Nhạc nềnShizima

Dấu Vết Tiềm Thức

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng giày cao gót của Đặng Phương Chi gõ đều đặn, lạnh lùng trên hành lang vắng lặng của Viện Khoa học Hình sự. Phía sau cô, cánh cửa phòng họp số 1 khép lại, để lại Trần Quốc Bảo với nụ cười đắc ý và tấm thẻ ngành giám định viên nằm trơ trọi trên bàn gỗ lim. Chi không ngoảnh đầu. Dưới làn mưa phùn buốt giá của đêm Hà Nội, cô bước thẳng vào chiếc xe sedan màu xám của Đại úy Trần Thanh Lâm đang nổ máy đợi sẵn ở sân Viện.


"Cô ổn chứ, Chi?" Lâm lo lắng hỏi khi thấy gương mặt cô nhợt nhạt dưới ánh đèn cao áp.


"Tôi ổn. Đến phòng thí nghiệm dự phòng của Nam đi," Chi đáp, giọng nói bình thản đến đáng sợ. Cô đưa tay lên gọng kính cận mảnh dẻ của mình, nơi chiếc thẻ nhớ MicroSD chứa toàn bộ dữ liệu quét gốc vẫn nằm an toàn trong khe nhựa siêu nhỏ. Ở gấu chiếc áo khoác gió sẫm màu cô đang mặc, ba tờ bản thảo viết tay thời trẻ của Nguyễn Thành Liêm mà cô mạo hiểm lấy từ Thái Bình vẫn được khâu kín kẽ.


Chiếc xe lao đi trong màn mưa, rẽ vào một con ngõ rộng trên đường Nguyễn Chí Thanh rồi dừng trước một tòa nhà ba tầng không biển hiệu. Đây là cơ sở dự phòng của Lê Hoài Nam, được dựng lên sau khi phòng lab chính của anh bị phóng hỏa. Bước vào trong, mùi cồn sát trùng và dầu máy quét quen thuộc khiến Chi lấy lại sự tập trung. Lê Hoài Nam bước ra đón họ, cánh tay phải của anh vẫn quấn băng gạc trắng xóa, vết bỏng rộp đỏ rát từ vụ cháy hôm trước vẫn khiến anh nhíu mày mỗi khi cử động.


"Mọi thứ đã chuẩn bị xong," Nam nói, dùng tay trái chỉ vào chiếc kính hiển vi lập thể Zeiss và hệ thống máy tính độc lập đặt giữa phòng sạch. "Thiết bị ở đây không tối tân bằng Viện, nhưng đủ để cô làm việc mà không bị ai dòm ngó."


Chi khẽ gật đầu. Cô cởi chiếc áo khoác gió, dùng một chiếc dao mổ vô trùng khéo léo rạch từng đường chỉ khâu ở gấu áo. Ba tờ giấy nháp ố vàng, loang lổ vết bụi của chiếc hòm sắt cũ ở quê Thái Bình được lấy ra, phẳng phiu đặt lên khay mẫu. Đó là những trang viết tay thời sinh viên của Nguyễn Thành Liêm, chứa đựng những dòng ghi chép luật học và cả những nét chữ tập viết nguệch ngoạc.


Chi ngồi xuống trước bàn làm việc, bật máy tính cá nhân lên. Cô định truy cập vào phần mềm phân tích động lực học chữ viết tự động của Viện để đối chiếu nhanh. Nhưng ngay khi cô nhập mã công vụ, màn hình lập tức hiển thị dòng chữ đỏ chói: *"Tài khoản bị tạm khóa. Quyền truy cập bị từ chối do đang trong thời gian đình chỉ công tác."*


Chi siết chặt nắm tay. Trần Quốc Bảo và Thẩm phán Thế đã ra tay quá nhanh. Chúng muốn cắt đứt mọi công cụ khoa học của cô.


"Để tôi giúp," Nam bước đến, nhưng Chi ngăn lại.


"Không cần đâu Nam. Phần mềm chỉ là công cụ hỗ trợ. Cha tôi từng dạy, mắt của một giám định viên mới là thấu kính chính xác nhất. Tôi sẽ giám định thủ công."


Chi mở cuốn sổ tay phương pháp giám định của người cha quá cố, đặt bên cạnh khay mẫu. Cô cầm chiếc kính lúp phân cực Peak 10X – kỷ vật duy nhất còn lại của cha – đưa sát lên mắt, bắt đầu bước vào thế giới của những nét mực câm lặng nhưng chứa đựng sự thật tàn nhẫn.


Chi đặt ba tờ bản thảo thời trẻ của Liêm và bản ảnh chụp độ phân giải cao của chữ ký giả danh Bác sĩ Lê Huy trên tờ giấy chứng sinh của Minh Khuê cạnh nhau dưới nguồn sáng lạnh. Cô bắt đầu thực hiện kỹ thuật định vị thói quen thắt nút chữ 'g' và 'y'.


Trong khoa học hình sự, chữ viết tay không đơn thuần là những ký tự vô hồn, nó là sự phản ánh của hệ thần kinh vận động và thói quen tiềm thức được hình thành qua hàng chục năm. Một kẻ cố ý làm giả chữ ký của người khác có thể bắt chước hình dáng bên ngoài của nét chữ, nhưng họ không bao giờ làm giả được áp lực ngòi bút, góc hạ bút và đặc biệt là thói quen thắt nút ở các chữ cái có nét kéo dài dưới dòng kẻ.


