Nhạc nềnThunderclap

Tiếng Rít Từ Vực Thẳm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió vực thẳm rít lên qua những khe đá hẹp của vách Phlogiston, mang theo cái lạnh buốt của mùa đông và vị chua loét, nồng nặc của sương muối lưu huỳnh từ biển axit bên dưới dội lên. Cao Nguyên bước ra khỏi cánh cửa sập của Trạm Cáp Neo Số 9, ngay lập tức bị luồng gió giật cấp 10 xô mạnh vào lồng ngực. Chiếc kính bảo hộ thạch anh nứt nhẹ ở góc trái của anh mờ đi trong tích tắc bởi hơi nước ngưng tụ bẩn thỉu. Anh kéo vạt áo khoác da cá voi sắt sờn cũ bám đầy dầu mỡ rỉ sét lên sát cằm, cố gắng bảo vệ phế quản đang bỏng rát khỏi làn sương độc hại.


Đằng sau anh, tiếng ho khan rỉ máu của Thầy cả Bùi Cảnh chìm dần vào tiếng gầm rú của phòng máy. Trước mặt anh, chỉ còn lại khoảng không vô tận và cái chết lơ lửng.


Cao Nguyên cúi đầu nhìn xuống. Dưới chân anh, cách hai trăm mét giàn giáo treo leo, biển axit Phlogiston sủi bọt xanh lục đang cuộn trào dữ dội. Những luồng khói phốt pho tự phát hỏa thỉnh thoảng lại bùng lên trên mặt nước, tạo thành những đốm lửa ma quái lập lòe trong bóng tối. Chứng sợ độ cao bẩm sinh—cơn ác mộng hằn sâu từ cái ngày anh chứng kiến cha mình, kỹ sư neo trưởng Cao Thiết, rơi tự do vào lòng vực mười năm trước—ập đến như một bàn tay vô hình bóp nghẹt lấy trái tim anh. Hai chân anh run rẩy, lồng ngực co thắt lại, và hơi thở trở nên dồn dập, nghẹt thở.


"Nguyên! Đừng nhìn xuống!" Hoàng Hải hét lên từ phía trong cửa sập, giọng cậu bạn nối khố bị tiếng gió bão xé vụn. "Bám chặt lấy dầm chịu lực!"


Cao Nguyên nhắm mắt lại trong ba giây. Anh kích hoạt Trạng thái 'Hòa âm bánh răng', ép nhịp tim của mình đồng điệu với nhịp đập truyền động trầm đục, đều đặn của lò hơi phụ Trạm Số 9 từ sâu trong vách đá. Tiếng pít-tông nén khí *thụt... thụt... thụt* vang lên trong đầu anh như một chiếc máy đếm nhịp sinh học, đẩy lùi nỗi sợ hãi nguyên thủy. Khi mở mắt ra, ánh mắt anh sau lớp kính thạch anh đã lấy lại sự lạnh lùng và kiên định của một thợ máy thực thụ.


Anh móc chiếc khóa của Bộ dây khóa an toàn da cá voi sắt vào sợi xích bảo hiểm chạy dọc hành lang gỗ, rồi bắt đầu bò ra Giàn giáo treo vách đá Phlogiston. Hệ thống giàn giáo gỗ sồi đá ngâm dầu chịu axit này bám leo leo dọc theo vách đá đứng, lắc lư mạnh mẽ theo từng cơn gió giật. Những tấm ván gỗ bám đầy muối lưu huỳnh trơn trượt như bôi mỡ, mỗi bước chân của Cao Nguyên đều phải tính toán trọng tâm kỹ lưỡng theo Quy tắc sinh tồn vách đá Phlogiston: luôn giữ ba điểm tiếp xúc bám chắc và tuyệt đối không phân tâm.


Bả vai trái của anh đau buốt dưới sức nặng mười lăm kilôgam của chiếc Đầu bắn đinh tán nén khí siêu cấp đeo chéo trên lưng. Đáng sợ hơn, bàn tay trái của anh—nơi vết bỏng sẹo cũ vừa bị rách sâu rỉ máu đồng nhạt trong ca sạc áp khẩn cấp trước đó—đang run rẩy dữ dội. Lực bám kéo của bàn tay trái giảm mất một nửa, mỗi lần bám vào thành dầm sắt lạnh buốt là một lần cơn đau buốt xương chạy dọc lên bả vai.


