Nhạc nềnShizima

Bản Án Đình Chỉ Công Tác

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa phùn rả rích bên ngoài biệt thự Tây Hồ như hòa cùng bầu không khí ngột ngạt, đông cứng bên trong phòng làm việc tầng hai. Ánh đèn vàng nhạt từ chiếc đèn bàn đọc sách cổ điển hắt lên những gương mặt đang đối đầu nhau trong một khoảng cách nghẹt thở. Cánh cửa gỗ lim vừa khép lại với tiếng chốt khóa cơ học lạnh ngắt từ bên ngoài, nhưng giờ đây, kẻ khóa cửa lại đang đứng ngay trong phòng, đối diện với Đặng Phương Chi bằng một vẻ bảnh bao, lịch lãm nhưng đầy dã tâm.


Nguyễn Thành Liêm chậm rãi tháo chiếc kính gọng vàng, rút khăn lụa trong túi áo vest ra lau. Bên cạnh hắn, bác sĩ tâm thần giả Lê Thị Hòa lặng lẽ mở chiếc hộp y tế bằng nhựa chuyên dụng. Tiếng lách cách của những ống tiêm thủy tinh và mùi cồn sát trùng nồng nặc lập tức xộc vào mũi Chi, kích hoạt bản năng tự vệ tột cùng của một giám định viên pháp y vốn quen thuộc với các hiện trường tội ác.


"Chi à, em đừng kích động," Liêm cất giọng trầm ấm, thứ giọng điệu ngọt ngào mà hắn vẫn dùng để thao túng các bồi thẩm đoàn tại tòa án. "Sức khỏe tâm thần của em dạo này không ổn định. Việc em tự ý bỏ về quê, rồi lục lọi những hồ sơ cũ từ mười năm trước... tất cả là biểu hiện của chứng hoang tưởng di chứng sau sinh. Bác sĩ Hòa ở đây để giúp em tĩnh tâm."


Bác sĩ Hòa đưa tay rút một ống Haloperidol – loại thuốc an thần liều cao chuyên dùng để ức chế hệ thần kinh trung ương – rồi từ từ cắm mũi kim vào lọ thủy tinh. Chi nhìn chằm chằm vào giọt dịch lỏng trong suốt đang được hút dần vào ống tiêm. Đầu óc cô hoạt động với tốc độ cực hạn. Cô hiểu rõ âm mưu của chồng: chỉ cần mũi tiêm này găm vào bắp tay cô, hoạt chất hướng thần sẽ làm tê liệt khả năng tư duy logic của cô trong nhiều ngày, tạo ra các triệu chứng ảo giác giả tạo để Liêm hợp thức hóa bệnh án tâm thần trước tòa, vĩnh viễn tước đi năng lực hành vi dân sự và tư cách giám định viên của cô.


Chi lùi lại một bước, lưng cô áp sát vào cạnh bàn gỗ lim, nơi ngăn kéo chứa cuốn sổ tay phương pháp giám định của người cha quá cố đang nằm im lìm. Cô hít một hơi thật sâu, giữ cho giọng nói của mình không hề run rẩy, lạnh lùng và sắc bén như một phán quyết pháp lý:


"Chị Hòa, chị là bác sĩ chuyên khoa tâm thần thuộc biên chế phòng khám tư nhân Lê Hòa. Tôi yêu cầu chị dừng ngay hành động đó lại. Theo quy định của Luật Khám bệnh, chữa bệnh hiện hành của Việt Nam, việc tự ý áp dụng biện pháp cưỡng chế y tế và tiêm thuốc hướng thần nhóm A tại nhà riêng mà không có bệnh án lâm sàng được phê duyệt bởi hội đồng y khoa, không có sự đồng ý bằng văn bản của người bệnh hoặc người giám hộ hợp pháp là hành vi vi phạm pháp luật nghiêm trọng. Nếu chị ấn chiếc pít-tông đó, tôi sẽ khởi kiện chị tội 'Cố ý gây thương tích' theo Điều 134 Bộ luật Hình sự với tình tiết tăng nặng là lợi dụng nghề nghiệp để đầu độc người khác. Thẻ hành nghề y của chị sẽ bị thu hồi vĩnh viễn trước khi chị kịp rời khỏi căn biệt thự này."