Chi quan sát chữ 'y' trong chữ ký giả của bác sĩ Huy. Nét hất ngược lên tạo thành một vòng thắt nút elip dẹt, kéo dài một khoảng bằng đúng 1.2 lần chiều cao thân chữ chính trước khi kết thúc bằng một điểm dừng bút đọng mực nhẹ. Cô chuyển kính lúp sang tờ bản thảo thời trẻ của Liêm. Trên trang giấy nháp năm 2004, chữ 'y' trong từ "lý luận" cũng mang một vòng thắt nút elip dẹt y hệt, góc hạ bút nghiêng đúng 42 độ so với đường kẻ ngang.


Chi dùng thước đo góc chuyên dụng của cha, tỉ mỉ đo đạc từng nét nối. Góc hạ bút của chữ ký giả: 42 độ. Góc hạ bút của bản thảo Liêm: 42.5 độ. Sự sai lệch chỉ nằm trong khoảng 0.5 độ – hoàn toàn nằm trong giới hạn sai số tự nhiên của cùng một người viết ở các thời điểm khác nhau.


"Nhìn vào đây đi Nam, Lâm," Chi cất giọng, nhưng luồng hơi thở của cô nghẹn lại nơi cổ họng. Cô chỉ vào màn hình hiển thị phóng đại từ kính lúp. "Hãy nhìn vào nét nối giữa chữ 'H' và chữ 'u' trong chữ ký giả danh bác sĩ Huy. Người viết có một thói quen tiềm thức là luôn nhấc nhẹ ngòi bút lên một khoảng 0.2 milimet trước khi kéo nét hất của chữ 'u'. Đây là lỗi đứt nét vô hình mà mắt thường không thể thấy. Và hãy nhìn vào tờ bản thảo này của Liêm... hắn cũng có thói quen nhấc bút ở đúng vị trí đó khi viết các tổ hợp chữ có âm 'uy'."


Lê Hoài Nam nhìn vào màn hình, gương mặt anh biến sắc: "Trùng khớp hoàn toàn về đặc điểm động học nét vẽ. Không thể có hai người khác nhau sở hữu cùng một tổ hợp thói quen tiềm thức kỳ lạ này. Chi... chữ ký của bác sĩ sản khoa Lê Huy trên giấy chứng sinh thực chất chính là do Nguyễn Thành Liêm tự tay ký giả."


Lâm đứng bên cạnh, trầm ngâm quan sát biểu đồ hình học mà Chi vừa vẽ ra giấy đối chiếu. Anh khẽ thở dài: "Vậy là mười năm trước, Liêm đã tự tay chuẩn bị tờ giấy chứng sinh giả này để hợp thức hóa việc nhận nuôi bé Minh Khuê. Hắn đã tính toán từng bước một cách hoàn hảo."


Nước mắt Chi đột ngột rơi xuống, làm nhòe đi một góc bản ảnh giám định trên bàn. Lồng ngực cô đau nhói như bị hàng vạn mũi kim đâm vào. Người đàn ông cô đã yêu thương, người cha mẫu mực của con gái cô, hóa ra lại là một kẻ lừa đảo chuyên nghiệp, một con quỷ ngụy trang hoàn hảo dưới lớp áo luật sư chính trực. Hắn đã ngồi trong phòng làm việc kín, dùng bàn ánh sáng để đồ lại từng nét chữ của bác sĩ Huy, tỉ mỉ rèn luyện cách làm giả để cướp đi một đứa trẻ từ tay người mẹ ruột của nó.


Đúng lúc sự dằn vặt nội tâm của Chi đạt đến đỉnh điểm, chiếc điện thoại phụ của Lâm đặt trên bàn đột ngột rung lên dồn dập. Là cuộc gọi từ một số máy lạ.


Lâm bật loa ngoài. Giọng nói hốt hoảng, thì thầm của Nguyễn Hoài Thương vang lên từ đầu dây bên kia:


"Anh Lâm... chị Chi có ở đó không? Trần Quốc Bảo đang ở Viện. Anh ta vừa lục soát toàn bộ bàn làm việc của chị Chi và đang giữ em lại trong phòng lưu trữ hồ sơ. Anh ta liên tục dò hỏi về nơi chị Chi đang ẩn náu và dọa sẽ báo cáo kỷ luật đuổi việc em nếu em không khai ra địa chỉ phòng lab của anh Nam!"


Chi giật mình, cô lau nhanh giọt nước mắt, áp sát vào điện thoại: "Thương! Em tuyệt đối không được nói gì cả. Hãy bảo em không biết gì hết."


"Em biết rồi chị Chi... nhưng em sợ anh ta sẽ dùng quyền lực của Thẩm phán Thế để ép ban giám đốc khám xét nhà riêng của em..." Giọng Thương run rẩy rồi đột ngột cúp máy.


Cùng lúc đó, trên màn hình máy tính của Nam, một bảng cảnh báo đỏ rực liên tục nhấp nháy. Nam lao lại bàn điều khiển, tay trái gõ phím thoăn thoắt:


"Chết tiệt! Có một cuộc tấn công mạng đang nhắm vào hệ thống IP của phòng lab này. Là một giao thức quét cổng (port scanning) cường độ cao từ một địa chỉ IP ẩn danh. Liêm đã thuê hacker mũ đen bắt đầu quét định vị số của chúng ta thông qua tín hiệu kết nối di động của Thương hoặc của cô, Chi ạ!"


Bầu không khí trong phòng thí nghiệm dự phòng lập tức đông cứng lại. Mối đe dọa công nghệ mới đang áp sát, vòng vây của Liêm và Bảo đang siết chặt lấy họ từ mọi hướng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!