Nét Đứt Dưới Kính Hiển Vi
Phòng thí nghiệm giám định tài liệu của Viện Khoa học Hình sự (C09) luôn chìm trong một bầu không khí tĩnh mịch đến lạnh người. Ánh sáng từ những dải đèn LED chuyên dụng phản chiếu lên những bức tường sơn trắng, tạo nên một không gian vô trùng, tách biệt hoàn toàn với cái nóng hầm hập và tiếng còi xe inh ỏi ngoài đường phố Hà Nội. Mùi cồn sát trùng, mùi dung môi hóa chất hòa lẫn với hương gỗ mục nhẹ từ những tập hồ sơ cũ tạo nên một thứ mùi đặc trưng mà Đặng Phương Chi đã gắn bó suốt mười hai năm qua.
Chi đứng trước bàn làm việc chính, mái tóc đen dày được búi cao gọn gàng bằng một chiếc kẹp kim loại đơn giản, để lộ vầng trán cao thanh tú và đôi gáy trắng ngần. Trên gương mặt không trang điểm cầu kỳ, chỉ có đôi kính gọng mảnh gác trên sống mũi cao làm nổi bật ánh mắt sắc sảo, điềm tĩnh của một nhà khoa học hình sự. Cô đang mặc chiếc áo blouse trắng phẳng phiu, đôi tay mang găng cao su chuyên dụng khéo léo lật giở tài liệu của "Vụ án giám định đất đai ngẫu nhiên" tại Ba Vì – một hồ sơ tranh chấp quyền sử dụng đất đang gây xôn xao dư luận.
"Giám định viên không có quyền sai số."
Lời dạy của người cha quá cố, Giáo sư Đặng Minh Triết, lại vang lên bên tai Chi khi cô đặt bản hợp đồng chuyển nhượng đất đai năm 2013 lên khay mẫu. Đối tượng cần giám định là chữ ký mang tên Nguyễn Văn Toàn – một lão nông bán đất nay đã qua đời, gia đình ông ta khẳng định chữ ký này hoàn toàn bị làm giả để chiếm đoạt hàng chục hecta đất rừng. Với tư cách là Giám định viên Tư pháp chính cấp 3, Chi hiểu rằng kết luận của cô dưới văn bản này sẽ quyết định số phận của cả một gia tộc và khối tài sản trị giá hàng trăm tỷ đồng.
Chi tiến hành nhận diện nét đứt chữ ký bằng mắt thường trước khi đưa vào máy móc. Dưới ánh sáng tự nhiên nghiêng 30 độ hắt vào từ cửa sổ, cô nheo mắt quan sát nét hất cuối cùng của chữ "Toàn". Bằng trực giác nghề nghiệp nhạy bén tích lũy qua hàng vạn mẫu chữ, Chi nhận ra một sự bất thường cực nhỏ: nét chữ có vẻ lưu loát, nhưng ở những khúc cua ngặt nghèo, tốc độ viết dường như bị chững lại một cách phi tự nhiên. Có những vết đứt gãy vô hình mà mắt thường chỉ có thể cảm nhận như một linh tính mơ hồ.
Để kiểm chứng, Chi bật hệ thống thấu kính của chiếc kính hiển vi lập thể Leica M205 C – thiết bị quang học tối tân nhập khẩu nguyên chiếc từ Thụy Sĩ. Cô điều chỉnh độ phóng đại lên 120 lần, kết hợp với nguồn sáng lạnh LED đa hướng được điều khiển qua máy tính. Trên màn hình hiển thị độ phân giải cao, cấu trúc ba chiều của sợi giấy và nét mực gel đen hiện lên rõ mồn một như một thung lũng sâu thẳm.
Chi bắt đầu rà soát nét ký từ điểm khởi bút. Dưới độ phóng đại cực cao, sự thật cơ học bắt đầu phơi bày.
"Không phải ký tự nhiên," Chi lẩm bẩm, nhịp tim cô khẽ tăng nhanh.