Động tác của bác sĩ Hòa đột ngột khựng lại. Bà ta liếc nhìn Liêm với vẻ do dự rõ rệt. Sự điềm tĩnh và những lập luận pháp lý chuẩn xác của Chi hoàn toàn nằm ngoài kịch bản về một người vợ đang hoảng loạn, điên dại vì trầm cảm.


Liêm nheo mắt, nụ cười giả tạo trên môi hắn nhạt đi, thay vào đó là một tia nhìn sắc lạnh: "Chi, em nghĩ những lời dọa dẫm đó có tác dụng sao? Ở đây không có ai chứng kiến cả. Anh là chồng em, anh có quyền yêu cầu hỗ trợ y tế khẩn cấp cho vợ mình."


"Anh nghĩ không có ai chứng kiến?" Chi khẽ nhếch mép, cô chỉ tay thẳng vào chiếc ổ cắm điện âm tường dưới gầm bàn làm việc – nơi lỗ cắm thứ ba đang ẩn giấu chiếc camera siêu nhỏ ngụy trang mà Liêm đã lén lắp đặt. "Nguyễn Thành Liêm, chiếc camera ẩn ngụy trang ổ cắm điện kia đang truyền hình ảnh thời gian thực về điện thoại của anh, và nó cũng đang lưu trữ dữ liệu trực tuyến trên đám mây. Toàn bộ hành vi cưỡng chế tiêm thuốc trái phép của anh và chị Hòa đang được ghi lại không thiếu một chi tiết. Nếu các người ra tay, đoạn video đó sẽ là bằng chứng đanh thép nhất gửi thẳng đến Cơ quan Điều tra Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao về tội giam giữ người trái pháp luật và hành hung cán bộ tư pháp. Anh muốn đánh cược danh tiếng của một luật sư ngôi sao để đổi lấy một bản án hình sự sao?"


Sự im lặng bao trùm căn phòng. Gương mặt lịch lãm của Liêm giật mạnh một cái. Hắn không ngờ Chi đã phát hiện ra chiếc camera ẩn từ trước và biến chính công cụ giám sát của hắn thành lá chắn tự vệ cho cô. Bác sĩ Hòa vội vàng hạ ống tiêm xuống, giọng run rẩy: "Anh Liêm... tôi nghĩ chúng ta cần đưa chị ấy đến bệnh viện làm thủ tục hội chẩn đúng quy trình hành chính. Tiêm ở đây... rủi ro pháp lý quá lớn, tôi không thể gánh vác nổi."


Liêm siết chặt nắm tay, định bước lên tự mình khống chế Chi. Đúng lúc sự căng thẳng vật lý sắp sửa bùng nổ, tiếng chuông cổng biệt thự đột ngột reo vang liên hồi. Tiếng chuông dồn dập, kéo dài cắt nát bầu không khí nghẹt thở trong phòng làm việc, theo sau là tiếng đập cửa rầm rầm dứt khoát từ phía sảnh dưới.


"Yêu cầu chủ hộ mở cửa để thực hiện kiểm tra hành chính khẩn cấp!"


Giọng nói dõng dạc, đầy uy lực của một chiến sĩ cảnh sát vang lên qua hệ thống loa đàm thoại ngoài cổng biệt thự. Chi nhận ra giọng nói đó – là Đại úy Trần Thanh Lâm.


Liêm cau mày, hắn nhìn Chi đầy căm phẫn rồi ra lệnh cho Hòa giấu ống tiêm vào túi xách. Hắn nhanh chóng đi xuống lầu để đối phó, Chi cũng lập tức bám sát phía sau, cô không muốn bị bỏ lại một mình trên tầng hai với gã tay sai Lê Văn Thịnh đang túc trực ở hành lang.


Khi cánh cửa chính biệt thự mở ra, Đại úy Lâm bước vào sảnh với chiếc thẻ ngành cảnh sát hình sự cầm trên tay, đi bên cạnh anh là hai chiến sĩ công an phường mặc cảnh phục nghiêm trang và bác tổ trưởng tổ dân phố khu phố Tây Hồ.


"Chào các đồng chí công an, chào bác tổ trưởng," Liêm nhanh chóng lấy lại vẻ ôn hòa lịch thiệp thường ngày, đứng chắn trước lối lên cầu thang. "Có việc gì mà các đồng chí lại ghé thăm nhà tôi vào giờ này? Vợ tôi đang ốm nặng, cần được yên tĩnh nghỉ ngơi."