Anh bò đến vị trí Khe nứt Vách Cáp Neo Số 3. Sợi cáp neo đồng khổng lồ, với mỗi mắt xích to bằng thân người, đang căng cứng dưới ứng lực kéo lên tới 1.500 tấn để giữ thăng bằng cho Phân khu 9 đang nghiêng lệch 15 độ. Sợi xích rít lên những tiếng *răng rắc... răng rắc* rợn người, tựa như một con quái thú kim loại đang gầm rú trong đau đớn.


Cao Nguyên rút chiếc búa gõ đồng thau nhỏ từ thắt lưng da bảo hộ. Anh áp tai trần sát vào thân xích đồng buốt giá, nín thở để loại bỏ tiếng ồn của bão, rồi gõ nhẹ ba nhịp dọc theo khớp xích chịu lực chính.


*Clang... Clang... Clang...*


Âm thanh dội lại qua màng nhĩ anh không phải là tiếng vang đanh, dẻo dai của hợp kim đồng nguyên bản. Nó là một tiếng *bộp... bộp* đục ngầu, kèm theo tần số mài mòn siêu vi đứt quãng. Sử dụng kỹ năng Gõ búa định vị vết nứt siêu vi, Cao Nguyên bàng hoàng nhận ra vết rạn nứt ngầm đã ăn sâu vào đúng 50% lõi chịu lực của xích đồng thau. Những chiếc đinh tán đồng pha kẽm kém chất lượng do Tạ Quang Thịnh cung cấp đã bị mỏi kim loại hoàn toàn dưới sức căng của bão, để lại những khoảng rỗng chết chóc trong lòng khớp xích.


"Chết tiệt! Lõi chịu lực sắp gãy hoàn toàn rồi!" Cao Nguyên khàn giọng lẩm nhẩm. Nếu sợi xích số 3 đứt lìa lúc này, Phân khu 9 sẽ mất thăng bằng hoàn toàn và lật úp xuống biển axit trước khi họ kịp gia cố.


Anh nhanh chóng tháo chiếc Đầu bắn đinh nén khí siêu cấp khỏi vai, đặt nó lên bệ gá gỗ của giàn giáo. Tay phải anh siết chặt chiếc cờ-lê lực gia bảo của cha để đo ứng lực lò xo dầm nâng, chuẩn bị bắn đinh tán đồng-chì chống mỏi chịu lực kéo 2 tấn vào khớp nối nứt.


*VÚTTTTTTTT!*


Một tiếng rít xé gió chói tai vang lên đột ngột. Một luồng khí nén cực mạnh sạt qua sát mũ bảo hộ của Cao Nguyên, găm thẳng vào vách đá phía sau bốc ra một luồng hơi nước siêu nhiệt trắng xóa. Sức nóng của phát đạn dội ngược làm cháy sém một mảng da vai áo khoác của anh.


Cao Nguyên lập tức đổ người nằm rạp xuống tấm ván gỗ. Anh liếc nhanh qua kính bảo hộ thạch anh nứt nhẹ về phía vách đá đối diện, cách giàn giáo khoảng ba trăm mét. Trong bóng tối của sương mù lưu huỳnh, anh phát hiện ra một tia sáng đỏ rực rỡ từ ống ngắm thạch anh đo sức gió vách đá của khẩu súng trường bắn tỉa hơi nước 'Độc Nhãn Long'.


Độc Nhãn! Sát thủ bắn tỉa khét tiếng của Chợ Đen đã được Tạ Quang Minh thuê để thủ tiêu anh nhằm bít đầu mối vụ tham nhũng vật tư rác thải Nghiệp đoàn.


*Zip-crack!*


Phát đạn thứ hai găm thẳng vào thân xích đồng ngay sát tay Cao Nguyên, bắn ra những tia lửa đồng đỏ rực và những mảnh kim loại sắc nhọn găm vào giáp da bảo hộ của anh. Độc Nhãn chiếm ưu thế tuyệt đối nhờ vị trí bắn tỉa an toàn trong bóng tối vách đá đối diện và hỏa lực tầm xa cực mạnh.