Ở những nét chuyển hướng, thay vì một đường lướt mượt mà thể hiện tốc độ viết nhanh của người sở hữu chữ ký gốc, thấu kính Leica lại phơi bày những điểm đọng mực siêu nhỏ. Đây là dấu vết của hiện tượng run tay cưỡng bức – kẻ làm giả đã phải vừa viết vừa quan sát mẫu chữ thật, khiến ngòi bút di chuyển chậm chạp và đè mạnh xuống mặt giấy, tạo ra những vết lún sâu không đều trên cấu trúc sợi xenlulo. Kẻ làm giả cố tình tập ký nhanh để tạo nét thanh tự nhiên, nhưng áp lực ngòi bút không đều bị thấu kính Leica bóc trần hoàn toàn.
Nhưng đó chưa phải là điều khiến Chi bàng hoàng nhất.
Khi di chuyển tiêu cự kính hiển vi đến phần thắt nút của chữ "g" và "y" trong các nét nối phụ cận, Chi khựng lại. Hơi thở của cô đột ngột nghẹn lại nơi cổ họng.
Trên màn hình, vòng thắt nút của chữ viết giả mạo tạo thành một hình elip dẹt cực kỳ đặc trưng với góc hạ bút chính xác là 42 độ. Nét nối từ chữ này sang chữ khác có một thói quen kéo dài và hơi thắt nút ở phần đáy trước khi hất lên.
Đây không phải là thói quen viết chữ của lão nông Nguyễn Văn Toàn. Và nó cũng không phải là một nét bắt chước ngẫu nhiên.
Chi cảm thấy đầu óc mình như bị dội một gáo nước đá. Tay cô run lên, suýt chút nữa làm lệch khay mẫu của kính Leica. Thói quen thắt nút elip dẹt này... góc hạ bút 42 độ này... cô đã nhìn thấy nó hàng ngày, suốt mười năm qua, trên những tờ giấy ghi chú dán trên tủ lạnh, trên những tấm thiệp chúc mừng, và trên những văn bản pháp lý để lại trên bàn làm việc tại nhà.
Đó là thói quen viết tay tiềm thức của Nguyễn Thành Liêm – chồng cô, một luật sư ngôi sao danh tiếng, và cũng chính là người đại diện pháp lý cho bên tranh chấp đất đai đang nắm giữ bản hợp đồng này.
"Không... Không thể nào," Chi thì thầm, trán cô rịn ra một lớp mồ hôi lạnh. Cô cố gắng tự trấn an rằng đó chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên về mặt hình học trước khi tiến hành đo góc chính xác. Có hàng triệu người trên thế giới này, biết đâu có ai đó có thói quen viết tương tự?
Để dập tắt sự nghi ngờ đang điên cuồng gặm nhấm tâm trí, Chi mở túi xách cá nhân, lén lấy ra tấm thiệp kỷ niệm mười năm ngày cưới mà Liêm viết cho cô tháng trước vẫn luôn được cô nâng niu mang theo. Cô đặt tấm thiệp dưới thấu kính phụ của Leica, bật chế độ so sánh đối chiếu song song hai màn hình.
Một bên là chữ ký giả mạo trên hợp đồng đất đai Ba Vì. Một bên là bút tích viết tay đầy yêu thương của chồng cô.
Kết quả đo đạc hình học hiển thị trên phần mềm đo kích thước nét chữ tự động không hề biết nói dối: Góc hạ bút của cả hai mẫu đều là 42 độ. Tỷ lệ aspect ratio của vòng thắt nút chữ "g" là 3:1. Đường hồi bút ở nét hất cuối cùng hoàn toàn trùng khít về mặt động học. Thói quen viết tay tiềm thức là thứ thuộc về hệ thần kinh vận động, là dấu vân tay sinh học thứ hai của con người mà dù có cố ý giả mạo chữ của người khác, kẻ thủ ác vẫn vô tình để lại dấu vết của chính mình.
Sự rạn nứt niềm tin đầu tiên trong cuộc hôn nhân mười năm hoàn hảo đã xuất hiện như một vết nứt sâu hoắm dưới thấu kính hiển vi.
"Chi ơi, kết quả vụ Ba Vì thế nào rồi? Bên tòa án quận đang giục khẩn cấp đấy."
Một giọng nói trầm, hơi khàn và mang đầy vẻ xã giao giả tạo vang lên từ phía cửa phòng tối. Chi giật nảy mình, nhanh chóng dùng cơ thể che khuất màn hình máy tính và tấm thiệp cưới, rồi tắt nguồn sáng lạnh của kính Leica.