Đại úy Lâm nhìn thẳng vào mắt Liêm, giọng lạnh lùng nhưng đúng mực công vụ: "Chào Luật sư Liêm. Chúng tôi nhận được yêu cầu phối hợp nghiệp vụ khẩn cấp từ Cơ quan Cảnh sát điều tra liên quan đến chuyên án tranh chấp đất đai tại Ba Vi. Giám định viên chính Đặng Phương Chi là người trực tiếp chịu trách nhiệm hồ sơ kỹ thuật của chuyên án này. Do thời hạn tố tụng sắp hết và có một số tài liệu gốc cần đối chiếu trực tiếp chữ ký ngay lập tức, chúng tôi bắt buộc phải đón cô Chi về Viện để hoàn tất báo cáo."


Bác tổ trưởng dân phố cũng lên tiếng, ánh mắt dò xét nhìn vào bác sĩ Hòa đang khép nép phía sau: "Anh Liêm à, hàng xóm xung quanh phản ánh dạo này nhà anh hay có người lạ mặt ra vào giờ giấc bất thường, lại có cả xe cứu thương tư nhân đỗ cửa. Chúng tôi phối hợp với công an phường đi kiểm tra tạm trú tạm vắng và tình hình an ninh trật tự trong khu phố theo đúng quy định hành chính."


"Vợ tôi hiện không đủ sức khỏe để làm việc," Liêm kiên quyết từ chối, hắn cố tình dùng tư thế cơ thể để áp đảo. "Tôi là người bảo hộ hợp pháp của cô ấy lúc này."


"Tôi hoàn toàn khỏe mạnh và sẵn sàng thực hiện nhiệm vụ công vụ," Chi từ trên cầu thang bước xuống, giọng nói dứt khoát của cô khiến toàn bộ phòng khách hướng mắt về phía cầu thang.


Cô đã đeo chiếc kính gọng mảnh thanh lịch – kẽ gọng kính đang giấu kín chiếc thẻ nhớ MicroSD chứa toàn bộ dữ liệu quét gốc chữ ký giả của Liêm. Cô mặc chiếc áo khoác gió sẫm màu phẳng phiu, trong gấu áo khoác đã được cô khéo léo khâu kín ba tờ bản thảo chữ viết tay thời trẻ của Liêm thu thập từ Thái Bình.


Lâm nhìn thấy Chi an toàn, anh khẽ gật đầu rồi bước lên đón cô: "Mời Giám định viên Chi đi cùng chúng tôi. Xe công vụ đã đợi sẵn bên ngoài."


Liêm đứng chôn chân giữa phòng khách. Hắn nhìn vợ bước đi bên cạnh Đại úy Lâm dưới sự bảo vệ của công an phường và tổ trưởng dân phố. Hắn hiểu rằng, trước sự hiện diện của chính quyền cấp cơ sở và một điều tra viên hình sự, hắn không thể sử dụng bạo lực vật lý hay cưỡng chế y tế mà không tự tay xé nát vỏ bọc luật sư danh giá của mình. Ánh mắt hắn như muốn băm vằn Chi ra thành từng mảnh, nhưng miệng vẫn phải gượng cười: "Vậy em đi làm việc giữ gìn sức khỏe. Anh sẽ ở nhà chăm sóc con gái Minh Khuê thật tốt."


Câu nói của Liêm mang theo một lời đe dọa ngầm buốt giá: hắn vẫn đang giữ đứa con gái làm con tin tại biệt thự này.


Bước ra khỏi cổng biệt thự, gió lạnh Hồ Tây ùa vào mặt khiến Chi khẽ rùng mình nhưng cô cảm thấy một sự giải thoát vỡ òa trong lồng ngực. Chiếc xe sedan màu xám của Lâm nổ máy, lao nhanh qua những con phố nhạt nhòa ánh đèn đường hướng về phía quận Bắc Từ Liêm – nơi đặt trụ sở của Viện Khoa học Hình sự.


"Cảm ơn anh, Lâm," Chi nói, hai tay cô vẫn run nhẹ khi đặt trên đùi. "Nếu anh không đến kịp, tôi không biết mình có thể cầm cự được bao lâu trước mũi tiêm của Lê Thị Hòa."


