu lòng nhắm mắt cho qua. Tôi không ngờ... tôi không ngờ đó lại là một vụ bắt cóc trẻ em...”
“Vậy bác đã ký khống vào tờ giấy đó?” Lâm gặng hỏi khẩn cấp.
“Không!” bác sĩ Huy lắc đầu lia lịa. “Tôi đã không ký! Dù bị ép buộc, tôi vẫn giữ lại một chút lương tâm cuối cùng. Tôi đã từ chối ký trực tiếp vào tờ phôi đó. Nhưng cậu Liêm... cậu ấy đã lén lấy đi một tờ phôi giấy chứng sinh trống có đóng dấu đỏ của phòng khám An Sinh từ ngăn bàn làm việc của tôi khi tôi ra ngoài.”
Chi giật mình, cô nhìn sang Lâm: “Nghĩa là Liêm đã tự tay ăn cắp phôi giấy chứng sinh thật có dấu đỏ khống, rồi sau đó tự tay ký giả chữ ký của bác sĩ Huy?”
“Đúng thế,” bác sĩ Huy khóc không thành tiếng. “Chữ ký đó hoàn toàn là giả mạo. Tôi chưa từng đặt bút ký vào tờ giấy chứng sinh nào mang tên Đặng Minh Khuê cả!”
“Bác sĩ Huy, cháu khẩn thiết xin bác đứng ra làm chứng chống lại Liêm trước tòa sơ thẩm sắp tới,” Chi quỳ xuống bên cạnh ông lão, nắm chặt lấy bàn tay gầy guộc của ông. “Chỉ có lời khai trực tiếp của bác mới có thể bẻ gãy tính chân thực của tờ giấy chứng sinh giả này vĩnh viễn.”
Bác sĩ Huy nhìn Chi, đôi mắt ông hiện lên nỗi sợ hãi tột cùng. Ông định gật đầu đồng ý, nhưng đúng lúc này, tiếng động cơ gầm rú đột ngột vang lên từ phía ngoài cổng gỗ.
Lâm lập tức áp sát vào khe cửa sổ nhìn ra ngoài. Sắc mặt anh biến đổi nhanh chóng.
Một chiếc xe bán tải Ford Ranger màu đen sẫm không biển số – chính là chiếc xe đã bám đuôi Chi trên đường đê Yên Phụ hôm trước – đang lẳng lặng đỗ xịch ngay trước cổng nhà bác sĩ Huy. Kính xe hạ xuống một nửa, lộ ra gương mặt lạnh lùng, tàn nhẫn của Lê Văn Thịnh. Hắn không bước xuống xe, chỉ đặt tay lên vô lăng, nhìn thẳng vào căn nhà cấp bốn và nhấn một hồi còi dài, inh ỏi như một tiếng kèn tử thần cảnh báo.
Tiếng còi xe rú vang trong không gian yên tĩnh của vùng ngoại ô khiến bác sĩ Huy hoảng loạn tột độ. Ông lão giật phăng tay mình ra khỏi tay Chi, gương mặt cắt không còn giọt máu.
“Họ đến rồi! Người của cậu Liêm đến rồi!” ông lão hét lên trong sự sợ hãi tột cùng. “Các cháu đi đi! Mau đi đi! Tôi không biết gì cả, tôi không làm chứng gì hết! Xin hãy để cho gia đình tôi được yên thân!”
Bác sĩ Huy điên cuồng đẩy Chi và Lâm ra phía cửa sau của căn nhà sàn dẫn ra lối vườn chuối hẻo lánh. Chi cố gắng níu kéo trong vô vọng: “Bác sĩ Huy! Xin bác hãy nghĩ đến đứa trẻ!”
Nhưng nỗi sợ hãi trả thù vật lý từ thế lực của Liêm đã đè bẹp hoàn toàn chút dũng khí vừa nhen nhóm của ông lão. Ông dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh Chi ra ngoài cửa ngách, hai tay run rẩy khóa chặt chốt cửa sắt bên trong.
Trước khi cánh cửa gỗ lim dày cộp khép lại hoàn toàn, bác sĩ Huy áp sát gương mặt nhợt nhạt qua khe cửa nhỏ, thì thầm vào tai Chi bằng một giọng nói run rẩy nhưng chứa đựng manh mối sinh tử cuối cùng:
“Phôi giấy... phôi giấy chứng sinh năm đó... thực chất không phải của năm hai ngàn mười bốn... Nó nằm trong lô phôi bị báo cáo thất lạc của phòng khám phụ sản An Sinh...”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!