Trần Quốc Bảo – giám định viên cùng phòng, đối thủ cạnh tranh trực tiếp với Chi tại Viện – đang đứng tựa lưng vào khung cửa. Hắn mặc chiếc áo blouse khoác hờ ngoài bộ veston đắt tiền, đôi mắt híp lại đầy dò xét sau gọng kính đen thời trang. Bảo luôn đố kỵ với tài năng của Chi và từ lâu đã âm thầm nhận tiền hỗ trợ từ các văn phòng luật bên ngoài để dò la tiến độ các vụ án nhạy cảm.
"Tôi vẫn đang phân tích cấu trúc sợi giấy, chưa có kết luận cuối cùng," Chi trả lời, giọng cô lạnh lùng và chuyên nghiệp đến mức chính cô cũng phải ngạc nhiên. Cô khéo léo dùng găng tay cao su thu hồi tấm thiệp cưới giấu vào túi áo blouse.
Bảo bước chậm rãi vào phòng, mùi thuốc lá nồng nặc từ người hắn phả ra làm Chi khó chịu. Hắn liếc nhìn khay mẫu trên kính Leica, cười nhạt: "Nghe nói luật sư đại diện bên thắng kiện là anh Liêm nhà mình đúng không? Đúng là oan gia ngõ hẹp. Chi này, vụ này nhạy cảm lắm, dư luận đang soi rất kỹ. Nếu có xung đột lợi ích gì thì cô nên chủ động báo cáo với lãnh đạo Viện để chuyển giao hồ sơ cho tôi xử lý. Đừng để gia đình làm ảnh hưởng đến uy tín của C09."
Lời nói của Bảo mang đầy ẩn ý đe dọa và dò xét. Chi biết rõ nếu để Bảo tiếp cận hồ sơ này, hắn sẽ lập tức hợp thức hóa chữ ký giả mạo của Liêm để nhận tiền hối lộ, đồng thời dùng nó làm bàn đạp để hạ bệ cô.
Chi ngẩng đầu, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Bảo: "Anh Bảo, quy trình giám định tư pháp yêu cầu tính độc lập tuyệt đối. Tôi là Giám định viên chính phụ trách vụ này theo quyết định phân công của Viện trưởng. Khi nào có kết quả thực nghiệm hóa lý chính thức, tôi sẽ tự mình ký bản kết luận và chịu trách nhiệm trước pháp luật. Anh không cần phải lo lắng thay cho tôi."
Bảo bị gạt phắt liền đổi sắc mặt, nụ cười trên môi hắn tắt ngấm. Hắn hừ lạnh một tiếng, quay lưng bước ra ngoài nhưng không quên để lại một câu đầy ác ý: "Được thôi, để xem sự chính trực của cô giữ được bao lâu trước người chồng luật sư ngôi sao của mình."
Khi tiếng bước chân của Bảo khuất hẳn ngoài hành lang, Chi mới thở phào một cái, nhưng lồng ngực cô vẫn thắt chặt. Cô biết mình vừa bước vào một vùng nước xoáy cực kỳ nguy hiểm. Chồng cô – người đàn ông lịch lãm, chu đáo, người cha mẫu mực của bé Đặng Minh Khuê – thực chất lại là kẻ trực tiếp tự tay làm giả tài liệu đất đai để trục lợi hàng trăm tỷ đồng.
Liệu đây có phải là lần duy nhất hắn làm giả tài liệu?
Một ý nghĩ kinh hoàng, lạnh buốt chạy dọc sống lưng Chi. Nếu Liêm có thể làm giả một hợp đồng đất đai tinh vi đến mức này, thì còn những giấy tờ nào khác trong gia đình cô bị hắn nhúng tay vào? Giấy tờ nhà đất của căn biệt thự Tây Hồ? Hay... hồ sơ nhận nuôi con gái Đặng Minh Khuê mười năm trước?
Chi không thể ngồi yên được nữa. Cô tháo găng tay cao su, thu dọn toàn bộ bản quét dữ liệu số vào một thẻ nhớ bảo mật, rồi quyết định rời Viện sớm. Cô cần phải về nhà trước khi Liêm trở về. Cô cần mẫu chữ viết tay thực tế của hắn tại phòng làm việc riêng ở biệt thự Tây Hồ để thực hiện một cuộc đối chiếu độc lập đầy mạo hiểm – một cuộc giám định quyết định sinh mệnh của chính gia đình cô.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!