Lâm vừa tập trung lái xe vừa đáp, giọng anh đầy lo âu: "Nam đã gọi điện cho tôi ngay khi nhận được mẩu giấy truyền tin từ u Lành. Tôi biết Liêm là kẻ tàn nhẫn, nhưng không ngờ hắn dám dùng đến cả biện pháp cưỡng chế tâm thần ngay tại nhà riêng. Cô Chi, cô đang nắm giữ thứ gì mà khiến hắn điên cuồng đến thế?"


Chi khẽ chạm vào gấu áo khoác gió của mình: "Tôi đã tìm thấy ba tờ bản thảo tập viết chữ ký giả của Liêm ở quê Thái Bình. Tôi đã phân tích hình học thô sơ bằng kính lúp Peak 10X ngay trong phòng giam. Góc hạ bút 42 độ và vòng thắt nút elip dẹt của chữ 'g' và 'y' trên các bản thảo đó trùng khớp hoàn toàn với nét chữ ký giả danh Bác sĩ Lê Huy trên giấy chứng sinh của Minh Khuê. Chỉ cần tôi đưa những mẫu đối chứng này vào máy VSC8000 tại Viện để ra báo cáo giám định chính thức, chúng ta sẽ có đủ cơ sở pháp lý để khởi tố vụ án làm giả tài liệu của cơ quan tổ chức."


Lâm siết chặt vô lăng: "Tốt lắm. Nhưng cô phải chuẩn bị tinh thần. Liêm không ngồi yên chịu trói đâu. Mạng lưới bảo trợ của hắn rất mạnh. Thẩm phán cao cấp Trần Đình Thế bên Tòa án Cấp cao đã có những động thái can thiệp hành chính đáng ngờ vào ban giám đốc Viện Khoa học Hình sự từ chiều nay."


Lời cảnh báo của Lâm khiến lòng Chi nặng trĩu. Chiếc xe rẽ vào cổng Viện Khoa học Hình sự (C09). Tòa nhà hành chính nghiêm trang hiện ra dưới ánh đèn cao áp trắng lạnh. Chi bước xuống xe, đi nhanh qua sảnh chính, hướng về phía Phòng Giám định Tài liệu.


Ngay khi cô vừa bước vào văn phòng làm việc của mình, trợ lý trẻ Nguyễn Hoài Thương đã chạy lại đón cô, gương mặt Thương nhợt nhạt, ánh mắt đầy vẻ lo sợ: "Chị Chi... chị đi đâu mấy ngày nay thế? Điện thoại không liên lạc được, em lo quá. Có chuyện lớn xảy ra rồi chị ạ."


"Chuyện gì thế Thương? Chị vẫn ổn," Chi trấn an học trò, tay cô đã mở tủ tài liệu để lấy mẫu phôi giấy chứng sinh chuẩn bị cho ca giám định khẩn cấp.


Trước khi Thương kịp trả lời, tiếng loa nội bộ của Viện đột ngột vang lên, giọng nói lạnh lùng của cán bộ văn phòng cắt ngang sự khẩn trương của phòng làm việc: "Yêu cầu Giám định viên chính Đặng Phương Chi lên phòng họp số 1 gặp Ban giám đốc Viện ngay lập tức."


Chi khựng lại. Cô nhìn Thương, thấy cô bé cúi đầu không dám nhìn thẳng vào mắt mình. Chi lờ mờ cảm nhận được một luồng gió độc đang thổi qua các hành lang của cơ quan tư pháp tối cao này. Cô sửa lại gọng kính cận, vuốt thẳng chiếc áo khoác gió rồi bước đi.


Phòng họp số 1 của Viện Khoa học Hình sự chìm trong một bầu không khí nghiêm trang đến lạnh lẽo. Chiếc bàn họp bằng gỗ lớn đặt giữa phòng, xung quanh là những chiếc ghế da trống không, chỉ có ba người đang ngồi đợi sẵn.


Ngồi ở đầu bàn là Trưởng phòng Giám định Tài liệu Vũ Quốc Tuấn – người sếp trực tiếp của Chi, một chuyên gia lão thành luôn coi trọng sự chính trực nhưng gương mặt ông lúc này hằn sâu những nếp nhăn mệt mỏi và đau lòng. Bên phải ông là Trần Quốc Bảo – gã giám định viên đối thủ cùng phòng với Chi, đang ngồi vắt vẻo, trên môi nở một nụ cười đắc ý tột cùng. Bên trái là một cán bộ nghiêm nghị mặc sắc phục công an thuộc phòng Thanh tra cán bộ của Viện.