Cao Nguyên nhận ra mình không thể trốn chạy trên đường ống chật hẹp này. Anh phải hành động. Lợi dụng quán tính của Bộ dây khóa an toàn da cá voi sắt, anh buông lỏng hai chân, để cơ thể rơi tự do xuống giàn giáo phía dưới một mét rồi đu người bay vút qua khoảng không vách đá đứng.


*Vút! Đoàng!*


Phát đạn thứ ba bắn sạt qua vị trí anh vừa đứng, bắn nát một tấm ván gỗ sồi đá ngâm dầu bắn tung tóe xuống vực axit. Cao Nguyên treo mình lơ lửng trên không trung, gió vực thẳm thổi cơ thể anh xoay tròn dữ dội, vết bỏng rách sâu ở tay trái bị kéo căng đau đớn như bị xé rách da thịt, máu đồng nhạt rỉ ra thấm đẫm dây đai bảo hộ.


Không thể bắn trả bằng súng bắn đinh nén khí vì khoảng cách quá xa và sức gió bão điện từ giật mạnh sẽ thổi bay đinh tán chệch hướng hoàn toàn. Cao Nguyên quan sát nhanh môi trường xung quanh. Ngay bên cạnh dầm nâng sợi xích số 3 có một trục van sụt sấy hơi nước phụ đang dẫn hơi thải nóng từ Vân Đỉnh xuống Hạ Giới.


Anh dùng chân bọc sắt đạp mạnh vào chốt hãm van khóa khẩn cấp của trục van phụ.


*Xììììììììì!*


Luồng hơi nước áp lực lớn 100 bar rò rỉ phun ra mù mịt trắng xóa cả một góc vách đá đứng Phlogiston, tạo thành một màn khói mù hơi nước ngụy trang đồng nhiệt độ cơ thể hoàn hảo. Camera thạch anh quét radar nhiệt của Độc Nhãn lập tức bị lóa mắt hoàn toàn bởi luồng hơi nóng khổng lồ.


Tranh thủ khoảng thời gian ngụy trang ngắn ngủi, Cao Nguyên dùng hai chân bám chặt lại vào thân xích neo đồng số 3. Anh dùng mỏ hàn nén khí nung nóng đỏ chiếc đinh tán đồng-chì dẻo nhiệt chống mỏi lấy từ lò rèn của chú Cao Bằng, chuẩn bị đưa vào đầu bắn đinh nén khí siêu cấp.


Nhưng Độc Nhãn là một thợ săn tiền thưởng lão luyện. Biết tầm nhìn bị che khuất bởi khói mù, gã không nhắm vào Cao Nguyên nữa mà chuyển hướng súng bắn thẳng vào cấu trúc chịu lực của giàn giáo gỗ.


*ĐOÀNG!*


Phát đạn nén khí áp lực cực lớn bắn trúng dầm đỡ chính bằng gỗ chịu axit bám vách đá. Tiếng gỗ gãy răng rắc vang dội dồn dập. Toàn bộ hệ thống giàn giáo treo vách đá Phlogiston mất thăng bằng nghiêm trọng, sụp đổ hoàn toàn và rơi tự do xuống biển axit sủi bọt bên dưới.


Cú sập đột ngột hất văng Cao Nguyên ra ngoài khoảng không vô tận. Bộ dây khóa an toàn da cá voi sắt bị dầm gỗ sạt lở đè đứt lìa mối khóa bảo hiểm.


Trong khoảnh khắc rơi tự do nghẹt thở, Cao Nguyên đưa tay phải ra chụp giật nhưng hụt dầm thép. Tuyệt vọng, anh vươn bàn tay trái bị thương tổn run rẩy bám chặt lấy một mắt xích của sợi cáp neo số 3 đang rung động dồn dập.


*Rắc... rắc... rít...*


Thành đồng lạnh buốt rách sâu vào vết bỏng cũ trên lòng bàn tay trái của anh, da thịt bị cọ xát mạnh rách toạc bốc khói nhựa thông khét lẹt. Cao Nguyên cắn răng chịu đựng nỗi đau thể xác cực hạn, toàn bộ cơ thể anh lơ lửng giữa bão sét điện từ giật cấp 11, chỉ còn bám vào sợi cáp neo rạn nứt bằng một tay trái bị bỏng sẹo đang chảy máu đồng nhạt ròng ròng xuống vực sâu biển axit sôi sục dưới chân.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!