"Chào anh Tuấn, chào các đồng chí," Chi bước vào phòng, cô không ngồi xuống chiếc ghế đối diện mà đứng thẳng, phong thái đĩnh đạc của một nhà khoa học hình sự.


Trưởng phòng Vũ Quốc Tuấn nhìn Chi, ông khẽ thở dài đầy bất lực, rồi đẩy một văn bản đóng dấu đỏ chói về phía cô. Giọng ông trầm xuống, chứa đựng sự đau lòng rõ rệt:


"Chi à... tôi rất tiếc phải giao cho cô quyết định này. Ban giám đốc Viện vừa ký ban hành cách đây mười phút."


Chi cầm tờ giấy lên. Những dòng chữ in đậm đen đúa lập tức đập vào mắt cô như một bản án tử hình chuyên môn:


**"QUYẾT ĐỊNH: ĐÌNH CHỈ CÔNG TÁC TẠM THỜI ĐỐI VỚI ĐỒNG CHÍ ĐẶNG PHƯƠNG CHI, CHỨC VỤ GIÁM ĐỊNH VIÊN TƯ PHÁP CHÍNH, THỜI HẠN 30 NGÀY ĐỂ PHỤ VỤ CÔNG TÁC XÁC MINH, ĐIỀU TRA NỘI BỘ."**


Chi cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá đè nặng. Cô ngước mắt nhìn Trưởng phòng Tuấn: "Anh Tuấn, lý do đình chỉ tôi là gì? Tôi đang thực hiện dở các ca giám định hình sự quan trọng của chuyên án đất đai Ba Vì."


Cán bộ thanh tra cán bộ đứng dậy, giọng nói đều đều, hành chính: "Đồng chí Đặng Phương Chi, Viện Khoa học Hình sự nhận được đơn tố cáo nặc danh kèm theo các chứng cứ hình ảnh rất rõ ràng về việc đồng chí có hành vi vi phạm đạo đức nghề nghiệp nghiêm trọng. Cụ thể, đồng chí bị tố cáo đã nhận khoản tiền hối lộ trị giá 500 triệu đồng từ đại diện bên tranh chấp đất đai tại Ba Vì để cố tình đưa ra kết luận giám định chữ ký giả mạo của ông Nguyễn Văn Toàn, nhằm làm sai lệch hồ sơ vụ án."


"Đây là sự vu khống trắng trợn!" Chi phẫn nộ quát lên, hai mắt cô lóe lên ngọn lửa tức giận. "Kết quả giám định chữ ký vụ Ba Vì của tôi hoàn toàn dựa trên các thông số khoa học hình học khách quan dưới kính hiển vi Leica. Chữ ký đó chắc chắn là giả mạo, và kẻ làm giả chính là..."


Chi định nói tên Liêm, nhưng cô kịp dừng lại khi nhìn thấy nụ cười nham hiểm của Trần Quốc Bảo.


Bảo đứng dậy, chậm rãi ném một xấp ảnh chụp độ phân giải cao lên mặt bàn họp. Những bức ảnh ghi lại rõ nét cảnh Chi đi vào phòng tối phân tích quang phổ của Viện vào ban đêm ngoài giờ hành chính, mang theo các tập tài liệu cá nhân, và loạt ảnh chụp Chi gặp gỡ Lê Hoài Nam tại phòng thí nghiệm tư nhân Nam Việt trên phố Nguyễn Chí Thanh.


"Chị Chi à, chị khoan hãy thanh minh về tính khách quan," Bảo cất giọng châm biếm, đầy vẻ đắc ý của một kẻ vừa lập công lớn. "Chị giải thích thế nào về việc tự ý sao lưu dữ liệu hình ảnh của máy Leica ra thiết bị lưu trữ cá nhân? Chị đã mang tài liệu mật của chuyên án ra ngoài phòng thí nghiệm tư nhân của Lê Hoài Nam – một cơ sở độc lập không thuộc hệ thống công quyền – để xử lý riêng. Đây là hành vi vi phạm nghiêm trọng quy chế bảo mật thông tin tài liệu nghiệp vụ của Bộ Công an và phá vỡ hoàn toàn quy trình bảo toàn chuỗi chứng cứ (Chain of Custody). Thẩm phán cao cấp Trần Đình Thế bên Tòa án Nhân dân Cấp cao cũng đã có văn bản chính thức gửi Viện trưởng yêu cầu làm rõ năng lực hành vi và tư cách đạo đức của giám định viên phụ trách hồ sơ Ba Vì để đảm bảo tính tôn nghiêm của pháp luật."


Chi nhìn xấp ảnh trên bàn, rồi nhìn thẳng vào mắt Trần Quốc Bảo. Cô hiểu ra tất cả. Đây là một đòn phản công liên hoàn, cực kỳ tàn bạo và hoàn hảo do Nguyễn Thành Liêm đạo diễn dưới sự trợ giúp của Thẩm phán Thế và kẻ chỉ điểm Trần Quốc Bảo. Liêm biết không thể bẻ gãy được chứng cứ khoa học của Chi dưới kính hiển vi, nên hắn đã dùng quyền lực hành chính bẩn để tấn công trực tiếp vào tư cách pháp lý của người làm ra chứng cứ đó. Chỉ cần Chi bị đình chỉ công tác và tước bằng giám định viên, toàn bộ các báo cáo giám định chữ ký giả của cô – từ vụ đất đai Ba Vì cho đến giấy chứng sinh của con gái Minh Khuê – sẽ lập tức bị tòa án tuyên bố vô hiệu trước pháp luật.


Trưởng phòng Tuấn thở dài, giọng ông đầy mệt mỏi: "Chi, theo đúng quy trình kỷ luật hành chính, trong thời gian 30 ngày đình chỉ công tác, cô bắt buộc phải bàn giao lại thẻ ngành giám định viên tư pháp, chìa khóa phòng làm việc, tài khoản công vụ điện tử và toàn bộ các hồ sơ vụ án đang thụ lý cho Trần Quốc Bảo tiếp quản. Cô không được phép tiếp cận bất kỳ thiết bị thí nghiệm nào của Viện kể từ giờ phút này."


Căn phòng họp chìm vào một khoảng lặng buốt giá. Bảo bước lại gần Chi, chìa bàn tay ra với vẻ mặt trịch thượng: "Mời chị bàn giao tài liệu và thẻ ngành, chị Chi. Từ hôm nay, vụ Ba Vì sẽ do tôi chịu trách nhiệm chính."


Sự nghiệp mười hai năm cống hiến chính trực của Chi, danh dự của một nhà khoa học pháp y xuất sắc, tất cả như đang bị sụp đổ dưới chân cô bởi một liên minh quyền lực bẩn thỉu và mưu mô. Chi cảm thấy một sự bất lực tột cùng dâng lên trong lồng ngực. Cô muốn hét lên, muốn vạch trần bộ mặt ngụy quân tử của Liêm và sự tham nhũng của Thẩm phán Thế ngay tại phòng họp này.


Nhưng hình ảnh người cha quá cố, Giáo sư Đặng Minh Triết, lại hiện lên trong tâm trí cô. Ông từng dạy cô: *"Công lý không nằm ở chiếc áo blouse trắng cô đang mặc, không nằm ở tấm thẻ ngành cô đeo trên ngực, công lý nằm ở sự thật khách quan của nét mực dưới kính hiển vi. Khi người ta tước đi vỏ bọc của con, đó là lúc con phải dùng chính tri thức độc lập để chiến đấu."*


Chi hít một hơi thật sâu, đôi mắt cô sau tròng kính cận trở nên tĩnh lặng và sắc bén đến lạ kỳ. Sự hoảng loạn biến mất, nhường chỗ cho một sự kiên định đanh thép của một nhà khoa học đã quyết định bước ra khỏi bóng tối hành chính.


Cô bình tĩnh đưa tay lên ngực áo khoác, ngón tay cô thon dài, chuẩn xác tháo chiếc thẻ ngành giám định viên tư pháp có đóng dấu đỏ chói của Bộ Công an. Tấm nhựa cứng chạm vào mặt bàn gỗ lim bóng loáng vang lên một tiếng "cạch" khô khốc, dứt khoát giữa phòng họp lặng ngắt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!